Chương 2: *
Chương 1
"Long Gia, em uống không nổi nữa..."
Người thua phải uống một ly, Long Thiết Quân nhìn em yêu tinh ngồi kế bên đỏ mặt nũng nịu với mình, gã cười không chút thương tiếc: "Thì đứng dậy là uống nổi ấy mà..." Nói xong gã bóp mông cậu trai một cái làm người ta giật bắn lên.
"Uống." Long Thiết Quân cầm ly rượu đưa cho người nọ.
Long Thiết Quân lập nghiệp bằng nghề nông ở Tân Cương, sau đó đầu tư buôn bán phế liệu sắt thép, cuối cùng mở công ty xây dựng. Vì từng đi lính làm công binh nên có tinh thần không chịu từ bỏ, đã mở công ty xây dựng thì phải xây cho được những căn nhà hoàn hảo nhất. Sau bao nhiêu năm mò mẫm làm lụng, khoan nói tới việc tích lũy cho bản thân được khối tài sản lớn hàng chục trăm ngàn hay hàng triệu, ở cái thành phố này cứ phóng mắt nhìn vào bất cứ khu vực đông đúc nào, ít cũng phải phân nửa số nhà cửa ở đó là qua tay Công ty Kiến trúc Xây dựng Thiết Quân này. Bởi thế Long Kiến Quân được gọi với cái tên —— Long Bán Thành.
Long Thiết Quân sống phóng khoáng ngay thẳng, kết bạn thì không có gì để chê, chỉ có độc một thói xấu không ai chịu nổi, thích chơi đàn ông.
Thích chơi đã đành, lại còn rêu rao, còn lường rau gắp thịt, chuyên gia chơi mấy em trai trẻ trắng trẻo tươi ngon mọng nước. Nhưng Long Thiết Quân chẳng những có tiền mà còn thoáng tay, số trai trẻ gã chơi có thể tập hợp thành nguyên một cái tiểu đoàn.
Long Thiết Quân đã quên mất ai giới thiệu cho mình em yêu tinh này rồi. Em này dáng ngon, con trai mà nữ tính, đôi mắt trong veo như nước đầy mê hoặc, nhìn vài lần là đủ khiến cả cơ thể mềm nhũn; mông tròn trịa vỗ một cái là như đàn hồi gợn được hẳn mấy sóng nước. Nếu không có mấy tay khác trong phòng karaoke này thì Long Thiết Quân muốn xách súng ra trận ngay lập tức, làm cho em yêu tinh này rên rỉ kêu cha gọi mẹ thật to mới được.
Rốt cuộc vì rượu, sự tự chủ của Long Thiết Quân yếu đi rõ rệt, lại thấy cái mông tròn trịa của người ta, lòng dậy sóng, đưa tay vỗ một cái làm người ra rên lên. Long Thiết Quân kéo vào lòng thơm một cái, uống cạn ly rượu trong bàn tay kia: "Anh uống hộ cưng, cưng đừng la hét nữa..."
#
Tài xế Lão Hoàng đưa thẻ phòng cho Long Thiết Quân. Long Thiết Quân lười nhìn, hỏi số phòng bao nhiêu?
Lão Hoàng trả lời 1507.
Long Thiết Quân nhìn sảnh khách sạn tráng lệ qua cửa sổ xe, tự nhủ bụng: Em yêu tinh này tiêu hoang hết cả vốn, tầng 15 là phòng suite siêu sang của khách sạn Mạn Tư Bách Lê đây mà.
"Rồi, Lão Hoàng sáng mai đi làm muộn muộn tí, tôi ngủ đủ giấc sẽ dậy đi rước Long Tư Tề." Nói xong Long Thiết Quân định xuống xe, mở cửa mới nhớ ra ngoái lại nói với Lão Hoàng: "Cho tôi hộp bao cao su."
Lão Hoàng vội vàng lái xe đi mua bao cho gã, loại bao cao su latex có màu vàng tự nhiên, kiểu cũ rích nhất, bình thường nhất, tên nhãn hiệu là Song Phi Yến.
Bây giờ bao cao su đủ các loại trò cười với nhãn hiệu, mà Long Thiết Quân thì chẳng hiếm lạ gì. Hồi đó lúc ký giấy đăng ký kết hôn với mẹ Long Tư Tề xong cục dân chính dúi cho loại Song Phi Yến này, cái tên hợp với tình cảnh quá thể.
Long Thiết Quân cầm hộp bao cao su vẫy tay với Lão Hoàng, đi vào khách sạn.
#
Ngẫm xem em yêu tinh không quên được cây gậy bự của Long Gia đây hay là chỉ muốn moi móc thêm tí tiền, Long Thiết Quân mỉm cười bước vào thang máy, dù là vế nào thì Long Gia cũng không quan tâm, mọi người cứ thoải mái đi, đáp ứng nhu cầu đôi bên thôi!
Thang máy lên đến tầng 15, Long Thiết Quân bước ra rẽ trái, đi tầm mười bước đến trước cửa phòng.
Cửa phòng không khóa.
Long Thiết Quân sờ mũi, ngó nghiêng căn phòng tối om mà tặc lưỡi tấm tắc khen trong bụng, thanh niên tầm này đúng là biết làm trò ghê ta, dàn cảnh đêm khuya gió lớn để làm gì đây?
Nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào rồi đá chân đóng sầm cửa lại. Long Thiết Quân nhìn sang, cửa sổ để mở, rèm cửa chất lụa mỏng tang phất phơ trong gió đêm. Khung cảnh ngoài cửa sổ mê say lòng người soi rọi gian phòng, cảm giác mơ màng mịt mùng khiến tim người ta đập thình thịch.
Long Thiết Quân vào phòng ngủ, ngửi thấy mùi rượu nho tinh khiết, vừa định lên tiếng đã cạch một tiếng, đèn sáng.
Dưới ánh đèn phủ lấp, một người đàn ông chỉ mặc sơ mi trắng ngồi trên chiếc sô pha kiểu Anh, đôi chân vắt chéo, không thấy rõ mặt.
Long Thiết Quân nhìn đôi chân trắng trẻo vừa dài vừa thon kia, nuốt nước bọt cái ực.
Người kia tay phải cầm một chai rượu nho lớn giơ lên uống ừng ực một hớp, đứng dậy lảo đảo đến trước mặt Long Thiết Quân, nheo mắt nhìn gã rồi nói: "Trông già hơn ảnh nhỉ..."
Long Thiết Quân thấy là lạ, sao tự nhiên lại có ảnh ở đây?
Đang lúc nghĩ ngợi, người trước mặt đột nhiên lảo đảo ngã, Long Thiết Quân ôm lấy theo phản xạ, người kia cười ha ha: "Tay có sức ghê..." Nói rồi dán chặt vào.
"Shh!" Long Thiết Quân suýt thì cắn lưỡi, tay người kia sờ vào thằng em nhà gã.
Người kia nghe tiếng Long Thiết Quân bèn lầm bầm: "Cậu em này, đừng xấu hổ chứ..." Nói đoạn kéo khóa quần Long Thiết Quân xuống, luồn tay vào.
Long Thiết Quân vừa hưởng thụ đã đời vừa được gọi là cậu em, con trai năm nay cũng lớp 9 rồi, lại còn cậu em, nghe mà phơi phới.
"Uống đi..." Bàn tay cầm chai rượu chắn trước mặt gã.
Cậu em hàng thật của Long Thiết Quân đang được người ta sờ soạng vuốt ve đến là đê mê, cương cứng ngóc đầu căng cả quần, khó chịu. Tuy không hiểu sao bị đổi người nhưng "cậu em" nhà gã chờ hết nổi rồi, Long Thiết Quân nghĩ làm ai cũng là làm, cầm chai rượu nốc liền một hớp, quẳng đi rồi bế người kia lên giường.
#
Mới nãy người kia đã sờ "cậu em" của Long Thiết Quân cứng lên, gã quyết định phải có qua có lại. Gã đặt người kia lên giường, tách hai chân ra, sờ đùi người ta.
Nửa đường nổi hứng xấu nhéo nhẹ mấy cái làm người nọ rên lên. Tiếng rên rõ mồn một chứ không hề làm bộ, tiếng rên thoải mái phát ra khi mà vùng nhạy cảm bị kích thích nghe còn sướng hơn cả câu Long Gia tuyệt quá đâm hỏng người ta rồi của mấy em yêu tinh.
Long Thiết Quân cảm thấy, giọng người này nghe hay thật... muốn nghe thêm mấy lần nữa.
***
Đang khi vui vẻ lên đỉnh, thình lình có người gõ cửa.
Long Thiết Quân sa sầm mặt mày, không sớm không trễ, đúng lúc Long Gia muốn làm hiệp hai...
Dừng một lúc, tiếng đập cửa vẫn tiếp tục, Long Thiết Quân đành rút ra, cởi bao vứt ra đất, mặt bực dọc xách thằng em đang dỏng lên ra mở cửa.
#
"Em... em là 1 thuần ạ." Đứng sau cửa là một cậu em cơ bắp cường tráng, thấy Long Thiết Quân để thằng em đang chào cờ tướng tá cao hơn mình tới nửa cái đầu ra mở cửa, khí thế nhoáng cái xìu xuống, người ta nhìn kiểu gì cũng đâu phải 0. Sợ sẽ bị ông chú này kéo vào đè ra phập, cậu em bất giác lùi lại nửa bước.
Long Thiết Quân chỉ cần nhìn cái là biết ngay cậu em này là trai gọi, nghiêng đầu nhìn lướt số phòng —— 1509.
"..." Long Thiết Quân cảm thấy trán mình rịn mồ hôi, té ra Long Gia đi nhầm phòng, thế là em yêu tinh kia còn đang chờ Long Gia ở phòng kế bên à?
"Cậu đi nhầm rồi, người gọi cậu ở phòng bên, 1507." Long Thiết Quân không buồn bận tâm, mồm mép tí cho cậu em này qua gõ cửa phòng kế bên.
"Không đúng, là 1509 ạ." Cậu em nói rồi lấy điện thoại ra xem tin nhắn, xác nhận xong thì giơ điện thoại ra trước mặt Long Thiết Quân: "Anh xem..."
Long Thiết Quân thật sự muốn vả cho thằng này một cái bạt tai. Gã đóng sầm cửa lại, quay về kiếm quần áo lấy thẻ phòng Lão Hoàng đưa cho mình, đi ra đưa cho tên ngốc còn đứng ngoài cửa: "Thẻ phòng 1507, bên đó là bạn anh, hôm nay sinh nhật, thích kiểu giống chú đấy. Âm thầm đi vào thỏa mãn bạn anh đi, anh trả chú gấp ba." Xưa nay Long Gia chưa bao giờ quan tâm mấy đồng bạc lẻ này.
Tên kia cầm thẻ đi qua phòng bên cạnh, Long Thiết Quân quay vào cầm thẻ đừng làm phiền treo lên, đóng cửa lại.
Ham muốn bên trong như con hổ đói gầm thét xuống núi, không ăn no thì làm sao đáng mặt.
Edit: tokyo2soul
Editor có lời muốn nói:
Mình không có chủ đích làm truyện có cảnh người lớn, nhưng vì tình cờ kiếm được bản đầy đủ nên đành đâm theo lao, khả năng edit những cảnh này của mình thật sự không tốt lắm nên mong mọi người thông cảm cho mình nha nha ~
Các bạn có nhu cầu đọc bản uncut có thể lên wordpress nhà mình kiếm, pass chương 1: longgiaanthitthayphuong
Tương tự với các chương * ở phía sau nữa ٩(ˊᗜˋ*)و ♡
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!