Chương 43: Ấn Khương Trà vào lòng Ngụy Nam Dật để thao từ phía sau
Mùi máu tanh trong phòng ngày một nồng nặc. Nếu không bị tiếng "bạch bạch bạch" va chạm che lấp, có lẽ đã nghe rõ được tiếng máu tươi từng giọt, từng giọt rơi xuống đất.
Ngửi thấy mùi máu, Khương Trà cắn môi dưới quay đầu lại. Tầm mắt cậu sớm đã nhòe đi vì nước mắt, cộng thêm ánh đèn trong phòng không mấy sáng sủa, cậu không thể nhìn rõ tay Ngụy Nam Dật bị thương đến mức nào, chỉ có thể cố gắng trợn to đôi mắt mờ mịt nhìn chằm chằm vào tay anh.
Biểu huynh...
Cậu theo bản năng đưa tay ra định kéo vạt áo Ngụy Nam Dật.
Hành động này của Khương Trà vừa chọc giận Cố Lệ Thừa, lại vừa cho hắn nguồn cảm hứng mới để nhục mạ Ngụy Nam Dật. Đôi bàn tay lớn bóp chặt eo Khương Trà nhấc bổng cậu lên, dương vật vừa trượt ra khỏi hoa huyệt liền không cam lòng mà bật nảy mấy cái, dính dấp áp sát vào bụng Cố Lệ Thừa.
"Ưm..."
Động tác rút dương vật của Cố Lệ Thừa khiến Khương Trà bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng thu hồi bàn tay định kéo áo Ngụy Nam Dật, thở dốc dè dặt nhìn vị Đế vương đang trong cơn bạo nộ.
Bàn tay Ngụy Nam Dật đưa ra chới với giữa không trung, ánh mắt anh rơi vào bàn tay đang đặt trên đùi của Khương Trà, lặng lẽ thu năm ngón tay lại rồi rút tay về. Vì sự im lặng của Cố Lệ Thừa, căn phòng rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Huyệt nhỏ vừa bị thao qua, giờ không có dương vật lớn lấp đầy, sự trống trải bên trong khiến Khương Trà khó nhịn mà khẽ động đậy chân. May mà Cố Lệ Thừa không chú ý đến tiểu động tác đó, hắn buông eo Khương Trà, ném cậu từ trên đùi xuống đất, nhìn cậu ngã khuỵu, nhàn nhạt ra lệnh: "Quỳ xuống."
Khương Trà sợ đến run bắn người, bất lực nhìn về phía Ngụy Nam Dật đang đứng cạnh.
Ngụy Nam Dật đang cúi đầu, ánh mắt va phải cái nhìn của Khương Trà, những ngón tay đang siết chặt thành nắm đấm từ từ nới lỏng. "Cạch" mấy tiếng nhẹ, những mảnh vỡ chén trà trong tay anh rơi lả tả xuống đất.
Anh cúi người kéo Khương Trà đang nhũn ra dưới đất vào lòng che chở, ngước mắt nhìn Cố Lệ Thừa đang ngồi trên giường lạnh lùng dõi theo, khàn giọng nói: "Thả em ấy ra, ngài muốn làm gì tôi cũng được."
"Hừ." Cố Lệ Thừa đứng dậy, nhìn chằm chằm vào hai người đang ôm nhau một lúc, rồi cúi người ghé sát mặt Ngụy Nam Dật, nhìn thẳng vào gương mặt mà hắn đã thầm yêu bao năm: "Muộn rồi."
Cố Lệ Thừa vô cảm vươn tay kéo Khương Trà ra khỏi lòng Ngụy Nam Dật, thô bạo bắt cậu quỳ rạp xuống, cầm lấy dương vật còn vương đầy dâm dịch ấn vào cửa huyệt. Nhìn gương mặt đau khổ của Ngụy Nam Dật, hắn cười thấp một tiếng rồi đâm lút cán.
"Ưm ha..." Khương Trà hoảng sợ đưa tay bịt miệng, không cho thêm tiếng rên rỉ nào lọt ra ngoài.
Khoái cảm khi dương vật được thịt huyệt mềm ướt bao bọc chặt chẽ khiến hơi thở Cố Lệ Thừa càng thêm nặng nề. Hắn thở dốc nén lại sự thôi thúc muốn phi nước đại, bàn tay bóp eo Khương Trà dần siết chặt, trầm giọng nói: "Xót nó như thế, vậy thì liếm sạch tay nó đi."
Khương Trà khó khăn ngẩng đầu nhìn Ngụy Nam Dật một cái, rồi lập tức thu hồi ánh mắt không dám nhìn thêm. Cậu cắn môi nhẫn nhịn tiếng rên rỉ sung sướng đã lên tới cổ, đôi bàn tay run rẩy chạm vào người Ngụy Nam Dật, nắm lấy bàn tay đầy máu của anh kéo về phía mình.
Kéo hai cái nhưng không nhúc nhích, Khương Trà cũng không dám ngẩng đầu, đỉnh đầu tựa vào đùi Ngụy Nam Dật, khàn giọng gọi: "Biểu huynh... ưm..."
Nghe thấy tiếng Khương Trà mang theo tiếng khóc, sự kiên trì trong lòng Ngụy Nam Dật lại lung lay. Anh cười khổ nhìn dương vật đang ra vào trong huyệt cục cưng, cuối cùng dưới ánh mắt giễu cợt của Cố Lệ Thừa, anh buông lỏng lực ở cánh tay, thuận theo để Khương Trà kéo tay mình lại gần.
Cố Lệ Thừa siết chặt eo Khương Trà, mỉa mai: "Nếu liếm không sạch, trẫm chỉ đành chặt tay nó đi thôi."
"Không, đừng mà!"
Khương Trà vội vàng thò lưỡi định liếm tay Ngụy Nam Dật, nhưng cậu vừa đưa lưỡi ra, bàn tay kia đã rụt lại ngay lập tức. Cậu vội ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh: "Biểu huynh..."
Ngụy Nam Dật cau mày rút mảnh vỡ chén trà găm trong lòng bàn tay ra, lúc này mới đưa tay tới trước mặt Khương Trà lần nữa. Cảm nhận được từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống lòng bàn tay, anh theo bản năng định dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho cậu, nhưng khi chạm vào da mặt mới sực nhớ tay mình đầy máu.
Anh khựng lại một giây, lặng lẽ từ bỏ việc lau nước mắt cho cục cưng.
Mùi máu khiến Khương Trà có phản xạ nôn nghén, cậu vội vàng nuốt khan mấy cái để ép cơn nôn xuống, mở miệng ngậm lấy ngón tay Ngụy Nam Dật. Cùng lúc đó, một tiếng rên rỉ kiều mị tràn ra ngoài.
Động tác của Cố Lệ Thừa rất thô bạo, nhưng kiểu thúc đó không làm Khương Trà bị thương, ngược lại mang đến khoái cảm vô bờ bến, sướng đến mức ngón chân cậu đều co quắp lại.
Sướng, sướng quá...
Tiếng "bạch bạch" do va chạm da thịt càng lúc càng mãnh liệt. Ban đầu Khương Trà còn có thể giữ lấy lòng bàn tay Ngụy Nam Dật để liếm, nhưng rất nhanh sau đó dưới sự va chạm của Cố Lệ Thừa, cậu không thể cử động được nữa.
"Ưm... ư..."
Khoảnh khắc miệng tử cung bị đỉnh mạnh lần nữa, Khương Trà đột ngột cắn chặt ngón tay Ngụy Nam Dật. Lý trí bị khoái cảm lấn át dần quay trở lại, cậu nhận ra vật lớn đang ra vào trong cơ thể muốn đâm vào tử cung, sợ đến mức vội vàng bám lấy tay Ngụy Nam Dật bò vào lòng anh.
Vừa bò được hai bước đã bị bóp eo kéo giật trở lại: "Ưm! Không... không được đâm vào trong... ưm a...!"
Khoảnh khắc quy đầu vừa nóng vừa to đâm vào tử cung, một luồng điện xộc thẳng vào linh hồn, Khương Trà vùi đầu vào đùi Ngụy Nam Dật, hai tay siết chặt cánh tay anh. Sau khi bị đỉnh trúng tử cung hai cái, cậu hét lên một tiếng rồi bị đưa lên cao trào.
Khương Trà bị khoái cảm vây hãm, não bộ trống rỗng, bản năng vặn vẹo mông chủ động đập vào dương vật của Cố Lệ Thừa.
"Ha..."
Phản ứng của Cố Lệ Thừa cũng chẳng khá hơn Khương Trà là bao. Không chỉ quy đầu đang bị tử cung ấm mềm điên cuồng bú mút, mà thân gậy cắm trong hành đạo cũng đang bị thịt huyệt liều mạng ép chặt. Cộng thêm việc Khương Trà đang chủ động dùng tử cung và huyệt nhỏ bao lấy dương vật hắn, khoái cảm điên cuồng dồn xuống bụng dưới, dục vọng xuất tinh kéo đến như vũ bão.
"Đồ dâm đãng, ai cho phép ngươi tự cử động."
Cố Lệ Thừa giận dữ tát một phát vào mông thịt vểnh cao trước mặt, ngay giây tiếp theo liền bóp chặt lấy eo Khương Trà. Hắn thậm chí không còn dư lực để quát mắng Ngụy Nam Dật đang ôm Khương Trà vào lòng, chỉ hừ nhẹ một tiếng nén lại dục vọng xuất tinh, giữ nguyên độ sâu cắm trong tử cung, thở dốc không nói lời nào mà thúc vào bên trong.
"Ưm ha ~ Biểu huynh..." Khương Trà đẫm lệ ngẩng đầu, thấy Ngụy Nam Dật ở ngay sát sạt, cậu bản năng há miệng cầu hôn: "Biểu huynh..."
Cố Lệ Thừa đang ở lúc tên đã trên dây, không kéo Khương Trà ra khỏi lòng Ngụy Nam Dật nữa, ngược lại chủ động tiến lên hai bước, đè người lên lòng Ngụy Nam Dật mà đụ.
Nhìn người vốn luôn trầm ổn bị ép phải rung lắc theo nhịp thao huyệt của mình, khoái cảm báo thù được Ngụy Nam Dật khiến Cố Lệ Thừa không thể kìm nén thêm nữa, bàn tay lớn lún sâu vào mông thịt mềm mại của Khương Trà, phun từng luồng tinh đặc vào trong tử cung ấm áp.
"A ~"
Khương Trà bị nóng đến run rẩy cả người, bụng dưới phồng lên thấy rõ bằng mắt thường.
Cố Lệ Thừa rất nhanh đã tỉnh lại từ khoái cảm cực độ, hắn chán ghét sự mất kiểm soát khi xuất tinh, gương mặt khó coi rút dương vật đã mềm xuống ra. Nhìn dòng tinh thủy ồ ạt trào ra từ cửa huyệt bị thao đến mức không khép lại được, sắc mặt hắn càng thêm âm trầm.
"Ưm... ưm..." Toàn thân Khương Trà nhũn ra, rên rỉ bò hẳn vào lòng Ngụy Nam Dật. Sau khi được đôi cánh tay mạnh mẽ ôm chặt, cậu mới đỏ bừng mặt quay đầu nhìn Cố Lệ Thừa đang chỉnh đốn y phục, trong mắt là nỗi sợ hãi và uất ức không thể giấu giếm.
Cố Lệ Thừa sau khi mặc chỉnh tề liền nhíu mày nhìn vết bẩn do tinh thủy trên quần. Thấy Ngụy Nam Dật ôm Khương Trà còn đang trần truồng thân dưới vào lòng, sự chán ghét và giận dữ bắt đầu bốc lên, nhưng lần này hắn không làm gì cả, cau mày xoay người rời đi.
Cố Lệ Thừa nhanh chóng rời khỏi viện. Đám thái giám túc trực bên ngoài lập tức chú ý đến sự bất thường trên quần hắn, từng đứa một cúi gầm mặt không dám hé răng.
Ngược lại, đại thái giám Tào công công nhớ tới chuyện xảy ra ở Ngự hoa viên hôm đó, run rẩy tiến lại gần Cố Lệ Thừa, nhỏ giọng hỏi: "Bệ hạ, có cần đưa người nọ đến nơi khác không?"
Nơi khác? Thiên lao sao?
"Không cần."
Cố Lệ Thừa sải bước rời đi. Tào công công vội vàng đi theo, trong lòng đã bắt đầu suy tính xem nên truyền tin tức này ra ngoài như thế nào. Nhưng dù trong đầu có vạn ý nghĩ, lão cũng tuyệt đối không dám biểu lộ trước mặt Cố Lệ Thừa.
Trong phòng, dưới sự khóc lóc van nài của Khương Trà, Ngụy Nam Dật đã băng bó xong tay trái bị thương. Anh bế Khương Trà với đôi mắt sưng mọng ngồi trên giường, dùng khăn gấm từng chút một lau sạch vết máu và nước mắt trên mặt cậu.
"Biểu huynh..." Ánh mắt né tránh của Khương Trà cuối cùng cũng đặt lên mặt Ngụy Nam Dật, đối diện với đôi mắt sâu thẳm mang theo chút ưu tư kia, cậu sụt sịt hỏi: "Anh... anh có ghét bỏ em không?"
"Không đâu." Ngụy Nam Dật nhẹ nhàng ấn đầu Khương Trà lên vai mình, cảm nhận được người trong lòng đang khẽ run rẩy, anh siết chặt vòng tay, khàn giọng nói: "Anh yêu em còn không hết, sao có thể ghét bỏ em được."
"Thật không anh?"
"Thật mà."
Khương Trà thở phào nhẹ nhõm, vùi mặt vào hõm cổ Ngụy Nam Dật cọ cọ, rồi nhanh chóng đỏ hoe mắt nhìn anh.
Thấy vẻ mặt khó nói của Khương Trà, Ngụy Nam Dật hạ thấp giọng: "Chỗ nào không thoải mái sao?"
Nỗi uất ức của Khương Trà lập tức bùng nổ trước câu hỏi dịu dàng của anh, cậu khóc nói: "Hắn bắn vào trong rồi, em không muốn mang thai con của hắn." Nói xong không đợi Ngụy Nam Dật phản ứng, cậu đã vội vàng đưa tay sờ vào dương vật của anh: "Biểu huynh... thao vào trong bắn một lần nữa đi, như vậy em sẽ không mang thai con của người khác nữa."
"Cục cưng." Ngụy Nam Dật bản năng định từ chối, nhưng khi anh nắm lấy tay Khương Trà và nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vệt nước mắt, nhớ lại chấp niệm vào cung của cậu là sinh con cho anh, lời từ chối không thể thốt ra được.
Chỉ trong vài giây do dự đó, Khương Trà đã thu tay về, cái mông ướt át đè trực tiếp lên con cặc đang hơi cương của Ngụy Nam Dật, đôi mắt đẫm lệ vặn vẹo eo mông mưu đồ làm cho nó cứng hẳn lên.
Ngụy Nam Dật thầm thở dài, đè Khương Trà còn đang khóc xuống giường, cặc lớn bán cương cọ vào môi âm hộ ướt át rồi đâm thẳng vào cửa huyệt còn chưa đóng kín. Vừa vào đã bị thịt huyệt ấm mềm bú chặt đến mức trướng to thêm hai vòng.
Cuộc làm tình này dưới sự kiểm soát có ý thức của Ngụy Nam Dật không kéo dài quá lâu. Khi anh bắn tinh dịch vào tử cung vẫn còn chứa tinh dịch của người khác, không cần Khương Trà khổ sở van nài, anh vẫn giữ tư thế cắm bên trong, ôm cậu nằm vào trong chăn.
Khương Trà dán chặt vào lòng Ngụy Nam Dật, đầu gối lên tay anh, mơ màng rên rỉ: "Chỉ sinh con cho biểu huynh thôi."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!