Chương 38: [] Giả làm thái giám vào cung tìm biểu huynh (1v2)

11:53 - 01.09.2026
1 lượt xem

Bắn đến mức bụng hơi nhô lên

【Lời tác giả:】 Chương H này khó viết quá đi mất, mình đã sửa đi sửa lại mấy lần, không biết viết thế nào, các bảo bối cho mình xin chút phản hồi nhé!

Đôi mắt Ngụy Nam Dật đỏ rực, anh không ngừng thúc đẩy dương vật. Thịt huyệt bên trong ngậm quá chặt, anh chỉ có thể chậm rãi rút ra rồi lại từ từ cắm vào. Khương Trà đang ngồi trong lòng anh, cưỡi trên con cặc cương cứng, lúc này đã thần trí không tỉnh táo mà vùi đầu bên cổ anh, đôi môi và cái lưỡi nóng bỏng không ngừng mút liếm, du ngoạn trên cần cổ ấy.

Vùng da bị đôi môi mềm mại và chiếc lưỡi liếm mút như muốn bốc cháy.

Ngụy Nam Dật thở dốc, ấn Khương Trà xuống thảm rồi bóp cằm cậu hôn tới tấp.

Khoảnh khắc bốn cánh môi chạm nhau, hai đầu lưỡi đã không thể chờ đợi được nữa mà quấn lấy nhau kịch liệt, mạnh mẽ đến mức răng thỉnh thoảng lại va vào nhau, thoang thoảng vị máu lan tỏa trong khoang miệng. Thế nhưng cả hai người đang chìm đắm trong tình dục đều không dừng lại, động tác mãnh liệt như muốn nuốt chửng lưỡi của đối phương vào bụng.

Nước bọt không kịp nuốt trôi xuôi theo khóe môi, từ gò má trượt dài xuống tận sau tai.

Ngụy Nam Dật rút chiếc lưỡi đang bị cắn chặt ra, men theo gò má nóng hổi của Khương Trà liếm đi vệt nước bọt trào ra, vùi đầu bên tai cậu, dùng sức mút lấy vùng thịt mềm sau tai.

"Ưm ha..." Khương Trà nhấc chân, dùng sức cọ xát vào hông Ngụy Nam Dật.

Dược lực đến quá mãnh liệt, hai người vừa ôm lấy nhau đã đi thẳng vào vấn đề chính, đến tận lúc này quần áo thân trên vẫn chưa cởi ra hết.

Sự cản trở của vải vóc làm Khương Trà cọ quậy không thoải mái, đôi tay cuống quýt lôi kéo quần áo trên người Ngụy Nam Dật. Khi cặp đùi trần trụi cuối cùng cũng được dán sát vào hông anh mà không còn vật cản, niềm hạnh phúc vô bờ bến khiến cậu không kìm được mà cắn một cái vào vai Ngụy Nam Dật.

Cái lưỡi thò ra, liếm vòng tròn quanh vết cắn.

Ngụy Nam Dật bị liếm đến mức hơi thở dồn dập, anh ngậm lấy tai Khương Trà, liếm vành tai, dái tai, cái lưỡi thậm chí còn mô phỏng động tác làm tình, liên tục thọc ra rút vào trong lỗ tai cậu.

"Ưm a... ưm... biểu huynh..."

Tiếng rên rỉ lẳng lơ của Khương Trà miễn cưỡng gọi về chút lý trí cuối cùng của Ngụy Nam Dật, anh nhận ra không thể để tiếng động truyền ra ngoài.

Anh lập tức buông tha cho cái tai bị chơi đùa đến ướt đẫm nước bọt, bàn tay lớn bóp hai bên má Khương Trà ấn cậu xuống đất, lưỡi thọc vào trong, đẩy vào tận gốc lưỡi cậu mà liếm láp.

"Ưm... ưm..."

Khương Trà bỗng kẹp chặt lấy hông Ngụy Nam Dật, đôi tay từ lớp áo đang mở rộng của anh mò ra phía sau lưng. Những tiếng rên rỉ không thể phát ra đều biến thành những cú cào cấu, để lại từng vệt đỏ trên tấm lưng rắn rỏi, mạnh mẽ kia.

Cơn đau nhẹ sau lưng khiến Ngụy Nam Dật càng thúc mạnh hơn vào sâu trong huyệt non. Bên trong đã không còn chặt như lúc mới vào nữa, anh dùng bàn tay còn lại ấn mông Khương Trà, bắt đầu địt thật sâu. Khi quy đầu đỉnh trúng một chỗ lồi ra và bị thịt huyệt mút chặt lấy, anh liền có ý thức mà hướng về chỗ đó mà thúc mạnh.

Tiếng "bạch bạch" do hạ thân va chạm phát ra bay ra tận ngoài sân, lọt vào tai tên thái giám đang canh cổng.

Nhưng vì âm thanh truyền ra quá nhỏ, thái giám trực ca chỉ theo bản năng liếc nhìn về hướng trong viện một cái, không hề để tâm đến âm thanh mập mờ ấy. Biết đâu tiểu chủ lại đang luyện kiếm hay làm gì đó thì sao.

Bên trong phòng, hai người quần áo xộc xệch quấn lấy nhau đã di chuyển từ thảm lên chiếc bàn cạnh cửa sổ.

Cặp chân trắng nõn trần trụi của Khương Trà quấn chặt lấy vòng eo săn chắc của Ngụy Nam Dật, không ngừng đung đưa theo nhịp thúc hông của anh. Tiếng "bạch bạch" do va chạm điên cuồng của hạ thân và tiếng "két két" của chiếc bàn rung lắc đan xen vào nhau.

Ngụy Nam Dật thở dốc rút chiếc lưỡi đang bị quấn quýt ra, vùi đầu vào cổ Khương Trà, bắt đầu để lại những dấu vết thuộc về mình trên cơ thể trắng trẻo của cậu.

Do tư thế, anh không thể liếm tới phần từ ngực trở xuống, bèn bồn chồn cắn một cái lên xương quai xanh của Khương Trà, siết chặt lấy vòng eo mềm mại mảnh khảnh kia mà rướn người dậy, bắt đầu tấn công mãnh liệt vào lối nhỏ đã ướt đẫm thành huyệt dâm.

Gần như mỗi cú thúc đều rút ra đến khi chỉ còn lại quy đầu dừng ở cửa huyệt, rồi lại trong tiếng hét của Khương Trà mà đâm mạnh vào trong, quy đầu điên cuồng nghiền nát lên cửa tử cung yếu ớt nhạy cảm.

"A... sâu quá... sâu quá rồi... ưm ha ~"

Ngụy Nam Dật bản năng bắt đầu thúc vào cửa tử cung đang mút chặt lấy quy đầu. Chẳng mấy chốc, cửa tử cung yếu ớt đã bị chịch ra một khe hở. Theo những cú tấn công ngày càng mãnh liệt, trong một lần dùng sức đâm lên, quy đầu cuối cùng cũng phá vỡ trở ngại, đụ thẳng vào trong tử cung.

Khoái cảm chí mạng khi bị đâm vào tử cung khiến đùi Khương Trà căng cứng, siết chặt lấy hông Ngụy Nam Dật, đôi tay để lại thêm nhiều vết cào trên lưng anh.

"Hộc..." Ngụy Nam Dật hừ nhẹ, giữ nguyên độ sâu của quy đầu trong tử cung mà nhanh chóng thúc đẩy.

Khương Trà bị thao lộng đến tận tử cung sao chịu nổi kích thích này, cậu uốn cong eo, hét lên một tiếng rồi đạt đến cao trào, nước dâm phun ra xối xả.

Ngụy Nam Dật cũng bị cái huyệt đang co bóp điên cuồng mút đến mức tê dại cả sống lưng, anh gầm nhẹ một tiếng, dùng lực đâm mạnh dương vật vào tử cung, bắn ra một lượng lớn tinh dịch nóng hổi vào trong tử cung mềm mại ướt át.

"Ưm a..."

Sau khi phát tiết một lần, Ngụy Nam Dật thoát khỏi cơn mê tình, thở dốc nhìn cậu em họ đang bị mình ép trên bàn, vẫn còn chìm đắm trong dư vị cao trào.

Anh biết rõ chuyện nên dừng lại ở đây, nhưng dương vật vẫn còn cắm trong huyệt lại từ từ ngóc đầu dậy, từng tế bào trong cơ thể đều gào thét đòi được tiếp tục chịch Khương Trà.

Cổ họng Ngụy Nam Dật chuyển động, giọng nói khàn đặc: "Cục cưng... ưm...!"

Dương vật vốn đã hoàn toàn cương cứng, trong nháy mắt lại bị những thớ thịt huyệt đang co bóp mãnh liệt kẹp cho trướng to thêm một vòng.

Khương Trà mặt đỏ tía tai, đôi mắt đẫm nước nhìn Ngụy Nam Dật vài cái. Dược tính lại trào dâng khiến cậu khó chịu vặn vẹo mông thúc giục: "Ưm, ưm ha... động đi mà."

Ngụy Nam Dật theo bản năng nhướng eo, nghe tiếng rên rỉ kiều mị của Khương Trà, gân xanh trên trán anh giật liên hồi. Anh đột ngột rút dương vật ra, giữa những tiếng thút thít không hài lòng, anh bế Khương Trà lên khỏi bàn, điều chỉnh cậu thành tư thế nằm sấp trên bàn.

Theo sự thay đổi tư thế, lớp áo chưa cởi hết trên người Khương Trà trượt xuống, che đi bờ mông thịt đã bị đâm đến đỏ ửng.

Hơi thở Ngụy Nam Dật khựng lại. Trong tiếng khóc lóc cầu xin anh hãy chicjh mình của Khương Trà, anh kéo lớp áo trượt xuống kia lên, tách hai chân mềm nhũn gần như không đứng vững của cậu ra, nắm lấy dương vật đâm thẳng vào huyệt nhỏ vẫn còn đang rỉ tinh dịch.

"A..." "Ưm..."

Khoái cảm và sự thỏa mãn khi hoàn toàn hòa làm một khiến cả hai đồng thanh thốt lên tiếng rên.

"Biểu huynh... ưm ha ~ đụ... đụ em đi mà... hu hu... để em mang thai bảo bảo..."

Động tác thúc đẩy của Ngụy Nam Dật khựng lại một nhịp trước tiếng khóc của Khương Trà. Giây tiếp theo, đó là những cú thúc điên cuồng như vũ bão. Mỗi lần đâm vào đều mang theo lực đạo hung hãn, như thể thực sự muốn thao nát cái huyệt non đang mút chặt lấy dương vật mình.

Tiếng hét sung sướng cao vút của Khương Trà hoàn toàn bay ra khỏi viện. Hai tên thái giám trực cổng kinh hãi nhìn nhau, đồng loạt run lẩy bẩy.

Người có thể ở bên trong chỉ có thể là tên thái giám vừa mới được điều vào, và... tiểu chủ. Tiểu chủ thế mà lại thượng một thái giám?

Hai tên thái giám trực cổng sợ đến mức mồ hôi đầm đìa. Họ căn bản không dám bẩm báo chuyện này lên trên. Không báo thì còn giữ được mạng, nếu để Bệ hạ biết họ đã nghe thấy chuyện giường chiếu của tiểu chủ và thái giám, e là sẽ bị đánh chết ngay lập tức.

"Tôi, tôi không nghe thấy gì hết!"

"Tôi cũng không nghe thấy gì."

Hai tên thái giám lập tức đạt thành thống nhất, thậm chí vì sợ bị người khác phát hiện, họ còn cố ý đứng xa ra một chút, tự giác đứng canh gác cho hai người đang chìm đắm trong tình dục bên trong.

Ngụy Nam Dật nhận ra không thể để tiếng động truyền ra ngoài thì đã muộn. Anh muốn rút ra, nhưng lại bị huyệt thịt mút chết dương vật, chút thanh tỉnh vừa khôi phục lại sắp bị hút đi mất. Dù có dừng lại bây giờ thì cũng đã muộn rồi.

Ngụy Nam Dật thở dài không thành tiếng, nhìn Khương Trà quần áo nửa khép nửa hở bị mình ép trên bàn mà thao lộng, dương vật ra vào trong huyệt nhỏ rõ ràng lại trướng to thêm một vòng.

"Ưm ha ~"

"Cục cưng." Ngụy Nam Dật cảm thán, cúi người nằm đè lên lưng Khương Trà, cắn tai cậu nghiến răng một cái, rồi nhanh chóng chuyển vị trí, vừa thao huyệt nhanh và mạnh, vừa để lại từng dấu hôn trên gáy, vai và lưng Khương Trà.

Không chỉ chiếc bàn dưới thân rung lắc dữ dội, mà Khương Trà đang bị Ngụy Nam Dật ép trên bàn cũng không ngừng chao đảo theo nhịp thao lộng.

Dương vật chưa được vuốt ve của cậu trực tiếp bị thao đến mức bắn ra.

Khương Trà kêu đến khản cả giọng, muốn đưa tay sờ vào bộ phận của mình, nhưng tay vừa cử động đã bị một bàn tay lớn nắm chặt ấn xuống bàn. Cậu cuống quýt đến phát khóc: "Hu... sờ sờ bên dưới đi, ưm ha... biểu huynh... sờ em đi..."

Ngụy Nam Dật đưa tay xuống giữa hai chân Khương Trà, nắm lấy dương vật đang đung đưa.

Anh luyện võ quanh năm, lòng bàn tay và ngón tay đều có một lớp chai mỏng. Khi nắm lấy dương vật vuốt ve, khoái cảm mang đến cho Khương Trà vô cùng mãnh liệt và dồn dập. Bị đầu ngón tay đầy vết chai lướt qua lỗ sáo không nặng không nhẹ, cảm giác tê dại như điện giật chạy thẳng lên đỉnh đầu.

"Biểu huynh..." Khương Trà cắn môi dưới, rên rỉ rồi bắn thẳng vào lòng bàn tay Ngụy Nam Dật.

Lúc cao trào, huyệt nhỏ thắt lại càng chặt hơn. Ngụy Nam Dật suýt chút nữa đã đầu hàng bên trong, anh hừ nhẹ một tiếng rồi cắn vào vai Khương Trà.

Đợi cơn khoái cảm tột độ qua đi, anh dùng bàn tay đẫm tinh dịch ấn lên bờ mông tròn trịa của Khương Trà, nhanh chóng thúc đẩy hàng trăm lần trong lối nhỏ chật hẹp ấm áp, gầm nhẹ một tiếng rồi lại đâm vào tử cung đang không ngừng mút lấy quy đầu, thúc thêm vài chục phát rồi bắn tinh hoàn toàn vào bên trong.

Trong phòng dần khôi phục lại vẻ yên tĩnh.

Sau khi bắn lần này, dược tính của hai người cũng đã được giải gần hết.

Ánh mắt Ngụy Nam Dật phức tạp rút dương vật đang bị tử cung Khương Trà ngậm chặt ra. Yết hầu anh chuyển động, bế Khương Trà đang nằm sấp trên bàn lên. Tầm mắt quét qua đống quần áo vương vãi dưới đất, gân xanh trên trán anh giật nảy.

Mọi chuyện đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Khương Trà lúc này cũng đã hồi sức sau cơn cao trào tột đỉnh. Cảm nhận được dòng tinh dịch không ngừng tuôn ra từ cửa huyệt, cậu hoảng loạn đưa tay định chặn lại.

Sự vùng vẫy đột ngột của Khương Trà suýt chút nữa khiến Ngụy Nam Dật đang thẩn thờ lỡ tay làm cậu ngã xuống. Anh vội vàng ôm chặt cậu, giọng khàn đặc: "Đừng động."

"Chảy, chảy ra ngoài rồi!" Khương Trà không ngăn được tinh dịch trong huyệt chảy đi, cuống cuồng sờ vào dương vật của Ngụy Nam Dật. Sờ thấy thứ to lớn kia vẫn hoàn toàn cương cứng, cậu vùng vẫy đòi anh cắm vào huyệt lần nữa: "Buông ra đi mà! Hu hu... chảy ra hết rồi! Không mang thai bảo bảo được nữa đâu!"

Ngụy Nam Dật nén dục vọng đang cuồn cuộn trào dâng, khàn giọng an ủi Khương Trà trong lòng, nhưng rõ ràng chẳng có tác dụng gì.

Nhìn Khương Trà khóc đến hụt hơi, Ngụy Nam Dật thực sự không dỗ nổi, anh thở dài điều chỉnh lại vị trí của người trong lòng. Cánh tay ôm Khương Trà hơi nới lỏng, theo cơ thể cậu hạ xuống, dương vật đang tì ở cửa huyệt liền đâm thẳng vào trong.

"Ưm ha..." Khương Trà bị đâm vào cuối cùng cũng không nháo nữa, cậu gục lên vai Ngụy Nam Dật thút thít: Anh không được rút ra đâu, chảy ra ngoài là không mang thai bảo bảo được đâu."

"Ừ."

Thế nhưng... cứ cắm trong cái huyệt ấm áp ướt át như thế này, sao mà nhịn cho nổi.

Ngụy Nam Dật vuốt ve thắt lưng Khương Trà, bế cậu ngồi lên ghế. Nhịn không được bao lâu, anh lại bị thịt huyệt mút đến mức bắt đầu thúc đẩy lần nữa. Rõ ràng dược tính đã tan hết, nhưng... cũng không dừng lại được nữa.

Màn đêm buông xuống, Ngụy Nam Dật bế Khương Trà trên ghế làm thêm một lần nữa, bắn đến mức cái bụng nhỏ phẳng lì kia cũng hơi nhô lên, lúc này anh mới cảm thấy thỏa mãn.

Khương Trà nằm trên vai Ngụy Nam Dật thiu thiu ngủ. Cuộc mây mưa cường độ cao khiến cơ thể cậu mệt lả, nhưng tinh thần lại vô cùng mãn nguyện. Vì vậy lúc này vừa mệt vừa buồn ngủ nhưng lại không ngủ được, cứ khó chịu rên rẩm không ngừng.

Lo lắng vì làm quá mạnh tay sẽ khiến bên dưới của Khương Trà bị thương, Ngụy Nam Dật muốn rút ra xem tình hình thế nào. Nhưng anh vừa có động tác định rút ra, Khương Trà đang ngồi trong lòng đã thút thít vặn vẹo mông từ chối.

"Không được rút ra! Rút ra là không mang thai bảo bảo được đâu!"

1 sao nhen các bạnnnnn

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!