Chương 42: ② Hào Môn Tương Lai (10)
Editor: Ái Cam
Chương 42. Couple
⊱∼∼∼∼∼∼∼∼ ⊹ ∽∽∽∽∽∽∽∽⊰
Ansel sống trong khu biệt thự dành riêng cho các tướng lĩnh cao cấp do quân đội phân phối. Từ diện tích căn nhà đến phong cách trang trí, tất cả đều theo tiêu chuẩn mặc định.
Diệp Tử Du thừa nhận rằng khi viết cốt truyện cho Ansel, cậu chưa từng dành quá nhiều suy nghĩ cho nơi ở của anh. Nhà ở đâu, trông ra sao đều chỉ được nhắc qua loa.
Nhưng giờ đây, khi đang lái phi thuyền đưa Ansel trở về, cậu bỗng hình dung đến cảnh căn biệt thự kia có thể trống trải, chẳng chút dấu vết của sự sống, không đồ trang trí, không hơi ấm, thậm chí sân vườn cũng bị bỏ hoang. Một nỗi áy náy mơ hồ dâng lên trong lòng cậu.
Song, cảm giác ấy vừa thoáng qua đã nhanh chóng tan biến khi qua gương chiếu hậu, Diệp Tử Du bắt gặp nụ cười trộm của người đàn ông phía sau.
Diệp Tử Du vừa điều khiển lộ trình phi thuyền, vừa lặng lẽ vô hiệu hóa camera giám sát bên trong. Cậu quan sát từng cử động của Ansel mà không để hắn hay biết, ánh mắt thoáng qua chút ý vị khó đoán.
Người đàn ông từng kinh qua vô số trận chiến, đối diện sinh tử mà chẳng hề nao núng, vậy mà lúc này lại co ro trong góc ghế phía sau, ánh mắt si mê dõi về phía trước. Khi thì khẽ mỉm cười, lúc lại chau mày, như đang chìm vào một dòng suy nghĩ xa xăm. Gương mặt vốn góc cạnh và cứng cỏi, nay bởi những biểu cảm vụng về tựa đứa trẻ mới biết yêu mà trở nên mong manh đến lạ. Một vẻ mong manh đến mức khiến người ta không nỡ nhìn thẳng, mà cũng không thể dời mắt.
Anh chống đầu bằng một tay, khóe môi vương một nét cười mơ hồ không rõ là vô thức hay do lòng bàn tay khẽ nâng lên mà thành. Đôi chân dài, rắn rỏi, bị bó chặt trong đôi ủng quân sự cao cổ, lúc này lại thả lỏng lơ lửng bên mép ghế, đung đưa theo một nhịp điệu vô thức.
Không cần hỏi cũng biết, tâm trạng của Ansel đang rất tốt.
Diệp Tử Du lặng lẽ quan sát vài giây, rồi không nhịn được mà ngồi thẳng dậy, hơi điều chỉnh lại tư thế một chút.
Ánh mắt từ phía sau như có trọng lượng, tựa hồ đang đè nặng trên vai cậu, nặng đến mức khiến người ta không thể làm ngơ. Diệp Tử Du thoáng có ý định gọi hệ thống ra, nhưng ngay khi suy nghĩ ấy vừa nhen nhóm, cậu lại mạnh mẽ đè xuống.
Gọi hệ thống ra làm gì? Để nó tận mắt chứng kiến, để nó chính miệng thừa nhận rằng nhiệm vụ lại một lần nữa đi lệch hướng ư?
Bàn tay đặt trên bảng điều khiển của Diệp Tử Du siết chặt thành nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch vì lực. Lòng cậu rối bời, tâm tư tựa dòng nước xoáy cuộn trào, ánh mắt cậu lặng lẽ trôi dạt qua khung cửa sổ lớn phía trước, phóng về màn đêm tĩnh mịch của tinh cầu Thủ Đô - nơi những vì sao lấp lánh như vệt sáng mong manh giữa bầu trời thăm thẳm, xa xôi đến nỗi dường như chẳng thể chạm tới.
Cậu nghĩ về Diệp Tiêu Lan, rồi lại nghĩ đến người còn lại trong phi thuyền. Những suy ngẫm giữa những cuốn tiểu thuyết đã kết thúc, giữa quãng thời gian từng bị đóng băng trong thế giới trước...
Không chỉ cốt truyện, mà cả nhân vật chính của nó - Diệp Tiêu Lan cũng đã mãi mãi dừng lại ở một điểm vô hình trong dòng chảy thời gian. Cũng giống như vậy, trong cuốn sách này, Ansel rồi cũng sẽ như Diệp Tiêu Lan. Tất cả cảm xúc, tất cả ý chí của anh ta, sẽ bất chợt khựng lại trong một khoảnh khắc định mệnh nào đó như một ngọn gió đột nhiên lặng giữa trời, như một vệt sáng lụi tàn trước khi kịp chạm đến đường chân trời.
Diệp Tử Du không rõ mình đang đau lòng vì Diệp Tiêu Lan, vì Ansel, hay vì chính bản thân mình. Cậu chỉ biết rằng mình không thể giống như hệ thống, lạnh lùng đứng ngoài quan sát, coi thế giới tiểu thuyết như một bản sao vô tri, có thể tùy ý mở ra hay đóng lại bất cứ lúc nào.
Những gì cậu đã trải qua, sự lưu luyến, niềm cảm động, khoảnh khắc vui sướng, tất cả đều chân thực... Và rồi cậu đã lao vào, dại dột mà chân thành, tin tưởng vào những cảm xúc ấy.
Một nỗi đau len lỏi trong lòng cậu, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, như một bóng ma mờ ảo ẩn sâu trong đáy tim, dù cố gắng thế nào cũng chẳng thể xua đi.
Cậu nghĩ, nếu không thể lạnh lùng tiến qua từng thế giới như một nhiệm vụ, không thể lý trí mà xem tất cả như một trò chơi, vậy thì tốt nhất cứ coi đây là một cuộc sống thực sự. Hãy xem nhân vật chính như đứa con của mình, có ước mơ thì cứ để nó theo đuổi, muốn điều gì thì cứ để nó trải nghiệm, chẳng có gì là sai cả.
Cậu phối hợp, cũng coi như là giúp đỡ đứa con ấy hoàn thành con đường của nó. Còn chuyện sau khi mức độ rung động chạm đến giới hạn sẽ ra sao, điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Dữ liệu của nhân vật chính đã bị niêm phong, sẽ chẳng ai hay biết, chẳng ai nhớ đến.
Người duy nhất rời đi là cậu, kẻ duy nhất mang theo nỗi đau cũng chỉ có cậu. Như thế... chẳng phải tốt hơn sao?
Diệp Tử Du cuối cùng cũng nghĩ thông suốt. Cậu khẽ thở dài, cả người bỗng chốc mất hết sức lực, lưng vốn thẳng tắp cũng dần thả lỏng, dựa vào ghế lái, mặc cho sự mệt mỏi len lỏi vào từng thớ cơ.
Ở hàng ghế sau, Ansel lặng lẽ quan sát. Đôi mắt anh chớp khẽ, dừng lại trên mái tóc ngắn màu xám của Diệp Tử Du. Nó khô ráo, mềm mại, theo từng cử động nhỏ của chủ nhân mà khẽ rung lên.
"Cậu mệt rồi à?" Anh nhẹ nhàng hỏi, trong lòng có chút áy náy vì trước đó đã "lừa" Diệp Tử Du.
Diệp Tử Du lắc đầu không quan tâm, "Không sao, không mệt. Còn anh... đỡ hơn chưa?"
Nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, nghiêm túc lại có những phút giây đùa vui thật sự khiến người ta có chút thú vị. Nhưng dù thế nào đi nữa, nếu có điều gì không thoải mái, vẫn phải thẳng thắn nói ra.
"Chỉ là hơi chóng mặt thôi, không đau, về nhà nghỉ ngơi một lát là được." Ansel sợ rằng Diệp Tử Du sẽ quay lại kiểm tra, bèn vội vàng thu lại biểu cảm, nhăn mũi rồi lẩm bẩm, cố tỏ ra không có gì nghiêm trọng.
Anh khẽ đưa tay về phía trước, đầu ngón tay dừng lại ngay trên tay vịn ghế lái. Dù không thể trực tiếp chạm vào Diệp Tử Du như mong muốn, nhưng khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra cũng đã đủ để khiến anh hài lòng. Ngón tay anh cứ thế lặng lẽ đặt đó, không nỡ rời đi.
Diệp Tử Du sao lại không để ý đến hành động nhỏ của Ansel, ánh mắt cậu lướt xuống, nhìn thoáng qua tay vịn bên phải, rồi khóe miệng khẽ cong lên, im lặng mà chiều theo.
Ansel chờ vài giây, nhận ra đối phương không có động tĩnh gì, liền nhướng mày với vẻ thích thú. Nhân lúc phi cơ chuyển hướng, anh cố tình nâng tay phải lên, gõ vào bảng điều khiển, rồi nhẹ nhàng dùng khuỷu tay đè lên vài ngón tay đang treo lơ lửng trên tay vịn.
"Ái chà."
Diệp Tử Du vẫn đang nghĩ xem phản ứng thế nào cho tự nhiên, thì người đàn ông phía sau đã thốt lên một tiếng, giọng điệu đầy ngây thơ, còn mang theo một chút yếu đuối.
Diệp Tử Du gần như có thể nghe thấy ẩn sau tiếng kêu ấy là những ý nghĩ.
—— Tôi vô tình để tay lên thôi! Chóng mặt quá, tôi cần chút điểm tựa mà.
—— Thật sự không cố ý làm phiền anh lái tàu đâu, tôi thề đấy.
—— Hình như bị đè đau mất rồi... đáng thương quá đi.
Cậu khẽ lầm bầm trong lòng, cảm thấy hình tượng của đứa con trai nhỏ nhà mình đã sụp đổ hoàn toàn, sụp đổ đến nát vụn không còn là cái nhân vật mà cậu đã xây dựng nữa.
Còn làm nũng nữa chứ? Ai cho nó cái can đảm đó? Dính người như keo thế này, thật khiến người ta không biết giấu mặt vào đâu cho đỡ ngại!
Diệp Tử Du - một người chưa từng yêu đương nghiêm túc toàn thân bất giác nổi da gà. Nhưng lạ thay, cậu không hề cảm thấy chán ghét, mà chỉ có một thứ cảm giác nhột nhạt len lỏi trong lồng ngực, vừa khó chịu, vừa không sao diễn tả được.
Cậu mở miệng, song lời nói cứ mắc kẹt nơi cuống họng, mãi không thốt ra nổi. Không dám quay đầu lại, cậu chỉ lặng lẽ rụt tay phải về phía trước, rồi dùng tay trái xoa mạnh lên khuỷu tay, cố gắng xua đi cảm giác tê ngứa kỳ lạ vẫn còn vương vấn.
◈◈◈
Chiếc phi thuyền chẳng mấy chốc hạ độ cao. Qua ô cửa sổ, cậu đã nhìn thấy mái nhà quen thuộc hiện ra nơi đường chân trời, mỗi lúc một rõ hơn.
Một khu tái tạo dạng thiên nhiên được bao bọc bởi một lớp tường bảo mật hình bán cầu vô hình. Chỉ khi phi thuyền tiến đến gần, một tầng ánh sáng bán trong suốt mới chậm rãi hiện ra, lặng lẽ quét qua thân tàu để xác nhận thông tin. Sau khi hoàn tất, nó lại tan biến vào không trung như chưa từng tồn tại.
Khu vực rất rộng, mỗi căn nhà đều tách biệt với nhau, tạo nên một không gian yên tĩnh và riêng tư. Theo dữ liệu đã được lưu trữ trong hệ thống, phi thuyền ổn định hạ cánh trước một căn nhà nằm ở phía đông nam.
Ansel bấy giờ vẫn còn do dự. Anh đang nghĩ liệu anh có nên tiếp tục giả vờ say hay không? Nếu giả vờ, rất có thể Diệp Tử Du sẽ phải dìu anh vào nhà. Nhưng nếu từ bỏ màn kịch này, anh lại có thể trực tiếp kéo người kia vào cùng.
Chân tướng của viên tướng quân này đã quá rõ ràng, trong đầu anh lúc nào cũng chất đầy những toan tính mạo hiểm. Thế nhưng, khi đối diện với đôi mắt xanh biếc trong veo của người thanh niên trước mặt, anh lại bất giác thu lại hết thảy sự liều lĩnh vừa nhen nhóm, lựa chọn từ bỏ trò chơi đầy toan tính của mình.
Diệp Tử Du sớm đã nhìn thấu mưu đồ của Ansel, dù vậy cậu chỉ lặng lẽ quan sát, bình thản chờ đợi đối phương tự mình đứng dậy. Mấy phút sau, không nói một lời, cậu vươn tay đỡ lấy cánh tay của Ansel, kéo anh đi về phía cửa nhà.
Đến khi đã đứng ngay trước thềm cửa, người trong lòng vẫn ôm chặt lấy cậu, không có chút ý định buông ra.
Ansel muốn tranh thủ thời gian nghĩ ra một lý do hợp lý để mời người kia vào nhà. Khi ánh mắt anh vô thức dừng lại trên bóng lưng đối phương, mọi kế hoạch ban đầu đều tan biến như khói. Đến lúc này, anh chỉ có thể mượn cớ dựa vào người Diệp Tử Du, cố tìm cách giữ cậu lại.
Nhưng Diệp Tử Du không cho anh cơ hội đó. Cậu thản nhiên chỉnh lại tư thế của người đang dựa dẫm lên mình như một chú chó lớn, rồi nhẹ giọng dặn dò: "Tôi đi đây, tự chú ý an toàn. Nếu có gì không ổn thì liên lạc với tôi ngay."
Dứt lời, cậu xoay người bước đi, động tác gọn gàng, dứt khoát.
Ansel sững sờ, nhìn theo bóng dáng vừa rời đi, nhất thời không kịp phản ứng. Một lát sau, anh mới bật thốt: "Không vào ngồi một lát sao?"
Diệp Tử Du dừng lại, quay lại nhìn Ansel, trên mặt lộ rõ vẻ "tôi đã nhìn thấu tất cả", rồi khẽ cười một tiếng chế giễu.
Cậu ban đầu không muốn để Ansel phải trải nghiệm cảm giác "bị bắt tại trận", mà nếu Ansel lại cố gắng giữ lại, vậy thì... đành xin lỗi rồi.
Ansel nhìn thấy nụ cười đầy hàm ý của Diệp Tử Du, lập tức biết rằng suy nghĩ của mình đã bị bại lộ. Anh ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng, "Vậy, tôi sẽ thay đổi quyền hạn của chuyến bay, như vậy cậu có thể rời đi được..."
Phi thuyền của anh có quyền hạn riêng, người khác không thể khởi động nếu không có sự cho phép của anh.
Dưới ánh trăng, chàng thanh niên khẽ vươn tay, từ chối lời đề nghị của Ansel bằng một thái độ ung dung mà tao nhã.
"Không cần. Nó sẽ tự động quay lại sau."
Cậu không chỉ có thể phá bỏ giới hạn người dùng của phi thuyền, mà còn đủ khả năng nâng cấp hệ thống của nó. Chế độ tự động quay về, đối với cậu mà nói, chẳng qua chỉ là một thao tác đơn giản.
Ansel thoáng sững sờ. Nghĩ đến công việc của Diệp Tử Du, anh mới chợt nhận ra... hóa ra bản thân đã quá mù mờ.
Ansel đứng yên tại chỗ, nhìn cửa khoang tàu tự động mở ra khi Diệp Tử Du tiến gần, trong lòng anh dâng lên một cảm giác trống trải khó tả. Giữa màn đêm tĩnh lặng, thứ cảm xúc vừa vụt qua tựa như một cơn gió nhẹ lạnh lẽo, mà cũng có phần mất mát.
Diệp Tử Du bước lên bậc tàu, bàn tay vừa chạm vào cạnh cửa khoang thì chợt nhận ra phía sau lưng không có chút động tĩnh nào. Một linh cảm mơ hồ khiến cậu dừng lại, khẽ ngoảnh đầu nhìn.
Ansel đã chạy ra vài bước, dáng vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại chần chừ. Anh cố gắng giấu đi biểu cảm của mình, nhưng vẫn không thể che lấp được nét buồn bã thấp thoáng nơi đáy mắt. Nhìn anh lúc này, Diệp Tử Du bất giác liên tưởng đến một con thú to lớn với đôi tai cụp xuống, trông vừa đáng thương, vừa có chút... buồn cười.
Cậu cảm thấy lòng mình hơi mềm đi một chút, nhưng phần lý trí còn sót lại lại vang lên cảnh báo đừng mắc bẫy Ansel.
Diệp Tử Du chậm rãi đặt tay lên thành cửa, ánh mắt dừng trên người trước mặt. Nụ cười nơi khóe môi ngày càng rõ ràng, như thể đang trêu chọc nhưng cũng mang theo chút ý vị sâu xa. Rồi cậu cất giọng: "Chúc ngủ ngon."
Giọng cậu trầm thấp, nhẹ đến mức tưởng chừng như tan vào gió đêm. Nhưng Ansel vẫn nghe thấy, từng chữ rơi vào lòng khiến anh khẽ động.
"Được rồi! Chúc ngủ ngon."
Anh gật đầu, đôi môi bất giác cong lên, đôi mắt anh dõi theo bóng dáng Diệp Tử Du khuất dần vào khoang phi thuyền, không rời đi dù chỉ một giây.
Tiếng động cơ vang lên, phi thuyền lướt qua bầu trời đêm, càng lúc càng xa. Đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt, Ansel mới chậm rãi thu tay lại. Một tiếng cười khẽ bật ra từ cổ họng, mang theo chút thỏa mãn không che giấu.
Anh quay người, bước vào nhà với tâm trạng nhẹ nhõm đến lạ.
Một giờ sau, đúng như dự đoán, phi thuyền tự động quay về. Lúc này, Ansel đã tắm rửa xong, thả người xuống giường, mái tóc vẫn còn hơi ẩm. Anh biết, chỉ cần mở quang não lên, chắc chắn bên trong đã chất đầy công việc từ nửa ngày qua.
Nhưng thay vì bận tâm đến công việc, Ansel chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại. Tâm trí anh hoàn toàn không đặt vào những thứ khác, mà chỉ đắm chìm trong những khoảnh khắc khi cùng Diệp Tử Du trở về.
Anh cứ thế miên man suy nghĩ, chẳng hề nhận ra thời gian đã lặng lẽ trôi qua suốt mấy giờ đồng hồ.
Mãi đến nửa đêm, cơn mơ chợt kéo anh ra khỏi giấc ngủ. Theo thói quen, anh vươn tay mở quang não, ánh sáng nhàn nhạt từ màn hình phản chiếu lên gương mặt còn vương chút mơ hồ. Ansel dần tỉnh táo chỉ khi nhìn thấy hàng loạt tin nhắn từ cấp dưới.
Hiện tại, độ nóng của những chủ đề từng gây xôn xao trên mạng đã giảm đi đáng kể. Những thông tin nhạy cảm cũng đã được Cục An ninh Đế quốc xử lý ổn thỏa.
Cục An ninh Đế quốc rất coi trọng việc rò rỉ thông tin cấp cao, mọi thông tin nhạy cảm, bao gồm cả những bức ảnh chụp lén, đều đã được xóa sạch, trên các chủ đề hot chỉ còn lại những bình luận tích cực, không có công kích cá nhân hay suy đoán về danh tính.
Cục An ninh không có quyền tự ý can thiệp vào việc xử lý sau cùng của những chủ đề này nếu không có sự phê duyệt từ Ansel, càng không thể thay anh đứng ra "làm rõ" bất cứ điều gì.
Người đứng đầu Cục An ninh cũng có mặt trong bữa tiệc tối hôm đó, đương nhiên đã nghe thấy những tin đồn lan truyền. Tuy nhiên, vì không nắm rõ lập trường của Ansel về việc này, ông ta chỉ có thể ra lệnh cho cấp dưới che giấu những nội dung liên quan, tuyệt đối không tùy tiện nhúng tay vào nhiều hơn mức cần thiết.
Còn về những bức ảnh chụp lén, nếu Ansel không chủ động đề cập, họ sẽ coi như chưa từng thấy, chưa từng biết và chưa từng nghe nói đến.
Ansel lướt qua danh sách các chủ đề nóng, ánh mắt lướt trên những đoạn hội thoại hàm ý mà người dùng mạng trao đổi với nhau. Anh không khỏi cảm thấy vừa buồn cười, vừa bất đắc dĩ trước sự khéo léo đầy ẩn ý của họ.
Lần theo những gợi ý vòng vo ấy, anh tìm đến một không gian riêng tư chưa kịp bị xóa, nhanh chóng tải về bộ ảnh chất lượng thấp kia.
Nhìn những bức ảnh mờ nhòe trên màn hình, Ansel bỗng dưng tự trách mình. Biểu hiện của anh... rốt cuộc đã rõ ràng đến mức nào? Sao lại để người khác nhận ra dễ dàng như vậy? Thế mà Diệp Tử Du - người đáng lẽ phải tinh tường hơn bất kỳ ai lại chẳng hề tỏ ra bận tâm đến điều đó.
Tuy nhiên, khi ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cậu trong bức ảnh, một suy nghĩ khác lại bất chợt len vào. Dù chất lượng hình ảnh không cao, nhưng biểu cảm của Diệp Tử Du vẫn rõ ràng đến mức khiến Ansel phải cân nhắc lại... Có lẽ, cậu cũng không hẳn là từ chối sự gần gũi của anh.
Tâm trạng của Ansel lúc này rất tốt. Sau khi thu xếp ổn thỏa các nguồn tài nguyên cần thiết, anh chọn cách "nhắm một mắt, mở một mắt", lặng lẽ bỏ qua "con cá lọt lưới" thóat khỏi tay Cục An Ninh này.
Sau đó, khi lướt qua một trang web có nền màu xanh lá, anh tình cờ bắt gặp một bức tranh theo phong cách manga, vẽ chính anh và Diệp Tử Du.
Bài đăng gốc được tạo ra bởi một họa sĩ mà cư dân mạng gọi là "Cô vợ thần tiên", chỉ trong vài giờ đã nhanh chóng leo lên bảng xếp hạng.
【IL: Mọi CP đều có thể thích, ha ha ha! Tôi @Đây có một quả dâu tây lười biếng lại quay trở lại rồi đây!
Vừa giao nộp xong bản thảo tháng này, cảm giác nhẹ nhõm hẳn. Bây giờ là thời gian tận hưởng những ngày lười biếng, chỉ cần nằm dài và lướt hot search thôi. Không biết có ai đã xem qua chưa, nhưng chỉ một bài đăng kèm ảnh cùng từ khóa thôi cũng đủ khiến tôi ngây ngất!
Rõ ràng là một người có vẻ ngoài bá đạo, nhưng khi đối diện với người yêu lại lập tức hóa thành một chú cún trung thành! Một quân nhân khoác lên mình bộ quân phục nghiêm nghị, vừa mang khí chất kỷ luật cứng rắn, lại vừa có thể dịu dàng đến mức không tưởng. Một nét đẹp trai đầy sạch sẽ, khiến người ta ngay lần đầu nhìn thấy đã không thể không rung động!
Những cảnh tượng ấy tuy không thể mô tả một cách trực tiếp nhưng từng đường nét trên cơ thể, từng biểu cảm ẩn chứa cảm xúc đều được khắc họa rõ ràng. Ngay cả những giọt mồ hôi lăn trên da cũng không bị bỏ qua trong những bức tranh giới hạn...】
Mắt Ansel co lại, ngạc nhiên nhưng không khỏi cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Cộng đồng mạng ngày nay quả thật tài giỏi đến mức đáng sợ. Những khung cảnh họ tưởng tượng ra không chỉ sống động đến mức khó tin, mà còn chạm đúng vào những kỳ vọng sâu kín nhất của Ansel về một tương lai có Diệp Tử Du bên cạnh.
Thế nhưng... dù chỉ là tranh vẽ, anh cũng không thể để Diệp Tử Du xuất hiện trước mắt mọi người theo cách này. Quá phơi bày, quá cuốn hút... thế này sao có thể để người khác nhìn thấy được?
Ansel nhíu mày, trầm mặc. Đôi mắt anh lướt qua từng bức vẽ một lần nữa, trong lòng tràn đầy cảm giác mâu thuẫn. Cuối cùng, sau một khoảnh khắc đấu tranh ngắn ngủi, anh lặng lẽ lưu lại toàn bộ những bức tranh kia, rồi không chút do dự nhấn vào nút báo cáo vi phạm.
◈◈◈
Ở bên kia, Diệp Tử Du vừa trở về căn hộ cũng nhanh chóng biết đến những chuyện đang diễn ra trên hot search. Cậu tiện tay mở ra, nhưng chẳng mấy để tâm.
Dù sao thì, trong thế giới trước, cậu đã chứng kiến đủ mọi dạng sóng gió dư luận. Đối với những trò đùa vô hại của cư dân mạng, cậu luôn có một thái độ khoan dung và thờ ơ.
Nếu phát hiện sớm hơn, có lẽ cậu sẽ suy nghĩ nhiều đôi chút. Nhưng sau đêm nay, sau cuộc trò chuyện cùng Ansel, những lời trêu chọc và đùa cợt ấy lại trở nên vô cùng nhạt nhòa.
Cậu nghĩ, những lời bàn tán trên mạng cũng chỉ là thoáng qua, không thể nào ảnh hưởng đến công việc của cậu và Ansel. Nếu vì thế mà can thiệp, chỉ e sẽ thành "chuyện bé xé ra to", càng khiến mọi thứ trở nên rắc rối hơn mà thôi.
◈◈◈
Những ngày tiếp theo, Diệp Tử Du cuối cùng cũng thật sự cảm nhận được sức mạnh của dư luận.
Tại Trung tâm Trí tuệ Trung ương, nơi mà sự chuyên nghiệp và kiềm chế luôn được đặt lên hàng đầu, bầu không khí vốn dĩ nghiêm túc nay lại trở nên vi diệu một cách khó hiểu. Những đồng nghiệp trước đây ít khi bộc lộ cảm xúc, giờ mỗi khi gặp cậu, ánh mắt lại ẩn chứa một sự tò mò khó che giấu, thậm chí còn phảng phất chút ý cười mập mờ.
Ngay cả trong quân đội cũng chẳng khá hơn là bao. Các sĩ quan mà cậu tình cờ chạm mặt đều tỏ ra hết sức lịch sự, nhưng cách họ dò hỏi về mối quan hệ giữa cậu và Ansel lại tinh vi đến mức khiến cậu không biết nên khóc hay cười.
Cùng lúc đó, trên trang web nền xanh, những bài đăng tranh vẽ về hai người đã lần lượt bị gỡ xuống. Có vẻ như những tác giả đã cảm nhận được một giới hạn vô hình đến từ một thế lực nào đó phía trên.
Tuy vậy, cư dân mạng chưa bao giờ là những kẻ dễ bị dập tắt niềm đam mê. Không thể vẽ những bức tranh "đỏ mắt", họ liền mở ra một chủ đề mới, lần này, không còn những hình ảnh gợi cảm nữa, mà chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, ấm áp trong cuộc sống thường ngày của hai người.
Chỉ trong thời gian ngắn, chủ đề mới này lại một lần nữa gây bão, khiến vô số cư dân mạng rần rần gọi tên họ.
Vậy là, dù Ansel và Diệp Tử Du không còn xuất hiện trên hot search với những tin tức ồn ào, nhưng theo thời gian, họ lại lặng lẽ lọt vào danh sách những cặp đôi được yêu thích nhất trên mạng.
Hình ảnh chibi của hai người bất ngờ leo lên top 5, đứng ngang hàng với những minh tinh và nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí. Một quân nhân cứng rắn và một nhà nghiên cứu trầm tĩnh - một sự kết hợp hiếm thấy, nhưng chính sự đối lập đó lại càng khiến họ thu hút sự chú ý.
Ngay cả các quan chức cấp cao trong các bộ phận của Đế quốc cũng bắt đầu chú ý đến tin tức này. Mọi người đều biết thái độ của Ansel đối với chuyện này rất đáng suy ngẫm, nên không ai dám coi đây là tin đồn.
Rất nhanh sau đó, không còn gia tộc nào dám tìm cách gán ghép Ansel với bất kỳ ai nữa.
Những thay đổi lặng lẽ nhưng sâu sắc ấy diễn ra trong âm thầm, mà Diệp Tử Du hoàn toàn không hay biết. Khi mọi ánh mắt bên ngoài vẫn còn mải mê theo đuổi những câu chuyện xung quanh Ansel, cậu đã nhận được một lời mời đặc biệt từ quân bộ. Đó là tham gia vào "Kế hoạch Pinecone", một dự án tối mật với mức độ bảo mật tuyệt đối.
Mục tiêu của kế hoạch này không gì khác ngoài việc tăng cường sức mạnh chiến đấu cho cơ thể cơ khí của Ansel, đồng thời hoàn thiện công nghệ tiên tiến nhất, hướng đến việc mở rộng ứng dụng cho toàn bộ quân đội.
Quân bộ vốn sở hữu một bộ phận nghiên cứu khoa học riêng biệt - nơi quy tụ những bộ óc thiên tài, những người đã gắn bó với các công trình nghiên cứu chính thống và có bề dày kinh nghiệm trong lĩnh vực công nghệ quân sự.
Đối với những nhà nghiên cứu kỳ cựu trong quân bộ, sự xuất hiện của Diệp Tử Du - một tài năng mới đến từ Trung tâm Trí tuệ Trung ương không hề bị xem là một sự xâm nhập hay thách thức. Trái lại, họ đón nhận cậu với sự phấn khởi tột độ, thậm chí còn hỗ trợ hết mình, sẵn sàng tiếp thêm năng lượng để cậu có thể đắm chìm vào công việc suốt 24 giờ mà không thể thoát ra.
Sự nhiệt tình này không xuất phát từ mối quan hệ cá nhân giữa Diệp Tử Du và Ansel, mà đơn giản là vì những nghiên cứu của cậu đã giải quyết được những bài toán hóc búa, những vấn đề mà họ đã vắt óc suy nghĩ suốt bao năm nhưng vẫn chưa thể tìm ra lời giải.
Việc Nguyên soái vẫn có thể tham gia các cuộc họp, lên kế hoạch tác chiến và hoạt động linh hoạt không khác gì một người bình thường là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy chàng trai trẻ này vượt xa bất kỳ ai trong bộ phận nghiên cứu phát triển.
Diệp Tử Du hoàn toàn không thể kháng cự nổi sự nhiệt tình mãnh liệt của các nhà khoa học. Kết quả là, hai đêm liên tiếp cậu đều ngủ lại trong phòng nghỉ của bộ phận, còn ban ngày thì liên tục "cắm sạc", đảm bảo cơ thể có đủ năng lượng để vừa làm việc vừa duy trì trạng thái hoạt động ổn định.
Dưới cường độ làm việc cao, cuối cùng Diệp Tử Du cũng hoàn thiện toàn bộ tài liệu. Các nhà khoa học không cần cậu giải thích quá nhiều, chỉ một cái gật đầu xác nhận của cậu đã đủ để họ hiểu. Vui mừng khôn xiết, họ ôm lấy những tập tài liệu như thể vừa tìm được báu vật quý giá, rồi vội vã quay trở lại phòng thí nghiệm, tiếp tục đắm mình vào công việc nghiên cứu.
Ngay cả Nguyên soái, người trực tiếp đến tìm cậu, cũng bị bỏ ngoài cuộc một cách phũ phàng.
◈◈◈
Ansel vốn đến với mong chờ những khoảnh khắc thân mật, ngọt ngào thường nhật, không ngờ rằng chỉ một đêm sau khi anh rời đi, ngày hôm sau Diệp Tử Du đã bị quân bộ triệu tập.
Ansel tức giận vô cùng. Ban đầu, anh định lập tức xông đến trụ sở bộ phận nghiên cứu, nhưng không ngờ chính anh cũng bị cuốn vào hàng loạt công việc quân sự cấp bách, phải gấp rút xử lý suốt mấy ngày trời.
Chỉ đến khi công việc tạm ổn, anh mới có thể rảnh tay, mang theo một món quà nhỏ đầy tâm huyết, bước vào khu nghiên cứu với quyết tâm bù đắp khoảng thời gian xa cách.
Trí tuệ nhân tạo không biết mệt mỏi, cũng chẳng có quầng mắt vì thức khuya. Diệp Tử Du vẫn giữ được dáng vẻ sáng láng, chỉ có nụ cười nhợt nhạt kia khiến Ansel không khỏi xót xa.
Giữa những bài đăng hot trên mạng, có một bức ảnh chụp lại khoảnh khắc anh đưa đồ ngọt cho Diệp Tử Du, một cảnh tượng tưởng chừng bình thường, nhưng lại đọng mãi trong tâm trí anh, không thể nào quên.
"Thầy Diệp, bữa ăn của thầy đây! Hôm nay món chính là tôm nướng phô mai!"
Một nhóm trợ lý hớn hở lao vào từ cửa, mỗi người đều cẩn thận nâng trên tay một hộp cơm. Nhưng vừa bước đến gần bàn làm việc của Diệp Tử Du, họ lập tức khựng lại, ánh mắt vô thức dừng trên bóng dáng Ansel.
Mấy ngày qua, các trợ lý luôn chuẩn bị bữa ăn chu đáo, cố gắng giúp Diệp Tử Du có chút thời gian nghỉ ngơi. Hôm nay cũng vậy, họ vừa tranh thủ đến căn tin, vừa vui vẻ bàn bạc về khẩu vị của thầy Diệp.
Thế mà, khi bước vào phòng với những hộp cơm trên tay, họ lại thấy Nguyên soái Ansel cũng đang cầm một hộp đồ ăn...
Bầu không khí chợt im bặt.
Những sinh vật nhỏ nhạy cảm này nhanh chóng hiểu được tình hình, không ai dám nán lại lâu. Sau khi chào hỏi Ansel một cách lễ phép, họ vội vàng đặt hộp cơm xuống bàn rồi rút lui trong chớp mắt.
Diệp Tử Du nhìn xuống hộp cơm trên bàn, rồi lại liếc sang chiếc hộp màu hỗng trong tay Ansel, ánh mắt cậu ẩn chứa nét cười, bàn tay cậu vươn ra đầy tự nhiên, đón lấy hộp đồ ăn từ tay Ansel...
Mgay khi cậu vừa chuẩn bị mở nắp hộp, một loạt tiếng xôn xao vang lên từ phía sau.
Những nhà khoa học trong phòng, vốn đang tập trung làm việc, bất chợt đồng loạt ngẩng đầu. Nghe thấy cuộc trò chuyện của đám trợ lý, họ như bị thu hút bởi một lực hấp dẫn vô hình, lập tức chạy ùa ra, vây quanh Ansel một cách hào hứng.
Đối với những con người luôn đắm chìm trong lý thuyết khoa học, Nguyên soái Ansel, người có thể ứng dụng công nghệ cơ khí tiên tiến nhất vào cơ thể mình, chính là một mẫu hình thành công hiếm có, một thực thể sống có thể chứng minh mọi giả thuyết của họ!
Muốn kiểm tra xem lý thuyết có chính xác hay không ư? Vậy thì chỉ cần nghiên cứu ngay trên "mẫu" là được!
Nếu "mẫu" khó tiếp cận thì sao? Không sao cả! Đây chẳng phải là người nhà của nghiên cứu viên sao? Mà người nhà của nghiên cứu viên, đương nhiên cũng chính là người nhà của cả phòng ban!
Những ánh mắt của đội ngũ khoa học gia bỗng chốc sáng bừng lên, họ cảm thấy việc mời Diệp Tử Du vào bộ phận chính là quyết định vĩ đại nhất của thế kỷ.
Mua một, tặng một! Không chỉ có lý thuyết để nghiên cứu, mà còn có cả thực thể sống. Quả là một cơ hội trời cho, một bước nhảy vọt trong khoa học quân sự của Đế quốc đang mở ra trước mắt họ!
Trước những ánh nhìn tràn đầy nhiệt huyết và sự hăm hở không chút che giấu của các nhà khoa học, Diệp Tử Du và Ansel chậm rãi quay sang nhìn nhau. Trong khoảnh khắc ấy, một người bất đắc dĩ, một người lại chỉ biết cười khổ.
○○○
Tác giả có lời muốn nói:
▪ Diệp · xem hot search, hơi ngại ngùng · Tử Du: Thế hệ này của các cư dân mạng thật là... [không dám nhìn]
▪ Ansel · lén lút lấy đồ ăn, học theo · Dreiser: Không tệ, đề xuất này cũng rất hay, đã đồng ý rồi. [sờ cằm]
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!