Q2.Chương 41: Mua chim
Chung Hàn cũng thấy lạ, một người không có điều kiện và không gian nuôi chim hay thú cưng bỗng nhiên mua thật nhiều chim, hơn nữa ngay đúng thời điểm vừa bị bạn trai phản bội, tâm trạng đang buồn chán, làm chuyện này e rằng mục đích không đơn giản là phóng sinh để tìm hạnh phúc.
Đới Húc nghe xong cảm cảm thấy lo lắng của Chung Hàn có lý, vì thế quyết định đi hỏi thăm các nơi bán chim cảnh ở thành phố A. Vừa đưa ra quyết định này, Lâm Phi Ca liền hỏi liệu cô có thể ở nhà hay không, lúc nhỏ cô về quê, từng bị mấy con gà đuổi mổ, tuy rằng không bị sao nhưng từ đó đã hình thành một nỗi ám ảnh, không chỉ gà, mà mấy con vật có cánh như chim cô đều sợ, chỉ nhìn thôi đã nổi hết da gà.
Tuy nghe lý do của Lâm Phi Ca, Mã Khải cười đến nỗi không thể đứng thẳng, Đới Húc cũng thấy buồn cười nhưng mỗi người đều có một nỗi sợ riêng, việc này có thể thông cảm, thế nên anh không ép buộc, dặn dò Lâm Phi Ca ở lại lên mạng tìm kiếm thông tin về vụ án của Vạn Huệ Tiệp. Đới Húc cho rằng mỗi nghề nghiệp có một cách nhìn khác nhau, ví dụ như mục đích của cảnh sát chính là phá án và duy trì trật tự xã hội, còn điều các phương tiện truyền thông chú ý lại khác, họ cần thu hút người đọc, vì vậy dù không có thông tin trực tiếp từ cơ quan chức năng, họ vẫn có thể tìm kiếm tin tức thông qua gia đình và bạn bè nạn nhân, tuy những thông tin này chưa chắc đã giúp phá án, nhưng vì thời gian xảy ra vụ án trước đã qua quá lâu, hiện lại có vụ án tương tự, quay đầu nhìn lại biết đâu sẽ có thu hoạch có giá trị. Nếu Lâm Phi Ca sợ chim, không muốn ra ngoài điều tra, vậy thì giao công việc này cho cô ấy.
Nghe Đới Húc sắp xếp, Lâm Phi Cả chỉ muốn nhảy dựng lên ôm anh, cô vui vẻ tiếp nhận nhiệm vụ. Đới Húc cùng Phương Viên và Mã Khải xuất phát đến trang trại nuôi thú cưng và vườn hoa khá lớn của thành phố A.
Tới nơi, Phương Viên hơi ngơ ngác. Cô không như Lâm Phi Ca sợ động vật có cánh, mà nơi này, rất nhiều năm trước bố đã dẫn cô tới một lần. Trừ nhân viên làm việc, đa số đều không thay đổi, vẫn giống ký ức năm xưa. Lúc nhỏ, cô luôn muốn nuôi chó mèo, nhưng bố mẹ cô quá bận, hoàn toàn không có thời gian chăm sóc con cái, huống chi là thêm thú cưng. Nghe con gái làm nũng, bố Phương Viên đã dẫn cô tới đây, còn hứa chờ khi họ rảnh sẽ cho cô nuôi. Kết quả lời hứa đã bị lãng quên, hiện tại chỉ còn mỗi Phương Viên nhớ, rồi khi gia đình gặp biến cố, lời hứa ấy liền biến thành câu nói suông.
À, chưa hẳn đã biến thành lời nói suông, chẳng qua là thực hiện với người khác mà thôi. Trước khi tái hôn, để lấy lòng con riêng của vợ mới, bố của Phương Viên đã chủ động mua cho cô bé một con chó trắng, Phương Viên từng thấy con chó ấy khi đi ăn tân gia, chính là loài cô muốn nuôi. Mẹ kế còn cố tình khoe đó là quà của ông, khi Phương Viên đang chơi với chó, đứa con gái kia bỗng đi tới đá nó một cái, còn mắng: "Không biết phân biệt ai là chủ ai là người ngoài hả! Đúng là chó mà!"
Khoảnh khắc đó, Phương Viên vô cùng mất mát, mà bố Phương Viên cũng không ngăn cản hai mẹ con kia. Cô không than một lời, nhanh chóng lấy cớ rời đi. Chuyện này vốn đã phai nhạt, nhưng bây giờ đứng trước trang trại này, ký ức ngày xưa lại ùa về.
Lúc đầu Mã Khải không chú ý đến sự khác thường của Phương Viên, cậu vừa theo Đới Húc vừa nhìn xung quanh, bắt gặp lồng sắt treo trước cửa, cậu còn đứng lại, mãi đến lúc sau mới phát hiện Đới Húc đang tập trung quan sát, còn Phương Viên thì như người vô hồn theo sau, chỉ có mình cậu tranh thủ lúc làm việc ngắm nhìn thú cưng nhà người ta.
"Phương Viên, cậu không thích chó mèo hả? Tớ tưởng con gái ai cũng thích thú cưng chứ!" Mã Khải đến cạnh Phương Viên, chỉ con chó trong lồng sắt, "Không phải mấy cậu thấy mấy bé này là trái tim tan chảy à? Sao cậu không hào hứng chút nào vậy?"
Phương Viên cười trừ: "Thích thì phải sở hữu mới được, bây giờ tự nuôi chính mình còn là vấn đề, tớ làm gì có sức chăm sóc thú cưng, hơn nữa muốn sở hữu còn phải bỏ tiền ra nữa!"
"Đó mà là vấn đề gì! Không phải sau khi tốt nghiệp đi làm sẽ có lương sao? Dù tiền lương có thấp thì nuôi thêm thú cưng chắc chắn không khó khăn gì!" Mã Khải xua tay, rồi đột nhiên đề nghị, "Hay là chúng ta cùng nuôi đi! Mấy việc dắt chó đi dạo, mua đồ ăn cho nó, cậu cứ giao cho mình, khi nào muốn chơi cậu cứ qua nhà mình, hoặc mình bế qua chỗ cậu là được!"
"Thôi, thế chẳng phải cậu chịu thiệt sao?" Phương Viên vội từ chối.
"Thiệt cái gì, mình không để bụng."
"Nhưng mình có!" Phương Viên trả lời dứt khoát, hoàn toàn không cho Mã Khải cơ hội thương lượng.
Thấy cô quyết liệt như vậy, Mã Khải chỉ biết im lặng bĩu môi.
Không biết Đới Húc có nghe cuộc nói chuyện của họ không, hay là có nghe mà không mấy quan tâm, anh không có bất kỳ thái độ nào, chỉ đi phía trước, không hề quay đầu. Trong điện thoại Chung Hàn có nói Tào Nguyệt Đình bị bắt gặp cầm lồng có rất nhiều chim, nếu chỉ vài ba con thì đã người thấy đã không kinh ngạc như vậy, thế nên trên đường tới đây, Đới Húc đã dặn Phương Viên và Mã Khải mục tiêu của họ là những gian hàng có quy mô kinh doanh nhất định, chắc chắn không phải mấy người bán chim cảnh ngồi xổm bên đường.
Có thể để dễ quản lý, khu vực bán chim cảnh tách biệt với khu kinh doanh chó mèo, đi qua khu kinh doanh chó mèo, họ tới khu vực bán chim cảnh. Đới Húc cầm ảnh của Tào Nguyệt Đình hỏi thăm từng cửa hàng, nhờ chủ tiệm xem giúp có nhớ người trong ảnh từng mua loại chim nào không.
Mấy cửa hàng đầu được hỏi không ai có ấn tượng với Tào Nguyệt Đình, phải tới cửa hàng thứ năm mới có người đầu tiên nhận ra cô ta.
"Tôi gặp cô gái này rồi, cô ta từng mua chim ở cửa hàng của tôi." Chủ tiệm là một người đàn ông hơn sáu mươi, tóc thưa thớt, ngồi trong cùng cửa hàng, bên cạnh là chiếc TV nhỏ. Vừa xem ảnh, ông ta đã nhận ra Tào Nguyệt Đình, hơn nữa còn trả lời chắc nịch.
"Cô ta mua chim khi nào?" Đới Húc hỏi.
Chủ tiệm bấm đầu ngón tay tính: "Bao lâu rồi nhỉ? Ít nhất cũng ba bốn tháng rồi. Khi đó trời lạnh lắm, bên ngoài còn có tuyết."
"Lâu vậy rồi sao bác nhớ rõ thế?" Mã Khải hỏi.
Chủ tiệm trừng mắt nhìn cậu, thái độ như muốn nói chẳng thèm đôi co với người trẻ, sau đó quay sang nói chuyện với Đới Húc: "Cậu lớn tuổi hơn, chắc chín chắn hơn, tôi nói với cậu, kẻo có vài chi tiết không rõ. Cô gái này tới chỗ tôi mua chim nhưng mua bán không thành, tôi không bán cho cô ta, nên mới nhớ kỹ. Tôi là người làm ăn, đâu có chuyện đuổi khách, nhưng cô gái kia lạ lắm, vậy nên tôi mới không bán. Cậu biết không, tuy kinh doanh nhưng tôi không giống mấy kẻ buôn bán tầm thường bên ngoài. Thứ họ bán là 'đồ vật', còn tôi bán 'sinh mạng'. Cậu đừng coi thường mấy con chim này, chúng cũng có sinh mạng của riêng mình, nếu cảm thấy khách hàng không có khả năng nuôi, tôi sẽ không bán, nếu không thì quá thiếu đạo đức."
Q2.Chương 42: Để bụng
"Ý bác là... Cô gái này tới mua chim không phải vì mục đích tốt?" Đới Húc nghe ra ẩn ý của chủ tiệm, "Cô ấy đã nói gì hoặc làm gì khiến bác suy đoán thế sao?"
"Cô ta thì có thể nói gì hay làm gì? Nếu tới để làm chuyện xấu, tôi mà không đuổi thẳng cổ đi hả?" Cảm thấy mình bị Đới Húc nghi ngờ, chủ tiệm tỏ ra không vui, "Tôi làm ăn bao nhiêu năm, có loại người nào mà chưa từng gặp? Người thích nuôi chim cảnh, ánh mắt nhìn chúng sẽ không giống bình thường. Cô gái kia vừa tới chỗ tôi đã hỏi mua chim, còn hỏi loại nào dễ nuôi nhất, ngay lúc đó tôi đã thấy không đúng. Cậu thử nghĩ xem, một cô gái xinh đẹp như vậy, tôi có thể có suy nghĩ không tốt gì? Chắc chắn không! Tôi giới thiệu vài loài, thậm chí tôi còn cân nhắc việc cô ta chưa từng nuôi chim, đột nhiên có nổi hứng nuôi nên sợ bản thân không nuôi đừng những loài đòi hỏi yêu cầu cao, nên bắt đầu từ loài dễ nuôi nhất. Chuyện này tôi gặp nhiều rồi. Tôi hỏi cô ta thích loài chim có tiếng kêu hay hay có bộ lông nổi bật. Cô cậu đoán xem cô ta trả lời thế nào!"
"Cô ấy không quan tâm chủng loại, chỉ muốn loài dễ nuôi nhất?" Nghe chủ tiệm nói nhiều như thế, Phương Viên đoán được đại khái sự việc.
Chủ tiệm vỗ tay một cái, chỉ vào Phương Viên: "Cô bé này thông minh! Đúng vậy! Cô ta bảo không cần quan tâm đến bộ lông hay tiếng hót, chỉ cần loài nào tiện nhất thì bán cho cô ta. Tôi nói không chỉ chủng loại khác về giá cả, ngay cả đực cái cũng khác nhau, phải xem cô ta muốn mua đực hay cái, hay là mua một cặp, kết quả cô ta nói chỉ cần rẻ nhất là được. Vừa nghe tôi đã thấy không ổn, nào có ai mua chim như vậy. Tôi hỏi cô ta mua chim về làm gì, cô ta không trả lời, còn bảo tôi đừng có hỏi nhiều, chuyện không liên quan đến tôi. Sao lại không liên quan đến tôi chứ? Mấy con chim này dù sao cũng là cuộc sống của tôi, trước khi bán chúng là chuyện của tôi mà. Tôi nói cô bé này, nếu cô không cho tôi lý do tại sao mình mua nhiều chim như vậy, tôi sẽ không bán. Nghe thế, cô ta bực bội nói này nói nọ. Thấy tôi khăng khăng không bán, cô ta bỏ đi, tôi thấy cô ta có qua đây mấy lần, nếu không phải cửa tiệm không có ai trông giúp, tôi đã đi theo xem thử cô ta mua nhiều chim như vậy để làm gì."
"Cô ấy có mua được chim ở chỗ khác không?" Đới Húc hỏi.
Chủ tiệm gật đầu: "Có, sau khi bị tôi đuổi đi, cô ta liền qua chỗ khác, hình như là vì tức với tôi nên cô ta còn xách lồng chim đi ngang. Tuy làm ăn buôn bán nhưng tôi vẫn nói lý lẽ, đồ tôi bán là vật sống, không thể không có trách nhiệm, nhưng không phải ai cũng nghĩ thế, rất nhiều người bán chim chỉ vì tiền, còn tôi đây chỉ bán cho người muốn nuôi chim cách, tuyệt đối không bán cho kẻ thiếu đạo đức. Có người lương tâm đúng là bị chó tha, chỉ vì chút tiền mà buôn bán bậy bạ, còn cả loại người như cô gái kia nhìn thì bình thường nhưng trong đầu lại toàn ý nghĩ đen tối."
Đới Húc cảm ơn chủ tiệm, thông tin ông ấy cung cấp không phải không có giá trị, chỉ là Tào Nguyệt Đình không mua chim ở đây, ngoại trừ những việc nghe qua có chỗ không hợp lý, những manh mối họ khác chưa thể thu hoạch, vì thế không nên tiếp tục trì hoãn ở đây.
Đi hỏi thăm các cửa hàng bán chim tiếp theo, qua tiệm thứ ba, thứ tư, nhân viên cũng nhận ra Tào Nguyệt Đình.
"Tôi nhận ra cô ta, cô ta có từng tới chỗ chúng tôi mua chim hai lần, lần đầu mua mười con, lần thứ hai mua hai mươi con, nhưng trong tiệm tôi không có nhiều như vậy, tôi còn giúp cô ta qua chỗ khác hỏi thăm, phải đi mấy chỗ mới gom đủ số lượng." Nhân viên cửa hàng vẫn còn nhớ Trương Ức Dao, "Khi đó tôi còn thắc mắc mua chim như vậy sao không mua cái lồng lớn, tôi đề cử mấy cái lồng, nhưng cô ta không cần. Ai mà biết cô ta mua giúp ai hay có chuyện gì!"
"Hai lần cô ấy mua chim cách nhau bao lâu?" Đới Húc hỏi.
"Cũng không lâu lắm, hơn một tuần."
"Thời gian cách nhau ngắn như vậy, lần nào cũng mua nhiều, cậu không hỏi cô ta mua chim về làm gì hả?" Mã Khải hỏi.
Nhân viên bất lực: "Tôi hỏi làm gì? Dù sao cũng là việc riêng của người ta, ban đầu tôi chỉ hỏi thăm vài ba câu, cô gái kia bảo tôi đừng hỏi nhiều, tôi chỉ là người làm công, đâu phải chủ cửa tiệm, xung quanh lại nhiều chỗ cạnh tranh, nếu tôi hỏi nhiều khiến khách không vui, không mua chim chỗ tôi nữa, ông chủ mà biết chắc chắn sẽ tính sổ. Vả lại anh chị nghĩ xem, tuy cô ta mua chim giá rẻ nhất nhưng vẫn có lợi nhuận, chúng tôi đương nhiên vẫn vui vẻ với cuộc làm ăn này."
"Vậy cậu còn nhớ chuyện gì khác không?" Đới Húc hỏi.
Nhân viên nhớ lại: "Lần thứ hai tới đây mua chim, cô ta có hỏi tôi có phố đằng trước bán chó mèo rẻ nhất bao nhiêu tiền. Tôi nói mình không biết, khu của tôi bán chim, bên kia bán chó mèo, tôi đâu có rảnh chạy qua đó, có điều nghe nói khoảng 50 - 60 NDT một con, mắc thì mấy chục nghìn tệ. Nghe tôi nói vậy, cô ta lẩm bẩm, tôi không nghe rõ, hình như là giá đó vẫn còn mắc. À đúng rồi, lần đầu tới chỗ tôi mua mười con chim, tôi thấy cô ta đi về hướng trạm xe buýt, tôi nói không được đâu, xe buýt đông người, không thể mang nhiều chim lên xe. Ban đầu cô ta không nghe, sau thấy có người mua ít hơn xe buýt cũng không cho lên, cô ta mới nói lát nữa sẽ gọi taxi, còn việc có gọi taxi thật hay không thì tôi không biết."
"Trừ việc không mua lồng chim, cô ta có mua đồ ăn cho chim không?" Đới Húc im lặng một lúc, lại hỏi.
Nhân viên lắc đầu: "Tôi hỏi cô ta cần không, cô ta bảo để sau đi, chỗ chúng tôi đồ ăn cho chim toàn bao lớn, dù cô ta khỏe thật nhưng cũng chỉ là một cô gái, không muốn vác nhiều là chuyện bình thường, nên tôi không quan tâm lắm. Chuyện này anh mà không hỏi thì tôi cũng quên."
"Cậu nói cô ấy rất khỏe?" Đới Húc hỏi.
"Đúng vậy, không phải cô ta chỉ tới mua chim hai lần thôi sao? Sao cậu biết cô ta rất khỏe?" Mã Khải vốn không nghĩ đây là vấn đề, nhưng nghe Đới Húc hỏi, cậu cũng thấy thắc mắc.
Nhân viên gãi đầu: "Sao biết cô ta khỏe hả... À, tôi nhớ ra rồi. Lần thứ hai cô ta mua tận hai mươi con lận. Trong tiệm không đủ, tôi phải chạy ra ngoài hỏi thăm mấy cửa hàng gần đây, cô ta ở lại trông tiệm giúp, đúng lúc có khách quen tới, trong nhà có con anh vũ lớn, cần mua lồng, anh ta thích cái lồng phong cách châu Âu chỗ chúng tôi, là cái kia!" Cậu nhân viên chỉ vào mấy cái lồng cao bằng một người lớn, "Cô ta thấy tôi giúp cô ta chạy qua tiệm khác hỏi thăm nên đã giúp anh khách kia lấy cái lồng đó ra, cái lồng nặng lắm, nếu nhẹ thì không thể giữ được một con anh vũ lớn, ai ngờ một mình cô ta có thể kéo ra, lúc chạy về tôi còn sững sờ, không ngờ cô gái trông bình thường lại có nhiều sức lực như vậy."
Q2.Chương 43: Việc không gấp cũng phải gấp
Nghe nhân viên cửa hàng nói rằng lồng chim rất nặng, Mã Khải không phục. Cậu quyết định tự mình thử sức một lần, nhân viên cũng không ngăn cản, nhường chỗ cho cậu. Mã Khải dù không được huấn luyện đặc biệt, nhưng là sinh viên trường cảnh sát, thể lực luôn là yếu tố được chú trọng. Ở tuổi thanh niên tràn đầy sức sống, cậu tự tin vào khả năng của mình. Tuy nhiên, khi cậu cố gắng nhấc chiếc lồng chim lên và kéo nó ra phía trước như cách nhân viên mô tả Tào Nguyệt Đình đã làm, kết quả lại khiến cậu xấu hổ. Chiếc lồng nặng hơn cậu tưởng, việc di chuyển nó không hề dễ dàng. Cảm thấy mất mặt, Mã Khải liền thúc giục Đới Húc cũng thử một lần.
Ban đầu, Đới Húc không muốn thử, nhưng trước sự nài nỉ của Mã Khải, anh đành phải xắn tay áo lên. Như Mã Khải đã nói, nhấc lên thì được, nhưng di chuyển nó ra ngoài là điều không thể. Lúc này, Mã Khải mới thực sự kinh ngạc trước thể lực của Tào Nguyệt Đình.
"Không thể nào, Tào Nguyệt Đình chỉ là một nữ sinh, sao lại có sức mạnh như vậy?" Ra khỏi cửa hàng, Mã Khải vẫn không ngừng nhắc đến chuyện lồng chim. Là một nam sinh trường cảnh sát, cậu không thể chấp nhận việc mình thua kém một cô gái cùng tuổi về mặt thể lực. Tuy nhiên, nghĩ đến việc Đới Húc cũng không thể làm được, cậu mới dần bình tĩnh lại. "Cũng may lão Đới cũng không thể mang nó ra, nếu không tôi xấu hổ lắm."
"Chuyện này không có gì đáng xấu hổ cả. Chúng ta đã điều tra rồi, Tào Nguyệt Đình từng là vận động viên, dù sau này không còn luyện tập chuyên nghiệp nhưng thể lực vẫn rất tốt." Đới Húc an ủi.
Mã Khải vẫn không phục: "Nhưng cô ta cũng không phải vận động viên ném lao chuyên nghiệp. Nếu là chuyên nghiệp thì em phục, nhưng bán chuyên thì... À, lão Đới, em cứ tưởng anh chắc chắn mạnh hơn em chứ. Nhìn cánh tay anh toàn cơ bắp, lại cao lớn thế kia, em tưởng anh sẽ dễ dàng hơn tôi. Không ngờ anh cũng..."
Nói đến đây, Mã Khải chợt nhận ra điều gì đó không ổn. Càng nghĩ, cậu càng cảm thấy kỳ lạ. "Lão Đới, em phát hiện ra rồi! Anh vừa rồi sợ em mất mặt nên cố ý không kéo ra đúng không?"
Đới Húc không xác nhận cũng không phủ nhận, chỉ cười ha hả rồi chuyển chủ đề. Mã Khải cũng biết mình vừa làm trò ngớ ngẩn nên không nhắc lại nữa.
Tào Nguyệt Đình đã mua chim hai lần, mỗi lần không ít thì nhiều, đúng như lời chủ cửa hàng đầu tiên họ ghé thăm nói. Cô ta không quan tâm đến chủng loại hay màu sắc, chỉ chọn những con rẻ nhất. Cách mua hàng này thật kỳ lạ, đặc biệt là khi cô ta không mua lồng chim, thậm chí cả thức ăn cũng không. Cô ta cũng không quan tâm đến việc những chú chim sẽ bị chật chội trên xe buýt. Tổng hợp lại, Đới Húc cho rằng Tào Nguyệt Đình không có ý định để những con chim đó sống lâu.
"Em nghĩ ra rồi, lão Đới! Em nghĩ ra rồi!" Trên đường rời khỏi trang trại, khi đi ngang qua trường đại học của Tào Nguyệt Đình và Trương Ức Dao, Mã Khải đột nhiên hứng khởi nói, "Không phải vì Trương Ức Dao xen vào mà Tào Nguyệt Đình chia tay bạn trai sao? Sau khi chia tay, cô ta vẫn muốn quay lại, dù bị từ chối nhưng vẫn nhẫn nhịn. Điều này thật không bình thường! Chắc chắn cô ta đã tìm được cách giải quyết khác. Cô ta mua nhiều chim như vậy chắc là để trút giận. Không phải có lần báo chí đưa tin về một người có xu hướng bạo lực, mua chim về hành hạ đến chết sao?"
Đới Húc liếc nhìn Mã Khải qua kính chiếu hậu, thở dài.
"Sao thế? Lão Đới, em nói không đúng hả? Em thấy rất hợp lý mà, sao anh lại thở dài?" Mã Khải bối rối hỏi.
Đới Húc lắc đầu: "Theo tôi thấy, cái tên Mã Khải này không hợp với cậu nữa rồi, nên đổi thành Mã Hậu Pháo."
Phương Viên ngồi bên cạnh vốn không định xen vào, nhưng nghe vậy thì không nhịn được bật cười.
Mã Khải gãi đầu, không hiểu tại sao mình lại bị gọi là "Mã Hậu Pháo". Cậu hỏi Phương Viên: "Phương Viên, cậu tốt bụng nhất, đừng cười nữa, giải thích giùm mình đi, sao mình lại thành Mã Hậu Pháo?"
"Cậu đi theo nãy giờ mà không biết chúng ta đến trang trại để làm gì sao? Cuộc điều tra kết thúc rồi, cậu mới đem mục đích ban đầu ra làm tổng kết. Cậu không chỉ là 'mã đứng sau pháo', mà phản ứng còn chậm nửa nhịp nữa." Phương Viên vừa cười vừa giải thích.
Mã Khải sửng sốt, vỗ trán mình rồi tựa lưng vào ghế thở dài: "Xong rồi! Chỉ số IQ của mình thật đáng thương!"
Lúc này, Đới Húc cũng bật cười. Phương Viên cười đến vai run lên. Thực ra, Mã Khải là người tốt, chỉ có điều đôi lúc hơi nhiều chuyện. Nhưng nếu cậu ấy không tái phát cái tật lắm mồm thì mọi chuyện sẽ vui vẻ hơn nhiều.
Chung Hàn chờ họ gần trường đại học. Anh đã xác định được thông tin về bạn trai cũ của Tào Nguyệt Đình nhưng vẫn chưa liên lạc vì nghe nói chàng trai này khá cá tính và không thích bị ép buộc. Sau khi suy nghĩ, Chung Hàn quyết định giao việc này cho Đới Húc. Anh hẹn Đới Húc đến để trao đổi thông tin, sau đó cùng Cố Tiểu Phàm điều tra xem Tào Nguyệt Đình đã xử lý đàn chim như thế nào sau khi mua.
"Tôi mới nhận ra hôm nay yên tĩnh thế này là vì thiếu một người." Chung Hàn nhìn qua Mã Khải và Phương Viên, nói với Đới Húc.
Đới Húc tránh ánh mắt của Phương Viên và Mã Khải, hỏi lại: "Chuyện gì thế? Hôm qua Lâm Phi Ca không đến, nói là không khỏe. Tôi nghe Mã Khải nói với Phương Viên rằng cô ấy bị cậu dạy dỗ nên tâm trạng không tốt, không muốn đi làm. Tôi vốn không để ý lắm, nhưng nghe cậu hỏi, tôi lại thấy có gì đó không ổn. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Lâm Phi Ca trêu chọc cậu à?"
"Nghê Nhiên trêu chọc tôi lâu như vậy mà vẫn ổn đấy thôi." Chung Hàn trừng mắt, "Tôi cũng không định không quan tâm cô ta làm gì, nhưng tiếc là cô ấy lại đi trêu Tiểu Phàm."
"Cô ấy nói gì khó nghe hả?" Đới Húc hỏi.
Chung Hàn hừ một tiếng: "Cô ấy nói bóng gió, ý là Tiểu Phàm không xứng với tôi, còn bảo cô ấy dùng thủ đoạn không tốt."
"Tiểu Phàm giận không?" Đới Húc nghi ngờ. Theo hiểu biết của anh, Cố Tiểu Phàm không phải người dễ nổi nóng.
"Nếu cô ấy nổi giận thì đã không còn là Cố Tiểu Phàm."
Đới Húc lắc đầu: "Cậu đấy, Tiểu Phàm còn không giận, cậu đã vội ra mặt. Đúng là việc không gấp cũng thành gấp."
Chung Hàn nhìn Phương Viên, rồi trừng mắt nhìn Đới Húc: "Người sáng suốt khi bị uy hiếp sẽ không chủ động công kích. Cố Tiểu Phàm là vợ chưa cưới của tôi, ai nghi ngờ cô ấy thì chẳng khác nào nghi ngờ ánh mắt của tôi có vấn đề. Vì thế, tôi bắt buộc phải ra mặt."
Đới Húc cười ha ha, vỗ vai Chung Hàn, không nói thêm gì. Tính cách Lâm Phi Ca thế nào, sau mấy tháng tiếp xúc, Đới Húc cũng hiểu. Với phong cách của Chung Hàn, chỉ khiến cô ấy chịu chút ảnh hưởng tâm lý, hôm sau không muốn đi làm đã là nhẹ.
Sau khi phân công rõ ràng, Đới Húc dẫn Mã Khải và Phương Viên đi tìm bạn trai cũ của Tào Nguyệt Đình. Họ nhanh chóng tìm ra ra hắn đang chơi game ở một quán net gần trường. Đới Húc biết đó không phải nơi hợp để nói chuyện, nên nhờ Mã Khải vào tìm người, còn mình và Phương Viên đợi bên ngoài. Một lát sau, Mã Khải quay lại, theo sau là một nam sinh có dáng người bình thường, da hơi vàng, không có gì nổi bật.
"Anh chị tìm tôi có việc gì?" Hắn nhìn Đới Húc rồi liếc sang Phương Viên, giọng điệu lấn lướt khiến người đối diện khó chịu.
Q2.Chương 44: Bị động chấp nhận
Phương Viên nhìn chàng trai trước mặt, rồi lại nhìn Mã Khải, ánh mắt như muốn hỏi: Có chắc đây đúng là người cần tìm không?
Mã Khải đứng phía sau gật đầu lia lịa, ra hiệu rằng chắc chắn không nhầm.
Phương Viên chỉ biết thầm cảm thán: Đúng là mỗi người một gu. Cô từng gặp Tào Nguyệt Đình, dù không phải mỹ nhân nhưng cô ấy có dáng người cao gầy khá chuẩn. Thế mà cô ta lại vì một người đàn ông trông chẳng khác gì kẻ lưu manh này mà khóc lóc, cầu xin dù đã bị phản bội? Phương Viên không thể nào hiểu nổi.
Đới Húc cũng đánh giá bề ngoài của chàng trai này. Anh lên tiếng chào hỏi: "Chào cậu, làm phiền cậu một chút. Chúng tôi là cảnh sát đội hình sự Cục Công An thành phố A, muốn hỏi cậu vài chuyện..."
Thanh niên kia tỏ ra mất kiên nhẫn, xua tay ngắt lời Đới Húc đang định lấy thẻ cảnh sát ra: "Được rồi, đừng nói nhiều nữa. Có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi còn phải về, bên kia đang chờ tôi. Mau lên, rốt cuộc có việc gì?"
"Nè, sao cậu không biết nói chuyện thế? Thái độ gì đây?" Mã Khải không vui.
Chàng trai quay lại nhìn Mã Khải, khinh khỉnh: "Tôi có thái độ gì? Thái độ này của tôi có vấn đề hả? Cảnh sát thì ghê gớm lắm sao? Tôi một không giết người, hai không phóng hỏa, là công dân tuân thủ pháp luật, mấy người quản được tôi sao? Có luật nào quy định tôi gặp mấy người phải cung kính không? Lấy ra xem đi!"
"Cậu..." Mã Khải nhíu mày, định nổi giận nhưng nhìn sang Đới Húc, cậu đành phải nhịn, chỉ biết trừng mắt nhìn hắn ta.
"Cậu tên Lương Khang đúng không? Hôm nay chúng tôi tới là muốn hỏi vài chuyện liên quan đến Tào Nguyệt Đình. Hai người trước đây từng là một cặp phải không?" Với kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, Đới Húc vẫn giữ được bình tĩnh.
Lương Khang trợn mắt. Vừa nghe đến tên Tào Nguyệt Đình, hắn càng ngạo mạn, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Mấy người xong chưa? Tôi và cô ta trước đây đúng là có yêu đương vài ngày, vậy thì sao? Con đàn bà đó lại gây chuyện gì bên ngoài hả? Cô ta chọc ai thì mấy người cứ đi tìm người đó, hỏi tôi làm gì? Tôi từng ở bên cô ta thì tôi phải chịu trách nhiệm cả đời cô ta sao? Nếu kiếp trước tôi là bố cô ta, đời này chuyện gì tôi cũng phải lo hết à?"
"Không cần cậu lo, chúng tôi chỉ hỏi vài câu thôi." Đới Húc cười trừ, "Thật ra hôm nay tới tìm cậu không chỉ vì Tào Nguyệt Đình mà còn chút liên quan đến Trương Ức Dao."
"Tiểu Dao?" Nghe đến tên Trương Ức Dao, Lương Khang lập tức thay đổi thái độ, giọng điệu từ bực bội trở nên tha thiết, "Tiểu Dao sao vậy? Có phải Tào Nguyệt Đình lại đi gây chuyện với cô ấy không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu là Tào Nguyệt Đình tìm Tiểu Dao gây chuyện, mấy người mau đi bắt cô ta, không cần hỏi tôi."
"Cậu tốt xấu gì cũng nghe xem chuyện gì xảy ra rồi hãy phán xét chứ?" Mã Khải khinh thường.
"Cậu biết cái gì!" Lương Khang trừng mắt, "Cậu quen con đàn bà Tào Nguyệt Đình kia không? Cậu biết cô ta là người thế nào không? Không biết thì đừng có nói! Tôi và Tào Nguyệt Đình từng ở bên nhau, đạo đức cô ta thế nào tôi là người rõ nhất. Cô ta không phải người phụ nữ bình thường đâu, chỉ cần chọc giận cô ta, chuyện gì cô ta cũng làm ra được. Tiểu Dao nào phải đối thủ của cô ta? Hơn nữa Tiểu Dao cũng không phải người chủ động đi gây chuyện với kẻ khác!"
"Biết rõ Tào Nguyệt Đình không dễ chọc, thế mà Trương Ức Dao còn dám thông đồng với bạn trai cô ta, đây không phải là chủ động gây chuyện à?" Mã Khải nhanh chóng tìm ra điểm yếu trong lời nói của Lương Khang.
Lương Khang lập tức thái độ, nhưng lời Mã Khải nói là sự thật. Thời điểm dây dưa với Trương Ức Dao, hắn vẫn chưa chia tay với Tào Nguyệt Đình. Nói Trương Ức Dao thông đồng với bạn trai người khác cũng là sự thật. Hắn chỉ có thể đen mặt, nghẹn lời một lúc rồi nói: "Tiểu Dao và Tào Nguyệt Đình không thân, cô ấy làm sao biết Tào Nguyệt Đình đáng sợ thế nào?"
"Cũng đúng, vấn đề này chắc chắn Trương Ức Dao không biết toàn diện như cậu." Đới Húc nói.
Lương Khang hừ một tiếng, không trả lời, thái độ không phải là không phục Đới Húc, mà là mỗi khi nhắc đến Tào Nguyệt Đình thì hắn lại giận sôi máu. Phương Viên đứng nhìn, vẫn im lặng không xen vào. Cô cảm thấy với tính cách này của Lương Khang, hắn chưa chắc thân thiện với người khác phái. Để Đới Húc và Mã Khải nói chuyện sẽ dễ dàng hơn. Cô và Trương Ức Dao không cùng phong cách, nếu lên tiếng sẽ không thoải mái, Lương Khang cũng sẽ khó chịu. Từ thái độ của Lương Khang, có thể thấy hắn và Tào Nguyệt Đình dù trước hay sau khi chia tay đều có rất nhiều 'chuyện xưa'.
"Chúng ta đứng đây nói chuyện hình như không tiện lắm nhỉ? Đứng ở cửa chắn đường người ra vào, sợ ảnh hưởng việc làm ăn của chủ quán." Đới Húc nghiêng đầu nhìn vào trong, "Vừa rồi người ta còn liếc ra ngoài mấy lần. Hay là lên xe rồi nói tiếp?"
Lương Khang tỏ ra không muốn, nhưng tình huống lúc này khác với ban đầu. Lúc trước Đới Húc chỉ nhắc đến Tào Nguyệt Đình, người mà hắn không còn hứng thú. Nhưng giờ có thêm Trương Ức Dao khiến hắn do dự. Sau một hồi suy nghĩ, hắn chọn cách dung hòa: "Được rồi, không cần đi xa, qua bên kia là được. Tôi không muốn lên xe của mấy người."
Đới Húc không ép, qua bên kia thì qua. Họ đi vài bước tránh lối đi cửa ra vào, đến khoảng đất trống giữa hai tòa nhà rồi dừng lại. Đới Húc hỏi: "Cậu và Tào Nguyệt Đình quen nhau bao lâu? Từ hồi cấp ba đã là một cặp sao?"
Lương Khang nhíu mày, hạ giọng chửi thề một câu rồi nói: "Cô ta có thể đừng gặp ai cũng nói bậy không? Hồi cấp ba tôi với cô ta đâu phải một cặp. Lúc đó cô ta cứ bám lấy tôi, bám chặt hơn keo dính nữa. Tôi muốn tránh cũng không được. Tôi nói thẳng với cô ta là tôi không có tình cảm, đừng lãng phí thời gian, nhưng cô ta không buông, còn bám chặt hơn. Người xung quanh hỏi, cô ta liền nói chúng tôi là một cặp. Người ta hỏi tôi, tôi giải thích, họ lại bảo: 'Cậu xem, cô gái nhà người ta thích cậu thế, cậu suy nghĩ lại đi!' Thế là tôi đành chịu, suy nghĩ lại, kết quả là hối hận muốn chết!"
"Ý cậu là từ đầu đến cuối cậu chưa từng thích Tào Nguyệt Đình?" Phương Viên im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng, "Vậy sao lại đồng ý ở bên cô ấy?"
"Vì lúc đó não tôi úng nước!" Lương Khang tức giận trả lời, rút điếu thuốc ra hút một hơi dài, nghiêng đầu phun khói, "Mấy người chưa thấy bộ dạng cô ta lúc trước đâu. Cao lớn thô kệch, nếu đánh nhau, tôi còn không biết là tôi đánh cô ta hay cô ta cho tôi ăn đấm. Đàn ông sao có thể thích phụ nữ như vậy? Một chút nữ tính cũng không có. Nhưng tôi phải công nhận, cô ta quả thật rất tốt với tôi. Mỗi lần tôi đau đầu, cô ta đều chạy đông chạy tây mua thuốc, mua đồ ăn. Mấy đứa bạn xung quanh đều khuyên tôi ở bên cô ta, bảo nếu ngại cô ấy béo thì khuyên cô ta giảm cân, ngại cô ta không có nữ tính thì khuyên cô ta thay đổi. Tốt xấu gì cũng nên cho cô ta cơ hội, thử xem sao. Không được thì cô ta cũng hết hi vọng. Thế là tôi đành lên thuyền, nghĩ rằng mình nên cho cô ta cơ hội. Nếu không hợp thì chia tay cũng không muộn. Ai ngờ, lần nào cũng ăn vạ, bỏ cũng không xong. Càng ngày tôi càng không chịu nổi cô ta. Ban đầu đã không nên đồng ý!"
"Trước khi biết Trương Ức Dao, cậu đã mấy lần nhắc đến chuyện chia tay với Tào Nguyệt Đình?" Đới Húc hỏi.
Lương Khang đếm đầu ngón tay, rồi đành buông xuôi: "Không biết, không đếm được. Cơ bản mỗi lần có gì không vừa ý, tôi lại nói chia tay. Tào Nguyệt Đình không đồng ý, rất cương quyết. Đôi khi tôi cũng thấy cô ta đáng thương, mỗi ngày trông mong tôi dịu dàng một chút. Nhưng vừa mềm lòng thì tôi lại không kiên trì được lâu. Tôi thật sự không chịu nổi cô ta. Tôi thừa nhận, cô ta vì tôi mà cố gắng giảm cân, có khi nhịn ăn mấy ngày liền, chỉ uống nước, rồi còn ngất xỉu vì tụt huyết áp. Bây giờ cô ta đúng là gầy đi, không còn khó coi như trước, nhưng da thịt của cô ta thì không thể nào thay đổi được!"
Q2.Chương 45: Tìm rắc rối
"Cậu muốn Tào Nguyệt Đình thay da đổi thịt là có ý gì?" Đới Húc hỏi.
Lương Khang bĩu môi: "Tôi nói nhiều như vậy, mấy người có nghe không hả? Cô ta chẳng có chút nữ tính nào, nếu tôi đánh nhau với cô ta, cũng không biết ai thắng ai thua. Mấy người tự nghĩ xem, nếu ở cạnh một người phụ nữ bình thường, tôi có cần lo lắng chuyện này không? Đừng hỏi tôi chỗ nào trên người cô ta cần thay đổi! Toàn bộ đều không đổi được! Tôi thừa nhận cô ta rất tốt, nhưng cái tôi muốn tìm là bạn gái, không phải mẹ hay bảo mẫu. Hơn nữa, với cách cư xử của cô ta, cô ta chẳng giống mẹ, cũng chẳng giống bạn gái, mà giống một nô lệ hơn!"
"Mong cậu nói chuyện khách quan chút đi, đừng vì Tào Nguyệt Đình từng là bạn gái của cậu mà công kích cô ấy như vậy." Dù đứng ngoài cuộc, nhưng nghe Lương Khang miêu tả Tào Nguyệt Đình ngày càng khó nghe, Phương Viên không nhịn được mà lên tiếng.
Lương Khang nghiêng đầu nhìn cô: "Cô là người thân của cô ta à? Rảnh rỗi quá không có việc gì làm sao? Tôi nói thẳng trước mặt cô ta cũng thế, cô nghĩ cô ta cần mặt mũi sao? Tôi nói cô ta như vậy, cô đoán xem cô ta nói gì? Cô ta bảo: 'Anh nói em thế nào cũng được, dù sao em sống chết cũng không chia tay với anh. Nếu anh muốn vứt bỏ em, chi bằng giết em đi! Dù anh giết em, em cũng sẽ biến thành quỷ đi theo anh!' Ban đầu tôi cũng cảm thấy cô ta rất tốt, có chút cảm động, nhưng lần nào cô ta cũng dọa tôi như vậy! Hơn nữa, giờ tôi đã hiểu ra một điều: đàn ông sẽ không bao giờ vì cảm động mà yêu một người! Ngay từ đầu tôi đã chẳng có chút tình cảm nào với Tào Nguyệt Đình. Lúc đó đầu óc tôi có vấn đề nên mới chấp nhận cô ta, sau này mới phát hiện sai lầm, nhưng lại không thể thoát ra được. Nhìn mặt cô ta, nghe giọng cô ta, tôi chỉ thấy bực bội."
"Cậu nói nặng lời với Tào Nguyệt Đình như vậy, cô ấy không hề buồn hay tức giận sao?" Mã Khải cảm thấy câu chuyện của Lương Khang thật khó tin. Cậu cũng thừa nhận mình đôi khi không giữ được mồm miệng, nhưng thái độ của Lương Khang đối với Tào Nguyệt Đình như thế thật sự không thể chấp nhận được. Lương Khang đã thế, sao Tào Nguyệt Đình lại có thể nhẫn nhịn?
Lương Khang nhún vai: "Tôi nói cô ta như vậy, cô ta đương nhiên không vui, nhưng tức giận sao? Cô ta dám nổi giận với tôi? Cô ta sợ xích mích với tôi, tôi sẽ có cớ để chia tay đấy! Tôi còn nghĩ thà biến mình thành kẻ đáng ghét, xem cô ta có thể nhẫn nhịn đến khi nào. Kết quả tôi thử, thật sự thử, cô ta tức giận đến mức chạy đi mua một thùng mì về ăn, chẳng hề nổi giận với tôi. Cuối cùng tôi cũng chán, lười phản ứng với cô ta nữa."
"Nếu vậy, tình cảm giữa cậu và Tào Nguyệt Đình đúng là có vấn đề." Đới Húc không có phản ứng mạnh như Mã Khải và Phương Viên. Nghe Lương Khang kể, thái độ của anh vẫn bình tĩnh, chỉ suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm.
Lương Khang thừa nhận: "Đúng thế, ngay từ đầu tôi đã nói rồi. Bây giờ mấy người mới nghe ra hả? Tình cảm giữa chúng tôi chẳng thể cứu vãn nữa!"
"Nếu tình cảm giữa hai người có vấn đề như vậy, hơn nữa cậu còn muốn chia tay với Tào Nguyệt Đình, tại sao lại thường xuyên đến phòng trọ của cô ấy? Ngay cả chị chủ nhà cũng có ấn tượng với cậu. Cậu nói xem, cậu qua đó thường xuyên làm gì?" Đới Húc đột nhiên cười hỏi.
Lương Khang hoàn toàn không ngờ anh lại hỏi vấn đề này, khí thế lập tức biến mất. Hắn lúng túng nhìn Đới Húc, ấp a ấp úng mãi vẫn không nói được câu nào rõ ràng.
Mã Khải như bắt được cơ hội, liền thúc giục: "Cậu sao thế? Lắp ba lắp bắp, định nghĩ ra kịch bản gì hả? Có chuyện thì cứ nói thẳng ra!"
"Tôi viết kịch bản gì chứ, có gì thực tế mà không dám nói!" Lương Khang càng biện minh càng lúng túng, "Tôi... Đúng là có qua đó ở vài ngày, nhưng... như vậy có chứng minh được gì đâu? Thứ nhất, lúc đó chúng tôi chưa chia tay, tôi thấy cô ta đáng thương nên muốn dịu dàng với cô ta một chút, cho cô ta thấy chút ánh sáng mặt trời. Thứ hai... Tôi cũng không phải ông già bảy tám chục tuổi! Tôi còn trẻ, ngoài Tào Nguyệt Đình ra tôi chẳng có ai khác, chút nhu cầu này tôi cũng không được phép hả? Cô ta là bạn gái của tôi, tôi qua chỗ cô ta ngủ, có gì sai? Tào Nguyệt Đình còn rất vui đấy! Nếu mấy người không tin, tôi sẽ lập tức gọi điện cho cô ta, bảo tôi muốn qua chỗ cô ta ở, cô ta còn phải dọn dẹp sạch sẽ để đón tôi đấy!"
Có lẽ vì thẹn quá hóa giận, Lương Khang nói quá thẳng. Một cô gái chưa có kinh nghiệm yêu đương, càng chưa nói đến chuyện thân mật nam nữ như Phương Viên mặt đỏ bừng, hai tai như muốn bốc cháy, đầu óc cứng đờ, hoàn toàn không nhận ra điều gì kỳ lạ.
Đừng nói Phương Viên, ngay cả Mã Khải cũng xấu hổ, đồng thời tỏ vẻ khinh thường cách làm của Lương Khang. Nhưng suy nghĩ lại, trong lúc này không nên chọc giận đối phương, nên anh chỉ trợn mắt, nhếch môi.
So với hai người, Đới Húc bình tĩnh hơn. Anh không đưa ra bất kỳ đánh giá nào, tiếp tục hỏi: "Ngoài những lý do cậu vừa nói, việc cậu thường xuyên qua nhà Tào Nguyệt Đình có phải vì Trương Ức Dao cũng ở đó không? Cậu muốn tìm cơ hội để tiếp cận cô ấy sao?"
"Cũng không hẳn." Lương Khang lập tức phủ nhận, "Tiểu Dao không phải loại con gái như anh nghĩ. Thật ra ban đầu tôi qua chỗ Tào Nguyệt Đình là để cho cô ta chút mặt mũi, cộng thêm nhu cầu của bản thân. Về sau, tôi thường xuyên qua đó là hy vọng có cơ hội gặp Tiểu Dao. Chuyện này là do tôi, tôi cố tình tìm cách qua đó để gặp cô ấy, nói chuyện vài câu, dần dần chiếm được cảm tình."
Nhắc đến Trương Ức Dao, Lương Khang như biến thành một con người khác. Giọng nói và thái độ của hắn trở nên dịu dàng, hoàn toàn không còn khắc nghiệt như khi nói về Tào Nguyệt Đình.
"Vậy cậu tạo cơ hội thế nào?" Đới Húc hỏi.
"Chuyện này cũng tự nhiên thôi, tôi không thể nói rõ từng bước. Ban đầu tôi nghĩ mọi thứ tùy duyên, nhưng lại vì Tào Nguyệt Đình mà mọi chuyện rối tung lên!" Lương Khang bực bội nói, "Nói thật, từ cái nhìn đầu tiên tôi đã thích Tiểu Dao. Cô ấy chính là mẫu người lý tưởng của tôi. Vừa nhìn thấy cô ấy, tôi đã cảm thấy chân mình như mềm nhũn. Cô ấy không chỉ xinh đẹp, mà còn có khí chất đặc biệt, yếu đuối, đơn thuần, hoàn toàn trái ngược với Tào Nguyệt Đình. Tôi cảm thấy Tiểu Dao chính là hình ảnh đối lập của Tào Nguyệt Đình. Ở Tào Nguyệt Đình, tôi chẳng tìm được điểm gì khiến tôi yêu thích, nhưng ở Tiểu Dao, tôi thật sự không thể tìm ra điểm nào khiến người ta không yêu!"
"Trước hết đừng miêu tả Trương Ức Dao, hãy nói xem quan hệ giữa hai người tốt lên như thế nào." Đới Húc nhắc nhở.
"Thật ra cũng không phải tốt lên ngay lập tức. Ban đầu tôi bắt chuyện với cô ấy, hình như cô ấy sợ người lạ. Tôi không ngừng tìm cơ hội làm quen, dần dần chúng tôi thân nhau hơn. Tiểu Dao cảm thấy tôi là người đàn ông có cảm giác an toàn, ở cạnh tôi cô ấy luôn có cảm giác ỷ lại. Mấy lần đầu còn ổn, nhưng sau đó cô ấy khóc lóc nói sợ không kiểm soát được bản thân, biết tôi và Tào Nguyệt Đình là một cặp mà vẫn qua lại với tôi. Tôi hứa với cô ấy sẽ chia tay với Tào Nguyệt Đình, chắc chắn không để chuyện gì xảy ra, sau đó sẽ đến với cô ấy, cho cô ấy một mối quan hệ nghiêm túc. Tiểu Dao rất tốt, còn khuyên tôi đừng vội vàng, cô ấy không muốn chen ngang tình cảm giữa tôi và Tào Nguyệt Đình, vì điều đó sẽ khiến cô ấy áy náy cả đời. Lúc đó nghe cô ấy nói, tôi rất khó chịu, quyết tâm sẽ cho cô ấy một câu trả lời. Nhưng không ngờ Tào Nguyệt Đình lại không chịu chia tay, còn cãi nhau với tôi một trận, sau đó đi tìm Tiểu Dao. Cô ấy tránh mặt tôi, tôi gọi điện thì cô ấy khóc lóc, nói không muốn làm người phá hoại hạnh phúc của người khác, nên từ đó không liên lạc với tôi nữa. Càng lúc tôi càng thấy cô ấy quá lương thiện, quá tốt, nên quyết tâm chia tay với Tào Nguyệt Đình. Ban đầu định ngay lập tức theo đuổi Tiểu Dao, nhưng nghĩ đến những chuyện Tào Nguyệt Đình đã làm, sợ gây thêm phiền phức cho cô ấy, nên tôi tạm thời chịu đựng."