Chương 42: Đâm vào huyệt Khương Trà ngay trước mặt biểu huynh

11:53 - 01.09.2026
1 lượt xem

Ngụy Nam Dật siết chặt nắm đấm. Giữa hai lựa chọn: phạm thượng để cứu Khương Trà hay để mặc Cố Lệ Thừa trút giận, cuối cùng anh vẫn chọn cái trước. Thế nhưng khi anh còn chưa kịp hành động thì đã bắt gặp ánh mắt van nài của Khương Trà.

Cục cưng không muốn mình cứu em ới.

Tay Ngụy Nam Dật hết nắm lại buông. Anh đứng cách đó vài bước, nhìn Khương Trà đang vùi đầu giữa hai chân Cố Lệ Thừa, chua xót ngẩng đầu nhìn vị quân vương cũng đang đầy vẻ u ám dõi theo mình.

Im lặng hồi lâu, anh mở lời: "Sau ngày hôm nay, có thể thả chúng thần đi được không?"

Đây không phải lời thỉnh cầu của một thần tử với Đế vương, mà là Ngụy Nam Dật đang cầu xin người từng cùng mình nảy sinh tình ý kia - xin Cố Lệ Thừa hãy buông tha cho họ.

Cố Lệ Thừa nhìn Ngụy Nam Dật - người mà ngay cả khi bị giam lỏng ở Lãnh cung cũng chưa từng cúi đầu trước hắn, giờ đây lại vì một kẻ khác mà hết lần này đến lần khác hạ mình cầu xin, lệ khí giữa đôi lông mày hắn gần như cô đọng lại thành thực thể.

Hắn không giận dữ, không gầm thét, mà chỉ dùng gương mặt vô cảm nói ra những lời tàn nhẫn: "Chỉ cần nó hầu hạ trẫm thoải mái, trẫm sẽ thả các ngươi đi."

Khương Trà đang cẩn thận liếm láp tính khí của Cố Lệ Thừa nghe vậy thì tinh thần chấn động hẳn lên. Cậu vùi cả mặt vào đó, đầu lưỡi mềm mại liếm sâu vào gốc dương vật nơi được bao phủ bởi đám lông đen cứng, vừa mút mát như ăn kẹo vừa lắc đầu để liếm láp tới từng ngóc ngách.

Thế nhưng dương vật dưới đầu lưỡi vẫn không hề có dấu hiệu cương cứng.

Khương Trà bắt đầu cuống cuồng. Cậu chẳng quan tâm dương vật của Cố Lệ Thừa còn đang mềm, trực tiếp ngậm lấy vật dù chưa cương cũng đã có kích cỡ đáng nể ấy vào miệng, vừa rơi lệ vừa hoảng loạn lắc đầu lên xuống để bú mút.

Khi vật lớn trong miệng dần dần cứng lên, cậu lại càng ra sức hơn. Cậu vừa dùng lưỡi quấn quanh thân gậy để liếm, vừa dùng đầu lưỡi đẩy đưa lỗ sáo nhạy cảm, đem tất cả những chiêu trò bú liếm mình biết ra thi triển hết lên người Cố Lệ Thừa.

Khoái cảm tê dại như những luồng điện nhỏ luân chuyển trong máu. Dương vật bị khuôn miệng ấm áp nhỏ nhắn bao bọc nhanh chóng trướng to và cương cứng, thân gậy thô cứng dần dần làm căng rộng khuôn miệng nhỏ đang ngậm lấy nó.

"Ưm..." Khương Trà bị căng đến khó chịu.

Cố Lệ Thừa cúi mắt nhìn Khương Trà đang quỳ dưới chân ngậm dương vật của mình. Ánh mắt hắn rơi lên đôi mắt lớn đang đẫm lệ kia. Cảm giác khoái trá khi làm nhục kẻ mà Ngụy Nam Dật quan tâm ngay trước mặt anh ta, hòa quyện với khoái cảm khi được bú liếm, khiến lòng Cố Lệ Thừa thấy vô cùng dễ chịu.

Hắn nhếch môi, túm tóc Khương Trà ấn mạnh đầu cậu vào hạ bộ mình: "Lưỡi mềm thật đấy, liếm trẫm rất thoải mái."

Miệng thì nói lời khen ngợi Khương Trà, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lùng nhìn Ngụy Nam Dật. Thấy anh ta nhíu mày, rõ ràng đang vô cùng xót xa cho Khương Trà, hắn không những không tức giận mà còn sướng đến mức muốn cười lớn.

Hóa ra ngươi cũng biết lộ ra vẻ mặt đau khổ này sao?

Khương Trà quỳ đau cả đầu gối nhưng không dám tùy tiện đổi tư thế, chỉ đành nén đau tiếp tục liếm cho Cố Lệ Thừa. Nhưng dương vật của Cố Lệ Thừa thực sự quá lớn, cậu bị căng đến mức khóe miệng đau nhức, lại còn phải cẩn thận giấu đi hàm răng để đảm bảo không va chạm vào dương vật của vị Thiên tử tôn quý. Cậu liếm một cách vô cùng dè dặt.

Khoái cảm dần tan biến theo sự cẩn trọng thái quá của Khương Trà, chỉ còn lại dục vọng không được giải tỏa.

Cố Lệ Thừa không định hạ mình chủ động chịch miệng Khương Trà. Bàn tay đang ấn đầu cậu dần đè xuống, hắn lạnh giọng: "Không làm trẫm vui được thì không cần thiết phải sống nữa."

Người Khương Trà run bắn lên. Cậu vội vàng tăng tần suất lắc đầu và bú mút. Thậm chí khi bàn tay trên đầu tăng lực ấn xuống, cậu còn nén lấy sự khó chịu, chủ động nuốt trọn quy đầu nóng rực to lớn vào sâu tận cổ họng.

Cổ họng bị vật lạ xâm nhập, phản xạ nôn nghén co thắt kẹp chặt lấy quy đầu đang cắm bên trong.

Hơi thở Cố Lệ Thừa đột ngột trở nên dồn dập. Hắn không hề hài lòng trước hành động lấy lòng của Khương Trà mà trái lại còn cười lạnh: "Biết kẹp thế này cơ à, đã ngậm qua bao nhiêu thứ của đàn ông rồi?"

"Bệ hạ." Ngụy Nam Dật nghiến răng, "Cục cưng chỉ có mình thần."

Cố Lệ Thừa vô cảm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Ngụy Nam Dật, tay ấn đầu Khương Trà để dương vật đang bị ngậm đâm sâu vào cổ họng cậu. Cùng với tiếng "ư ư" khó chịu của Khương Trà, hắn cười lạnh: "Ngươi nói thêm một câu, trẫm sẽ đâm thêm mười lần."

Quả nhiên đúng như lời hắn nói, mặc kệ Khương Trà vùng vẫy, hắn ra vào cổ họng cậu mười lần. Tốc độ không quá nhanh vì mỗi lần quy đầu len vào đều bị phản xạ nôn nghén của Khương Trà kẹp chặt lấy, khoái cảm mãnh liệt khiến hắn phải tốn chút thời gian để thích nghi.

Khi Cố Lệ Thừa buông tay ra, Khương Trà lập tức nhả dương vật đã cương cứng hoàn toàn của hắn ra. Gương mặt cậu đỏ bừng, cúi đầu ho khù khụ điên cuồng, lực ho mạnh đến mức khiến người ta lo sợ cậu sẽ ho rách cả cổ họng.

Ngụy Nam Dật vô thức tiến lên hai bước, rồi lại lùi về chỗ cũ dưới ánh nhìn âm trầm của Cố Lệ Thừa. Ánh mắt anh không rời khỏi Khương Trà đang khom người ho sặc sụa. Sự lo lắng và xót xa tràn đầy trong ánh mắt, và chính ánh mắt ấy lại càng khiến Cố Lệ Thừa không muốn buông tha cho Khương Trà.

Khương Trà ho điên cuồng một hồi, sau khi gắng gượng thoát khỏi nỗi đau nghẹt thở, cậu lại hoảng loạn ngậm lấy tính khí của Cố Lệ Thừa vào miệng lần nữa, ra sức liếm mút. Trong phòng chỉ còn lại tiếng mút mát dính nhớp của việc bú dương vật.

Có lẽ vì vừa rồi bị đâm vào họng mấy cái nên Khương Trà sợ hãi đến mức cơ thể run rẩy dữ dội, răng không giữ được nên cứ cọ vào thân cặcc. Cơn đau khiến Cố Lệ Thừa trực tiếp xìu xuống một nửa, hắn bực bội túm tóc kéo Khương Trà ra.

"A..."

Nghe thấy tiếng kêu đau của Khương Trà, Ngụy Nam Dật trực tiếp quỳ xuống dập đầu với Cố Lệ Thừa, cầu xin: "Tử Khiêm, thả cục cưng ra đi, ngài bảo tôi làm gì cũng được."

Thế nhưng Cố Lệ Thừa lại vì cách xưng hô của Ngụy Nam Dật mà tức đến đỏ cả mắt. Bao nhiêu năm nay hắn tìm đủ mọi cách để Ngụy Nam Dật gọi tên tự của mình, nhưng anh nhất quyết không chịu vượt lễ. Giờ đây cuối cùng cũng được nghe thấy hai chữ ấy từ miệng anh, nhưng lại là vì một kẻ khác.

Thật bi ai biết bao.

Mắt Cố Lệ Thừa vằn tia máu. Hắn không nói lời nào, cúi người nắm lấy cổ tay Khương Trà, lôi cậu đi qua bên cạnh Ngụy Nam Dật đang quỳ dưới đất, tiến tới chiếc giường vẫn còn vương vãi tinh dịch rồi vô cảm ngồi xuống.

Gương mặt Khương Trà đầy vẻ hoảng loạn, cậu quỳ sát cạnh Ngụy Nam Dật. Trong lúc run rẩy, cậu cảm nhận được bàn tay áp sát Ngụy Nam Dật bị nắm lấy. Theo bản năng, cậu muốn nép vào lòng Ngụy Nam Dật, nhưng cậu không ngờ chính hành động nhỏ nhặt này đã lọt vào mắt Cố Lệ Thừa - hắn thấy hai người đang nắm tay nhau.

Cố Lệ Thừa giận quá hóa cười, vung chân đá lật Ngụy Nam Dật đang quỳ dưới đất.

"Biểu huynh - A!"

Cố Lệ Thừa thô bạo túm tóc Khương Trà ngăn cậu đi tìm Ngụy Nam Dật. Hắn kìm nén cơn giận, gằn giọng: "Ngươi dùng cái chỗ không ra nam không ra nữ đó thông dâm với hắn thế nào, thì giờ dùng nó để làm vui lòng trẫm như thế. Trẫm chỉ cho ngươi thời gian một tuần trà, nếu trà tàn mà vẫn chưa làm trẫm hài lòng thì, hừ."

(1 tuần trà là khoảng 15 phút nha)

Không cần phải nói rõ hậu quả, tiếng cười lạnh phía sau đã nói lên tất cả.

Khương Trà kinh hoàng nhìn Ngụy Nam Dật một cái, dùng ánh mắt van nài lắc đầu với anh. Cậu cắn môi vừa khóc vừa bò lên giường. Khi quỳ ngồi dậy, cậu chạm phải ánh mắt u ám của Cố Lệ Thừa, sợ đến mức ngã ngồi xuống giường.

Cố Lệ Thừa rất hài lòng trước sự sợ hãi của Khương Trà dành cho mình. Hắn liếc nhìn Ngụy Nam Dật: "Dâng trà."

Hóa ra đúng là nghĩa đen của một "tuần trà".

Khương Trà run rẩy bò dậy lần nữa, dang rộng hai chân quỳ sang hai bên đùi Cố Lệ Thừa. Mông cậu căn bản không dám ngồi hẳn xuống, cậu lắp bắp nhỏ giọng xác nhận: "Ngài thật... thật sự muốn tôi dùng chỗ đó..."

Cố Lệ Thừa cuối cùng cũng đặt tầm mắt lên mặt Khương Trà, hắn xoa tai cậu: "Đôi tai này nếu đã vô dụng thì cũng chẳng cần giữ lại làm gì."

"Có, có dụng ạ!"

Khương Trà vội vàng xê dịch vị trí rúc vào lòng Cố Lệ Thừa. Cái huyệt nhỏ trần trụi đã bị Ngụy Nam Dật thao đến đỏ rực đang lơ lửng ngay phía trên long căn thô dài to lớn.

Ngay lúc Khương Trà đang run rẩy định ngồi xuống thì mông bỗng bị một bàn tay lớn giữ chặt lấy. Giọng nói giễu cợt của Cố Lệ Thừa vang lên: "Khao khát đến thế cơ à? Trà còn chưa dâng, vội cái gì."

Bàn tay đang giữ mông dần siết chặt. Khương Trà bị bóp đau điếng, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Ngụy Nam Dật, thầm gọi: "Biểu huynh..."

Ngụy Nam Dật cũng không hiểu tại sao mọi chuyện lại đi đến nước này. Nhìn cục cưng với ánh mắt đầy van nài, anh im lặng đứng dậy đi rót trà.

Vì lúc Cố Lệ Thừa tới anh đang làm tình với Khương Trà nên cũng không có thời gian mặc quần, lúc này chỉ có thể để trần thân dưới đi rót trà, trên cặp đùi rắn chắc vẫn còn vương mật dịch tuôn ra từ huyệt của Khương Trà.

Cố Lệ Thừa cũng không để tâm việc anh rót trà lạnh tới. Hắn nhận lấy uống một ngụm rồi đặt lại vào tay Ngụy Nam Dật, bắt anh đứng bên cạnh hầu hạ. Hắn thu hồi tầm mắt, nhìn Khương Trà đang ở ngay sát sạt, cười nhạt: "Nhớ lấy, ngươi chỉ có thời gian một tuần trà."

Dứt lời, hắn buông bàn tay đang giữ mông Khương Trà ra.

Khương Trà bất ngờ ngồi sụp xuống dương vật nóng bỏng. Bị sức nóng làm cho giật mình hừ nhẹ một tiếng, sau khi định thần lại, cậu lập tức cắn chặt môi dưới, hoảng sợ quay đầu nhìn Ngụy Nam Dật đang bưng trà đứng cạnh.

Vừa rồi chỉ là giúp Cố Lệ Thừa bú liếm, cậu còn có thể nhịn được nỗi tủi thân trong lòng. Nhưng lúc này phải làm tình với Cố Lệ Thừa ngay trước mặt Ngụy Nam Dật, nỗi tủi hờn cùng sự hoảng sợ vì đã phản bội Ngụy Nam Dật điên cuồng dâng trào. Nước mắt như đê vỡ, lã chã rơi xuống.

Cố Lệ Thừa nghiến chặt răng hàm để nhịn lại khoái cảm khi bị cái huyệt nhỏ mềm mại ép chặt. Nhìn thấy gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay Ngụy Nam Dật, oán hận và lệ khí trong lòng hắn được xoa dịu đôi chút. Hắn vừa thấy sướng vì dùng cách này để làm tổn thương Ngụy Nam Dật, lại vừa thấy bi ai cho chính mình.

Đường đường là quân chủ một nước, lại phải dùng cách này để báo thù.

Khương Trà đang ngồi trên người Cố Lệ Thừa khó khăn vặn vẹo mông, dùng cái huyệt nhỏ mềm mại ướt át để cọ xát vào dương vật đang ép bên dưới. Cọ được hai cái thì cậu dừng lại, khóc lóc van xin: "Bệ... Bệ hạ, có thể để... để biểu huynh ra ngoài được không?"

Cố Lệ Thừa không nói gì, chỉ bưng chén trà trong tay Ngụy Nam Dật lên uống thêm một ngụm nữa.

Thấy nước trà bên trong ngày càng ít đi, Khương Trà không dám chần chừ nữa. Cậu vừa khóc vừa nhấc mông lên, đưa tay nắm lấy món đồ đã được cọ xát đến mức cương cứng hoàn toàn lần nữa kia, nhắm thẳng cửa huyệt mà ngồi sụp xuống.

"A..."

Cái huyệt không có bao nhiêu dịch nhờn bôi trơn nên rất chặt. Chỉ mới nuốt được một phần ba đã bị kẹt lại, hơn nữa vật cứng cắm vào trong huyệt thậm chí còn trướng to thêm một vòng, làm cửa huyệt bị căng rộng hoàn toàn, môi âm hộ bị ép dạt sang một bên.

Hơi thở Cố Lệ Thừa nặng nề thêm. Hắn mím môi đưa tay ra, giữ lấy eo Khương Trà đẩy cơ thể cậu lùi ra sau một chút, để phần hạ thể đang gắn kết phơi bày hoàn toàn trước mắt Ngụy Nam Dật.

Thấy Ngụy Nam Dật bóp nát chén trà, lòng hắn vừa có sự khoái trá khi hành hạ được Ngụy Nam Dật, lại vừa có khoái cảm và sự hưng phấn kỳ quái khi đang cắm vào cái huyệt mà Ngụy Nam Dật từng cắm.

Không có được anh ta thì chiếm lấy người anh ta từng thao sao?

Ý nghĩ nực cười vừa hiện lên đã không thể gạt đi được. Nghe thấy tiếng thở dốc kìm nén của Khương Trà, hắn thu hồi tầm mắt nhìn vào gương mặt đẫm lệ kia - xinh đẹp hơn cả phụ nữ nhưng không hề ẻo lả.

Cố Lệ Thừa không có hứng thú với gương mặt Khương Trà. Hắn cúi đầu nhìn hạ bộ đang giao hòa, nhìn dương vật của mình từng chút một bị cái thứ dị dạng kia nuốt chửng. Khoái cảm khi dương vật bị thịt huyệt bú mút xộc thẳng lên đại não, sướng đến mức da đầu tê dại.

Khương Trà bị lấp đầy hoàn toàn, liều mạng cắn môi dưới, không chịu để lộ ra một tiếng rên rỉ nào.

Cậu cẩn thận đưa tay chạm vào vai Cố Lệ Thừa, thấy hắn chỉ nhíu mày chứ không ngăn cản, cậu liền áp chặt cả hai tay lên vai hắn, nỗ lực vặn eo lắc mông để nuốt trọn dương vật lớn đang cắm trong huyệt.

Dương vật cắm trong huyệt vừa thô vừa dài, cộng thêm tư thế cưỡi trên dương vật nên chỉ cần hơi vặn mông một chút là sẽ bị thúc trúng tử cung. Cái huyệt nhỏ vốn còn hơi khô khốc chẳng mấy chốc đã bị đâm cho nước nôi tràn trề. Sự sung sướng của cơ thể lại càng làm nước mắt Khương Trà rơi dữ dội hơn.

Cậu căn bản không dám nghĩ Ngụy Nam Dật đang đứng bên cạnh sẽ nhìn mình thế nào, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc làm tình nực cười này.

Hơi thở Cố Lệ Thừa càng lúc càng dồn dập. Hắn nhìn Ngụy Nam Dật đang đứng cạnh, cười: "Ngươi đã bao giờ cưỡi lên người hắn làm thế này chưa?"

Khương Trà không dám mở miệng vì sợ vừa mở lời sẽ là tiếng rên rỉ không kìm nén được, cậu chỉ biết cắn môi lắc đầu. Ngay cả lần đầu tiên khi bị trúng thuốc, Ngụy Nam Dật trên giường cũng đối xử với cậu rất dịu dàng, nâng niu cậu như trân bảo, căn bản không nỡ để cậu tự mình vận động.

Cố Lệ Thừa lập tức biến sắc, lạnh giọng quát: "Nói!"

"Chưa... chưa từng làm thế này bao giờ... ưm ha..."

Nghe thấy tiếng rên rỉ tràn ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn kia, Cố Lệ Thừa - người vốn luôn dõi theo Ngụy Nam Dật - dễ dàng nhận thấy sự thay đổi trong cảm xúc của anh ta. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười giễu cợt, hắn siết lấy eo Khương Trà điều chỉnh tư thế để Ngụy Nam Dật có thể nhìn thấy rõ hơn việc hắn đang thao người của anh ta như thế nào.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!