Chương 40: Chương 39

15:16 - 15.08.2026
22 lượt xem

Trong buổi tiệc tối nay, Tra Oánh đã dặn Hà Tự rằng Quan Đại là nhà sản xuất của "Sơn Hà Vô Thả", bảo cô phải cẩn thận, đắc tội ai cũng được nhưng đừng đắc tội Quan Đại.

​Thực ra Hà Tự không cần Tra Oánh nhắc nhở, cô quá hiểu vai trò nhà sản xuất có trọng lượng thế nào trong một đoàn phim, một câu nói có thể quyết định sự đi ở của một người, nhấc tay một cái là có thể đưa ai đó từ rìa ống kính vào chính giữa khung hình. Thế nên lúc này đột nhiên nghe thấy giọng Quan Đại, cộng với tiếng chuông cảnh báo đã vang lên trong đầu từ trước, cô gần như phản xạ có điều kiện mà nhảy phắt ra khỏi khoảng không giữa Trang Hòa Tây và lan can boong tàu, đứng sang một bên, chỉ sợ Quan Đại nhìn ra điều gì đó mà nảy sinh ấn tượng xấu với Trang Hòa Tây.

​Suy nghĩ của Hà Tự rất đơn thuần, nhưng rơi vào mắt Trang Hòa Tây lại là một cách hiểu khác. Gương mặt chị hoàn toàn lạnh lẽo. Nếu lúc này Hà Tự quay đầu nhìn chị, cô sẽ thấy rõ ràng thứ đang chậm rãi cuộn trào dưới đáy mắt chị không phải là cơn giận vì bị né tránh, mà là một sự chiếm hữu và kiểm soát u ám, muốn khóa chặt một người trong tầm mắt mình.

​"Chào chị Quan." Hà Tự chủ động chào hỏi.

​Ấn tượng của Quan Đại về Hà Tự chỉ dừng lại ở sự thân mật bất thường giữa cô và Trang Hòa Tây lúc lên tàu. Chị ta "ừm" một tiếng lấy lệ, đánh giá cô, vừa bình thường lại vừa xuất chúng, trên người toát ra một sự mâu thuẫn như thể vừa được vận mệnh ưu ái lại vừa bị hắt hủi. Bước lên cầu thang, nhìn thấy đường nét của Hà Tự được gió biển phác họa dưới ánh trăng, chị ta khẽ nheo mắt, nhận ra đó là một sự tồn tại cực kỳ gần gũi với Trang Hòa Tây. Mà Trang Hòa Tây, người có ánh mắt thâm trầm chưa từng lưu luyến bất kỳ ai dù đứng trên sân khấu rực rỡ nhất, lúc này lại đang xuyên qua gió biển mà khóa chặt lấy cô gái này.

​Ánh mắt thăm dò sâu sắc của Quan Đại luân chuyển giữa hai người, sau khi bước hẳn lên boong trên liền lập tức trở nên hòa nhã: "Em là diễn viên đóng thế của Hòa Tây đúng không?"

​Hà Tự vội gật đầu: "Vâng thưa chị Quan."

​Quan Đại: "Hôm nay vất vả rồi, về nghỉ sớm đi, chị muốn nói chuyện riêng với chị nhà em một lát."

​Hà Tự theo bản năng nhìn về phía Trang Hòa Tây, muốn trưng cầu ý kiến của chị. Trang Hòa Tây chỉ đứng im nhìn chằm chằm Hà Tự, muốn xem cô chọn thế nào. Liệu cô sẽ giống như trong buổi tiệc, giây trước còn giao thoa ánh mắt đầy mập mờ, giây sau đã quay đầu rời đi một cách dứt khoát; hay lần này sẽ ngoan một chút, chọn ở lại nơi chị có thể chạm tới? 

Nếu là vế trước, chị chắc chắn sẽ không chỉ đơn giản là ép cô lùi từ cầu thang lên boong tàu rồi dùng nụ hôn nghẹt thở để trừng phạt đâu. Biết lỗi mà không sửa, hình phạt phải tăng gấp bội.

​Trong sự đối đầu tĩnh lặng, Hà Tự không tìm thấy bất kỳ câu trả lời rõ ràng nào từ Trang Hòa Tây. Ngược lại là Quan Đại, chị ta thong thả bước tới, dùng cơ thể mình cắt đứt tầm nhìn của Hà Tự.

​Quan Đại: "Yên tâm đi, chị chỉ nói vài câu thôi, không ăn thịt chị nhà em đâu. Nói xong, chị bảo đảm sẽ đưa em ấy về phòng nguyên vẹn không sứt mẻ gì, thế được chứ?"

​Người phụ nữ lớn tuổi dùng giọng điệu đùa cợt và trêu chọc, vừa thú vị lại vừa không có vẻ gì là lên mặt. Hà Tự khá sợ kiểu người này, vì "đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại". Hơn nữa, nhà sản xuất lấy đâu ra nghĩa vụ phải báo cáo hay hỏi ý kiến một diễn viên đóng thế nhỏ bé như cô? Rất kỳ lạ. Chắc là chị ta có chuyện gì hệ trọng cần bàn bạc với chị Hòa Tây.

​Hà Tự thầm đoán. Sự nghi ngờ trong lòng nhanh chóng bị phán đoán này dập tắt.

​"Được ạ, được ạ," Hà Tự liên thanh đáp: "Làm phiền chị quá."

​Vừa dứt lời, Hà Tự cảm thấy đỉnh đầu nóng rực như có ai đó đang nhìn chằm chằm, nhưng loại ánh mắt nào mới có thể mang lại cảm giác mãnh liệt đến thế? Cô chưa kịp xác nhận và phân tích nguyên nhân thì Quan Đại đã tiếp lời: "Phiền hà gì chứ, chị còn mong được ở bên chị nhà em lâu thêm một chút nữa đây."

​Quan Đại vừa nói vừa nháy mắt với Hà Tự, ghé sát vào cô như đang nói thầm, dùng tay che miệng: "Em cũng biết em ấy đẹp thế nào mà, hôm nay lại còn là tiểu thư lạnh lùng, cái vẻ người lạ chớ gần trên người em ấy khiến chị không tài nào rời mắt nổi."

​Sự tiếp cận đột ngột và hơi nóng phả ra khi nói khiến Hà Tự không thoải mái, nhưng vì thấp cổ bé họng không thể đắc tội Quan Đại, cô đành cứng người phụ họa: "Chị Hòa Tây lúc nào cũng đẹp ạ."

​Quan Đại: "Ha ha ha!" Vốn là tiếng cười hào sảng, nhưng Hà Tự lại thấy màng nhĩ lùng bùng khó chịu. Cô ngẩng đầu nhìn người vừa cười, chỉ thấy chân mày chị ta nhướng cao, bóng đêm ẩm ướt trên biển cũng không che giấu nổi sự rực cháy đang cuộn trào trong đồng tử. "Hôm nay đặc biệt làm người ta rung động!" chị ta nói.

​Tim Hà Tự lỡ một nhịp, trong một khoảnh khắc cô cảm thấy mình dường như đã tìm ra nguyên nhân khiến màng nhĩ khó chịu, cô theo bản năng quay đầu nhìn Trang Hòa Tây.

​...

​Trang Hòa Tây đã quay người bỏ đi, tại chỗ chỉ còn lại một mảnh tà váy hẹp và bóng lưng còn lưu lại trong thị giác, khiến người ta cảm thấy lạnh toát cả người.

​Quan Đại không những không sợ, trái lại còn bật cười ngắn ngủi, mặt đầy vẻ bất lực: "Lại chạy." Chị ta vừa nói vừa sải bước đuổi theo.

​Hà Tự cũng vô thức tiến lên một bước, thấy hai người đứng cạnh nhau, một người dáng người thẳng tắp nhìn ra biển cả, một người tư thế lười nhác, khuỷu tay chống lên lan can nhìn người đối diện, bước chân cô chậm lại, cụp mắt xuống, quay người đi về phía cầu thang.

​Cầu thang thực sự rất dốc, nhưng vẫn không ngăn nổi tiếng cười của Quan Đại đã qua hai lần lọc bởi gió và sóng biển.

​"Đến mức đó sao? Chẳng phải chị vừa nói câu thích em thôi, có cần phải trốn đến tận đây không?"

"Là do chị quá đường đột?"

"Được rồi, được rồi, trách chị trước đây chưa bày tỏ, tối nay chị sẽ đem cả trái tim ra cho em xem."

"Em có xem không?"

"Hòa Tây."

​Tiếng gọi tên bỗng nhiên mềm mỏng xuống còn dịu dàng hơn cả những con sóng đang vỗ vào mạn tàu. Bước chân Hà Tự loạng choạng một cái, cô bước xuống bậc thang cuối cùng, đứng bất động trong bóng tối dưới chân cầu thang.

​Ở đây ánh trăng không rọi tới, gió biển cũng không thổi đến, không lạnh như thế. Cô vẫn không nhịn được mà rùng mình một cái, rụt cằm vào cổ áo, lê bước chân chậm chạp đi về phía khoang tàu. Cô đi một cách cực kỳ chậm rãi đến nỗi thẩn thờ, không thể nghe thấy câu nói lạnh thấu xương của Trang Hòa Tây: ​"Quan Đại, cô thực sự không nhìn ra tôi và Hà Tự có quan hệ gì sao? Nhìn ra rồi thì đừng có cậy vào việc cô ấy nhỏ tuổi nghe lời mà lấy danh nghĩa nhà sản xuất lớn ra để ép người."

"Tôi ép cô ta? Được thôi, tôi thừa nhận mình có thành kiến với cô ta, cô ta không xứng với em."

​"Vậy cô thì xứng chắc?"

​"Hòa Tây, nói chuyện như vậy thì nghe chanh chúa quá. Nếu em đã coi trọng cô ta, tại sao vừa nãy không giúp cô ta? Tôi nghe Tảm Phàm nói rồi, lúc ở nhà em, em vì Hà Tự mà chặn họng cô ấy đến mức không nói được lời nào, sao hôm nay lại đột nhiên khoanh tay đứng nhìn?"

​"..."

​"Bởi vì đứng trước câu hỏi lựa chọn, cô ta đã không ngần ngại chọn từ bỏ em? Em giận rồi sao? Hay là, em chỉ đang cuống lên, đang hoảng sợ... Ưm!"

​Trên boong tàu không người nhìn thấy, Quan Đại, người vốn dĩ cao cao tại thượng, đang bị bóp cổ ấn vào lan can, nửa thân người treo lơ lửng giữa không trung, khung cảnh cực kỳ kinh hãi.

​Bên dưới sảnh tiệc vẫn náo nhiệt như cũ, ai nấy đều hừng hực hứng khởi.

​Hà Tự đứng ở cửa nhìn một lượt, không thấy Tra Oánh đâu, bèn gửi tin nhắn báo một tiếng rồi quay về phòng mình. Ở đây, cô không ở cạnh phòng Trang Hòa Tây nữa, ngăn cách giữa họ là phòng của Tra Oánh. Nghĩa là dù cô có vén hết tóc ra sau tai, dỏng tai lên hết mức cũng không nghe thấy động tĩnh gì từ phía Trang Hòa Tây. Cô rửa mặt xong ngồi bên cửa sổ một lúc, rồi cầm laptop và điện thoại ra ngồi bệt xuống cạnh cửa, tựa lưng vào cánh cửa tiếp tục học kiến thức sơ cứu.

​Ngoài cửa không ngừng có người đi qua. Có người bước chân say khướt, nồng nặc mùi rượu; có người không chờ nổi, chưa vào cửa đã bắt đầu hôn nhau, hành lang tràn ngập tiếng thở dốc của họ.

​Hà Tự nghe những âm thanh đó, ánh mắt khẽ dao động, vành tai dưới làn tóc dần đỏ ửng. Cô nhún vai cọ nhẹ, sau đó rất khó tập trung vào video được nữa. Video cứ thế chạy, còn cô thì cứ thế thẫn thờ.

​Khi ánh mắt hoàn toàn trống rỗng, những âm thanh của Quan Đại trên boong tàu về việc "thích", về việc "trốn tránh" bắt đầu chậm rãi tua lại trong đầu cô, lặp đi lặp lại. Cô giữ nguyên trạng thái trống rỗng đó, nhịp tim dần trở nên trầm đục và yếu ớt.

​Thình thịch, thình thịch...

​Gần một giờ sáng, Hà Tự cuối cùng cũng hoàn hồn, cúi đầu nhìn những nét chữ như vẽ bùa trên sổ ghi chép một hồi, rồi chống tay xuống sàn đứng dậy đi ngủ. Đã giờ này rồi, chị Hòa Tây không về chắc là không về nữa đâu. Cô nhớ phòng của Quan Đại ở bên trái, cô ngồi ở cửa phòng bên phải sẽ không nghe thấy tiếng động từ bên trái.

​Bữa tối Hà Tự ăn quá thanh đạm, không chịu được đói, cô ăn liền hai gói bánh quy mới thấy dạ dày dễ chịu hơn một chút, rồi lại vào nhà vệ sinh đánh răng súc miệng, sau đó lên giường đi ngủ. Môi trường ngủ trên du thuyền không tốt, lúc thì là tiếng còi tàu trầm đục, lúc thì sóng biển đột ngột vỗ mạnh vào mạn tàu.

​Đến lần trở mình thứ hai mươi sáu, hành lang vốn đã yên tĩnh từ lâu bỗng nhiên lại vang lên tiếng bước chân, một chân nhẹ, một chân nặng. Đêm vắng lặng bị phá vỡ trong chốc lát rồi trở lại bình thường.

​Hà Tự nằm trên giường ba mươi ba giây rồi tung chăn xuống đất. Bước chân cô rất nhẹ, đi đến cửa vừa vặn lúc thời gian nhảy từ 00:59 sang 01:00, nếu Trang Hòa Tây đau chân, sẽ bắt đầu từ giờ này.

​Bữa tối của chị ấy chỉ có vài miếng cá sống không trộn thuốc an thần, liệu có ngủ được không?

Uống rượu cả tối, liệu chị ấy có nôn không? 

Vừa nãy hình như không nghe thấy tiếng bước chân của Quan Đại, họ đàm phán không thành, hay là đã... kết thúc tốt đẹp rồi?

​Tay Hà Tự cầm nắm cửa như bị điện giật mà buông ra, một luồng khí lạnh không biết từ đâu chui vào dây thần kinh. Đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, cô như bị ma xui quỷ khiến đưa tay nhấn mở.

​"Cạch!"

​Một bóng người mang theo hơi lạnh thấu xương và sự áp bức mãnh liệt ập tới hôn cô. Hà Tự không kịp phản ứng đã bị đẩy lùi vào trong phòng, cửa "rầm" một tiếng đóng sầm ngay bên tai.

​"Ưm... Hòa... ưm..."

​Một nụ hôn cưỡng ép không có bất kỳ bước đệm hay dạo đầu nào. Nước mắt Hà Tự nhanh chóng bị ép ra, trong cổ họng chỉ phát ra những tiếng "ư ư a a" không thành lời. Cô có thể cảm nhận rõ cơn giận của Trang Hòa Tây, nhưng hoàn toàn không biết nguyên nhân. Trang Hòa Tây không cho cô cơ hội hỏi han hay phản tỉnh, từ cửa phòng đến phòng vệ sinh chật hẹp, vòi hoa sen được mở hết cỡ, hơi nước nóng ẩm bao bọc lấy cô. Cô quay lưng về phía Trang Hòa Tây, chống tay lên tường phòng tắm, ngón tay cào ra vô số vệt nước trên mặt tường.

​Nước xuôi theo cổ cô chảy xuống, men theo vùng bụng săn chắc, trôi đến nơi ngón tay Trang Hòa Tây đang hòa quyện. Nụ hôn của Trang Hòa Tây rơi vào cổ Hà Tự, cô run lên, theo bản năng ngửa đầu phối hợp. Góc độ này khiến mắt cô bị cả ánh nước và ánh đèn đâm vào, chua xót khó nhịn, cô cố gắng nắm bắt một tia tỉnh táo, đôi mắt mê mang hỗn loạn nhìn sang.

​"Chị Hòa Tây... em làm sai... chuyện gì... sao?"

​Giọng nói đứt quãng, mang theo tiếng khóc rõ rệt như mọi khi. Hôm nay còn có cả nỗi uất ức không kìm nén được khi dù thế nào cũng không tìm ra manh mối.

​Trang Hòa Tây vốn đã nguôi giận, đối với Hà Tự chỉ còn lại khao khát dạt dào mãnh liệt. Nghe thấy giọng nói run rẩy đó, chị đem nỗi uất ức của cô và cơn giận âm u của chính mình khi đứng hóng gió lạnh cả đêm trên boong tàu mà chẳng thấy ai đi tìm ra để cùng xét xử. Đôi mắt vốn đang nóng rực của chị lập tức bùng cháy dữ dội hơn cả trước đó.

​Cá đã vào biển lớn, chỉ cần quẫy đuôi là có thể ung dung lặn sâu hơn, hoặc nhẫn nại trong chốc lát để tìm kiếm cơ hội cho bạn đồng hành men theo khe hở gần như không tồn tại mà từ từ thâm nhập. Sau đó tiếng nước lại càng êm tai hơn, bởi vì cùng đi với nhau có thể tạo ra những làn sóng lớn hơn, làm bắn lên những tia nước mạnh mẽ hơn.

​Hà Tự muốn lên tiếng nhưng không dám, sợ cách âm ở đây không tốt sẽ bị người khác nghe thấy. Những cảm xúc bùng nổ dữ dội chỉ có thể không ngừng tích tụ, va chạm trong cơ thể cô, cô cắn môi đến mức sống không bằng chết. Sự hỗn loạn dần biến thành choáng váng, cơ thể rã rời không chống đỡ nổi.

​Trang Hòa Tây đỡ Hà Tự xoay người lại, ôm cô vào lòng, hôn lên gò má đỏ bừng và hõm vai vẫn còn lưu lại dấu vết mập mờ từ hôm qua. Hơi thở của chị vẫn còn rất phóng khoáng, không chút kiềm chế, chị ôm lấy cơ thể Hà Tự và dần hôn xuống dưới.

​Hà Tự chỉ còn lại cơ thể mềm nhũn trong vòng tay chị, đầu vai rướn về phía sau như cành hoa bị nước mưa đè nặng, tạo thành một đường cong cực hạn. Đường cong đó mở toang cô ra hoàn toàn, dâng hiến trước mặt Trang Hòa Tây.

​Trang Hòa Tây cúi đầu, từng chút một hôn lên cho đến khi chúng đỏ rực, không thể chịu đựng nổi nữa, chị mới nâng đầu Hà Tự đặt lên vai mình, môi dán sát tai cô nói: "Hà Tự, từ ngày mai trở đi, không được phép rời khỏi tầm mắt tôi dù chỉ một bước."

​Giọng nói dịu dàng cực hạn. Khi nói, bàn tay cũng đang nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng Hà Tự.

​Cảnh tượng này cực kỳ giống sự âu yếm sau cuộc mây mưa. Thế nhưng Hà Tự trong một khoảnh khắc đột nhiên rùng mình, toàn thân phát lạnh, tứ chi như bị đông cứng. Cô muộn màng nhận ra mình sai ở đâu: Nói mà không làm được, người khác vừa truyền lời một câu là cô đã đi theo ngay.

​Tình cảm của Quan Đại đối với chị Hòa Tây đã phơi bày rồi, vậy thì trợ lý của chị ta giả truyền thánh chỉ, hoặc đơn giản là chị ta chỉ ý để đuổi cô đi, chẳng phải là để được ở riêng với chị Hòa Tây sao? 

Lúc ở sảnh tiệc, chị Hòa Tây không muốn cô đi. Vậy mà cô lại đi. Cho nên khi bắt gặp trên boong tàu, chị Hòa Tây đã đang giận rồi, và cũng có khả năng, chị ấy lên boong tàu là để tìm cô. Chân chị không tốt, không thể tự dưng kiếm việc mà leo cái cầu thang dốc như vậy.

​Kết quả là cô không những không cảm nhận được cảm xúc của chị, mà còn một lần nữa nhường chị cho Quan Đại. Đó không phải là đổ thêm dầu vào lửa thì là gì? Cô đáng bị trừng phạt trong phòng tắm này, cô nhận.

​Nhưng cô không hiểu: Chỉ là quan hệ phục tùng giữa ông chủ và nhân viên, tại sao cô lại nghe ra mệnh lệnh và sự quản thúc đối với vật sở hữu từ giọng điệu vừa rồi của chị Hòa Tây? Cô cũng rất thắc mắc: Trong quan hệ tiền bạc giữa ông chủ và nhân viên lại bao hàm cả sự chú ý không rời nửa bước sao?

​Và điều không chắc chắn nhất... Tình cảm của Quan Đại, chị Hòa Tây có nhìn thấy không? Hà Tự cô lúc này, có phải là người thứ ba không?

​Điều này khá quan trọng. Mặc dù sự bắt đầu là do cô cảm thấy đằng nào cũng không có nơi để đi, đằng nào cũng phải kiếm tiền, đằng nào cũng bị câu chuyện của chị Hòa Tây giữ chân, đằng nào lòng tốt bóc trần vết thương của mình để an ủi chị của cô vẫn chưa biết đền đáp thế nào, đằng nào, đằng nào, rất nhiều cái đằng nào, đằng nào cũng là cô chủ động, đằng nào chị Hòa Tây cũng thích, đằng nào việc quan hệ với chị cũng không phải chuyện gì khó chấp nhận. Đằng nào lương tâm cô đã biến chất, không chấp nhận sự ràng buộc của đạo đức, thì chuyện gì cũng có thể làm.

​Nhưng... Nghĩ kỹ về việc làm người thứ ba, lòng cô vẫn thấy khó chịu, chua xót và căng tức, trái tim như bị ai đó bóp đi bóp lại, đau đến mức nước mắt cứ trào ra. Nhưng dường như lại không có cảm giác nhục nhã quá mãnh liệt. Chỉ đơn thuần cảm thấy, chuyện này, cô không muốn làm. Làm rồi sẽ rất khó chịu.

​Khi ý nghĩ này nảy sinh trong đầu Hà Tự, cô gần như phản xạ có điều kiện xoay người trong lòng Trang Hòa Tây, đứng quay lưng về phía chị. Cô muốn trốn tránh.

​Trong mắt Trang Hòa Tây, đó lại là một lời mời gọi biến tướng. Chỉ cần nhìn vào dấu răng đã hiện rõ trên vai cô, dục vọng vừa lắng xuống của Trang Hòa Tây lại trở nên mãnh liệt lần nữa.

​Trong phòng tắm nóng ẩm và chật hẹp, tiếng thở dốc và tiếng khóc quay trở lại, cả hai từ những góc độ khác nhau, đều trở nên khó lòng kiềm chế.

​...

​Chiều hôm sau là buổi ra mắt sản phẩm đầu tiên, Hà Tự làm theo lời Trang Hòa Tây nói tối qua, đứng canh ngay sát phía sau chị không rời nửa bước, chứng kiến buổi trình diễn thời trang cao cấp đầu tiên trong đời. Có kinh ngạc, có chấn động, nhưng duy nhất không có sự ngưỡng mộ.

​Cô đứng trong góc khuất ánh sáng, nhìn thế giới lạc lõng với chính mình, mọi sự thay đổi diễn ra xung quanh, ánh sáng, âm nhạc, không khí, trò chuyện, đều đang nhắc nhở cô rằng, cô vẫn đang lo lắng cho những nhu cầu sinh lý cơ bản nhất, vẫn ở tầng đáy của thế giới. Ngước nhìn những thứ ở tầng cao hơn cần có dũng khí và sức lực. Mà cô hiện tại, chỉ đang gắng gượng một hơi thở cuối cùng.

​Buổi ra mắt kết thúc mới là lúc bắt đầu những cuộc xã giao thực sự. Hà Tự đi theo xa xa phía sau Trang Hòa Tây, xem hết những nơi hôm qua chưa kịp chơi, càng cảm thấy không gian sống của Trang Hòa Tây là một thế giới được tạo nên từ kim cương và pha lê mà cô dù có biến thành một cây kim cũng không thể xen vào được. Giống như tại buổi nếm thử rượu vang của người sáng lập Velvet Moon, chị ấy thao thao bất tuyệt về văn hóa rượu vang, còn cô nghe như nghe sấm vậy.

Giống như khi cầm micro lên, âm nhạc lập tức vang lên sự cộng hưởng tâm hồn như tri âm tri kỷ, cô cũng chỉ có thể thốt ra một câu "hay quá".

​Giống như trên sòng bài, cô lại một lần nữa "thắng đậm", dù chính cô vẫn chưa hiểu hết luật chơi.

​...

​Quan Đại giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bưng ly rượu đi đến bên cạnh Trang Hòa Tây để thừa thắng xông lên.

​"Nhớ chụp cho Hòa Tây nhà chúng tôi thật đẹp nhé."

"Trang bìa tiêu điểm thì sao?"

"Ha ha ha, thay Hòa Tây mời rượu thì một ly sao đủ, tối nay tôi nhất định sẽ tiếp các vị đến khi tất cả đều mãn nguyện mới thôi."

​Trong chốn danh lợi được xây đắp bằng tiền tài này, ai nấy đều mang tâm tư riêng.

​Trang Hòa Tây đã sớm chán ngấy rồi, đặc biệt là đối với Quan Đại, giờ đây chỉ cần nhìn một cái chị cũng thấy buồn nôn. Nhưng vì vẫn chưa chào hỏi vị "Moon", người sáng lập Velvet Moon kia, chị không thể bỏ đi ngay được.

​Moon là một người phụ nữ cực kỳ tài năng, từng gác lại toàn bộ công việc trong một tháng chỉ để thiết kế riêng hàng chục bộ trang phục cho một bộ phim mà chị đóng chính. Món nợ ân tình này, chị nhất định phải trả.

​Thế là chị chỉ đành tiếp tục nán lại nơi trông thì hào nhoáng nhưng thực chất lại ô yên mù mịt này. Thật sự quá đỗi tẻ nhạt.

​Cũng may lúc mới tới chị đã để Hà Tự sang phòng bên cạnh ngồi, chị ngồi phía Đông, cô ngồi phía Tây, khoảng cách một bức tường đó hoàn toàn có thể bỏ qua, Hà Tự vẫn nằm trong tầm kiểm soát của chị. Đồng thời, ở đó có đủ loại đồ uống, bánh ngọt, đủ để cô ăn đến vui vẻ và no nê.

​Trang Hòa Tây hình dung ra cảnh Hà Tự ăn một miếng bánh ngọt rồi nheo mắt lại, suy nghĩ dần ngưng trệ, bộ não trống rỗng được lấp đầy bởi hình ảnh của Hà Tự. Chị lắc lư ly rượu, vô thức mỉm cười.

​Quan Đại vẫn luôn lạnh lùng quan sát, càng lúc càng cảm thấy một Trang Hòa Tây biết cười đã giảm sút sức hút rất nhiều, không còn cái vẻ âm u lạnh lẽo đầy khiếm khuyết nữa. Khổ nỗi, chị ta lại chỉ thích những thứ không hoàn hảo.

​Chậc. Thật là đáng tiếc.

​Nhưng dù sao cũng là người mà chị ta đã đích thân mở cửa không biết bao nhiêu lần, không lấy được gì từ người cô thì có hợp lý không? Ánh mắt Quan Đại sâu như đầm nước, nhìn chằm chằm Trang Hòa Tây. Một lát sau, chị ta ngả người ra sau tiếp cận, đưa qua một điếu thuốc đã châm sẵn: "Hút không?"

​Trang Hòa Tây bị cắt ngang dòng suy nghĩ đã thấy không vui, cộng thêm mùi khói thuốc đột ngột ập tới. Giây phút chị hạ tầm mắt nhìn thấy vết son môi trên đầu lọc điếu thuốc, biểu cảm hoàn toàn đóng băng, chị ngước mắt nhìn Quan Đại.

​Những người thông minh giao tiếp không cần ngôn ngữ cũng có thể nhanh chóng nắm bắt được ý đồ của đối phương. Quan Đại mỉm cười thản nhiên, ngồi lại chỗ cũ tiếp tục đánh bài. Những con chíp trị giá hàng triệu, hàng chục triệu trong tay họ giống như những đồng xu đồ chơi nhẹ tênh, ném xuống cũng chỉ để nghe tiếng động vui tai.

​Nhưng tiếng động đó lại làm màng nhĩ Trang Hòa Tây khó chịu. Chị tiếp tục tỏa ra luồng áp suất thấp lạnh lẽo, dư quang thoáng thấy một bóng dáng lòe loẹt dung tục đang chậm rãi tiến lại gần. Trang Hòa Tây lạnh lùng quay đầu nhìn sang.

​"Chị... chị Hòa Tây..."

​Người tới là một hot girl mạng không biết trà trộn vào bằng cách nào, vốn định hăm hở xin chụp ảnh cùng Trang Hòa Tây, nhưng ngay khoảnh khắc chạm mắt, cô ta bị hơi lạnh toát ra từ người chị làm cho đứng hình, đôi giày cao gót lênh khênh dưới chân vì lo lắng mà lập tức trở nên lảo đảo, ngã thẳng về phía Trang Hòa Tây.

​"Rầm!" Khuỷu tay cứng như lưỡi dao đập mạnh không thương tiếc vào đầu gối trái mỏng manh.

​Thế giới ồn ào bên tai Trang Hòa Tây biến thành một tiếng ong ong kéo dài, chị bóp chặt tay vịn sofa, cảm giác như có ai đó cầm búa sắt chậm rãi gõ vào phần mỏm cụt, mỗi một nhịp đều khiến chị vã mồ hôi hột.

​Quan Đại lập tức đứng dậy: "Hòa Tây!"

​Trang Hòa Tây chẳng thèm nhìn, nâng cánh tay gạt tay Quan Đại định lại đỡ, từ sofa chậm rãi đứng dậy, sắc mặt trầm xuống đáng sợ: "Bỏ tay ra."

​Cô hot girl kia lúc này mới phát hiện khi ngã xuống đã theo bản năng túm lấy... "cổ chân" của Trang Hòa Tây... Cảm nhận được sự khác thường trong lòng bàn tay, cô ta như bị sét đánh, run rẩy buông tay ra.

​Nghe thấy tiếng động, Moon bước tới, chân mày sắc sảo, không giận mà uy: "Tàu sẽ cập cảng tiếp theo trong bốn mươi phút nữa, tôi nghĩ không cần tôi phải đích thân mời cô xuống chứ?"

​Cô hot girl run rẩy đứng dậy: "Không cần không cần, tôi tự xuống."

​Ánh mắt Moon kín đáo lướt qua chân Trang Hòa Tây, đột nhiên trở nên áp lực: "Sau khi xuống tàu nên nói gì và không nên nói gì, chắc cũng không cần tôi dạy cô?"

​Một luồng hơi lạnh thấu xương xộc lên sống lưng cô ta. "Đưa hai người tới," Moon giơ tay, ngón tay khẽ móc, "Mời vị tiểu thư này ra ngoài cho tử tế."

​Vở kịch khép lại. Moon nói vài câu xã giao trấn an hiện trường, rồi quay sang Trang Hòa Tây, nụ cười thay thế cho vẻ uy nghiêm: "Hòa Tây, lâu rồi không gặp."

​Cơn đau dữ dội ở chân Trang Hòa Tây vẫn tiếp diễn, từng giây từng phút xâu xé sự bình tĩnh của chị. Nghe tiếng, chị thu lại ánh mắt đang nhìn ra cửa, cầm ly rượu trên bàn lên: "Lâu rồi không gặp chị Moon, chúc mừng buổi ra mắt thành công rực rỡ."

​"Là nhờ các em ủng hộ. Hôm nay làm em hoảng sợ rồi, sau này có cần gì cứ lên tiếng, dù không có thời gian chị cũng nhất định sẽ dành thời gian cho em."

​"Đa tạ."

​Sau vài câu khách sáo, Trang Hòa Tây cầm túi xách định rời đi. Quan Đại vẫn còn dở việc với những người trên bàn bài, chưa thể đi ngay, chị ta hạ giọng hỏi: "Em đi một mình ổn chứ?"

​"Một mình?" Trang Hòa Tây bật cười ngắn ngủi, đầy châm biếm và lạnh lẽo, "Nếu những lời tối qua cô vẫn chưa lọt tai, tôi không ngại bóp cổ cô để nhắc lại một lần nữa đâu."

​Quan Đại siết chặt cổ, ánh mắt u ám khóa chặt bóng lưng kiêu ngạo thẳng tắp của Trang Hòa Tây biến mất sau cánh cửa. Ngay sau đó, một bóng dáng khác xuất hiện tại vị trí tương tự, lén lút nhìn vào bên trong.

​Là Hà Tự, người đáng lẽ phải đang ăn bánh ngọt ở phòng bên cạnh. Vừa rồi chị Tra Oánh nói bên này có nhiều người hút thuốc, nhưng cô biết chị Hòa Tây rất ghét mùi thuốc lá, lòng không yên tâm nên nhân lúc chị Tra Oánh đi vệ sinh đã chạy qua xem thử.

​Lạ thật. Chị Hòa Tây sao không ngồi ở chỗ đã hẹn? Hà Tự thận trọng ló đầu tìm kiếm.

​Quan Đại nhìn dáng người giống Trang Hòa Tây đến chín phần kia, chán ghét nghĩ thầm: Rõ ràng là một người có sự hiện diện mạnh mẽ như vậy, sao lúc nào cũng giống như kẻ trộm, lưng không thẳng lên nổi. Thế này mà cũng đòi xứng với Trang Hòa Tây.

​Quan Đại đứng dậy: "Chờ một chút." Chị ta cầm áo khoác đi ra ngoài.

​"Sao em lại ở đây?"

​Tiếng động sau lưng làm Hà Tự giật mình, cô vội trấn tĩnh quay đầu: "Chị Quan. Em đến tìm chị Hòa Tây."

​Quan Đại: "Hòa Tây vừa ra ngoài rồi. Buổi tối nhiệt độ thấp, đi đưa áo khoác cho em ấy đi." Quan Đại đưa chiếc áo khoác trong tay tới.

​Hà Tự không dám nhận. Một người có ý đồ với Trang Hòa Tây lại muốn chị mặc áo của mình, mục đích quá rõ ràng, tạo ra sự mập mờ. Cô đã mắc mưu một lần hôm qua, sau đó suýt chết trong nhà vệ sinh. Hôm nay cô rất tỉnh táo.

​Nhưng vạn nhất, chị Hòa Tây cũng để ý Quan Đại thì sao? 

Cô không nhận áo có phải là phá hỏng chuyện không? Nỗi đau chua xót tối qua lại lóe lên, Hà Tự rút chiếc áo khoác từ trong ba lô mình ra: "Không làm phiền chị Quan đâu ạ, em có chuẩn bị áo cho chị Hòa Tây rồi."

​Đây coi như là một cách vẹn cả đôi đường. Cô không biết gì, không đoán gì, chỉ trình bày khách quan, vậy thì sẽ không làm ai giận.

​Quan Đại nhìn lướt qua: "Đây không phải áo của Hòa Tây đúng không? Trên tàu toàn là phóng viên, minh tinh, em định để em ấy mặc loại hàng vỉa hè trăm bạc này sao?"

​Hà Tự ngượng ngùng. Chưa kịp tìm lời bào chữa, Quan Đại đã ném cả hai chiếc áo lên người Hà Tự: "Mau đi tìm Hòa Tây đi, cơ thể em ấy thế nào em là người rõ nhất, em muốn em ấy đổ bệnh à?"

​Hà Tự tất nhiên là không muốn. Cô ôm cả hai chiếc áo chạy đi tìm, về phòng cũng không thấy người, nhưng trên sàn nhà là bộ váy Trang Hòa Tây mặc hôm nay bị dính một vết bẩn lớn. Hà Tự nhìn vết bẩn, trong đầu tái hiện lại cảnh bộ váy bị làm bẩn, tim thắt lại, cô lao nhanh ra ngoài.

​Trên boong tàu, Trang Hòa Tây đang đứng một góc hóng gió. Đêm nay trăng thanh gió mát, chị đứng ở một góc hẻo lánh không ai đoái hoài, gió biển mặn chát thổi mái tóc dài của chị không còn bồng bềnh nữa. Chị lấy điện thoại nhắn tin cho Hà Tự: [Em đang ở đâu?]

​Cùng lúc tin nhắn gửi đi, bên tai vang lên tiếng bước chân quen thuộc. Trang Hòa Tây quay đầu, Hà Tự siết chặt điện thoại bước tới: "Em ở đây chị Hòa Tây."

​Trong nháy mắt, áp suất thấp vì không thấy Hà Tự ở phòng bên cạnh; cơn đau âm ỉ nơi đầu gối trái; và cơn giận khi bị người khác chạm vào "cổ chân", tất cả đều tan biến.

​Trang Hòa Tây ngả người ra sau, chịu đựng sự khó chịu mãnh liệt nơi đầu gối, tựa vào lan can: "Vừa rồi đi đâu thế?"

​Lồng ngực Hà Tự phập phồng, cô bước tới: "Em sang phòng bên cạnh tìm chị. Chị Tra Oánh nói bên kia có người hút thuốc, em sợ chị ngửi thấy không thoải mái, nên mang kẹo bạc hà cho chị."

Trang Hòa Tây khẽ nhướng đôi mày bên phải, vừa khéo làm sao, lúc nãy chị cũng vừa sang phòng bên cạnh tìm cô. Kết quả này nghe thì có vẻ là lỡ mất nhau, nhưng đổi góc nhìn khác, chẳng phải là tâm đầu ý hợp, thời điểm không sai lệch chút nào sao?

​Tiếng sóng vỗ vào mạn tàu bỗng lớn dần, từng nhịp từng nhịp như vỗ vào lòng Trang Hòa Tây, cuốn trôi mọi áp lực và bất mãn của chị xuống đáy biển. Chị đưa tay chạm vào gò má hơi ửng hồng vì chạy vội của Hà Tự, nói: "Hôm nay thể hiện tốt đấy."

​Hà Tự liếc nhìn chị, liếm đôi môi khô khốc: "Em cảm ơn chị Hòa Tây."

​Tầm mắt Trang Hòa Tây dời xuống chiếc áo khoác trên tay Hà Tự, ánh mắt lạnh đi trong thoáng chốc: "Quan Đại tìm em à?"

​Tim Hà Tự thắt lại, cô nói nhanh: "Chị Quan bảo em cầm áo của chị ấy cho chị mặc, em không dám từ chối, nhưng cũng không đồng ý, em chỉ nhận lấy thôi."

​"Tại sao không đồng ý?"

​"..."

​Câu hỏi này thật khó trả lời. Nói thật chẳng khác nào thừa nhận cô đã nghe lén cuộc trò chuyện trên boong tàu đêm qua? Chuyện một nhà sản xuất quyền lực tỏ tình với đại minh tinh đang nổi giữa đêm khuya, nếu truyền ra ngoài, mọi người sẽ hiểu lầm rằng chị Hòa Tây có được vị trí ngày hôm nay là nhờ "quy tắc ngầm". Chị ấy vốn tự trọng và nhạy cảm như thế.

​Trong lúc Hà Tự còn do dự, Trang Hòa Tây từng bước tiến lại gần, dồn cô vào vách tàu: "Đang nghĩ cách lừa tôi sao?"

​"Không có," Hà Tự phủ nhận ngay lập tức, nhưng suýt nữa không giấu nổi vẻ chột dạ vì nói dối mà quay mặt đi chỗ khác. May mà cô bị ánh mắt thâm trầm của Trang Hòa Tây làm cho sững sờ mất hai giây để lấy lại bình tĩnh: "Em chưa từng thấy chị Hòa Tây mặc đồ của người khác, em đoán chị có lẽ không thích chuyện đó nên em không đồng ý."

​Một lời giải thích rất hợp lý, nói năng lưu loát, không chê vào đâu được. Nhưng cũng không mang lại chút bất ngờ hay niềm vui nào. Áp lực sâu thẳm trong đồng tử của Trang Hòa Tây vẫn không hề giảm bớt.

​Nhưng cũng may, Hà Tự đã sớm quen rồi, cô biết khi chị thế này không phải là đang giận, chỉ là không được vui cho lắm. Hà Tự dần buông lỏng tâm trạng, phát hiện Trang Hòa Tây đang nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác trên tay mình bằng ánh mắt cực kỳ tập trung. Khoảnh khắc đó, cô thậm chí thấy một tia sáng lướt qua mắt chị.

​Liệu có phải đêm qua trên boong tàu, chị Hòa Tây đã đáp lại Quan Đại?

​Trái tim đang lơ lửng của Hà Tự khựng lại nửa nhịp, rồi rơi bịch xuống đất. Cô tựa người vào vách tàu, cơ thể mềm nhũn, vô thức cắn đứt một miếng da khô trên môi, vị rỉ sắt hòa lẫn cơn đau xộc lên cổ họng, cô chậm chạp nuốt xuống, chìa cánh tay ra: "Chị Hòa Tây, chị muốn mặc không?"

​"Tôi nghe nói lúc nãy xảy ra chuyện rồi." Một giọng nói thảo luận khẽ vang lên cắt ngang lời Hà Tự.

​"Chuyện gì thế?"

"Chỉ là một cô hot girl mạng nhỏ nhoi không biết trà trộn vào bằng cách nào, định chạy tới xin chụp ảnh với Trang Hòa Tây, kết quả không biết là do quá run hay gót giày quá cao mà ngã nhào dưới chân Trang Hòa Tây luôn ha ha ha."

"Có gì mà cười, mấy sự kiện này thiếu gì loại người đó."

"Tôi cười là cười cái sắc mặt của Trang Hòa Tây lúc đó kìa."

"Sắc mặt thế nào?"

"Tái nhợt đi ngay lập tức, ánh mắt thì lạnh thấu xương, chậc, làm như bị quấy rối tình dục không bằng."

"Đừng nói bậy, Trang Hòa Tây người tốt lắm, trước đây tôi đóng vai phụ trong phim của em ấy, em ấy chỉ bảo tôi nhiều thứ lắm."

"Vậy chắc tôi nhìn nhầm, xin lỗi xin lỗi."

​Cuộc đối thoại tạm dừng, người khơi chuyện lại nói tiếp với giọng hồi tưởng: "Mà cô nói vậy tôi mới nhớ ra, hình như cô hot girl kia đâm vào chân Trang Hòa Tây trước thì mặt em ấy mới tái đi, chắc là đâm đau lắm."

"Trang Hòa Tây không sao chứ?"

"Chắc không. Lúc tôi lại gần thì cô kia đã ngã rồi, tay còn đang nắm lấy cổ chân Trang Hòa Tây. Phản ứng đầu tiên của tôi khi nhìn Trang Hòa Tây là: Có cần đến mức đó không, chỉ là chạm vào cổ chân thôi mà làm như muốn giết người đến nơi."

"Có người không thích tiếp xúc thân thể với người lạ mà."

"Biết rồi biết rồi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cổ chân Trang Hòa Tây nhỏ thật đấy."

"Dáng người em ấy nổi tiếng đẹp mà."

"Không phải, cô không thấy đâu, lúc cô kia nắm vào nó chỉ nhỏ xíu thế này thôi. Cổ chân người trưởng thành sao có thể chỉ nhỏ bằng cổ chân trẻ sơ sinh được?"

"... Cô nhìn nhầm rồi."

"Không thể nào, tôi đứng ngay cạnh đó mà."

​Âm thanh sau đó dần mờ đi, Hà Tự không nghe rõ nữa. Cô nghĩ đến việc Trang Hòa Tây bị đâm vào đầu gối chưa tính, còn có khả năng bị phát hiện bí mật về đôi chân, trong đầu cô nổ oanh một tiếng như bom, vội vàng nhìn về phía Trang Hòa Tây đang tựa vào lan can.

​Chị tỏa ra luồng áp suất thấp, nghiêng mặt chìm trong bóng đêm ẩm ướt. Hà Tự không giấu nổi sự lo lắng, gấp gáp hỏi: "Chị Hòa Tây, chân chị thế nào rồi??"

​Khi Trang Hòa Tây quay đầu lại, ánh trăng lại rơi trên mặt chị. Chị đứng thẳng dậy tiến lên một bước, khoảng cách vốn dĩ ít ỏi giữa hai người giờ đây gần như biến mất. Tim đập sát vào tim, hơi thở quấn quýt lấy hơi thở.

​Trang Hòa Tây cúi đầu, hơi thở phả lên đôi mày của Hà Tự: "Đau," chị nói, "Rất đau."

​Nghe vậy, trái tim bất an của Hà Tự mới chịu hạ cánh, cô không suy nghĩ gì mà ngồi thụp xuống vách tàu, vén ống quần của Trang Hòa Tây lên.

​... Không chỉ sưng lên, mà cả đầu gối của chị đều tím tái vì lạnh, còn có một chỗ bị trầy da. Hà Tự nhìn thấy mà mắt như bị bỏng, nóng hổi và chua xót không kìm được. Cô nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại, lục túi tìm miếng dán nhiệt và đồ sát trùng. Chẳng mấy chốc, tăm bông thấm đầy thuốc sát trùng đã chạm vào da Trang Hòa Tây.

​Trang Hòa Tây đứng im bất động như không còn cảm giác. Nhưng Hà Tự nhìn vết sưng tím và vết thương trên đầu gối chị mà lòng đau như cắt. Cô vô thức mím môi, cúi người xuống thổi nhẹ vào đầu gối Trang Hòa Tây.

​Cái đầu gối đau đến tê dại bắt đầu run rẩy nhẹ, những ngón tay đang chống lên vách tàu của Trang Hòa Tây dần siết chặt. Hà Tự đang xé miếng băng cá nhân thì cổ tay phải đột nhiên bị người phía trên nắm lấy. Cô ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt sâu không đáy của Trang Hòa Tây: "Hà Tự, em có dám chạm vào nó không?"

​Hà Tự ngẩn ra: "Dám gì ạ?"

​Trang Hòa Tây buông cổ tay cô ra, ngón cái vuốt ve trên đường cằm thanh tú của cô, rồi nhấn vào giữa làn môi: "Dám dùng chỗ này chạm vào nó không?"

​Du thuyền dần giảm tốc để vào cảng, động cơ đảo chiều gây ra những rung động nhẹ. Cơ thể Hà Tự hơi ngả về phía trước, làn môi bị ngón cái của Trang Hòa Tây ép chặt, cô mất một nhịp mới hiểu được ý trong lời chị: Chị hỏi cô, có dám dùng môi để chạm vào phần mỏm cụt của chị không.

​Chị từ lúc nói chuyện đến giờ vẫn luôn là tư thế nhìn xuống từ trên cao. Chị vẫn là đại minh tinh cao quý, rực rỡ ấy.

​Thế nhưng Hà Tự trong khoảnh khắc đó lại nhìn thấy sự căng thẳng dưới đáy mắt sâu thẳm của chị. Nó giống hệt cảm giác khi chị khóc nức nở trước mặt Đồng Khước vào mùa hè năm ngoái, nhưng sau khi tỉnh táo lại kiên quyết từ chối mọi sự giúp đỡ, sự mạnh mẽ của chị chỉ là vẻ ngoài, bên trong lại nhạy cảm và mong manh đến mức chạm vào là vỡ.

​Sẵn sàng tháo chân giả ở nhà, chủ động nhờ Đồng Khước đưa nạng tới, chấp nhận hũ kẹo muộn màng mười ba năm ấy... Tất cả đều chứng minh chị đang bước tiếp. Nhưng chị cũng bị thực tại khiếm khuyết kéo ghì lại mãi mãi.

​Bề ngoài chị kiêu ngạo, lạnh lùng, nhưng thực chất đang loạng choạng duy trì sự mạnh mẽ giả tạo và vẻ đoan trang dễ vỡ. Bây giờ bí mật bị phát hiện, khi chị từng chút một bước ra ngoài, chị bỗng nhận ra có người sợ chị thì cũng có người yêu chị. Chị bị người đó đẩy từng bước một, bất ngờ nhận lấy hũ kẹo ngọt ngào nên thật khó để nuốt trôi chén trà đắng nữa.

​Bề ngoài chị mạnh mẽ, kiểm soát, nhưng thực chất lại đang hoảng hốt muốn có thêm câu trả lời, muốn có thêm sự khẳng định, để che giấu đi... sự bất an, sợ hãi và thiếu tự tin của chính mình.

 Hoặc đơn giản chỉ là để chứng minh cho một Trang Hòa Tây đã đánh mất kiêu hãnh và tự tin kia thấy rằng, chị thực sự đã nắm giữ được rồi.

​Phát hiện này như một cú đánh mạnh vào đầu Hà Tự, thế giới bỗng nhiên đứng lặng, bên tai cô chỉ còn tiếng máu chảy rần rần, lòng cô bắt đầu hoảng loạn vô cớ.

​Sự bù đắp tự cho là đúng của cô, có phải đã đẩy Trang Hòa Tây từ một cực đoan này sang một cực đoan khác không...?

​Không đúng, chị Hòa Tây là người sống trong thế giới kim cương pha lê; bao năm qua chỉ có người khác cầu xin chị, chị chưa từng cúi đầu trước ai. Chị tỏa sáng đến mức một Hà Tự mặt dày cũng thấy mình như một con chuột nhỏ lạc lõng cơ mà. Đúng vậy, chị là người bề trên luôn ngẩng cao đầu, chỉ có loại người như cô mới vì một chút không chắc chắn mà lo âu hoảng hốt, nghĩ đông nghĩ tây thôi.

​Hà Tự nén nhịp tim đang mất kiểm soát, nhìn vào đôi mắt như xoáy nước của Trang Hòa Tây. Đối mặt với câu hỏi của chị, cô vốn có thể nói "dám" mà không cần suy nghĩ. Chẳng phải chỉ là dùng môi chạm vào phần cơ thể đó sao, da thịt vẫn là của chị, có gì mà không dám.

Nhưng lời định nói ra lại nghẹn lại nơi đầu lưỡi, trái tim đập loạn nhịp trong lồng ngực khiến cô không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

​Sự im lặng của Hà Tự khiến xoáy nước trong đồng tử Trang Hòa Tây nhanh chóng lan rộng, tưởng như chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ bị cuốn vào và nuốt chửng. Lực đạo ép trên môi dần nặng thêm, hơi ẩm từ bốn phương tám hướng ập tới.

​Toàn thân Hà Tự như đông cứng, đầu ngón tay tê dại đến mức không giữ nổi miếng giấy lót mỏng manh của băng cá nhân. Ngay khoảnh khắc nó bị gió biển thổi rơi, du thuyền cập bến. Theo quán tính, cơ thể Hà Tự ngã mạnh ra sau, nhưng trước khi va vào vách tàu, Trang Hòa Tây đã đột ngột cúi người dùng cánh tay và bả vai mình chắn lấy cú va chạm đó.

​Cú va chạm hẳn là rất nặng, dù tâm trí Hà Tự vẫn còn đang bị choáng ngợp bởi sự rung lắc bất ngờ, cô vẫn nghe thấy một tiếng rên hừ nhẹ rất rõ ràng. Tiếng rên ấy khiến Hà Tự rơi vào khoảng không trắng xóa, nỗi hoảng sợ và nghi ngờ tạm thời bị gác lại.

​Hà Tự nhìn ánh đèn lung linh trải dài trên bờ biển, khẽ nói: "Dám."

​Đêm đó, họ đã đứng ở góc boong tàu rất lâu.

​Trang Hòa Tây khoác chiếc áo của Hà Tự, thứ mà Quan Đại chê là rác rưởi không đáng một xu, tay tựa vào vách tàu, rũ mắt nhìn Hà Tự đang cúi đầu bên phần chân khiếm khuyết của mình. Đôi môi cô mềm mại và ấm áp, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của gió biển.

​Chị tận hưởng cảm giác đó. Vào giây phút hiệu ứng thị giác của những vết hôn cuối cùng cũng che lấp đi vết thương trên mỏm cụt, chị cúi người nâng mặt Hà Tự lên, hôn vào đôi môi ướt mềm của cô và nói: "Lần sau nếu có người bảo em cầm áo đưa cho tôi, hãy nói thẳng vào mặt cô ta rằng, tôi chỉ chạm vào những thứ liên quan đến em thôi."

​Giọng nói nhẹ đến mức tưởng như gió biển chỉ cần thổi qua là sẽ biến mất, nhưng lại rơi vào tai Hà Tự như sấm dậy đất bằng.

​Cô hình như đã biết chị Hòa Tây có đồng ý với tâm tư của Quan Đại hay không rồi.

Không hề.

​Ánh mắt Hà Tự khẽ run, cảm giác khó chịu đè nặng trong lòng từ tối qua đến tận vừa rồi lập tức được vuốt ve êm ái, một niềm vui sướng không tên ùa đến. Cô ngẩng đầu, vô thức ngậm lấy đầu lưỡi của Trang Hòa Tây, nếm trải dư vị mập mờ cháy bỏng suốt nửa đêm trong căn phòng đó.
​Hai ngày tiếp theo diễn ra theo đúng lịch trình.

​Đến tối ngày thứ tư, cũng là đêm cuối cùng, tàu neo đậu tại cảng ven biển. Những nhân vật tầm cỡ và ngôi sao trên tàu xuống cảng tham gia một bữa tiệc từ thiện. Hà Tự không vào được, cô cùng trợ lý của các ngôi sao khác đứng đợi ở sảnh phụ.

​Mười một giờ, tiệc tàn, mọi người rục rịch rời đi. Hà Tự lập tức chạy ra cửa đợi Trang Hòa Tây. Chị là người ra sau cùng ngay trước khi dọn sân, bước chân rất không vững. Hà Tự tưởng chân chị đau, vội vàng chạy tới.

​Giữa đường, cô bị Tần Tình, trợ lý của Quan Đại, chặn lại: "Chị Quan và chị Hòa Tây có chuyện cần bàn, đừng qua đó."

*****

Giáng sinh vui vẻ nha các tâm can bảo bối....

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!