Chương 35: Lập uy
Sau khi rời khỏi đỉnh núi với tâm trạng thất thần, Ô Tất Tín vừa xuống chân núi đã thấy Hàn Lân dẫn theo một nhóm người bảo vệ vây kín cửa nhà bà Nha.
Hắn là một người thông minh, lại quá hiểu bản tính của Hàn Lân nên chỉ cần liếc mắt qua là biết ngay nàng ta đang tính toán điều gì.
Vẻ mặt suy sụp vì bị Cao Nguyệt từ chối dần biến thành một nụ cười lạnh lẽo. Hắn thầm nghĩ: Xem ra hôm nay kẻ "tan nát cõi lòng" sẽ không chỉ có mình hắn.
Hắn không lại gần nhà gỗ, mà đứng từ xa trong rừng cây quan sát. Ngay cả khi bà Nha lo lắng ra hiệu bảo hắn đi tìm cứu viện, hắn vẫn thờ ơ, chỉ lặng lẽ đứng đó chờ đợi.
Sự chờ đợi này kéo dài rất lâu. Xung quanh, người hiếu kỳ tụ tập ngày càng đông.
Hai giống cái trung niên dẫn theo các thú phu đến tìm Cao Nguyệt để trang điểm, thấy cảnh tượng này liền nhíu mày, tiến lại hỏi chuyện Hàn Lân.
Hàn Lân thấy trong đám thú phu của họ có thú nhân tứ giai, liền nở nụ cười lấy lòng, tiến lại giải thích tình hình. Bằng một lời hứa: "Sau này để người bảo vệ của ta trang điểm miễn phí cho các bà", nàng ta đã thành công khiến hai người này không còn ý định xen vào nữa.
Một vị giống cái trung niên chậm rãi nói: "Nếu trang điểm không đẹp thì vẫn phải để con bé đó làm thôi."
Người kia tiếp lời: "Nhưng giá cả phải bắt nó giảm xuống, đắt quá. Có lẽ hôm nay cũng nên để nó nhận một bài học."
Cuối cùng, cả hai quyết định đứng ngoài quan sát kết quả. Đợi được mười lăm phút không thấy Cao Nguyệt về, họ mất kiên nhẫn, để lại một thú phu làm "tai mắt" rồi bỏ về trước.
Nếu Cao Nguyệt chứng kiến cảnh này, chắc chắn nàng sẽ rất đau lòng. Nàng cứ ngỡ bấy lâu nay mình đã xây dựng được quan hệ tốt với khách hàng, nhưng thực tế không phải vậy.
Thực ra, Cao Nguyệt vẫn chưa đủ hiểu thế giới thú nhân.
Các giống cái ở đây quen làm kẻ bề trên, nên tư duy của họ giống như những "ông chủ" trên Trái Đất, nhưng chính xác hơn là giống thú: tranh đoạt tài nguyên, cân nhắc lợi ích.
Họ chỉ thực sự hạ mình kết giao khi đối phương có sức mạnh hay giá trị tương đương. Còn một "ấu tể" không có lấy một người bảo vệ như Cao Nguyệt, họ căn bản không để vào mắt.
Những người thực lòng muốn làm bạn với nàng như Vụ Lam chỉ là số ít.
---
Sau một giờ chờ đợi, Vụ Lam nghe tin dữ liền vội vã chạy đến, mang theo cả ba thú phu của mình. Nhưng ba người này hai tam giai, một nhị giai so với lực lượng hùng hậu của Hàn Lân thì chẳng thấm vào đâu. Vụ Lam không dám để thú phu của mình liều mạng đối đầu trực diện.
Một lúc sau, các em trai của Vụ Lam cũng tới chính là nhóm thiếu niên choai choai nàng gặp ở nhà Chi Hoa lần trước.
Họ đều là những thiếu niên nhất giai, chỉ có Tuấn là nhị giai. Đám nhóc này ngày thường rất hay đến nịnh nọt Cao Nguyệt, khiến nàng nhiều lần dở khóc dở cười, suýt thì nói ra sự thật mình đã 23 tuổi.
Nhìn thấy cảnh này, Tuấn vừa lo lắng vừa phẫn nộ, quay sang trách móc chị gái: "Chị nhìn xem, đều tại chị tìm toàn thú phu vô dụng!"
Cậu chỉ tay vào ba người thú phu của chị: "Mang ba người này đến có ích gì, còn không bằng một mình anh Ngũ!"
"Anh Ngũ" mà Tuấn nhắc tới chính là Hòa Phong Luật. Vụ Lam bực mình tát vào đầu cậu em một cái, rồi an ủi ba vị thú phu đang buồn bã của mình: "Đừng để ý lời trẻ con."
Nhưng trong lòng nàng cũng thở dài.
Trước đây nàng không coi trọng thực lực thú phu vì đã có cậu em trai tứ giai bảo kê, khi chọn thú lhh nàng chỉ chú trọng cảm giác. Giờ bạn mới gặp nạn, nàng lại chẳng giúp được gì.
Tuấn giậm chân: "Không biết anh Ngũ lại chạy đi đâu rồi, em không tìm thấy anh ấy." Hòa Phong Luật vốn thích chạy nhảy bên ngoài bộ lạc nên thường xuyên vắng mặt.
"Em đi ra ngoài tìm anh ấy! Không được thì tìm các cha giúp! Họ cũng rất thích Cao Nguyệt." Nói xong, Tuấn hóa thành một con mãng xà nâu lớn nhanh chóng trườn đi.
Vụ Lam nhíu mày, không mấy hy vọng vào cứu binh này.
Hòa Phong Luật khá thân với Hàn Lân, cha mẹ họ cũng có ý vun vén cho hai người. Hơn nữa, trong mắt các bậc phụ huynh, Cao Nguyệt chỉ là một giống cái ngoại lai vô danh, không thể so sánh với giống cái ưu cấp của bộ lạc mình.
Vừa rồi nàng đã nhờ cha giúp, nhưng khi nghe đến tên Hàn Lân, họ liền thoái thác là phải đi mua đồ cho mẹ, không rảnh.
Hy vọng duy nhất lúc này là Mặc Gia. Nhưng nàng không chắc Mặc Gia có quản hay không. Từ khi Cao Nguyệt dọn ra ngoài, đã nửa tháng trôi qua hắn không hề đến thăm nàng, cứ như hai người xa lạ vậy.
Lúc này, bà Nha đã hóa thành bạch mãng, phủ phục trước cửa nhà gỗ để canh giữ. Bà thừa biết nếu Cao Nguyệt không có đủ người bảo vệ sẽ bị bắt nạt, chỉ không ngờ ngày này đến sớm thế.
Bà thầm nghĩ: Một bà già sắp chết như mình thì khó tìm thú phu mới, chứ Cao Nguyệt còn trẻ, chỉ cần gật đầu thu nạp khoảng hai mươi gã nhị giai thôi cũng đủ làm Hàn Lân phải kiêng dè.
Bà Nha nhìn Hàn Lân đang hùng hổ bên ngoài, không nhúc nhích, tỏ rõ quyết tâm bảo vệ nhà gỗ.
Nhưng thực tế, bà đã âm thầm lẻn vào phòng Cao Nguyệt nuốt sạch toàn bộ đồ trang điểm của nàng vào bụng.
Có giỏi thì Hàn Lân cứ mổ bụng bà ra mà lấy, xem nàng ta có gan đụng vào một giống cái hay không!
Ba người thú phu già của bà không hề biết chuyện này, chỉ nhìn Ô Tất Tín đang đứng trơ mắt trong rừng mà tức đến nghẹn họng.
Sự chờ đợi kéo dài khiến Hàn Lân mất kiên nhẫn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Đám người bảo vệ của nàng ta cũng bắt đầu kích động, muốn xông vào cướp phá.
Bà Nha ngẩng cao đầu mãng xà, ba người thú phu già cũng hóa hình thú đứng chắn phía trước. Vụ Lam nắm chặt tay, đấu tranh tư tưởng xem có nên để thú phu mình xông vào hay không.
Ngay lúc căng thẳng tột độ, Mặc Gia bế Cao Nguyệt xuất hiện. Chứng kiến cảnh tượng này, hắn không nói nửa lời, lập tức phóng ra luồng uy áp ngũ giai cực kỳ mạnh mẽ.
"Chuyện này là thế nào?" Mặc Gia nheo mắt hỏi.
Không gian im phăng phắc.
Không ai ngờ Mặc Gia lại xuất hiện, hơn nữa còn bế Cao Nguyệt với tư thế vô cùng thân mật và thành thục. Đám người bảo vệ tam giai, nhị giai lúc nãy còn hung hăng giờ đây bị uy áp đè nặng đến mức mồ hôi đầm đìa, không thể nhúc nhích.
Hàn Lân trợn tròn mắt kinh ngạc. Vụ Lam lập tức chớp thời cơ tố cáo: "Thiếu chủ Mặc Gia, bọn họ muốn cướp đồ của Tiểu Nguyệt!"
Ánh mắt Mặc Gia thoáng hiện tia hàn ý lạnh lẽo. Hắn nhẹ nhàng đặt Cao Nguyệt xuống, giọng nói bỗng trở nên ôn nhu lạ thường:
"Nhắm mắt, bịt tai lại đi."
Cao Nguyệt ngoan ngoãn ngay lập tức làm theo.
Editor: COH
Beta: Kaurin
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!