Chương 18: *
Chương 17
Lúc đi vào trong Long Thiết Quân không nhìn thấy cô gái tròn xoe nọ đâu. Bậc thang bày đầy đồ ăn với trái cây, gã tự nhủ bụng Phương Nguyên không dọn dẹp gì hết, rồi loay hoay nhặt lên cho anh.
Lên tới tầng trên cuối cùng cũng nghe thấy động tĩnh đầu tiên phát ra từ căn nhà này. Phương Nguyên đang ngân nga một bài hát không lời, giai điệu ngẫu hứng chế ra nào đó đầy vui vẻ thích thú.
Long Thiết Quân rất thích giọng của Phương Nguyên, không kiềm được nán lại nghe Phương Nguyên ngân nga.
Phương Nguyên líu lo một hồi vui tới nỗi thốt ra chữ "Máy kéo", ngân nga thêm rồi hát tiếp "Máy kéo tuyệt đẹp", lại ngân nga khúc nữa rồi phấn khởi la lên "Máy kéo đẹp trai nhất"!
Long Thiết Quân đi tới vài bước, đứng trước cửa phòng vẽ tranh của Phương Nguyên. Gã nhìn Phương Nguyên vừa nhảy nhót hát hò vừa vung vẩy cọ vẽ vời qua khe cửa hé, lòng tự nhủ sao mà người này cứ hệt như đứa con nít, sao mà thật thà, sao mà... đáng yêu.
Phương Nguyên chìm đắm trong thế giới riêng, hoàn toàn không hay biết ngoài cánh cửa hé mở có một "khán giả" tồn tại.
Giày dép vứt đi đâu mất, chân để trần, ống quần cũng chẳng hiểu sao xộc xệch bên thấp bên cao, miệng lẩm bẩm bài hát gì đó chính Phương Nguyên còn chẳng rõ, vẽ nên vẻ rực rỡ chói sáng cho chiếc xe máy kéo.
Sau nét cọ đỏ cuối cùng, đầu chiếc máy kéo màu đỏ sáng bừng lên. Phương Nguyên vô cùng hài lòng, cầm cọ vui sướng xoay vòng vòng.
Xoay được một vòng, ai ở ngoài cửa?
Anh vội vã ngoái đầu, nhìn ra cánh cửa để mở kia.
Bộ đồ Tây màu xám đậm vừa người, phối cùng áo sơ mi kín bưng với cà vạt, khoanh tay đứng nghiêm trang trước cửa, trên gương mặt là nụ cười ôn hòa...
Gương mặt này rất quen, mà người ngợm thì sao thấy lạ quá.
Phương Nguyên biết cái bản mặt tạm xem như đẹp trai kia là Long Thiết Quân, nhưng đây là lần đầu thấy Long Thiết Quân ăn bận nghiêm túc đến thế. Phương Nguyên hơi không dám tin vào mắt mình.
Nếu người đàn ông này là Long Thiết Quân, Phương Nguyên cảm thấy trái tim mình thất thủ mất rồi.
#
Phương Nguyên thấy mình đứng trơ ra như phỗng.
Long Thiết Quân nghĩ ngợi hình như có gì đó sai sai, sợ à? Thầy Phương đâu có dễ sợ tới vậy?
Long Thiết Quân mở cửa phòng vẽ ra, chậm rãi bước vào trong. Thoạt tiên gã cười với Phương Nguyên đang đứng ngay đơ, nhìn qua vai Phương Nguyên thấy "máy kéo đẹp trai nhất" người kia vừa hát.
À, vẽ loại châu Á 1804 à? Ngày xưa Long Gia lập nghiệp bằng nghề kéo phế liệu với chiếc xe này, vẽ cũng được đấy chứ... Long Gia bất chợt rất chi là bùi ngùi.
"Nguyên Nguyên..." Long Thiết Quân tiến lại trước mặt Phương Nguyên, cười gọi.
"Không cho gọi." Phương Nguyên quăng cọ vẽ, bưng lấy gương mặt Long Thiết Quân bằng hai tay mình.
Bốn mắt nhìn nhau, không biết trong ánh mắt chất chứa điều gì, mà chỉ một giây sau một người cúi đầu ghì xuống, một người nhón chân, hai người hôn nhau.
Phương Nguyên hôn Long Thiết Quân, bức tranh trong đầu biến thành Long Thiết Quân phấn khởi cầm lái máy kéo, cậu trai người Tây Tạng biến mất dạng.
Trong bức tranh đó Long Thiết Quân nở nụ cười giản dị chân chất, nước da phơi nắng gió rám màu đồng cổ, giọt mồ hôi lóng lánh... Gã sẽ không bao giờ ngồi tại vị trí ghế lái, mà chắc chắn sẽ vắt khăn trắng quanh cổ dựa lưng vào đầu máy kéo...
Hình ảnh mỗi lúc một phong phú, Phương Nguyên chịu hết nổi mạnh tay đẩy Long Thiết Quân ra, quẹt mu bàn tay lau miệng rồi xoay người nhặt cọ...
#
Thầy Phương chưa từng hôn ngọt ngào và dịu dàng đến thế.
Trước đây toàn là Long Gia thị uy sức mạnh thì khỏi bàn rồi, lần cuối cùng thầy Phương đã chủ động hôn, nụ hôn ấy đầy rẫy trêu ghẹo và đùa giỡn, hoàn toàn khác biệt với nụ hôn ngày hôm nay.
Long Thiết Quân thích nụ hôn này.
Đầu tiên, ánh mắt Phương Nguyên hướng về mình Long Thiết Quân đã thích rồi. Ôi, ánh mắt từ trong ra ngoài chỉ có một mình Long Gia ấy được chưa? Như thể người này toàn tâm toàn ý với mình, được nhìn như thế là chuyện thỏa thuê mãn nguyện nhất trần đời.
Mà theo lệ cũ thầy Phương phải đấu võ miệng với Long Gia một thôi một hồi đã, đây chưa gì nhào tới hành động, ôm mặt Long Gia hôn, chẳng thèm hỏi Long Gia có đồng ý không?
Cuối cùng, hôn đã hôn rồi, còn cúi xuống nhặt cọ làm mẹ gì? Lại qua cầu rút ván? Long Gia không cho phép!!!
Long Thiết Quân đưa tay, Phương Nguyên bị bế thốc lên. Gã ôm riết anh vào ngực, ghé sát tai anh nói: "Nguyên Nguyên, chúng ta làm chuyện chính thôi!"
Phương Nguyên hiếm khi bớt lời, càu nhàu định giãy giụa. Làm sao Long Thiết Quân để anh chạy thoát, vận sức bế anh lên tới bên bệ cửa sổ rồi ghìm chặt anh xuống.
Phương Nguyên vẫn cứ cứng miệng, nhưng Long Thiết Quân đã ghì anh từ phía sau lưng, có cố vùng vẫy thế nào cũng chịu thua. Anh hoảng loạn đảo mắt nhìn quanh cứ như mới rớt từ trên trời xuống, cuối cùng cũng chịu hé môi gọi Long Thiết Quân, nhưng tiếng kêu ấy khiến cái quần vốn rộng rinh kia bị xắn lên tới gối. Trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Xong, không hoàn thành bức tranh được rồi...
Sau nụ hôn của Phương Nguyên, đầu óc Long Thiết Quân bị chuyện này chiếm cứ sạch sẽ. Từ khi bị thầy Phương qua cầu rút ván tới nay Long Gia làm gì còn lòng dạ tâm trí để tìm trai trẻ? Hơn nữa công việc bận bịu chất chồng, bây giờ Long Gia hạn hán đã lâu gặp được mưa rào, đừng hòng ai ngăn cản được!
***
#
Cửa lớp 9/2 bị đẩy ra, Phương Trừng Tử đứng sừng sững giữa cửa, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc.
Thầy Lâm dạy toán ngẩng lên nhìn thấy cô học trò nổi tiếng khắp trường, cười tủm tỉm hỏi: "Trò Tiểu Phương có chuyện gì đây?"
Phương Trừng Tử nhìn thầy Lâm rồi nhìn mặt đồng hồ tròn treo chính giữa tường lớp, bỗng nhiên cười cười nói với thầy Lâm: "Lão Lâm, dạy lố giờ là mọi người không thích thầy đâu đó!"
Thầy Lâm vui vẻ cười to, phẩy tay: "Tan học."
Phương Trừng Tử bật ngón cái với thầy Lâm, rồi ngoái lại nhìn dãy bàn cuối cùng trong lớp: "Long Tư Tề, tôi kiếm cậu có công chuyện!"
Bạn cùng bàn gọi Long Tư Tề đang ngủ dậy, cậu dụi mắt ngồi lên, thấy là Phương Trừng Tử thì chỉ chỉ phía cửa sau ngồi lững thững đi ra.
Hai người lần lượt đi mất, lớp học nhoáng cái sôi sùng sục.
Thầy Lâm vừa dọn dẹp đồ đi dạy vừa cười: "Tình yêu tuổi học trò đúng là chân thành nhất mà..."
#
Long Tư Tề giãn cơ cổ, đứng thẳng dậy cạnh cửa sổ rồi quay sang nhìn Phương Trừng Tử với vẻ mặt không khác gì đề năm chữ nhất định làm bằng được.
Phương Trừng Tử phóng tới, lôi quyển bài tập mua hôm bữa ra, gần như dí sát vào mũi Long Tư Tề: "Cậu coi lại đi, đúng chắc luôn, hừ hừ hừ... Chờ cậu mời tôi ăn đùi gà hahahaha!"
Long Tư Tề chẳng buồn nhìn quyển sách bài tập mà giật nó khỏi tay Phương Trừng Tử, kéo xuống che khuất nửa mặt chỉ để lộ đôi mắt còn ngái ngủ: "Ngày mai căn tin không có đùi gà kho không giới hạn đâu."
"Vậy tôi hào phóng tí, đổi thành đáp án một đề tiếng Anh." Phương Trừng Tử ghi thù trong lòng, tại sao tuần này không có món đùi gà!
Long Tư Tề đưa mắt nhìn Phương Trừng Tử, ánh mắt tỏ ý xem như chấp nhận rồi mở quyển sách bài tập ra xem. Chưa đầy hai mươi giây sau, cậu quay quyển sách ra trước mắt Phương Trừng Tử, chỉ vào câu cuối: "Trừ câu này ra, còn lại... sai hết."
Hả?!
Trái tim thiếu nữ của Phương Trừng Tử, nếu có tồn tại, thì giờ đã vỡ tan tành và sụp đổ dưới ánh đèn sân khấu leo lét.
"Không thể nào..." Hai con mắt với hai lông mày Phương Trừng Tử sắp hôn nhau: "Câu nào tôi cũng làm hơi bị nghiêm túc, hay cậu coi lộn rồi?"
Long Tư Tề rất khéo hiểu lòng người, cầm quyển bài tập xem lại lần nữa, sau đó gật đầu với Phương Trừng Tử.
Phương Trừng Tử thấy người ta gật như thế, tim trong ngực đánh thịch.
Lần trước khi tim cũng đánh thịch như thế, giá vẽ rớt xuống làm chân Phương Nguyên bị thương, chạy chữa ở bệnh viện nửa tháng trời. Còn hôm nay sẽ ra sao đây?
Phương Trừng Tử không quan tâm bài tập trên tay Long Tư Tề nữa, luống cuống chân tay móc điện thoại ra chuẩn bị gọi điện cho ba.
.
Editor có lời muốn nói:
Một chút (xíu) siêng năng nhân dịp cuối năm ~ Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình qua một năm chẳng năng suất xíu nào ToT Chúc mọi người năm mới nhiều niềm vui và may mắn nhen.
Edit: tokyo2soul
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!