Chương 25: Làm lại

04:47 - 28.08.2026
4 lượt xem

Tác giả: Củ Kết Đích Bình Tử

Editor: Dongthanh0720

6h58 30/3/2026

------------------------

Sau khi có kết quả bài kiểm tra khảo sát hàng tháng, giáo viên chủ nhiệm đã gọi người giám hộ của Phương Dịch là Tần Hưởng đến nói chuyện.

Một tuần sau, khi có kết quả bài kiểm tra tuần, giáo viên chủ nhiệm lại tìm Tần Hưởng đến nói chuyện thêm lần nữa.

Gương mặt Phương Dịch đỏ bừng như sắp rỉ máu. Cậu xấu hổ đến mức vò nát cả góc áo, đứng khúm núm trước mặt Tần Hưởng, cúi gằm mặt lí nhí xin lỗi: "Em xin lỗi..."

Tần Hưởng lẳng lặng nhìn cậu một hồi lâu, rốt cuộc chỉ buông đúng một câu: "Bây giờ anh chỉ muốn tóm cổ Lục Ngạn lôi về đây để nện cho nó một trận tơi bời!"

Sắc mặt Phương Dịch thoắt cái trắng bệch: "Không phải... không phải tại anh ấy..."

Tần Hưởng phiền muộn châm một điếu thuốc, bước dạt ra phía cửa sổ, chẳng buồn nghe cậu ngụy biện thêm nửa lời.

Ánh mắt tràn trề thất vọng của Tần Hưởng tựa như hòn đá tảng dìm trái tim Phương Dịch chìm nghỉm xuống tận đáy vực sâu. Cậu đâm ra hoảng loạn. Thứ cảm giác rệu rã, mục nát bám riết lấy cậu suốt bao ngày qua rốt cuộc cũng bị dội cho tỉnh ngộ.

Chỉ vì một gã đàn ông, mà bản thân lại tự biến mình thành cái bộ dạng thảm hại, gớm ghiếc đến nhường này sao!

Chỉ còn vỏn vẹn sáu mươi ngày nữa là đến kỳ thi đại học, bản thân mình lấy tư cách gì mà đắm chìm trong bi lụy, khóc than cho cái thứ gọi là thất tình cơ chứ!

Tại sao lại không nhét nổi chữ vào đầu? Tại sao lại phải thao thức trằn trọc? Cố tỏ ra tiều tụy vật vờ để làm cái gì, tự biến bản thân thành một kẻ bị vứt bỏ thảm hại, nhếch nhác đến cùng cực thế này sao!

Phương Dịch, mày chỉ có ngần ấy tiền đồ thôi sao?

Ngước nhìn bóng lưng im lìm tĩnh lặng của Tần Hưởng, Phương Dịch thầm phỉ nhổ, khinh bỉ chính mình đến cả vạn lần.

Sự nhục nhã, nỗi áy náy cùng sự dằn vặt tự trách như hàng vạn con trùng cắn xé trái tim đến thủng lỗ chỗ, nát bét tươm. Cậu cắn chặt môi đến rỉ máu, ghim ánh mắt vào bóng lưng Tần Hưởng, rành rọt thốt ra từng chữ cam đoan: "Anh Tần, em có thể làm được, bài kiểm tra tuần sau em sẽ đem kết quả về cho anh."

Phương Dịch thô bạo quệt đi mớ nước mắt, quay về phòng xối nước lạnh ròng rã suốt một tiếng đồng hồ. Cậu lật tung hòm tủ, bới ra được một chiếc compa, tự tay tháo rời các bộ phận, chỉ giữ lại phần kim nhọn hoắt rồi nhét tịt vào ba lô.

Trọn vẹn một tuần lễ sau đó, Phương Dịch hệt như một cỗ máy vô tri không biết mỏi mệt, điên cuồng cắm đầu vào giải đề, học thuộc lòng. Cứ hễ tâm trí vô tình xẹt qua hình bóng của Lục Ngạn, cậu liền chẳng chút nghĩ ngợi, vớ lấy cây kim compa đâm phập một nhát thật sâu vào đùi mình. Cậu nhắm nghiền hai mắt, đợi cơn đau rát qua đi lại tiếp tục lẩm nhẩm học bài.

Một tuần ròng rã trôi qua, hai bên đùi đã chi chít những lỗ kim rỉ máu, căn bản chẳng còn bới ra nổi một vùng da thịt nào lành lặn. Ban đêm lúc tắm rửa, nước vừa xối dội vào liền xót xa đau điếng, khiến cậu phải vịn chặt lấy tường đứng hít thở một lúc lâu mới có thể trụ vững.

Cái dây leo gai góc đã cắm rễ chằng chịt trong tim ấy bắt buộc phải nhổ bỏ, dẫu cho có đau đớn đến nhường nào. Thể xác đau một, cõi lòng cào xé đau mười, nhưng cậu biết, bản thân đã chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

Bản thân đã phung phí quá nhiều thời gian quý báu rồi. Cậu không rảnh rỗi để từ từ liếm láp vết thương, cũng chẳng có dư dả thời giờ để rề rà bước ra khỏi cái bóng ma tăm tối của sự thất tình. Vốn dĩ, chẳng có ai ban phát cho cậu thứ thời gian xa xỉ ấy cả.

Nếu không thể ngoi lên khỏi vũng bùn này, cậu sẽ lại một lần nữa vuột mất cơ hội bước chân vào cánh cửa đại học, sẽ lại tàn nhẫn cứa thêm nhát dao sâu hoắm vào trái tim của tất thảy những người đang thực sự tâm quan tâm, yêu thương mình.

Cậu chỉ còn cách cưỡng ép bản thân phải cai nghiện thứ tình cảm độc hại kia!

Dẫu cho đã tuyệt vọng đến mức buông xuôi, mặc kệ sự đời ra sao thì ra, thế nhưng cậu tuyệt đối không thể tiếp tục phụ lòng Tần Hưởng thêm được nữa.

Mỗi ngày cậu chỉ gắt gao cho phép mình chợp mắt hơn ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi, khoảng thời gian còn lại đều dồn toàn lực vào việc ôn tập chạy nước rút.

Cũng phải thừa nhận rằng, thứ phương pháp thô bạo và cực đoan đến tàn nhẫn này quả thực mang lại chút hiệu quả. Bộ não vì quá run sợ trước nỗi đau thể xác nên đã tự động hình thành nên một loại phản xạ có điều kiện, triệt để không dám tơ tưởng đến Lục Ngạn thêm một tích tắc nào nữa. Tâm trí cậu dần dà được xoa dịu và ổn định trở lại, trong bài kiểm tra tuần tiếp theo, cậu rốt cuộc cũng vớt vát lại được phong độ vốn có.

Thấy chưa, chỉ cần bản thân đủ nhẫn tâm, thì trên đời này có thứ gì là không thể thay đổi cơ chứ.

Phương Dịch lặng lẽ đào một cái hố sâu hoắm nơi cõi lòng, tự tay chôn vùi cái góc khuất cấm kỵ chẳng thể chạm vào kia xuống tận đáy sâu. Cậu tự biến mình thành một cỗ máy khô khốc vô tri chẳng còn mảy may cảm xúc. Ngoại trừ chuyện học hành, tuyệt nhiên chẳng màng đoái hoài thêm điều gì nữa...

Ba tháng sau, Phương Dịch cầm trên tay tờ giấy báo trúng tuyển của đại học Z trong thành phố. Tần Hưởng xúc động ôm chầm lấy cậu, vỗ vỗ lên bờ lưng gầy guộc, cõi lòng muôn vàn cảm khái: "Phương Dịch... vất vả cho nhóc rồi, làm tốt lắm!"

Chu Dương Dương vui mừng rơn, đích thân xắn tay áo vào bếp làm riêng cho Phương Dịch một chiếc bánh kem hoa văn ba tầng tuyệt đẹp - món nghề mà cô vừa phải cắn răng bỏ ra một khoản học phí khổng lồ mới học được.

Sau đó, mọi người cùng nhau mở một bữa tiệc ăn mừng hoành tráng trong một nhà hàng sang trọng đắt đỏ đến nghẹt thở do Tần Hưởng đặt bao trọn.

Đêm hôm ấy Phương Dịch uống say mèm. Cậu ôm rịt lấy Tần Hưởng khóc rống lên suốt nửa đêm, rốt cuộc ngủ li bì đến mức bất tỉnh nhân sự ngay trong phòng của Tần Hưởng.

Sau khi cầm chắc giấy báo trúng tuyển trong tay, Phương Dịch xin Tần Hưởng cho nghỉ phép hai ngày.

"Đại ca, em muốn về nhà một chuyến, cho mẹ em xem tờ giấy báo trúng tuyển này..."

Tần Hưởng gật gật đầu: "Đúng thế, chắc chắn mẹ nhóc sẽ vui đến phát điên lên mất! Đã đặt vé xe chưa? Về bên đó rồi thì đừng quay lại vội, ở lại bồi bạn với mẹ thêm vài hôm, ông đây cho nghỉ một kỳ phép dài luôn!"

"Em cảm ơn đại ca!"

Khoảnh khắc bàn chân một lần nữa dẫm lên mảnh đất quê hương, Phương Dịch bỗng sinh ra một loại ảo giác hoang đường như thể đã xa cách cả mấy đời.

Nhớ lại một năm về trước, cậu mang theo hai bàn tay trắng cùng một trái tim chết lặng, tuyệt vọng chạy trối chết trốn khỏi sân ga này. Để rồi một năm sau, cậu lại mang theo thành quả trĩu nặng cùng một tương lai rạng rỡ, một lần nữa hiên ngang trở lại nơi đây.

*Editor: Tới đây kết truyện luôn đi tác giả!!!

*Tác giả: Ủa? Còn tận 37 chương nữa em ơi!!!

Nơi cửa ra sân ga, Dương Quyên sớm đã bồn chồn đứng ngóng đợi từ lâu.

Vừa nhìn thấy bóng dáng vừa quen thuộc vừa có phần xa lạ của Phương Dịch mang ba lô bước ra, bà xúc động đến mức hốc mắt đỏ hoe ngấn lệ.

Dương Quyên trân trân nhìn đứa con trai bằng xương bằng thịt đang đứng sừng sững trước mặt mình, nghẹn ngào đến mức chẳng thốt nên lời.

"Con cao lên nhiều quá!"

Phương Dịch mỉm cười: "Dạ vâng, con cao thêm 5 phân rồi."

"Tốt! Tốt quá! Giấy báo trúng tuyển đâu rồi? Mau đưa cho mẹ xem nào!"

Phương Dịch nắm lấy tay bà kéo ra ngoài: "Mẹ đừng vội, mình tìm chỗ nào ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện nhé."

Phương Dịch tùy ý chọn một quán ăn nhỏ ngay gần bến xe. Sau khi gọi cho Dương Quyên vài món nóng hổi, nhân lúc chờ đợi lên món, cậu mới cẩn thận moi trong ba lô ra tờ giấy báo trúng tuyển.

Dương Quyên run rẩy vuốt ve những dòng chữ mạ vàng lấp lánh in trên đó, niềm vui sướng dâng trào tột độ khiến bà nghẹn ngào, chẳng thốt nổi thành câu.

Hai mẹ con nán lại quán ăn rất lâu. Dương Quyên gặng hỏi thật cặn kẽ từng chút một về những trải nghiệm của cậu suốt một năm ròng rã, ở giữa những khoảng lặng, bà không ngừng bùi ngùi thốt lên vô số lời cảm kích dành cho Tần Hưởng.

Dương Quyên lúi húi moi ra một tấm thẻ ngân hàng dúi vào tay Phương Dịch, nhưng cậu kiên quyết chối từ. Cậu thừa hiểu tình cảnh chắp vá của mẹ lúc này, chẳng nỡ lòng nào để bà thêm phần khó nhọc. Huống hồ, bản thân cậu hiện tại dẫu sao cũng đã tự nuôi nổi chính mình.

Phương Dịch chẳng dám kề cận bên mẹ quá lâu, nơm nớp lo sợ Phương Quốc Minh sẽ đánh hơi được sự tình.

Cậu lẳng lặng đặt chuyến xe sớm nhất vào sớm hôm sau để trở về. Mẹ cũng đã được gặp mặt, lại biết tin Phương Kiều vẫn đang yên ổn tại ngũ, tường tận mọi bề trong nhà đều bình an, cõi lòng cậu rốt cuộc cũng vớt vát được chút nhẹ nhõm.

Nào ngờ, giữa sảnh chờ bến xe ngày hôm ấy, cậu lại va phải một dáng hình mà đã đằng đẵng bao năm trời cậu chưa từng nhìn lại - người cha ruột thịt của cậu, Dương Hải.

Kể từ cái năm lên chín tuổi theo mẹ cắp gói trốn khỏi nhà, ký ức về cha trong cậu gần như rơi rụng sạch sẽ. Duy chỉ có hai bận năm mười hai và mười lăm tuổi, ông cất công mò mẫm tới tận trường để dòm ngó cậu một chốc lát.

Chẳng thể tin nổi, cuộc tương phùng hôm nay lại diễn ra một cách đầy ngẫu nhiên giữa nơi bến xe xô bồ này.

Phương Dịch là người nhận ra Dương Hải trước. Bẵng đi một lúc lâu, Dương Hải mới chầm chậm xác nhận được đứa trẻ đứng ngay trước mặt chính là giọt máu của mình, Phương Dịch.

Nhìn thấy Phương Dịch, tâm tình Dương Hải chợt kích động dữ dội. Ông níu rịt lấy tay cậu, lải nhải không ngừng suốt một hồi lâu.

Mấy chục năm trời chìm đắm trong men rượu đã bào mòn ông, khiến đôi bàn tay cứ run lên bần bật mất kiểm soát. Giữa chừng vài lần định nhấp ngụm nước, Phương Dịch mắt không đành lòng, lại phải chủ động giữ rịt lấy tay ông, chật vật dốc từng ngụm nước vào miệng cha mình.

Dương Hải giãi bày tất cả, loanh quanh luẩn quẩn rốt cuộc cũng toàn là những lời ăn năn hối lỗi tột cùng với mẹ con cậu. Đến lúc đôi bên rẽ ngả, Dương Hải còn nấn ná xin lại số điện thoại, khăng khăng hứa hẹn dăm bữa nữa sẽ chủ động liên lạc.

Kỳ thực, chút tình cảm cỏn con của Phương Dịch dành cho Dương Hải sớm đã khô cạn từ đời nào. Thuở rời đi cậu vẫn còn quá đỗi non nớt, đâm ra từ tận sâu thẳm tâm can, cậu luôn ôm giữ một sự bài xích gay gắt đối với người đàn ông này.

Bởi lẽ, trong thứ ký ức tuổi thơ nhuốm màu đen tối ấy, Dương Hải vĩnh viễn chỉ là một gã quái nhân đáng tởm ngập ngụa mùi hôi chua của rượu, cả ngày chỉ biết điên cuồng đập phá đồ đạc và đấm đá mẹ tàn bạo.

Giờ đây, ngước nhìn lại gương mặt già nua xập xệ, sưng phù lên vì hàng chục năm ròng rã bị ma men gặm nhấm của ông, cậu chỉ thấy dâng lên chút chua xót nghẹn ngào, pha lẫn vài phần thương hại.

Cứ ngỡ đó cũng chỉ là một cuộc chạm mặt tình cờ vội vã, thế nhưng vạn lần không ngờ, một tháng trời sau, Phương Dịch lại nhận được một kiện chuyển phát nhanh do chính tay Dương Hải gửi tới.

Nằm chỏng chơ trong kiện hàng là một cuốn sổ đỏ chót khổ lớn kẹp cùng một tờ giấy nháp. Trên mặt giấy, những nét mực đen xiêu vẹo, run rẩy viết nguệch ngoạc một đoạn dài. Đại ý cũng chẳng thoát khỏi mấy lời ỉ ôi sám hối, van lơn sự thứ tha, đoạn gạch cuối cùng lại dòng chữ:

"Cái thân già này sống ngần ấy năm trời quả thật vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì, tiền bạc chẳng gom góp nổi mà bao nhiêu vốn liếng cũng bị ma men nuốt sạch sẽ. Cơ nghiệp bây giờ ba chỉ còn dư lại đúng cái căn nhà nát mà ông nội con để lại. Tuy chẳng có giá trị là bao, nhưng nghe phong thanh sắp bị chính quyền giải tỏa rồi, đến lúc đó ắt hẳn sẽ được đền bù một khoản ra trò. Đời này ba chỉ có độc nhất một mụn con trai là con, dù gì cũng phải chắt bóp để lại cho con chút gì đó. Tên trên sổ đỏ ba đã đi sang tên cho con rồi, cũng coi như hoàn thành được tâm nguyện cuối cùng của kẻ làm cha này. Ba cùng mấy gã bạn bè rủ nhau lên phía Bắc kiếm chút việc làm ăn, độ dăm bữa nữa là xuất phát, chặng này đi chẳng hẹn ngày về, con ở lại nhớ tự chăm sóc tốt cho bản thân..."

Phương Dịch thẫn thờ lật mở cuốn sổ đỏ tươi ấy ra, rành rành ba chữ tên cậu chễm chệ in trên mặt giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất. Trái tim cậu như bị vặn xoắn lại, một mớ ngổn ngang đắng đót cuộn trào. Cậu nào có ngờ... ông ấy rốt cuộc vẫn hoài niệm, vẫn nhớ đến cậu...

Phương Dịch đường hoàng khoác lên mình danh xưng sinh viên của trường Đại học Z. Nhưng cậu vẫn một mực khước từ ký túc xá, ngày ngày hễ rảnh rỗi là lại cuống cuồng vác xác chạy tót về quán net.

Ngôi trường đại học này cách quán net một quãng khá xa, phải bắt xe buýt ròng rã qua mười một trạm dừng. Tần Hưởng đã cằn nhằn xót ruột cậu cả đống lần, chê bai cậu đường xa thế mà ngày nào cũng chạy đi chạy lại, rặt rặt là tự rước lấy nhọc thân.

Đáng tiếc, cái sự bướng bỉnh ngang ngạnh của Phương Dịch, hắn cản không nổi, đành bất lực mặc kệ cho cậu lộng hành.

Phương Dịch còn cố tình đăng ký nộp hồ sơ vào chuyên ngành Khoa học Máy tính. Cậu thản nhiên tuyên bố hùng hồn rằng mai này tốt nghiệp về quán net để còn có chút kỹ năng mà sửa chữa máy tính giúp anh Tần. Nghe xong, Tần Hưởng giận điên người, tháo tuột cả đôi dép lê quật tới tấp vào người cậu.

Cái gì vậy trời? Hắn dốc cả mồ hôi sôi nước mắt nuôi nấng bồi dưỡng ra một sinh viên đại học sáng lạn, rốt cục là để cậu ta vác cái bằng cử nhân lết về quán net cùi bắp này phụ sửa máy tính hay sao? Cái đồ phá gia chi tử hết thuốc chữa này!

Từ thuở đỗ vào đại học, trạng thái tinh thần của Phương Dịch khởi sắc lên trông thấy. Tần Hưởng gần như chẳng còn bới móc ra nổi chút dấu vết tàn dư nào từ vụ thất tình khắc cốt ghi tâm trên gương mặt cậu.

Cậu dần dà hòa nhịp lại giống hệt bao thiếu niên đôi mươi mơn mởn, thanh xuân phơi phới, rực rỡ và tràn trề sức sống. Ngoại trừ việc... ngày càng trở nên kiệm lời, lầm lì hơn trước.

Giờ đây, cậu nghiễm nhiên trở thành tay đầu bếp khét tiếng bám trụ tại quán net nhỏ nọ, vô tình kéo bao nhiêu độ phủ sóng, tăng vọt danh tiếng cho cái sào huyệt của Tần Hưởng. Thậm chí có gã còn mặt dày đến tận nơi định cuỗm tay trên, đào góc tường, thế nhưng Phương Dịch vừa mới ngửi mùi đã lạnh lùng dứt áo quay đi thẳng, mặc xác đám người nọ đứng đằng sau gào thét níu kéo hứa hẹn tăng lương lên gấp bao nhiêu lần.

Tần Hưởng đắc ý ra mặt. Cái sự trung thành đến mức mù quáng của Phương Dịch hoàn toàn ve vuốt cái hư vinh dở dở ương ương trong hắn, tạo điều kiện cho hắn vênh mặt đi huênh hoang tâng bốc khắp đầu đường xó chợ.

Vào ngay cái đêm sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của Tần Hưởng, quán net kéo rập cửa đóng tiệm từ sớm. Cả đám người lốc nhốc bu kín quanh quầy bar, bắc cái bếp ga lẩu nghi ngút khói để quây quần chúc tụng đại ca nhà mình.

Tần Hưởng buông một tiếng thở dài não nề: "Số lần sinh nhật đầu hai ngày càng cạn dần, thật xót xa cõi lòng quá..."

Chu Dương Dương nâng ly vang đỏ lên: "Chúc mừng đại ca chính thức bước chân vào hàng ngũ những gã đàn ông già nua!"

"Chúc mừng, chúc mừng nha!"

"Chúc mừng tân binh của hội ông chú già!"

Phương Dịch chẳng nỡ xát thêm muối vào tim hắn, đành ngoan ngoãn nâng ly: "Anh Tần, sinh nhật vui vẻ!"

"Vẫn là Phương Tiểu Dịch chu đáo nhất. Đám các cô cậu cũng liệu mà học hỏi đi, chưa từng tự hỏi nguyên nhân vì sao mãi chẳng được tăng lương à?"

Chu Dương Dương: "Chúng tôi có ngày ngày nịnh bợ rát cả họng thì cái đồ thô lỗ tỷ năm như anh cũng chẳng thèm nhả ra thêm một cắc bạc lẻ nào đâu! Trong lòng anh có tồn tại khái niệm về tiền bạc sao?"

Tần Hưởng: "Ờ... đối với cái thứ gọi là tiền này, quả thực ông đây chẳng có mấy khái niệm..."

Chu Dương Dương: "Anh tự biết thân biết phận là tốt! Còn nữa, đã nói là hoa đào nở rộ cơ mà, sắp chạm ngưỡng ba mươi đến nơi rồi, rốt cuộc khi nào mới rước về cho cái quán net này một bà chủ đây?"

Tần Hưởng vò đầu bứt tai: "Chuyện này... e là khó tìm lắm!"

Chu Dương Dương nhíu chặt đôi mày liễu: "Còn phải tìm đâu xa nữa?" Vừa dứt lời, cô nàng đã tóm lấy Phương Dịch đẩy thốc cậu ngã nhào vào lòng hắn: "Còn ai phù hợp hơn cục cưng này nữa sao? Tôi thấy hai người tới với nhau luôn đi cho xong!"

Khuôn mặt Phương Dịch thoắt cái đỏ bừng vì lúng túng. Cậu vừa cuống cuồng định lóp ngóp bò ra khỏi lồng ngực Tần Hưởng, lại thình lình bị hắn bóp chặt lấy cằm, ép phải ngẩng mặt lên.

Tần Hưởng ném ánh nhìn cợt nhả dò xét cậu, chép chép miệng rồi lắc đầu: "Người thì tốt đấy, có điều... thân thiết quá rốt cuộc lại chẳng nỡ xuống tay. Cảm giác hệt như đang tán tỉnh thằng con trai ruột của mình vậy, chỉ muốn nhấc bổng lên trời..."

Chu Dương Dương buông lời chửi rủa: "Cái gã đàn ông già nua hết thuốc chữa nhà anh, đáng chịu kiếp cô độc đến già!"

"Ha ha ha ha..." Tần Hưởng ghim chặt lấy bả vai Phương Dịch đang dốc sức giãy giụa chực trốn chạy, tay kia điên cuồng vò xoa lên đỉnh đầu cậu, vò cho mái tóc cậu rối bù xù xơ xác, bản thân lại cười đến rạng rỡ chói lọi.

"Bịch..." Một âm thanh trầm đục của vật nặng va đập xuống mặt sàn thình lình vang lên, cắt ngang bầu không khí đang ồn ào cười đùa của đám người.

Tất thảy đồng loạt ném ánh mắt về phía cửa.

Khoảnh khắc nhìn rõ bóng dáng kẻ vừa mới xuất hiện, khuôn mặt Tần Hưởng bàng hoàng đến mức vặn vẹo. Hắn trân trân há hốc miệng nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa, lắp bắp mãi một lúc lâu mới nghẹn ra được mấy chữ: "Triển... Triển Tẫn Thần?!"

Người đàn ông vóc dáng cao gầy, toát ra hơi thở thanh lãnh thấu xương đang chôn chân nơi ngưỡng cửa, lặng lẽ buông vali hành lý trên tay xuống. Ánh mắt lạnh lẽo như sương giá của y ghim chặt lấy đôi cánh tay Tần Hưởng đang ôm ghì lấy Phương Dịch.

"Cậu, cậu, cậu... sao cậu lại..."

Cái gì?!!!

Tất cả mọi người đều sững sờ hóa đá. Triển Tẫn Thần?! Y chính là Triển Tẫn Thần sao?!! Ánh trăng sáng, nốt chu sa trong truyền thuyết mà Tần Hưởng dốc cạn tâm can bẻ ròng rã mười mấy năm trời cũng chẳng nổi ấy ư?!

Cả đám ngó sang Tần Hưởng, rồi lại đảo mắt nhìn Triển Tẫn Thần, tâm trạng cuộn trào bùng nổ vì phấn khích. Chuyện này... lẽ nào một màn kịch hay ho rốt cuộc cũng sắp được vén màn?

Tần Hưởng luống cuống buông vội Phương Dịch ra, lảo đảo nhảy khỏi ghế. Hắn tiến sát lại gần Triển Tẫn Thần vài bước, cố sống cố chết đè nén lại cơn chấn động trong lồng ngực, gắng gượng bình ổn hơi thở, rụt rè cất lời: "Cậu... sao cậu lại tới đây?"

Triển Tẫn Thần hờ hững liếc mắt lướt qua Phương Dịch - kẻ vừa mới bị nhào nặn trong vòng tay Tần Hưởng. Ánh mắt y lạnh nhạt đến cùng cực, chẳng để lộ một gợn cảm xúc.

"Tôi tới xem xem sau cái đêm hôm đó... anh đã mang thai hay chưa..."

Tần Hưởng lập tức hóa đá ngay tại chỗ...

Không khí trong quán net phút chốc chìm vào một vẻ tĩnh mịch đến rợn người.

Hồi lâu sau, giọng nói yếu ớt như quỷ mị trôi dạt của Chu Dương Dương mới lọt thỏm vang lên: "Chẳng phải anh luôn mồm khẳng định mình là công sao? Tổng công cơ mà?"

---------------------------------------------------------------

Editor: ???

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!