Chương 105

Editor: Vee

Chương 104: Banh rộng tiểu huyệt ngập tinh cầu hoan, chọc giận người đàn ông, bị đụ đến mất trí nhớ (H)

"Ưm... a..." Đường Ý Ánh không thể giãy giụa, ngay cả lời nói cũng chẳng thốt nên lời. Vòng eo mềm nhũn như nước bị bàn tay tựa gọng kìm của người đàn ông siết chặt, cưỡng ép lôi lên mà thao túng.

Lên đỉnh rồi, vòng eo thon mềm của người phụ nữ căng cứng, run rẩy, rồi lại bị đụ đến nhũn ra, lập cập như vũng nước tan chảy trong lòng bàn tay hắn.

Lại lên đỉnh...

Thủy triều của cơn cực khoái mãnh liệt chưa kịp rút đi, từng luồng nhiệt nóng rực lại nổ tung trong cơ thể. Vùng bụng vốn đã căng tức dần nhô lên một khối nhỏ, nóng hổi, no căng...

Bị đâm đến nơi sâu nhất, thúc thẳng vào cổ tử cung mà bắn đầy...

"Không sao, Duệ Nhất và mẹ thằng bé có chút xích mích nhỏ thôi."

Giọng nói lúc mờ lúc tỏ văng vẳng truyền đến.

Không biết bao lâu trôi qua, ý thức vụn vặt như bụi khói mới dần ngưng tụ lại.

Lời nói của Tần Chí vẫn quanh quẩn bên tai. Đường Ý Ánh không muốn nghe, cũng chẳng dám nghe, cô vùi sâu mặt vào gối, bịt kín hai tai.

Tần Chí quay lưng lại nghe điện thoại. Hắn vẫn giữ nguyên dáng vẻ bị Đường Ý Ánh cào xé lúc nãy, vạt áo sơ mi phanh ra xộc xệch.

Hắn đứng dậy.

"Tần... Tần Chí!" Đường Ý Ánh hoảng hốt ngồi dậy, gọi hắn.

Tần Chí ngoái đầu lại.

Cô vẫn đang chìm trong dư âm của cơn cực khoái, toàn thân co giật, đôi chân nhũn ra đến mức không quỳ nổi. Cô cố tình vểnh cao bờ mông đang run rẩy, những ngón tay trắng hồng dính đầy thứ chất lỏng đục ngầu, cô banh rộng tiểu huyệt đã bị đụ đến sưng đỏ lộn cả ra ngoài, hai cánh môi dâm lộn xộn.

Cô bị bắn vào trong đầy ắp như thế, cửa huyệt vừa bị tách ra lập tức phun ra dòng tinh đặc sệt hòa lẫn dâm thủy, chảy ngược xuống ròng ròng...

"Tần Chí... muốn nữa..."

Không muốn có những giây phút tỉnh táo, không muốn có thời gian để suy nghĩ...

Cô sợ mình sẽ mềm lòng, sợ sẽ cam tâm tình nguyện bị khóa chặt...

Cô không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, nào là người yêu, nào là chiếm đoạt, nào là bị ép sinh con, nào là chồng, nào là con cái...

Cô đều không muốn nghĩ, cô chỉ muốn làm tình, khuấy tung mọi suy nghĩ ngổn ngang trong đầu!

Cô muốn biến thành một con thú cái chỉ có bản năng nguyên thủy, chỉ biết ăn và giao phối. Cho dù phải mang cái bụng trắng ngần tròn vo cũng hoàn toàn quên đi, chỉ tham lam nuốt trọn gậy thịt, banh rộng tiểu huyệt để cầu hoan.

"Tần Chí..." Chỉ có Tần Chí, chỉ có Tần Chí mới có thể thành toàn cho cô.

Sự ỷ lại đầy méo mó lại hiện lên.

Nhưng cô đã chẳng còn nhận thức được nữa.

"Đường Ý Ánh, rốt cuộc em muốn làm gì?" Tần Chí cúi người ép xuống.

Cơ thể cô sắp đến giới hạn rồi.

"Làm tình chứ sao." Đôi mắt Đường Ý Ánh phủ một tầng hơi nước, mang theo vẻ nghi hoặc, vừa nói vừa tự mình tách rộng ra thêm chút nữa.

Ánh mắt Tần Chí mất khống chế nhìn xuống, dõi theo động tác của cô. Cây nhục bổng đang nửa mềm nửa cứng ngay lập tức dựng đứng, cứng đến mức đung đưa, lỗ sáo rỉ ra vài sợi tinh dịch.

Đừng thử thách hắn như vậy, hắn vốn chẳng chịu nổi chút cám dỗ nào từ cô.

"Bình tĩnh lại đi, Ý Ánh."

Sự tự do và tình mẫu tử đang giằng xé trong cô.

"So với một gã khốn nạn tồi tệ như anh, em vẫn còn quá lương thiện. Hận thì hãy hận cho trót, hận anh, hận luôn cả đứa con mang dòng máu của anh, em chẳng làm gì sai cả."

Đường Ý Ánh im lặng.

Cô bò về phía trước. Ngay khi Tần Chí tưởng rằng cô đã nghe lọt tai.

Cô lại chổng mông lên, lục lọi trong tủ đầu giường ra một món đồ chơi, chính là cây dương vật giả bằng silicon được đúc theo đúng khuôn mẫu kích cỡ của Tần Chí.

Cô cầm lấy nó, định tự cắm vào.

Tần Chí nhanh tay chộp lấy cổ tay cô, giật lấy rồi ném sang một bên.

"Anh không làm được thì em tự làm."

Phát âm rõ ràng rành mạch, nào có giống một kẻ say.

Cô rất bướng bỉnh, lúc say quên hết mọi lớp vỏ bọc, bộc lộ bản tính lại càng bướng bỉnh hơn, vừa bướng vừa khiến người ta tức điên!

"Mẹ kiếp!" Tần Chí chửi thề một tiếng, đè nghiến cô xuống, gậy thịt chọc thẳng vào cửa huyệt đang phun tinh mà đâm lút cán.

Người phụ nữ của mình vểnh cái mông dính đầy tinh dịch chủ động cầu xin đụ thêm lần nữa, chẳng có gã đàn ông nào cưỡng lại nổi!

Thuốc tê thì đã sao, cô coi hắn là thứ nước vong tình, hắn cũng cam tâm tình nguyện!

Thô cứng như vậy, lại đâm vào quá bất ngờ, khoảnh khắc đó lấp đầy toàn bộ âm đạo. Kích cỡ quá đỗi ngang tàng, tinh dịch no căng bị ép vọt ra ngoài. Âm đạo vẫn đang trong dư chấn của lần lên đỉnh trước lại tiếp tục đón nhận một trận cuồng phong mới, bị ép phải hầu hạ thêm lần nữa. Căng phồng, kẹp chặt, "Ưm... ưm..." Đường Ý Ánh run rẩy bần bật cả người, ngay cả tiếng rên cũng run rẩy thành từng âm rung.

Con ma men nhỏ trêu chọc người ta, cầu hoan không được còn đòi dùng dương vật giả tự cắm. Thế mà Tần Chí mới cắm sâu vào một chút, cô đã ư ử kêu la không chịu nổi.

"Không phải bảo không có cảm giác sao?" Tần Chí thở dốc đầy sảng khoái, nâng hông thúc mạnh lên.

"Không có!" Đường Ý Ánh cắn răng cãi bướng.

Cái tính tình trẻ con này của cô khiến Tần Chí bật cười, hắn chỉ sợ cô không bướng thôi: "Vậy Tần Chí vào sâu một chút nhé?"

Đường Ý Ánh chỉ say chứ không ngốc. Lúc chối bay chối biến thì rất bướng, nhưng khi nhận ra nguy hiểm thì cự tuyệt cũng rất dứt khoát.

"Ưm... khôn..." Chữ "không" chưa kịp bật ra trọn vẹn, gậy thịt nóng rẫy đã thúc thẳng vào cổ tử cung! "Á...!!"

Gân xanh trên cánh tay người đàn ông nổi hằn lên, hai tay siết chặt eo cô, giã liên hồi như đóng cọc thẳng vào cổ tử cung. Cây nhục bổng gấp gáp ấy mỗi một nhịp đều thúc vào cửa tử cung, tựa như dùng sức mạnh thô bạo từ bên ngoài đập mở cái tử cung nhỏ bé đang đong đầy tinh dịch.

Cô dụ dỗ hắn, người đàn ông bèn phát rồ.

Sâu quá ư...!!

"Ư... nóng quá, bỏng quá..." Đường Ý Ánh đưa tay ôm lấy bụng dưới của mình.

Tử cung bị bắn ngập tinh dịch đặc quánh, sâu bên trong nóng rực, vẫn còn vương lại nhiệt độ của hắn. Gậy thịt cứng ngắc bị chính cô dụ dỗ đến bốc hỏa lại càng nóng bỏng hơn, như muốn làm tan chảy mọi thứ...

Huyệt đạo sau khi lên đỉnh cực kỳ dễ đạt cực khoái lần nữa, từ sâu trong tử cung tuôn ra một lượng lớn dâm thủy, ướt át nhầy nhụa bôi trơn cho thanh nhục bổng nóng rực của người đàn ông.

Quá nóng, quá bỏng, khiến ý thức con người ta như tan biến...

Tiểu huyệt và tử cung dường như đều bị ủi đến tan chảy...

Dâm thủy tuôn trào, tinh dịch tuôn chảy.

"Ưm...!!!"

Tần Chí vác đôi chân nhũn nhẽo của cô lên vai, cúi người ngậm lấy đôi môi đang định mở miệng cầu xin. Đầu lưỡi của hắn cũng lách vào tận sâu trong khoang miệng cô, nhét đầy cả trên lẫn dưới, bịt kín mít không chừa một khe hở.

Tư thế này đâm sâu đến mức đáng sợ, lại bá đạo vô lý! Khoái cảm ập đến từ cả trên lẫn dưới khiến Đường Ý Ánh vốn đã chuếnh choáng men say hoàn toàn không ứng phó kịp.

Tấm lưng rắn chắc của người đàn ông nóng rực nhô lên, những cú thúc nặng nề và mạnh mẽ từ hông kéo theo cơ lưng cuộn lên từng nhịp. Từng múi cơ, từng giọt mồ hôi, không có thứ gì là không phô bày dục vọng cuồn cuộn và sức mạnh tràn trề của giống đực.

Tiếng gậy thịt cắm vào tiểu huyệt vang lên "páp páp" lầy lội, dính dấp và nhầy nhụa. Nhưng tiếng hông người đàn ông va đập vào gốc đùi người phụ nữ lại giòn giã và chói tai.

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người phụ nữ nương theo những âm thanh dâm mỹ ấy vang lên đứt quãng.

"Ưm... a..."

Kiểu đâm rút như vậy, khoái cảm quá mãnh liệt, quá dồn dập, cuốn tới như dời non lấp biển.

Tần Chí thù dai như vậy đấy, không chừa cho cô lấy một cơ hội cầu xin. Mọi âm thanh đều bị môi lưỡi hắn chặn lại, hút lấy rồi nuốt gọn vào bụng anh.

Chỉ có chiếc lưỡi nhỏ nhoi muốn xin tha, muốn kêu cứu kia đang run rẩy yếu ớt, rồi lại bị chiếc lưỡi lớn của hắn cuốn lấy, triền miên quấn quýt.

Tiếng mút mát khi người đàn ông cắn ngậm môi lưỡi người phụ nữ vang lên trầm đục và dày đặc, dây dưa đến quên cả đất trời.

Cho đến khi cô không thở nổi nữa, Tần Chí mới buông tha, kéo theo sợi nước bọt dài. Môi lưỡi lưu luyến không nỡ rời của người đàn ông cuốn lấy đầu lưỡi nhỏ của cô lôi ra ngoài. Đôi mắt đẹp của Đường Ý Ánh dại đi, không thể rụt lưỡi lại được nữa, đành thè lưỡi thở hổn hển, nước dãi nhỏ ròng ròng.

Nếm được hương vị của cô, Tần Chí liếm môi đầy thòm thèm. Vừa hôn vừa đụ sướng thật.

Hắn vừa đụ vừa đổi tư thế cho cô. Vừa buông lỏng hai chân cô ra, chúng lập tức trượt xuống như sợi mì chần chín, thuận thế quấn quanh eo hắn. Hắn vừa xoa bóp cặp vú của cô vừa đâm rút.

"Ư... xấu... Tần Chí xấu lắm... á..." Ban đầu chỉ là tiếng hừ nhẹ, nhưng người đàn ông lại chơi ác đâm sâu thêm một chút, ép Đường Ý Ánh phải thốt thành lời.

"Phải, Tần Chí rất xấu." Tần Chí sướng đến mờ cả mắt, nhưng vẫn không quên đồng tình.

Cú đụ dồn dập không cho đường sống của người đàn ông, cộng thêm cơn cực khoái ập đến bất chấp sống chết khiến xương cốt toàn thân Đường Ý Ánh như bị rút cạn, không thể cựa quậy. Chỉ có cơ thể bị hắn húc cho nảy lên, đôi gò bồng đảo rung rinh tạo thành tàn ảnh trắng xóa. Ánh mắt cô rã rời, những giọt nước mắt sinh lý bị ép ra đến tột độ làm ướt đẫm khuôn mặt, mồ hôi lấm tấm mờ ảo, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại bản năng thầm thì những lời lộn xộn trước sức ép không thể gánh nổi.

"Tần Chí ơi, ư... hức! Em sắp hỏng mất! Hỏng mất rồi! Á..."

Hóa ra là đang nói cô sắp hỏng mất rồi.

"Sao hỏng được chứ?" Tần Chí rút ra, "Không phải anh đang giã đậu hũ sao?"

Đúng là đồ thù dai.

Đường Ý Ánh đã chẳng còn nhớ gì nữa. Cơn khoái cảm dời non lấp biển nhanh chóng càn quét tâm trí, mắt cô trợn ngược, đại não đánh "bụp" một tiếng tắt lịm, giống hệt chiếc máy tính chưa kịp lưu đã sập nguồn, dữ liệu hỏng sạch.

Cô lại bị đụ đến mất cả trí nhớ rồi.

Cơn cực khoái bùng nổ dữ dội. Tiểu huyệt khó nhọc ngậm lấy cây nhục bổng thô to của người đàn ông co rút kịch liệt, dâm thủy xịt ướt sũng cả ga giường.

"Á... ư..." Đường Ý Ánh luống cuống bấu chặt lấy cánh tay đang nhào nặn ngực mình của hắn, cô không biết tại sao mình lại bị chịch đến nông nỗi này.

Cô bị đụ đẩy dồn lên tận đầu giường, đầu cộc vào ván giường, ngả nghiêng một cách vô tội. Đôi gò bồng đảo của người đẹp đẫm lệ rung lắc thành hai luồng sóng tuyết, rồi lại bị người đàn ông bóp đến biến dạng. Không còn đường lùi, cô đành phải hứng chịu trọn vẹn những nhịp đâm sâu hoắm, chiếc giường tân hôn vừa xa hoa vừa kiên cố bị húc đến rung lên cót két.

Là cô chủ động hiến thân câu dẫn hắn, sướng đến mức đứt phim rồi lại dùng ánh mắt ngây thơ vô tội đó nhìn hắn, Tần Chí thực sự chỉ muốn đụ chết cô cho xong!

Trải qua mấy hiệp làm tình phơi bày trọn vẹn bản ngã, sung sướng cạn kiệt thế này, cơ thể Đường Ý Ánh thực sự đã chạm đến cực hạn.

Cô run lẩy bẩy, đến cả huyệt đạo cũng đang run rẩy. Nơi tư mật liên tiếp đạt cực khoái co giật như đang mở hội, dâm thủy trào ra như suối, ướt đẫm quấn chặt lấy gậy thịt của Tần Chí không rời. Lớp màng mỏng phồng lên, vách thịt đập thình thịch.

"Ư..." Khoảnh khắc ấy, Tần Chí cảm thấy đầu óc mình tê rần, trống rỗng.

Khoái cảm truyền đến từ gậy thịt xông thẳng lên tận đỉnh đầu. Cái cách siết chặt ấy, cái cách mút chặt ấy khiến gân xanh nổi hằn trên vòng eo đang phập phồng gấp gáp, cơ bụng căng cứng đến đỏ ửng. Mạch máu vươn dài xuống tận những thớ cơ đùi mạnh mẽ của người đàn ông, bộc lộ dục vọng tràn trề sức mạnh. Trong khoảnh khắc ấy, bắp đùi Tần Chí run rẩy mất kiểm soát, có dấu hiệu nhũn ra.

Sướng quá, sướng đến mức cột sống và hai chân đều rã rời. Tinh dịch bị sức co bóp điên cuồng của chiếc huyệt nhỏ này ép đến tận lỗ sáo!

Mỗi một nhịp đâm vào tiểu huyệt của cô, Tần Chí đều phải cắn răng cố thủ cửa ải, hệt như một cuộc công thành sắp đến hồi thất thủ. Sớm muộn gì hắn cũng phải nộp vũ khí đầu hàng ở bên trong, thậm chí hắn còn đang mong đợi, đang reo hò vì điều đó!

"Tần Chí... Tần Chí..."

Cô lại gọi hắn.

Cô biết là hắn.

Khoái cảm thể xác hòa quyện cùng sự thỏa mãn trong tâm hồn, hóa thành khao khát đầu hàng mãnh liệt nhất.

Cơn triều xuy của cô như một trận tấn công dữ dội. Tần Chí đã sụp đổ đầu hàng từ lâu. Khoảnh khắc xuất tinh, cả thể xác lẫn tâm trí đều tan tác, đó là cơn cực khoái xuất hồn thăng thiên!

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!