Chương 8

Mẫu thân nghe xong cũng trầm ngâm một lúc rồi mới nói nhỏ: "Nếu như vậy thì đúng là không hay thật. Nhưng nếu lỡ chia nhà thì sao? Hai vợ chồng trẻ ở riêng, tự lo lấy cuộc sống cũng không phải chịu nhiều ảnh hưởng."

Bà quay sang hỏi: "Thanh Đào Nhi, con thấy thế nào?"

Hạ Thanh Đào nghe xong thì trầm mặc hồi lâu, khẽ nói: "Nhưng nếu không chia được thì sao? Dù chia rồi, mẹ chồng vẫn quản, chị dâu vẫn xen vào. Hai người đó đã như vậy, mỗi năm đến tết vẫn phải về phụng dưỡng. Nếu hai chị dâu cứ đấu đá mãi, mẹ chồng lại hay thiên vị, thì đến lúc đó khó tránh bị lôi kéo vào chuyện thị phi."

Hạnh Hoa cũng phụ họa: "Đúng đó. Mấy người như thế mà chia nhà, sau này sẽ cãi nhau không dứt, tốt nhất vẫn là đừng dính vào."

Mẫu thân của y gật đầu: "Ừ, cũng có lý. Nhưng mà chuyện xem mắt đã gật đầu, lão bán cá lại là người quen. Suốt ngày gặp ngoài chợ, cũng khó mà từ chối thẳng thừng. Mà tính phụ thân của con thì con cũng biết rồi, ông ấy đâu có chịu cho đổi ý nửa chừng như vậy."

Nghe thế, Hạ Thanh Đào liền cười: "Vậy chẳng phải đơn giản sao? Con còn chê tú tài, giờ chê thợ ngói cũng có sao đâu!"

Mẫu thân của y thở dài: "Thôi thì, cứ gặp mặt trước đã."

Hai ngày sau, vợ chồng lão bán cá cùng bà mối dắt theo Tôn Lai Thịnh đến xem mặt. Vì tiểu thẩm của Hạ Thanh Đào là người đứng ra giới thiệu nên buổi gặp được tổ chức tại nhà bà ấy.

Hạ Thanh Đào viện cớ mang trái cây sang rồi nhân tiện ra ngoài nhìn một lượt. Nói không thất vọng thì là nói dối, Tôn Lai Thịnh vóc dáng không cao, nước da đen sạm, trông quê mùa lầm lỳ, từ đầu đến cuối không mở miệng lấy một lời. So với Lý tú tài, người này quả thật còn ít lời hơn.

Thế nên lần xem mắt này xem như thất bại hoàn toàn.

Vậy mà hôm sau bà mối lại quay lại nói rằng Tôn Lai Thịnh vừa gặp đã ưng bụng, nhà họ Tôn cũng thích Hạ Thanh Đào. Họ còn ngỏ ý sẵn sàng đưa 15 lượng bạc làm lễ hỏi, mức này vốn chỉ dành cho cô nương, còn ca nhi thì thường chỉ có 10 lượng. Nhà họ Tôn chịu chi như thế chứng tỏ rất có thành ý.

Nhưng ở nhà Hạ Thanh Đào thì chuyện này không đơn giản. Mẫu thân của y và cả nhà đều biết nương của Tôn Lai Thịnh cùng hai bà chị dâu không dễ sống chung. Lại thêm việc Hạ Thanh Đào không ưa gì Tôn Lai Thịnh kia, hôn sự này tự nhiên coi như không thành.

Chẳng bao lâu sau, việc Hạ Thanh Đào chê Tôn gia cũng bắt đầu lan truyền khắp thôn Hạ. Mấy bà thím hàng xóm ở sau lưng lại xì xào: "Cái Tiểu Đào cũng chảnh quá đi, người này cũng chê, người kia cũng chê. Hay là mơ tưởng làm dâu nhà quan như Hạ Miên? Chờ đấy, tới lúc thành ca nhi quá tuổi mà chưa gả, để coi ai thèm rước nữa!"

Lời đồn ngày càng lan rộng, thậm chí còn bay đến tai phụ thân của y, Hạ Hưng Viễn. Hôm ấy ông đang ra ruộng, vừa mệt vừa bực vì tranh nước với người ta, thì lại nghe thấy từ ruộng bên cạnh. Vợ chồng Hạ Thủy Căn đang đứng nói chuyện: "Chẳng phải ca nhi Thanh Đào đó chảnh chọe quá sao. Nhà người ta chịu đưa tới 15 lượng bạc rồi mà còn chê. Người nhà nó cũng thiệt tình, cứ chiều chuộng nó như trứng. Cứ thử coi, sau này không gả được thì đừng khóc!"

Nghe đến đó, lửa trong bụng Hạ Hưng Viễn bốc lên ngùn ngụt. Ông lập tức vác cuốc bước nhanh tới sát hai vợ chồng nhà kia, mắng như tát nước: "Ta đang tự hỏi con chó nào sủa hoài không dứt, thì ra là hai người các ngươi! Nhà ta gả con hay không liên quan gì tới miệng mấy người? Hay tại nhà các người gả con không xong nên giờ đỏ mắt? Lại còn lắm mồm nữa hả? Ta đập chết bây giờ!"

Hạ Thủy Căn nghẹn họng, nhưng vẫn lầm bầm: "Ta nói sai cái gì? Cả tổ tiên nhà ông chắc cũng chẳng có phúc gì, nên đến giờ vẫn chưa có con cháu nối dõi, ca nhi thì chảnh chọe gả chẳng ai thèm..."

Chưa nói dứt câu, Hạ Hưng Viễn đã tức đến đỏ cả mặt, mạch máu ở cổ nổi lên, nghiến răng chửi thẳng: "Ngươi muốn có con cháu nối dõi thì cứ có trước đi! Tổ tiên nhà ngươi tốt đẹp gì mà con trai còn chưa kịp cưới vợ đã chết rồi? Vậy mà còn đứng đây lắm miệng chê bai người khác, cái đồ mặt dày!"

Vừa lúc ấy, Hạ Thanh Khê vác cuốc từ ruộng bên về. Khi nhìn thấy phụ thân của mình bị vây ép giữa ruộng, liền vén tay áo bước tới, quát to: "Hai ông bà già kia định bắt nạt phụ thân ta đấy hả? Để ta cho hai người biết tay, ta đập chết bây giờ!"

Hai vợ chồng kia thấy Hạ Thanh Khê mặt đỏ bừng, tay nắm chặt cán cuốc. Bọn họ hoảng hốt quay đầu bỏ chạy, chưa kịp nói lời nào đã cắm đầu chạy bạt mạng qua bờ ruộng như chạy giặc.

Tối hôm đó, Hạ Hưng Viễn về nhà, vừa ăn cơm vừa kể lại chuyện ngoài đồng.

Hạ Thanh Đào nghe xong, đang gắp miếng thịt cũng suýt nữa rơi khỏi chén, cười ngặt nghẽo: "Không ngờ phụ thân cũng có lúc hung dữ! Mắng người ta mà như vả mặt cả nhà họ luôn!"

Hạ Hưng Viễn hừ một tiếng, miệng vẫn còn bực: "Mấy cái đồ rỗi hơi, không lo ruộng vườn mà cứ suốt ngày đào bới chuyện nhà người ta mà nói. Nhà mình gả con hay không mà đến lượt bọn họ lo giùm? Nói thêm một câu nữa là ta vác cuốc rượt tới đầu làng cuối xóm luôn cho mà biết!"

Hạ Thanh Khê cũng bực bội nói theo: "Lần sau mà còn dám nói bậy nữa, con gọi thêm cả Minh Vân thúc thúc với mấy người nữa, đánh cho bọn họ một trận nhớ đời luôn. Xem thử còn dám hống hách coi trời bằng vung nữa hay không!"

Gia đình nhà họ Hạ đông con đông cháu, hán tử trẻ tuổi không thiếu, đánh nhau chưa bao giờ ngán ai.

Mẫu thân của Hạ Thanh Đào thì vẫn giữ giọng điềm đạm: "Dạy dỗ có chừng mực thì được, nhưng đừng có đánh quá mà gây ra chuyện lớn, lỡ có thương tích thì rắc rối."

"Không sao đâu, nương yên tâm." Hạ Thanh Khê nói: "Chúng con biết chừng mực mà. Loại người như vậy là phải cho một trận mới biết thân. Cứ rình rập sau lưng nói xấu người ta, chỉ có ăn đòn thì mới chịu ngậm miệng lại."

Tuy nói là vậy, nhưng Hạ Thanh Đào hiểu rõ trong lòng. Chuyện y từ chối cả nhà tú tài lẫn Tôn gia đã lan khắp thôn, khiến y mang tiếng "kén cá chọn canh", "cao ngạo khó chiều". Về sau e là không còn ai dám đến nhà hỏi cưới nữa.

Y không biết từ lúc nào mà mọi chuyện lại trở nên như vậy. Giờ nghĩ lại, cũng không chắc bản thân quyết định như vậy là đúng hay sai.

May mà sắp vào mùa gặt. Ở vùng phía Nam, một năm làm ba vụ: vụ lúa sớm, vụ lúa mùa và vụ lúa đông. Tháng 10 là lúc thu hoạch vụ mùa và xuống giống đông mạch. Lúc này cả thôn đều bận rộn thu hoạch lúa, câu chuyện đều xoay quanh về việc ai thu được bao nhiêu thóc, ai nộp thuế bao nhiêu, ai gặt xong, ai còn dang dở.

Hạ Thanh Đào cũng không rảnh nghĩ ngợi nhiều. Cả ngày y lo giặt giũ, nấu cơm, nấu nước, cắt cỏ. Nhà y có 20 mẫu ruộng, mẫu thân, phụ thân, tẩu tẩu và ca ca lo chuyện ngoài đồng. Nãi nãi thì tới ở nhà y và nhà tiểu thúc, nên sẽ thay phiên nhau chăm sóc. Hiện tại, mọi việc trong nhà đều một tay y xoay sở.

Y từ nhỏ không quen làm ruộng, đến vụ mùa thì cũng chỉ ở nhà lo chuẩn bị cơm nước cho mọi người. Mẫu thân và phụ thân đã dậy từ lúc trời chưa sáng hẳn, họ ăn tạm cơm nguội từ ngày hôm trước rồi ra đồng. Y giặt xong quần áo là lo nấu cơm nước, làm điểm tâm mang ra đồng cho mọi người.

Thường thì điểm tâm là mạch hồ thiêu, bột mì nhào với nước, trứng, thêm chút dầu rồi đổ vào chảo tráng mỏng lên. Nếu làm không kịp, y sẽ nấu nước sôi, pha với cơm nguội ngày hôm trước, thêm chút củ cải muối là có món lót dạ. Cùng lắm thì bưng mấy lát bánh khô đem ra cũng đủ cầm bụng.

Bữa sáng giản dị như vậy, nhưng vẫn phải chu toàn.

Đưa cơm sáng xong lại quay về nấu cơm trưa. Gặt lúa là việc nặng nhọc, cơm trưa phải đủ chất mới có sức. Y lấy tóp mỡ còn dư xào với cải bẹ xanh, thêm đậu hũ kho hôm qua, hấp thêm vài con cá bống nhỏ mà ca ca bắt được ngày hôm trước. Y đập ba quả trứng gà vào bát rồi đem đi hấp, nếu ăn thì đổ thêm tí nước tương, giọt dầu mè, vừa thơm vừa béo.

Cuối cùng là một chén nước chấm thơm ngon để ăn với cơm.

Ngoài ra, y còn nấu một nồi cơm hạt dẻ. Cơm trắng trộn hạt dẻ, vừa béo vừa bùi, cơm dẻo mềm mà không bị nát. Ở vùng nông thôn, những lúc khó khăn không có đủ cơm ăn, mọi người sẽ trộn thêm đậu, khoai, hạt dẻ...ngoại trừ đậu đen và đậu nành là hơi khó nuốt, còn lại hầu hết đều có vị ngọt thơm đặc trưng.

Giữa trưa nắng lên cao, dù là cuối thu nhưng trời vẫn oi bức. Mẫu thân, phụ thân, tẩu tẩu và ca ca đã trở về nhà, ai nấy đều đói meo. Mọi người rửa mặt, tay chân xong là quây quần bên mâm cơm.

"Đói sắp xỉu luôn rồi." Hạ Thanh Khê vừa gắp đũa vừa than: "Vừa nãy đi ngang thấy vợ của A Cẩu bưng cơm ra đồng, hắn ăn một chén dưa muối chan nước tương đậu hũ khô nhìn mà ngán. Nghĩ lại, vẫn là nhà mình sướng nhất vì có Tiểu Đào lo cơm nước!"

Hạ Thanh Đào nghe khen liền cảm thấy vui trong bụng, nhưng ngoài miệng vẫn giả bộ khiêm tốn: "Có gì đâu mà khó, mấy món đó dễ làm lắm."

"Thấy chưa, mới khen có hai câu đã vênh mặt lên rồi kìa." Mẫu thân của y cười trêu.

"Tiểu Đào đúng là khéo tay thật đó." Hạnh Hoa cũng tiếp lời khen: "Món đậu hũ kho này là lần đầu tiên ta được ăn từ lúc về làm dâu nhà mình đấy. May là ta học được rồi, chứ sau này Tiểu Đào mà lấy chồng, chắc chúng ta không còn được ăn nữa!"

"Chậc! Nói thế là lại rơi vào tay nhà người khác rồi!" Hạ Thanh Khê hậm hực: "Không biết sau này tiện nghi cho thằng nhóc nào nữa! Hôm rước dâu, ta phải chuốc cho hắn say khướt một trận mới hả dạ!"

"Nói linh tinh gì đó!" Mẫu thân của y vừa nói vừa giơ đũa gõ nhẹ lên đầu Hạ Thanh Khê: "Bát tự còn chưa có một nét, mà đã tính đến việc bắt nạt người ta rồi!"

Cả nhà bật cười. Hạ Thanh Đào cũng không nhịn được, che miệng cười khúc khích mãi không thôi.

(*) Bát tự còn chưa có một nét: hiểu nôm na là chuyện cưới xin còn chưa đâu vào đâu thì đừng vội bàn tới!

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!