Chương 63: Cuộc chiến bảo vệ (Thượng)

Trong đêm đen, nước mưa đập liên hồi vào lớp vảy bóng loáng của Hắc Uyên Mãng.

Một luồng uy áp lạnh lẽo thấu xương tỏa ra, bao trùm lấy đám giống đực đang mang đôi mắt đỏ rực vì kích động.

Sàn sạt.

Mưa trút xuống như trút nước, nặng nề nện lên thân thể của tất cả những kẻ đang có mặt. Hơi thở mê người của giống cái xuyên thấu qua màn mưa, ngọt đến mức khiến không khí như đặc quánh lại.

Mùi hương đó chui vào xoang mũi, thiêu đốt phổi, khiến máu huyết sôi trào và nước bọt của đám giống đực tiết ra điên cuồng.

Bản năng nguyên thủy gào thét, thúc giục chúng phá tan mọi rào cản để chiếm lấy giống cái ấm áp, kiều diễm bên trong sơn động.

Cuối cùng, bản năng đã chiến thắng nỗi sợ hãi trước uy áp ngũ giai.

Trong chớp mắt, đám giống đực cả dạng người lẫn dạng mãng đều đỏ mắt lao lên.

Hắc Uyên Mãng không hề di chuyển. Nó chiếm giữ trước cửa động như một dãy núi sừng sững tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Chiếc đuôi khổng lồ quét ngang không trung, mang theo luồng cuồng phong có sức mạnh dời non lấp biển.

Những kẻ xông lên đầu tiên như những cánh diều đứt dây bay ngược ra ngoài, tiếng xương gãy vụn vang lên rợn người.

Hai con cự mãng vừa nhe nanh độc đã bị bóng đen nện thẳng vào đầu. Tiếng va chạm trầm đục vang lên cùng tiếng vảy văng tung, chúng rách da nát thịt, nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất.

Nhưng càng lúc càng có nhiều bóng đen từ bốn phương tám hướng lao tới. Trong vòng bán kính năm dặm, tất cả giống đực chưa kết lữ đều bị bản năng sai khiến, điên cuồng chạy về phía "bữa tiệc" mê người này.

Nếu giết sạch thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều, nhưng không thể làm thế. Nếu giết hết, thực lực bộ lạc U Mãng sẽ tổn hao nghiêm trọng. Vì vậy Mặc Gia chọn cách hóa thân thành mãng xà, đánh ngất tất cả bọn chúng.

Bên trong hang, Cao Nguyệt quấn chặt lớp da thú, run rẩy nghe những tiếng va chạm kinh hồn bạt vía bên ngoài. Những tiếng động đó lớn đến mức khinh khủng, tựa như những vụ nổ liên tiếp.

Nàng sợ hãi lại bất an vô cùng.

Nàng không ngờ mọi chuyện lại tồi tệ đến thế. Ban đầu nàng chỉ nghĩ đơn giản là kỳ sinh lý thôi, cùng lắm là Mặc Gia lo lắng nàng mất máu hay phiền lòng vì vết bẩn trên giường.

Nàng chưa từng lường trước được rằng kinh nguyệt của nhân loại lại có sức hấp dẫn kinh khủng đến thế đối với thú nhân.

"Sớm biết vậy, mình đã chuẩn bị kỹ hơn..." Cao Nguyệt hối hận quấn chặt lấy mình.

Dù oi bức, nàng cũng không dám để lộ ra dù chỉ một kẽ hở.

Nàng ngước nhìn những lỗ thông sáng trên trần hang. Mùi hương ngoài việc lọt qua khe đá cửa hang, phần lớn chắc chắn đã thoát ra từ đây.

Những cái lỗ này cao hơn mười mét, muốn lấp chúng phải trèo lên đỉnh núi, mà bây giờ nàng không thể đi ra ngoài gây thêm phiền phức được.

Sau nửa giờ chiến đấu ác liệt, tiếng động bên ngoài mới dừng lại. Mặc Gia mang theo hơi lạnh và nước bước vào.

Mái tóc đen ướt đẫm rũ xuống eo, làn da trắng bệch, gương mặt vẫn bình tĩnh như mọi khi.

Thấy hắn không có vết thương nào Cao Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.

"Ngủ đi, đừng lo lắng. Những kẻ bị thu hút đến đều là thú nhân chưa kết lữ, ta giải quyết được." Mặc Gia trấn an.

Nàng khẽ gật đầu.

Những kẻ mạnh nhất như Mãng Liệt đều đã kết lữ, còn Hòa Phong Luật và Thú Bàn thì đang trọng thương nằm giường, điều này khiến nàng an tâm phần nào.

Mặc Gia tranh thủ thời gian leo lên đỉnh núi lấp kín các lỗ thông sáng, sau đó lại dùng nham thạch chặn kín cửa động, hóa thành mãng xà canh giữ bên ngoài.

Suốt đêm đó, tiếng chiến đấu không hề dừng lại. Những giống đực ở xa hơn cũng tìm đến theo mùi hương.

Đến tờ mờ sáng, tiếng đánh nhau mới thực sự chấm dứt.

Khi Mặc Gia dời đá bước vào, Cao Nguyệt thoáng thấy bên ngoài nằm la liệt người và mãng xà đang hôn mê, nhiều đến mức che lấp cả mặt đất.

Bây giờ Mặc Gia không dám rời đi để dọn dẹp đống lộn xộn đó vì lo lắng cho an nguy của nàng.

Cao Nguyệt rụt rè đề nghị: "Chàng bảo... nếu ta vứt những chiếc quần đã dùng ra xa để đánh lạc hướng thì sao?"

Mặc Gia bật cười: "Bọn họ không muốn hút máu, bọn họ muốn giao phối với nàng.

Dù có vứt ra xa, sau khi tìm thấy thứ đó và nhận ra không có nàng bọn họ vẫn sẽ theo mùi hương tìm về đây thôi."

Cao Nguyệt cảm thấy thật nhức đầu. Nhưng hiện tại có một việc còn cấp bách hơn, nàng mặt mày nhăn nhó: "Ta... ta muốn đi vệ sinh, phải làm sao đây?"

Bình thường, thú nhân sử dụng "Cây Sạch Sẽ" - một loại thực vật có bộ rễ hấp thụ chất thải cực mạnh.

Cao Nguyệt vốn có một nhà vệ sinh riêng bên ngoài với bồn cầu đá và rễ cây sạch sẽ bên dưới. Nhưng bây giờ không thể ra ngoài, mùi hương thoát ra lúc đó sẽ là một thảm họa.

"Đợi ta một chút." Mặc Gia trấn an nàng bằng giọng nói điềm tĩnh.

Hắn bẻ một cành Cây Sạch Sẽ lớn mang vào, trồng ngay trong căn phòng nhỏ mới đào thêm của sơn động.

Hắn dùng một viên Thú Tinh tứ giai hệ mộc để kích thích bộ rễ sinh trưởng điên cuồng, sau đó chuẩn bị vật dụng cho nàng.

"Khi không có ta, nàng hãy bảo heo Tuyết Cầu đào hố rồi giúp nàng lấp lại."

Mặc Gia dặn dò sau khi giúp nàng giải quyết xong xuôi.

Cao Nguyệt ngượng đến mức mặt đỏ như gấc, chỉ biết gật đầu lia lịa. Bên cạnh sự xấu hổ là cảm giác tự trách vô hạn.

Nhìn Mặc Gia cũng đang phải kiềm chế đến mức nổi cả mạch máu, nàng cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Nàng thấy mình thật sự là một mầm tai họa mang lại quá nhiều phiền phức cho hắn.

Một tay Mặc Gia giữ chặt gáy nàng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán: "Không sao đâu, có ta ở đây rồi."

Editor: COH
Beta: Kaurin

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!