Chương 62: Cưỡi trên gậy thịt lắc lư, quy đầu cắm vào cửa huyệt
Khương Trà trợn tròn mắt, bàn tay không bị thương dùng sức túm chặt lấy lớp áo trên vai Lâm Đô Thành, sợ mình nghe lầm nên hỏi lại để xác nhận: "Thật... thật sự có thể cọ cọ sao?"
"Ừm."
"Ý tôi là tôi sẽ cởi quần ra, dùng chỗ đó của tôi cọ vào chỗ này của anh."
Lâm Đô Thành nhìn sâu vào mắt Khương Trà – người đang đỏ bừng mặt nắm lấy dương vật của mình, trầm giọng đáp: "Có thể."
Nhận được câu trả lời chắc chắn, Khương Trà phấn khích đến mức khẽ run rẩy. Cậu không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, vốn dĩ cậu chỉ định hỏi thử cho biết thôi chứ không ôm hy vọng gì, ai dè Lâm Đô Thành lại thật sự đồng ý.
Chẳng lẽ virus tang thi làm hỏng não hắn rồi?
Khương Trà nghĩ ngợi lung tung một hồi, nhưng vì không muốn lãng phí cơ hội ngàn năm có một này, cậu chẳng buồn quan tâm tại sao Lâm Đô Thành đột nhiên đổi ý nữa. Cậu vội vàng quỳ ngồi dậy, cởi chiếc quần vướng víu đẩy xuống tận đùi. Ngay khi định ngồi lên đùi Lâm Đô Thành thì eo cậu đã bị một bàn tay to lớn giữ lại ngăn cản.
Cậu lập tức xị mặt xuống đầy vẻ ủy khuất: "Anh hối hận rồi à?"
"Không phải." Lâm Đô Thành dùng cánh tay đỡ mông Khương Trà, bế cậu đứng dậy, cởi quần của mình xuống tận bắp chân rồi mới ngồi lại lên ghế, giải thích: "Quần không sạch."
Dù sao cũng là người vừa xông ra từ bầy tang thi, trên quần áo không tránh khỏi dính máu của chúng. Đối với những người sống trong thời mạt thế, không có gì bẩn thỉu hơn máu tang thi.
Khương Trà thở phào nhẹ nhõm: "Vậy tôi bắt đầu nhé." Nói xong, mông cậu từ từ ngồi xuống đùi Lâm Đô Thành. Không còn lớp quần cản trở, sự tiếp xúc da thịt thân mật khiến cậu không kìm lòng được mà khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Cậu chậm rãi di chuyển thân thể ngồi cưỡi lên đùi trái của Lâm Đô Thành, liếc nhìn thấy hắn không có phản ứng gì quá lớn, bèn đưa tay vịn lấy vai hắn, đổ người về phía trước, để tiểu huyệt ướt át dán chặt vào bắp đùi săn chắc của người đàn ông.
"Ưm ~"
Một luồng khoái cảm như điện giật mạnh mẽ xông thẳng vào xương cốt.
Khương Trà dùng lực ép cơ thể xuống, thịt huyệt bị ép mở ra, dán chặt khít khao vào đùi Lâm Đô Thành. Cửa huyệt càng đói khát mà không ngừng nhúc nhích co thắt, từng chút một mút mát lấy đùi hắn.
Ánh mắt Lâm Đô Thành dừng lại trên cánh cửa phòng, cánh tay vẫn giữ tư thế bảo vệ Khương Trà, im lặng dung túng cho mọi hành động của cậu.
Cho đến khi Khương Trà thở hổn hển nhổm dậy ép sát vào lòng hắn, khiến dương vật đang cương cứng bị đè lên chỗ mềm mại ướt át kia, Lâm Đô Thành mới đột ngột nhíu mày. Ánh mắt vốn luôn nhìn về phía cửa cuối cùng cũng rơi xuống người Khương Trà.
Một luồng khí nóng không kiểm soát được xộc thẳng xuống bụng dưới, con cặc vốn đã cứng ngắc rõ ràng lại trướng to thêm một vòng, cảm giác tồn tại cực kỳ mãnh liệt đỉnh vào bức của Khương Trà.
Khương Trà ngay lập tức nhận ra sự thay đổi của Lâm Đô Thành. Cậu lắc lư eo mông, đem nước huyệt ấm áp cọ lên thân gậy. Khoái cảm khi được dương vật đâm chọc vào lỗ nhỏ khiến cậu sướng đến mức muốn khóc.
Cậu cắn chặt môi dưới, cố gắng nhịn để không phát ra tiếng rên dâm mất mặt. Khuôn mặt nóng bừng dụi mạnh vào hõm cổ Lâm Đô Thành, cậu thở dốc hỏi: "Cảm giác thế nào? Có thấy s-sướng không?"
Lâm Đô Thành không trả lời, chỉ là cánh tay vốn đang hờ hững bên eo Khương Trà từ từ hạ xuống, ôm chặt lấy vòng eo đang không ngừng lắc lư kia, đôi môi mỏng mím chặt.
"Ưm ~"
Khương Trà cuối cùng vẫn không nhịn được, tiếng rên rỉ sướng run người bật ra khỏi miệng. Với tâm thế đã làm đến mức này rồi, dù có bị từ chối đẩy ra cũng đáng, cậu nghiêng đầu ngậm lấy tai Lâm Đô Thành, từng ngụm nhỏ mút mát, đồng thời vòng eo bị ôm lấy càng lắc lư dữ dội hơn.
Chiếc ghế chịu sức nặng của hai người bắt đầu phát ra tiếng "két két".
Xung quanh đều là khu vực không người, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ tạo ra tiếng động quá lớn, điều duy nhất cần lưu ý có lẽ là sẽ thu hút tang thi đến.
"Ư... hộc..." Khương Trà thở hồng hộc nằm bò lên vai Lâm Đô Thành, cử động bàn tay bị thương đang bị nắm lấy, đáng thương nói: "Hết sức rồi."
Lần này không phải cậu đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, mà do mất máu quá nhiều cộng với bụng đói, lại vừa chủ động cưỡi trên dương vật Lâm Đô Thành vận động mấy phút đồng hồ, hiện tại người cậu mềm nhũn, thật sự có cảm giác suy nhược như thể cơ thể bị rút cạn.
Nếu không phải vì không muốn bỏ lỡ cơ hội thân mật với Lâm Đô Thành, ngay cả mấy phút chủ động vừa rồi cậu cũng không kiên trì nổi.
Lâm Đô Thành rũ mắt, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nhỏ đáng thương của Khương Trà, dừng lại trên cổ tay quấn vải của cậu vài giây. Cánh tay đang ôm eo cậu từ từ siết chặt. Khi Khương Trà đang cam chịu định tự mình tìm vui tiếp, thì Lâm Đô Thành bỗng thúc eo, nhẹ nhàng đâm mạnh vào lỗ nhỏ đang nghiền ép trên dương vật.
Mặc dù động tác của hắn không quá nặng, nhưng dù sao dương vật cũng đang cứng ngắc, cú thúc eo khiến dương vật đang cương cứng ép mở âm huyệt ướt át, va chạm vào cửa huyệt và âm vật nhạy cảm hơn. Chỉ một cú thôi đã khiến Khương Trà hét lên, hồn vía bay lên chín tầng mây.
Sau khoái cảm cực độ là sự trống rỗng càng mãnh liệt hơn.
Thấy Lâm Đô Thành không tiếp tục, Khương Trà khó chịu nghiến răng, giọng mềm nhũn thúc giục: "N-nữa đi mà, anh phải bắn ra thì mới thải hết độc tố được, tôi đang... đang giúp anh mà."
Cậu thèm đến mức sắp khóc rồi, nhưng vẫn không quên duy trì cái lý do mà mình vừa mới thêu dệt để lừa Lâm Đô Thành.
Ánh mắt Lâm Đô Thành thâm trầm nhìn Khương Trà. Hắn che chở cho bàn tay bị thương của cậu, cuối cùng cũng như ý cậu mà bắt đầu thúc eo đâm chọc từng cú một.
"Ưm ha ~ a..." Khương Trà sướng đến mức ngón chân cuộn tròn lại, cơ thể bị đâm đến mức lắc lư điên cuồng. Cậu dùng bàn tay không bị thương ôm chặt lấy cổ người đàn ông để giữ thăng bằng.
Oa oa oa, m-mạnh quá, chỉ cọ cọ bên ngoài thôi mà đã sướng thế này, đâm vào trong thì còn phê đến mức nào nữa.
Khương Trà thèm thuồng không ngừng liếm môi, đang phân vân có nên "được voi đòi tiên" thêm chút nữa không thì đã bị cái quy đầu bất ngờ chen vào cửa huyệt đâm cho đại não trống rỗng.
Cậu thất thanh hét lên, khoái cảm cực độ khiến cậu không tự chủ được mà cắn một cái vào cổ Lâm Đô Thành. Chỉ mới bị quy đầu đâm vào trong huyệt đỉnh một phát thôi mà cậu đã trực tiếp bị đưa lên cao trào.
Thịt huyệt chưa được vỗ về nhấp nhô kịch liệt, mưu cầu hút lấy cái quy đầu đang bị kẹt ở cửa huyệt vào sâu hơn nữa.
"Ưm ưm... ưm ~"
Cây dương vật kẹt ở cửa huyệt như bị vô số cái miệng nhỏ cùng lúc mút mát, khoái cảm đê mê từng đợt sóng tràn lên đỉnh đầu.
Trên khuôn mặt tuấn tú vốn ít biểu lộ cảm xúc của Lâm Đô Thành cuối cùng cũng xuất hiện vẻ mất kiểm soát. Hắn dùng lực ôm chặt lấy eo Khương Trà, lực đạo mạnh mẽ như muốn khảm cậu vào xương máu mình.
Ngay khi hắn theo bản năng định thúc eo ép cái quy đầu đang bị kẹp chặt vào trong âm đạo, thì bên tai đột nhiên vang lên tiếng gầm gừ thấp của tang thi.
Lâm Đô Thành giật mình tỉnh táo lại. Hắn dùng dị năng tạo ra một bức tường băng ngay cửa để chặn lũ tang thi bị thu hút đến, rút cái quy đầu đang bị kẹp ra. Dương vật dán vào phía dưới ướt át của Khương Trà nhanh chóng cọ xát mấy chục cái, rồi hắn đẩy Khương Trà xê dịch về phía đầu gối mình.
Bàn tay to lớn bao lấy cái quy đầu đã dính đầy nước huyệt của Khương Trà, hắn trầm giọng hừ nhẹ một tiếng rồi bắn thẳng vào lòng bàn tay mình.
"Ưm..."
Khương Trà sướng đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng chẳng buồn cử động, nằm bò lên vai Lâm Đô Thành lờ đờ buồn ngủ, nhưng vẫn không quên tròn vai diễn: "Anh... bắn chưa?"
"Ừm."
"Vậy thì tốt, độc tố thải ra rồi." Khương Trà lầm bầm vài câu, không cưỡng lại được cơn buồn ngủ ập đến, an tâm dựa vào vai Lâm Đô Thành ngủ thiếp đi.
Động tác kéo quần của Lâm Đô Thành khựng lại một chút.
Hắn nhanh chóng chỉnh đốn lại trang phục cho mình và Khương Trà, bế Khương Trà đã ngủ say lùi lại vài bước, phá bỏ bức tường băng chắn cửa. Ngay khoảnh khắc lũ tang thi nhe răng trợn mắt lao vào, hắn dùng băng trâm kết liễu sạch sẽ mấy con tang thi đó.
Lâm Đô Thành vốn định dùng dao găm khoét lấy tinh hạch, nhưng vì trong lòng đang bế Khương Trà nên không tiện, cuối cùng hắn dùng dị năng làm nát đầu tang thi, cúi người nhặt lấy những viên tinh hạch bẩn thỉu nhét vào túi, bế Khương Trà rời đi.
Ký ức lúc mất lý trí đêm qua hoàn toàn không có, hắn chỉ nhớ mang máng mình đã đi đến gần đây, ngay sau đó là mất đi ý thức.
Chỗ này cách căn cứ không quá xa.
...
Khương Trà tỉnh lại lần nữa đã là buổi chiều, cậu không phải ngủ đẫy giấc mà là bị bỏ đói đến tỉnh.
May mắn là vừa mở mắt ra đã thấy bánh mì và nước đặt trên tủ đầu giường.
Cậu vội vàng ngồi dậy, xé bao bì bánh mì, vội vã ăn hết nửa cái. Cảm giác sắp chết đói dần vơi đi, lúc này cậu mới có sức lực quan sát môi trường xung quanh.
Giường lớn một mét tám, chăn ấm nệm êm...
Khương Trà nuốt miếng bánh mì trong miệng, cầm giấy ăn trên bàn lau miệng. Cậu bỗng nhiên vùi mặt vào gối, ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Lâm Đô Thành trên đó, cậu nở một nụ cười "quả nhiên là vậy", rồi ngẩng đầu tiếp tục ăn bánh mì.
Sau khi ăn xong mấy cái bánh mì và uống hết cả chai nước, cảm giác đói khát cuối cùng cũng tan biến.
Khương Trà đứng dậy xuống giường, mới phát hiện không chỉ vết thương trên cổ tay đã được băng bó lại, mà ngay cả quần áo trên người cũng đã được thay một bộ sạch sẽ.
"Không ngờ anh ta lại chu đáo thế đấy."
Tầm mắt cậu dừng lại trên hai viên tinh hạch trên tủ đầu giường, thầm đoán hai viên này chắc là của Tần Kiêu cho cậu, bèn nhặt lấy bỏ vào túi, xỏ giày rời phòng ngủ.
Vẫn không thấy Lâm Đô Thành đâu.
Nhưng nghĩ đến lũ tang thi đã khiến Lâm Đô Thành bị nhiễm bệnh, dùng đầu ngón chân cũng đoán được chắc bây giờ hắn đang đi xử lý những việc liên quan đến bầy tang thi đó rồi.
Khương Trà ở lại chỗ ở của Lâm Đô Thành đến tối. Ngay khi cậu đang đứng trước cửa, định ra ngoài dạo một chút thì Lâm Đô Thành xách đồ ăn về.
"Muốn đi?"
"K-không có mà." Khương Trà ngẩng đầu đối mắt với Lâm Đô Thành vài giây, đỏ mặt nhường đường cho hắn vào. Rõ ràng buổi sáng còn dày mặt chủ động cầu hoan, vậy mà giờ đây đến cả dũng khí nhìn Lâm Đô Thành cũng không có: "Anh... hiện tại cảm thấy thế nào?"
"Tạm thời không có gì bất thường."
"Vậy thì tốt."
Lâm Đô Thành đi ngang qua Khương Trà vào nhà, lấy đồ ăn xách theo ra bày lên bàn, quay đầu nhìn Khương Trà đang đứng lúng túng ở cửa: "Lại đây ăn cơm."
Khương Trà ngoan ngoãn đi tới ngồi đối diện Lâm Đô Thành. Ban đầu cậu còn định nhân cơ hội này để kéo gần quan hệ, nhưng khi nhìn thấy các món trên bàn, trong đầu cậu chỉ còn lại khát khao ăn uống.
Từ khi đến thế giới này, cậu hết ăn bánh mì lại đến lương khô nén, nếu không thì bị bỏ đói, một bữa cơm đầy đủ sắc hương vị thế này chỉ có trong mơ mới thấy.
"Ăn đi."
"Cảm ơn!"
Khương Trà ăn đến mức bụng căng tròn mới dừng lại. Ngay khi định thả lỏng người tựa vào ghế thì thấy Lâm Đô Thành đang nhìn mình, cậu vội vàng đỏ mặt ngồi thẳng dậy, ấp úng nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Ngon lắm!"
"Ngày mai tôi phải đi Giang Chu một chuyến nữa."
"Hả?!" Khương Trà trợn tròn mắt: "Lại đi nữa à?!"
"Lần này có những người khác đi cùng." Hắn khựng lại một chút rồi bổ sung: "Bao gồm cả Phương Tưởng."
Câu bổ sung này có lẽ là vì hôm trước khi cứu Khương Trà, hắn nghe cậu gào lên mình là người của Phương Tưởng, nên lúc này mới nhắc đến.
Hai nam chính cùng rời căn cứ?
Hôm qua Lâm Đô Thành vừa chịu thiệt thòi lớn bên bờ Giang Chu, giờ Phương Tưởng cũng đi cùng... Kinh nghiệm cũ khiến chuông cảnh báo trong lòng Khương Trà vang lên dữ dội, cậu vội vàng hỏi: "Tôi có thể đi cùng không?"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!