Chương 110: + 110
Editor: Sel
CHƯƠNG 109
Hơi thở Lệ Vũ nghẹn lại, nước mắt càng tuôn rơi xối xả. Anh ôm gọn cô vào lòng. Lệ Vũ gục đầu lên vai anh, hai tay ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng vẫn vòng qua ôm chặt lấy lớp áo trên lưng anh.
Cái siết tay mạnh đến mức gần như vò nát cả lớp vải.
Vòng tay anh lúc này như nơi an toàn nhất thế gian. Giây phút này đây, chỉ có anh mới đủ sức xoa dịu mọi nỗi sợ hãi và đau đớn trong cô.
Nhưng cô sắp phải rời xa anh rồi. Cô thực sự sẽ rời xa người đàn ông này sao? Là anh đã đánh thức cô giữa thế giới của ba trăm năm sau, là anh đã đưa cô thoát khỏi khu rừng Siberia. Giữa trời tuyết mịt mù, đất trời một màu trắng xóa, trong sự cô độc tưởng chừng kéo dài đến vô tận, chỉ có anh là người duy nhất ở bên cạnh cô.
Cứ nghĩ đến việc phải rời xa anh, cô lại thấy đau đớn khôn cùng. Nỗi đau ấy hệt như có ai đó nhẫn tâm khoét đi một miếng thịt ngay giữa trái tim.
Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
...
Chuyến tàu tốc hành vùng cực sẽ tiến vào thủ đô lúc mười một giờ trưa.
Trời vừa hửng sáng, Lệ Vũ đã bị các hầu nữ lôi ra khỏi giường, ấn ngồi trước bàn trang điểm.
Để chuẩn bị cho lần ra mắt chính thức đầu tiên của Eva trước công chúng thủ đô, từ trang phục đến lớp trang điểm của cô đều được chăm chút đến mức hoàn hảo không tì vết.
Chiếc váy dạ hội được may đo riêng theo đúng kích cỡ của cô. Sắc xanh tuyệt đẹp ấy tựa như được dệt từ làn sương mờ ảo trên mặt biển lúc bình minh. Phần cúp ngực ôm sát lấy đôi gò bồng đảo căng đầy, điểm xuyết những viên kim cương vụn và họa tiết hoa xanh nhạt, lấp lánh như bọt sóng vỡ vụn.
Phần chân váy là những lớp voan mỏng chuyển màu từ xanh dương sang tím, xếp tầng bồng bềnh như mây, xòe rộng như sóng vỗ mà lại nhẹ bẫng chẳng cảm thấy sức nặng.
Tuy nhiên, phần đuôi váy quá dài, gây bất tiện khi di chuyển. Hai cô hầu nữ phải luôn túc trực nâng tà váy để tránh làm lê lết tác phẩm tuyệt mỹ này trên mặt đất.
Cô hầu gái khéo léo tán lớp phấn mắt xanh nhạt phủ nhũ kim tuyến lên khóe mắt vốn đã kiều diễm của cô. Lệ Vũ đã ngồi bất động suốt ba tiếng đồng hồ, eo mỏi nhừ, mí mắt bắt đầu biểu tình đòi sập xuống.
Đúng lúc đó, qua tấm gương, cô nhìn thấy một bóng người khoanh tay tựa lưng bên khung cửa.
Bộ quân phục của Ty Răn Đe tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài miên man, dáng vẻ tựa cửa toát lên một sự phóng khoáng, tùy ý.
Anh cứ đứng đó nhìn cô chằm chằm, chẳng rõ đã đến từ bao giờ.
Khoảnh khắc chạm mắt nhau qua gương, Van cất giọng trầm khàn: "Lui ra đi."
Câu nói này dành cho hai cô hầu nữ. Bọn họ nhìn nhau, không dám trái lệnh, lặng lẽ lùi khỏi phòng.
Van bước vào, tiện tay khép cửa lại. Cụm tua rua đỏ như máu trên cầu vai khẽ đung đưa.
Một vòng tay rộng lớn từ phía sau bao trọn lấy cô, kéo cô vào lòng. Van cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ trần của cô.
Ngay sau đó, đôi môi mềm mại mang theo hơi thở nóng bỏng in dấu lên làn da trần thịt, chiếc răng nanh lúc mạnh lúc nhẹ cắn mút.
Cả người Lệ Vũ cứng đờ.
Mái tóc vốn dày và bồng bềnh của cô đã được bới lên gọn gàng, chỉ cố tình buông lơi vài lọn tóc xõa xuống để tạo vẻ lười biếng, hờ hững. Nếu trên cổ cô mà xuất hiện bất kỳ dấu vết mờ ám nào, một khi phơi bày trước ống kính, chắc chắn sẽ bị thiên hạ mang ra thêu dệt đủ chuyện.
"Cô Diana bảo hôm nay sẽ có rất nhiều phóng viên, anh muốn cả thế giới biết anh đã làm chuyện tốt đẹp gì với tôi sao?"
Anh khựng lại. Mái tóc đen nhánh cọ vào hõm cổ cô theo từng nhịp quay đầu, gây ra cảm giác buồn buồn, ngứa ngáy.
"Tôi biết Mật giáo Thuần Chủng vẫn luôn lôi kéo em." Van lạnh nhạt nói thầm bên tai cô, "Hôm nay bất kể em chọn đi theo ai, dù không chọn đi theo tôi cũng được, nhưng tuyệt đối đừng chọn bọn họ."
Lệ Vũ muốn hỏi: Tại sao?
Nhưng cô không mở lời.
"Tất cả những giáo phái cuồng tín về sự thuần chủng, chẳng trừ một giáo phái nào, đều là tà giáo. Mật giáo Thuần Chủng chỉ là kẻ múa may điên cuồng nhất trong số đó mà thôi."
Lệ Vũ im lặng.
Van ngẩng đầu lên, nhìn cô qua gương. Lệ Vũ thấy hàng chân mày anh nhíu chặt.
"Tôi không thích vẻ mặt này của em."
Cái vẻ mặt chất chứa chút xót thương nhàn nhạt, pha chút bi ai, hệt như đang muốn nói lời từ biệt với anh.
Nhưng Lệ Vũ nhìn kỹ lại mình trong gương, biểu cảm của cô rõ ràng chẳng có gì bất thường.
Giây tiếp theo, chiếc ghế của cô bị Van xoay nửa vòng, ép cô phải đối diện với anh.
Hai đầu gối anh quỳ xuống tấm thảm lông dày cộm, hai tay nắm chặt lấy tay vịn ghế, hỏi: "Trên cổ không được, vậy dưới váy thì được chứ?"
Lệ Vũ cắn chặt môi dưới, nhưng chưa kịp thốt lời từ chối, anh đã vén tung tầng tầng lớp lớp váy voan bồng bềnh của cô lên.
"Nhấc mông lên." Anh gằn giọng.
Dù sao thì Van cũng chẳng bao giờ nghe lời từ chối của cô. Lệ Vũ thầm nghĩ, thà để anh làm xong chuyện muốn làm càng sớm càng tốt, cô còn có thời gian chỉnh trang lại vẻ bề ngoài cho tử tế.
Hơn nữa...
Dù sao đi nữa, đây cũng là lần cuối cùng rồi.
Cô ngoan ngoãn nâng hông lên theo lời anh. Chiếc quần lót ren trắng muốt trượt dọc theo đôi chân thon dài, trần trụi, rơi xuống tận cổ chân thanh mảnh.
"Ưm..." Cô bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào như đang khóc, hai tay bấu chặt lấy tay vịn ghế.
Chiếc lưỡi nóng hổi liếm dọc theo khe hở đang khép chặt. Đôi tay Van giữ chặt eo cô, giật mạnh cô về phía mình. Lệ Vũ bị ép phải ưỡn người, dâng cả đóa hoa kiều diễm vào chiếc miệng nóng rực của anh, bị anh ngậm trọn vào trong.
Hai mảnh môi thịt mềm nớt bị đầu lưỡi anh liên tục quấn quýt, liếm láp. Dâm thủy tứa ra, yết hầu người đàn ông chuyển động, trong căn phòng vắng lặng vang lên tiếng nuốt ừng ực, hệt như kẻ khát nước tột độ vừa tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc.
Lệ Vũ cắn chặt ngón tay đã ửng đỏ, sợ hai cô hầu nữ chưa đi xa sẽ nghe thấy tiếng rên rỉ bất chợt của mình.
Đầu lưỡi nóng rực của người đàn ông đã tách mở hai cánh môi âm hộ, tấn công dồn dập vào âm vật, như đang mút mát miếng kem mềm. Lớp phòng ngự mỏng manh nhất bị anh đùa bỡn như vậy, Lệ Vũ nghẹt thở, theo bản năng định khép chân lại, nhưng lại bị bờ vai rộng lớn của anh chặn đứng. Cô chỉ đành vô lực mở rộng hai chân, mặc cho anh thỏa sức hái lượm.
Những giọt lệ nóng hổi không kìm được trào ra, làm ướt đẫm hàng mi. Cô vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy chính mình trong gương. Hai má ửng hồng đào, đôi mắt ngập tràn xuân tình, vẻ mặt tuy cố nén chịu đựng, nhưng đầu lưỡi lại vô thức hé ra một chút, ngay cả bờ vai và rãnh ngực cũng ửng lên sắc hồng nhạt của hoa anh đào.
Cô bị chính dáng vẻ lả lơi, dâm đãng của mình làm cho hoảng sợ.
Chiếc lưỡi đang càn quét bên ngoài bỗng luồn sâu vào trong huyệt đạo, mô phỏng lại nhịp độ giao hoan mà ra vào dồn dập. Từng luồng tình dịch từ vách thịt ướt át bị anh cuốn ra ngoài, rồi lại bị nuốt trọn không sót một giọt.
Tại sao anh cứ thích uống nước ở chỗ đó của cô cơ chứ, không thấy bẩn sao...
Nhưng chỉ cần anh không nong mở tử cung, không xuất tinh vào bên trong, thì mọi thứ vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng của Lệ Vũ.
Cuối cùng nhục dục cũng leo lên đỉnh điểm, cô ngửa chiếc cổ ửng hồng ra sau, đón nhận cơn cao trào.
Khoảnh khắc dâm thủy phun trào, tim cô giật thót, sợ sẽ làm bẩn bộ váy dạ hội lộng lẫy.
May thay, Van đã hứng trọn toàn bộ chỗ chất lỏng ấy, nuốt không chừa một giọt. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên, cô hầu gái báo cáo: "Tổng tư lệnh, sắp đến thủ đô rồi ạ, cô Hứa vẫn chưa trang điểm xong..."
"Đợi đấy." Van lạnh lùng quát.
Anh chui ra khỏi váy cô, rút vài tờ khăn giấy lau chùi cẩn thận vùng kín cho cô, rồi tiện tay vo viên nhét bừa vào túi quần.
Nhìn Lệ Vũ mặc lại quần lót xong xuôi, Van mới mở cửa bước ra ngoài.
Lệ Vũ lấy tay che mặt, sợ hai cô hầu nữ nhìn ra vẻ bất thường và đôi má đỏ ửng của mình. Bọn họ lại tưởng hai người vừa cãi nhau một trận kịch liệt nên Lệ Vũ mới khóc tức tưởi như vậy. Cả hai rón rén chờ đợi một lúc lâu, mãi đến khi vệt đỏ trên khóe mắt cô tan đi, mới dám tiếp tục việc trang điểm.
Sau nhiều ngày lăn bánh, đoàn tàu màu đen cuối cùng cũng tiến vào sân ga thủ đô. Một quần thể kiến trúc nguy nga, tinh xảo hiện ra trước mắt.
Cửa tàu mở, Eva với vóc dáng thon thả, cao ráo, khoác tay vị Tổng tư lệnh Ty Răn Đe cao lớn, lạnh lùng bước ra, xuất hiện trước hàng vạn con mắt đang đổ dồn vào.
Tất cả mọi người đều sững sờ trước vẻ đẹp kiều diễm của cô, vô thức nín thở.
Phải mất một lúc lâu, đám phóng viên mới sực nhớ ra nhiệm vụ chụp ảnh. Tiếng bấm máy tách tách vang lên liên hồi, đèn flash chớp lóe liên tục, ánh sáng trắng đan vào nhau dày đặc như một tấm lưới.
CHƯƠNG 110
Ánh sáng chói lóa khiến mắt Lệ Vũ nhói đau. Đúng lúc đó, một bàn tay lớn che chở trước tầm mắt cô. Đôi mắt xanh băng lạnh lẽo mang theo sát khí đẫm máu lướt một vòng qua đám phóng viên đang thi nhau chụp ảnh.
Chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, Lệ Vũ chỉ cảm nhận được ánh đèn flash đã dịu đi hẳn. Bọn họ dường như đang chụp ảnh trong sự dè dặt tột độ, thi thoảng mới dám nháy đèn một cái.
Van hạ tay xuống, hai người tiếp tục bước đi. Tấm thảm đỏ dưới chân cứ thế trải dài vô tận. Nhìn cảnh này, Lệ Vũ có cảm giác như điểm cuối của nó là tận cùng thế giới.
Rời khỏi đám đông ồn ào đang chen chúc hai bên lối đi, cô nhìn thấy vô số chiếc xe sang trọng nhưng kín đáo đang đỗ dọc hai bên đường. Mỗi biển số xe đều đại diện cho một gia tộc mà người thường có nằm mơ cũng không dám với tới.
Đứng cạnh những chiếc xe là những người đại diện ăn mặc bảnh bao của các gia tộc.
Trước khi đến đây, Diana đã cho cô xem mặt điểm tên qua một lượt. Giờ đây, cô có thể miễn cưỡng khớp được vài khuôn mặt với những cái tên từng nghe qua trong ký ức.
Nếu Lệ Vũ muốn chọn gia tộc nào, nàng công chúa kiêu sa, xinh đẹp này chẳng cần phải nói một lời, chỉ việc dừng bước lại chỗ đó, rồi bước lên xe của họ là xong.
Ánh mắt khao khát chờ đợi của những người đó ẩn chứa một sự cuồng nhiệt mãnh liệt, hệt như những mũi gai đen nhánh đâm vào da thịt khiến cô đau nhói.
Cô chẳng chọn ai cả, cứ thế cắm cúi bước đi.
Ngay cả thứ tự đỗ xe của họ cũng có sự phân chia ngầm, gia tộc nào thế lực càng mạnh thì càng đỗ lùi về sau. Chính vì tự tin vào vị thế của mình, nên dù không cần chen lấn sứt đầu mẻ trán ở phía trước, xác suất Eva chọn họ cũng sẽ cao hơn rất nhiều.
Đột nhiên, bước chân cô khựng lại.
Phía trước loáng thoáng có tiếng ồn ào, vài tên lính gác hình như đang ra sức ngăn cản ai đó. Không nhìn rõ mặt người nọ, chỉ thấy vẻ mặt đám lính gác có phần khó xử. Đối phương đẩy mạnh một cái, chen ra khỏi đám đông, bước lên thảm đỏ.
Một bà lão. Thảo nào không nhìn thấy, bà đã còng lưng đến mức dáng vẻ có phần tiều tụy. Mái tóc đã bạc trắng, nhưng lại toát lên một khí chất ung dung, quý phái. Trên cánh tay bà vắt một chiếc khăn choàng lụa màu xanh hồ thủy.
Lệ Vũ cũng dừng bước. Vốn dĩ cô định đi vòng qua, nhưng Van đã dừng lại, tay cô đang khoác tay anh nên cũng thuận thế đứng lại theo.
Van quen người phụ nữ này sao?
Lệ Vũ có chút nghi hoặc. Bà lão kia dường như cũng quen biết anh.
Không đúng, hướng bà ấy đang đi tới chính là chỗ của Van.
Bước chân bà rất chậm, có phần lảo đảo, chập chững. Đi giữa rừng ống kính máy ảnh chĩa vào, tốc độ của bà lại càng chậm hơn.
Bà lão dừng lại trước mặt anh, ngẩng cao đầu, lặng lẽ nhìn xoáy vào Van.
"Cậu từng nói, chuyện của Sulien, cậu sẽ cho tôi một lời giải thích."
Sulien? Sulien lại là ai?
Van không nói một lời. Với tính khí của anh, điều này vốn dĩ đã vô cùng kỳ lạ rồi.
Lệ Vũ không nhịn được quay sang nhìn biểu cảm của anh, rồi sững người. Nên miêu tả vẻ mặt ấy như thế nào nhỉ? Hệt như một trận tuyết nhỏ rơi mãi trên khuôn mặt tĩnh lặng, rơi thật lâu, cho đến khi kết lại thành một chiếc mặt nạ kiên nghị, che giấu đi mọi hỉ nộ ái ố.
Người đứng trước mặt cô vẫn là Van, nhưng là một Van đang đeo mặt nạ.
Anh rút tay ra khỏi túi quần, đặt một chiếc thẻ bài vào tay bà lão. Thẻ bài chó, dĩ nhiên, cách gọi chính thức phải là thẻ bài quân nhân. Trên đó khắc họ tên, ngày tháng năm sinh, thuộc gia tộc nào ở đâu. Trong trường hợp quân nhân hy sinh mà không thể mang thi thể về, thẻ bài này được dùng để xác nhận thông tin tử nạn.
Miếng thẻ kim loại mỏng manh bị tay anh nắm chặt nãy giờ đã thấm đượm chút hơi ấm, nay nằm gọn trong lòng bàn tay gầy guộc, khô khốc của bà lão.
"Tôi đã đưa được Eva ra ngoài, đó chính là lời giải thích của tôi."
Bà lão vung tay lên.
Chát!
Trước sự chứng kiến của bao người, người thừa kế đường đường chính chính của gia tộc Solengel, vị Tổng tư lệnh uy quyền của Ty Răn Đe, bị một cái tát giáng mạnh đến mức phải ngoảnh mặt sang một bên. Với tốc độ phản xạ của Van, anh hoàn toàn có thể né được cái tát này, nhưng anh đã không làm thế.
Đám đông bật ra những tiếng kêu kinh hãi bị đè nén. Các ống kính đồng loạt chĩa về phía vị Tổng tư lệnh hiếm khi thất thố này, thi nhau bấm máy điên cuồng.
"Mời phu nhân Muller xuống ngay!" Diana từ phía sau sải bước tiến lên, lạnh lùng quát. Lúc này đám lính gác mới vội vã ập đến, nhưng bà lão đã hất tay họ ra, sửa lại chiếc khăn choàng, rồi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực bước đi kiêu hãnh y như lúc mới đến.
Còn Van, kẻ vừa hứng trọn cái tát, lại chẳng mảy may có biểu cảm gì khác lạ. Như thể đó không phải là một cái tát giữa thảm đỏ, mà chỉ là bà lão vừa đưa tay phủi bụi bặm vương trên chiếc cầu vai sáng loáng của anh.
Anh bắt đầu bước tiếp, kéo theo Lệ Vũ còn đang đứng ngẩn ngơ đi cùng.
"Vừa nãy..." Cô mấp máy môi. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra, đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, vả lại Van cũng chẳng có ý định giải thích cho cô hiểu.
Đầu óc cô rối bời, tâm can rối loạn. Xem ra cháu trai của bà cụ này đã chết trong khu rừng Siberia, nhưng tại sao bà ấy lại đến tìm Van để tính sổ?
Ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng cô cũng tìm thấy mục tiêu.
Bên cạnh một chiếc xe sang trọng, bà lão mặc trang phục tu nữ trắng muốt đang đứng đó. Dưới lớp khăn trùm đầu cùng màu là chiếc đầu trọc lốc già cỗi. Bà khẽ gật đầu chào Lệ Vũ, những nếp nhăn trên da đầu xếp lớp như vỏ bánh mì nhăn nheo.
Chủ giáo Tracy.
Lệ Vũ hít một hơi thật sâu, sải bước đi về phía bà.
Đúng như dự đoán, cổ tay cô bị túm chặt lại.
"Tôi đã nói rồi, đi với ai cũng được trừ Mật giáo Thuần Chủng, em nhất quyết phải đối đầu với tôi đúng không?" Giọng nói nghiến răng kèn kẹt đầy giận dữ vang lên từ phía sau.
"Anh không có quyền cản tôi." Lệ Vũ lạnh lùng đáp. Cảm nhận được bàn tay đang nắm cổ tay mình ngày càng siết chặt, cô cau mày, "Ở đây có bao nhiêu phóng viên và công chúng, anh định dùng vũ lực ép tôi ở lại đây mà không thèm đếm xỉa đến hậu quả sao?"
Những ngón tay trên cổ tay cô bỗng chốc cứng đờ.
Cô thong thả gỡ từng ngón tay anh ra, rút tay mình khỏi lòng bàn tay anh.
Từ lúc ngồi vào xe, cho đến khi chiếc xe lăn bánh rời đi, Lệ Vũ không hề ngoái đầu lại lấy một lần.
Dù không ngoảnh lại, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh đang ghim chặt vào lưng mình. Một ánh nhìn nóng rực, nặng nề, chất chứa một bầu không khí u ám, cuồng bạo.
Bên ngoài cửa sổ xe, những công trình kiến trúc cổ điển nguy nga, tráng lệ cứ nối tiếp nhau trôi qua. Vốn dĩ cô đang định chăm chú ngắm nghía vẻ ngoài tráng lệ của chúng, thì bỗng nhiên một cơn mưa rào trút xuống, làm nhòe nhoẹt cả tầm nhìn.
Cô chớp chớp mắt, mọi thứ lại trở nên rõ ràng hơn đôi chút.
Hóa ra không phải trời mưa, mà là mắt cô đang đổ mưa.
Nữ chủ giáo thân tình nắm lấy hai bàn tay cô, mười ngón tay khẳng khiu như móng ưng bóp chặt lấy tay cô đến phát đau.
"Cô Hứa, cô không cần phải thấy áy náy. Cô là Eva cao quý, bảo vệ an toàn cho cô vốn là sứ mệnh của Van Solengel. Chỉ cần cô có thể bình an thoát khỏi cái nơi quỷ quái đó, thì Ty Răn Đe có chết bao nhiêu người cũng chẳng sao. Dù gì thì đám người đó cũng toàn bọn yểu mệnh mà."
Thật vậy sao?
Lệ Vũ cảm thấy hoang mang, nhưng vị Nữ chủ giáo lại nói với giọng điệu vô cùng chắc nịch, coi đó là lẽ đương nhiên.
Cô đã rời xa Van đủ xa rồi, nhưng luồng điện từ chiếc vòng chân vẫn chưa bị kích hoạt. Có lẽ Van đã điều chỉnh lại khoảng cách cảnh báo, chỉ cần cô vẫn còn hoạt động trong thủ đô thì sẽ được an toàn.
Nhưng sau này thì sao? Rốt cuộc cũng sẽ có ngày cô rời khỏi thủ đô. Đúng vậy, cô tin chắc như thế, và cô vẫn luôn kiên định với niềm tin đó.
"Eva, vì sao cô lại khóc?" Thấy cô rơi lệ, Nữ chủ giáo xót xa hỏi.
Lệ Vũ nhân cơ hội này khẽ kéo tà váy lên. Chiếc vòng chân màu đen hệt như một vòng gai sắc nhọn, giam hãm lấy cổ chân thon thả, mềm mại của cô. Trông nó thật thô bạo, thật đáng ghét, y hệt như cái kẻ đã đeo nó lên chân cô vậy.
"Tôi đang khóc vì dẫu đã thoát khỏi vòng tay anh ta, tôi vẫn chẳng có được tự do. Tôi vẫn mãi là tù nhân của Van Solengel."
Giọng cô run rẩy, bi thương, nước mắt tuôn rơi lả chả. Nữ chủ giáo xót xa lau nước mắt cho cô, lập tức hứa hẹn sẽ tìm người giúp cô tháo bỏ chiếc vòng chân này.
Chiếc vòng chân thực ra chỉ là một mục đích nhỏ bé của Lệ Vũ mà thôi.
Mật giáo Thuần Chủng là một trong số ít những thế lực có thể kiềm hãm gia tộc Solengel, nhưng lý do Lệ Vũ chọn bọn họ, chứ không phải một thế lực nào khác, chỉ có duy nhất một.
Đó là vì Aether đã nói cho cô biết, chiếc hộp đen hiện đang nằm trong tay Mật giáo Thuần Chủng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!