Chương 29: [] Beta Được 2 Alpha Coi Trọng (1v2)
Nong rộng cho vợ xong, đặt lên dương vật của Thời Kiêu.
Hoắc Qua bế Khương Trà đến cửa phòng bệnh 208, thấy cửa phòng bị quấn từng vòng xích sắt. Nếu Thời Kiêu thực sự muốn ra ngoài, dù có là cửa sắt cũng chẳng có tác dụng gì, mấy sợi xích này thuần túy chỉ mang tính chất tâm lý.
Hắn đặt Khương Trà xuống, nhẹ nhàng xoa tóc cậu: "Đứng đây đợi anh một lát."
"Dạ."
Khương Trà ôm eo ngoan ngoãn đứng lùi ra xa một chút. Thấy Hoắc Qua dùng bạo lực phá xích mở cửa đi vào phòng, cậu theo bản năng định bước tới hai bước nhưng rồi lại âm thầm lùi lại.
Mặc dù trong lòng rất nóng lòng muốn gặp Thời Kiêu ngay lập tức, nhưng vừa rồi Hoắc Qua đã bảo cậu đợi ở đây, cậu quyết định sẽ nghe lời, đợi hắn ra bảo cậu vào mới vào, tránh xông vào đường đột lại gây thêm rắc rối.
Trong phòng vang lên tiếng đánh đấm đổ vỡ loảng xoảng.
Khoảng vài phút sau, Hoắc Qua với khuôn mặt có vết thương xuất hiện ở cửa, nhặt những sợi xích bị hắn phá hỏng dưới đất lên rồi lại quay trở vào trong.
Khương Trà nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Thời Kiêu, sau đó là một tràng tiếng động cực lớn rồi mới trở lại yên tĩnh. Cậu ôm eo, lo lắng nuốt nước miếng. Thấy Hoắc Qua từ trong phòng bước ra, trái tim đang lơ lửng mới thực sự được hạ xuống.
"Sao rồi anh?"
"Không sao." Hoắc Qua nhanh chóng bước tới chỗ Khương Trà, dìu cậu đi về phía phòng bệnh 208, dịu dàng nói: "Xử lý anh ta mất chút thời gian. Hiện tại anh ta không có lý trí, lát nữa vào trong đừng vội vã lại gần, đợi anh giúp em."
Khương Trà ngoan ngoãn gật đầu.
Cậu đã mường tượng trong đầu cảnh tượng gặp lại Thời Kiêu, nhưng khi thấy Thời Kiêu bị xích sắt trói chặt chẽ từ đầu đến chân trên giường bệnh, cậu vẫn kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Đồ đạc trong phòng bệnh đã bị đập phá gần hết, camera giám sát cũng bị phá hỏng. Trước khi đón Khương Trà vào, rõ ràng Hoắc Qua đã thu dọn phòng bệnh qua một chút, nên dù bên trong lộn xộn nhưng khu vực xung quanh giường bệnh của Thời Kiêu vẫn khá ổn.
Thời Kiêu hung hãn gầm gừ với hai người.
Anh vốn dĩ đã bị thương, cộng thêm thần trí không tỉnh táo nên hoàn toàn không phải là đối thủ của Hoắc Qua - cũng là một Alpha cấp cao nhất. Anh bị đánh cho sưng cả mặt mũi.
Khương Trà nhìn lại vết thương duy nhất trên mặt Hoắc Qua, rồi lại nhìn khuôn mặt sưng húp của Thời Kiêu, rất thức thời coi như không thấy gì.
Hoắc Qua đặt Khương Trà ngồi lên ghế trước, xoay người đi đóng cửa phòng bệnh. Mặc dù đã phá hỏng camera nhưng anh vẫn kéo rèm giường lại. Anh phớt lờ Thời Kiêu đang bị trói trên giường giãy giụa gầm gừ, cởi giày của Khương Trà rồi bế cậu lên đặt nằm trên giường.
Anh rút chiếc gối dưới đầu Thời Kiêu ra kê sau lưng Khương Trà, cảm thấy vẫn chưa đủ cao liền đi nhặt thêm hai chiếc gối dưới đất lên, phủi sạch bụi rồi kê hết vào lưng cậu.
Khương Trà nửa nằm nửa ngồi trên gối, nắm tay Hoắc Qua: "Được rồi, thế này là được rồi."
"Thấy khó chịu thì gọi anh nhé."
"Dạ!"
Hoắc Qua cúi đầu hôn lên môi Khương Trà một cái, đưa tay cởi quần và quần lót của cậu sang một bên, rồi lại ghé sát: "Ngoan nào, há miệng ra." Hắn hôn lên, ngậm lấy đầu lưỡi Khương Trà mà mút mát.
"Ưm..."
Khương Trà giơ tay nắm lấy áo Hoắc Qua, lưỡi quấn quýt lấy hắn mà liếm láp.
Hoắc Qua chưa quên mục đích đưa Khương Trà tới đây là để làm gì. Hắn hôn sâu với cậu khoảng hai phút, tay mò xuống mông Khương Trà xoa nắn, ngón tay theo kẽ mông lần tìm đến hậu huyệt, ngón trỏ thử thăm dò ép vào trong, không cảm thấy quá nhiều sự cản trở.
Hắn xoa nắn sau gáy Khương Trà, ngón tay hơi dùng lực, thuận lợi chen vào một đốt ngón tay.
"Ưm... ân~" Khương Trà sướng đến rên hừ hừ.
Sau khi mang thai, dục vọng của cậu mạnh hơn trước rất nhiều. Trước đó bị chứng nghén đè nén nên chưa nghĩ nhiều, giờ nghén vừa dứt, hầu như ngày nào cậu cũng bám lấy Hoắc Qua đòi làm. Lúc này chỉ mới bị khiêu khích vài cái, nước dịch đã ra nhiều đến mức làm ướt đẫm tấm ga giường dưới mông.
Trong luồng tin tức tố nồng đậm mùi trúc và tuyết tùng, dần dần có thêm tin tức tố mang vị ngọt lịm hòa vào. Thời Kiêu vốn đang điên cuồng giãy giụa, khi ngửi thấy tin tức tố của Khương Trà cuối cùng cũng yên tĩnh lại đôi chút.
Nhưng sự yên tĩnh của anh cũng chỉ dừng lại ở việc không gầm gừ nữa, anh vẫn đang vật lộn hòng thoát khỏi đống xích sắt.
Hoắc Qua ôm Khương Trà, kiên nhẫn nong rộng cho hậu huyệt của cậu. Ngón tay hắn xoa nắn những điểm nhạy cảm bên trong, chỉ với một ngón tay đã khiến Khương Trà bị thao đến nhũn cả người, dâm dịch tràn trề. hắn chậm rãi rút ra rồi lại đẩy vào, đợi đến khi tràng đạo thắt chặt hoàn toàn thích nghi mới cho thêm ngón tay nữa vào.
Không mất quá nhiều thời gian, tràng đạo ướt mềm đã thích nghi được với sự xâm nhập của bốn ngón tay.
"Ưm ha~ đ-được rồi mà~ a..."
Hoắc Qua thở dốc rút ngón tay ra, dùng những ngón tay dính đầy dâm dịch bóp cằm Khương Trà, lưỡi chen vào miệng cậu càn quét một trận. Hôn đến mức người nọ chỉ biết rên rỉ nỉ non trong lòng mình, hắn mới ngẩng đầu lên.
Hoắc Qua nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Khương Trà, đối mắt với cậu một lát rồi vùi đầu vào hõm cổ cậu, nhe răng nanh cắn vào cái tuyến thể đang nóng hừng hực, trao cho cậu một đánh dấu tạm thời để giải tỏa cơn bứt rứt trong lòng. Xong xuôi hắn mới ngẩng đầu buông tay, xoay người nhìn về phía Thời Kiêu.
Khương Trà theo bản năng níu lấy áo Hoắc Qua, không muốn anh rời đi.
Hoắc Qua vỗ về xoa tóc cậu: "Ngoan, sắp sướng rồi đây."
Đợi Khương Trà buông tay ra, Hoắc Qua bước tới trước mặt Thời Kiêu. Vì Thời Kiêu bị xích sắt trói chặt tứ chi, hắn chỉ có thể dùng bạo lực xé rách quần của anh ta, tùy tiện vứt mảnh vải vụn trong tay đi.
"Gừ!!!" Thời Kiêu gầm lên với Hoắc Qua như một con dã thú.
Hoắc Qua lười để ý tới anh, quay lại bên cạnh Khương Trà, chạm nhẹ vào cái bụng bầu của cậu, cẩn thận bế cậu lên, dặn dò: "Cứ để anh cử động là được, em không cần phải làm gì hết."
"Dạ."
Khương Trà đang trần truồng thân dưới được đặt lên người Thời Kiêu. Cậu ngoan ngoãn không làm gì cả, để mặc Hoắc Qua bế mình nhún nhảy trên người Thời Kiêu. Chỉ sau vài nhịp, cậu đã cảm nhận được dương vật bị ép dưới mông đã hoàn toàn cương cứng, nóng hổi làm cơ thể cậu khẽ run lên.
"Ưm~"
"Vợ ơi." Hoắc Qua cúi đầu áp sát mặt Khương Trà, giọng khàn đặc: "Động tay một chút, nuốt lấy anh ta đi."
Khương Trà khó khăn đưa tay xuống dưới mông, nắm lấy con cặc của Thời Kiêu. Cùng lúc đó cơ thể cậu được Hoắc Qua bế nhấc lên, cậu vội vàng hướng quy đầu đối diện với hậu huyệt, thở dốc rên rỉ: "Khớp, khớp rồi, nh- nhưng— ưm a~"
Hoắc Qua cử động rất chậm, mất hẳn một phút mới đặt Khương Trà xuống hoàn toàn: "Bụng có thấy khó chịu không?"
"Kh-không có."
"Ừm."
Hoắc Qua yên tâm hẳn, hắn bế cơ thể ngày càng nặng nề của Khương Trà nhún lên nhún xuống. Sợ làm đau bé con trong bụng, động tác của hắn vẫn luôn rất nhẹ nhàng.
"A~ a ha~" Khương Trà nheo mắt rên rỉ. Cậu thực sự hoàn toàn không cần cử động, chỉ việc ngồi trên người Thời Kiêu là đủ rồi. Cậu rên rỉ tựa vào lòng Hoắc Qua, ánh mắt mê ly nhìn hắn một lát rồi dùng giọng mềm mại nũng nịu: "Ông xã hôn em đi~"
Hoắc Qua cúi đầu hôn cậu.
"Ưm hừ... ư~"
Chiếc giường bệnh bên dưới phát ra những tiếng "cọt kẹt" chậm rãi và có nhịp điệu.
Cơ thể Khương Trà bây giờ nhạy cảm kinh khủng. Dù nhịp độ nhún nhảy của Hoắc Qua rất chậm, cậu vẫn nhanh chóng bị chim của Thời Kiêu thao đến mức dâm dịch chảy ròng ròng. Những ngón tay cậu run rẩy bám chặt áo Hoắc Qua, ú ớ nói: "Ưm, b-bên trong, ưm, ngứa."
Hoắc Qua ngậm lưỡi Khương Trà mút mạnh một cái, ấn thẳng cơ thể cậu xuống để vật kia đang cắm trong hậu huyệt có thể đâm đến tận cùng.
Nơi ngứa ngáy sâu trong hậu huyệt cuối cùng cũng được chạm tới, khoái cảm điên cuồng ùa về khắp tứ chi.
Khương Trà căng cứng đùi, hậu huyệt co thắt mạnh mẽ. Cậu co quắp ngón chân, vô thức đá vào Thời Kiêu vài cái, dốc sức ngậm lấy lưỡi Hoắc Qua mà mút, rên rỉ khi bị thúc vài cái lên tận đỉnh.
Dâm dịch từng đợt từng đợt tuôn ra, lại bị dương vật đang cắm trong huyệt chặn đứng ở sâu bên trong.
"Ha~"
Cả vùng bụng dưới tê dại, sướng đến chết đi được.
Hoắc Qua vỗ về xoa tóc Khương Trà. Đợi đến khi lực mút lưỡi của cậu lỏng ra, hắn mới dịu dàng liếm hôn môi lưỡi cậu, bế cơ thể cậu tiếp tục đung đưa nhẹ nhàng để giúp cậu kéo dài khoái cảm sau khi lên đỉnh.
Chiếc giường bệnh bên dưới vẫn không biết mệt mỏi mà kêu "cọt kẹt".
Thời Kiêu mơ màng tỉnh lại. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt anh là hình ảnh Hoắc Qua và Khương Trà đang quấn quýt môi lưỡi. Vừa định mở miệng nói chuyện, anh đã cảm nhận được cặc đang được kẹp trong một nơi ấm áp ướt mềm mà chịch tới, sướng đến mức không kìm được muốn thúc hông.
Sau đó anh phát hiện ra mình căn bản không cử động được.
Anh khẽ ngẩng đầu, đụng trúng vết thương trên mặt đau đến mức khẽ hít một hơi lạnh.
Chuyện gì thế này?
Thời Kiêu nhắm mắt lại, cố gắng chuyển sự chú ý khỏi phần thân dưới, cẩn thận nhớ lại chuyện trước đó. Ký ức vẫn dừng lại ở khoảnh khắc thực hiện xong chiến dịch ám sát và thuận lợi trở về pháo đài. Nhưng chỉ bấy nhiêu ký ức thôi cũng đủ để anh hiểu tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này.
Anh mở mắt ra lần nữa. Sau khi tỉnh táo, nhìn hai người đang hôn nhau khó rời khó bỏ, thấy Hoắc Qua bế người vợ đang ngồi trên cặc của mình mà nhún nhảy, trong đầu anh chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.
Dâm quá.
Dâm không còn chỗ nào nói nổi.
Trước đây, có đánh chết anh cũng không ngờ lại có thể chơi kiểu này.
Yết hầu Thời Kiêu chuyển động mạnh, anh cử động tứ chi đang bị trói, cất giọng khàn đặc: "Vợ ơi."
Khương Trà đang chìm đắm trong khoái cảm nên không nghe thấy tiếng Thời Kiêu.
Hoắc Qua nghe thấy, hắn bóp cằm Khương Trà để hai người tách nhau ra, rũ mắt nhìn Thời Kiêu đang đăm đăm nhìn họ: "Tỉnh rồi à?"
"Tỉnh rồi."
Hoắc Qua gật đầu, bế Khương Trà lên.
Khi rút dương vật ra khỏi hậu huyệt, cả Khương Trà và Thời Kiêu đều rên rỉ đầy luyến tiếc. Không còn vật kia chặn lại, một lượng lớn dâm dịch từ cái miệng huyệt đang đóng mở liên tục tuôn ra, làm ướt sũng thêm một mảng ga giường lớn.
Hoắc Qua đặt Khương Trà xuống cuối giường, xuống giường tháo xích sắt đang trói Thời Kiêu.
Ngay khi vừa khôi phục tự do, việc đầu tiên Thời Kiêu làm là xán lại gần hôn Khương Trà. Anh bị cuốn vào chiến sự ở tiền tuyến nên đã lâu rồi không về nhà, không ngờ bụng cậu đã to thế này, rõ ràng mới sáu tháng thôi mà.
"Sinh đôi nên bụng sẽ to hơn một chút." Khương Trà nhẹ nhàng sờ vết thương trên mặt Thời Kiêu, lòng bàn tay bị những sợi râu chưa kịp cạo làm cho ngứa ngáy: "Anh vất vả rồi."
"Em mới là người vất vả."
Thời Kiêu hôn lên bụng Khương Trà một cái. Vừa nãy anh vẫn chưa được phát tiết nên đang nhịn đến khó chịu, bàn tay không tự chủ được mà mò mẫm đến cái hậu huyệt vẫn chưa khép lại của Khương Trà, ngẩng đầu nhìn Hoắc Qua đầy vẻ cầu cứu: "Còn làm được nữa không?"
"Được, nhẹ tay thôi."
Thời Kiêu thở phào nhẹ nhõm.
Vì Khương Trà đang mang bụng bầu sáu tháng nên rất nhiều tư thế không dùng được. Thời Kiêu ôm cậu tựa vào đầu giường, nắm lấy cặc một lần nữa đâm vào lỗ sau ướt mềm, sướng đến rên nhẹ hai tiếng rồi cúi đầu cắn vào tuyến thể của Khương Trà.
Cách hiệu quả nhất để ức chế và loại bỏ ô nhiễm tinh thần chính là đánh dấu bạn đời của mình. Khi đánh dấu, tin tức tố sẽ quấn quýt lấy nhau, có thể loại bỏ ô nhiễm tinh thần một cách hiệu quả.
Khương Trà bị cắn đến rên hừ hừ, đôi mắt nheo lại thấy Hoắc Qua đang ngồi bên mép giường, cậu vươn tay về phía hắn: "Ông xã..."
"Ừm."
"Em muốn anh."
Hoắc Qua đăm đăm nhìn Khương Trà, yết hầu chuyển động.
Lần này tới đây dù sao cũng là để loại bỏ ô nhiễm tinh thần cho Thời Kiêu, hắn vốn không định tham gia. Nhưng nhìn bộ dạng Khương Trà đáng thương vươn tay về phía mình, hắn vẫn không nhịn được, đứng dậy bước tới.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!