Gần đến kỳ nghỉ Tết, hội anh em độc thân trong công ty cứ bàn tán mãi chuyện làm sao về quê mà không có bạn gái bên cạnh.
Có người đề nghị: "Hay là thuê một cô về mà đối phó."
Tôi cười nhạo: "Cậu muốn tự chui đầu vào cái bẫy lừa đảo đấy à?"
Tối hôm đó, Tôn Chí Hào đưa cho tôi xem một bức ảnh, bảo đó là em gái nó. Nó hỏi tôi có muốn thuê con bé về để đối phó với những lời xì xào, hỏi han của họ hàng không.
Tôi thấy khá xiêu lòng.
Nó dặn tôi một vài quy tắc ngầm về nam nữ, như không được hôn, không ngủ chung, không ôm ấp. Giới hạn cao nhất chỉ là nắm tay.
Tôi đều vui vẻ đồng ý.
Thế là, tôi dẫn Tôn Ái, em gái của Tôn Chí Hào, về quê.
Thế nhưng, tôi không lường trước được áp lực từ phía gia đình.
Trong bữa tiệc mời khách, mẹ tôi tặng cho Tôn Ái chiếc vòng ngọc gia truyền, rồi tất cả mọi người cứ giục tôi phải hôn con bé một cái, chẳng còn đường nào mà thoái thác. Tôi đành cẩn thận hôn nhẹ lên trán Tôn Ái.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khoảnh khắc ấy.
Tối đến, Tôn Ái chạy vào phòng tôi, nép vào lòng tôi.
Tôi sợ phát khiếp, vội vàng đưa con bé về phòng.
Thế nhưng, con bé lại tỏ vẻ không vui.
Tôi biết mọi chuyện không thể tiếp diễn được nữa, nên định chấm dứt hợp đồng thuê bạn gái với Tôn Ái. Nhưng con bé lại khóc lóc chạy ra khỏi nhà.
Tối đó, Tôn Chí Hào gọi điện. Tôi mắng cho nó một trận xối xả.
Tôn Chí Hào lạnh lùng đáp lại: "Mày tự phá vỡ cảnh báo của tao, mắng tao có ích gì?"
Nó cười lạnh rồi nói thêm: "Tự mang Tôn Ái trả lại cho tao, tao sẽ giúp mày giải quyết. Nhớ kỹ, mấy ngày này tuyệt đối không được dính nước. Nếu không thì tự gánh lấy hậu quả."
Cúp máy, tôi sững người.
Tôn Chí Hào không nhắc gì đến chuyện tiền nong, dường như quả thật là tôi đã sai trước.
Tôi gọi cho Tôn Ái nhưng điện thoại tắt máy, nhắn tin bảo con bé về cũng không thấy hồi âm.
Tôi đành đi tìm.
Trời bên ngoài âm u, cảm giác như sắp mưa.
Tìm quanh nhà suốt hai tiếng, sấm bắt đầu vang rền.
Tôi vội đội mũ, tìm một hiên nhà để trú.
Nhưng mặt vẫn dính vài giọt nước mưa.
Mưa đổ xuống như trút, có mấy người khác không mang ô cũng chạy vào trú.
Vừa bước vào hiên, mặt họ bỗng thay đổi rồi bỏ đi ngay lập tức.
Tôi tưởng dưới hiên có thứ gì, quay đầu nhìn lại thì ngoài mình ra, chẳng thấy ai cả.
Đúng lúc này, tin nhắn của Tôn Chí Hào gửi đến: "Nếu lỡ dính nước thì tuyệt đối không được lau, để nước tự khô. Nhớ kỹ, Tôn Ái nói gì cũng không được đồng ý, đưa nó đến chỗ tao là mày không sao."
Đọc xong, tôi vô thức chạm vào phần mặt đang ướt, rồi mở camera trước của điện thoại ra soi kỹ.
Vừa nhìn một cái, tôi giật thót, suýt nữa làm rơi điện thoại.
Nước mưa không nhiều, chỉ dính một chút mỏng trên mặt.
Nhưng chính chút nước mưa ấy lại hiện lên hình thù mờ nhạt giống như một vết son môi.
Tôi không phải người vô thần, nên không dám làm trái lời Tôn Chí Hào.
Đợi mãi cho đến khi tạnh mưa, tôi lấy tay che mặt, cố thu người vào góc trong cùng của hiên. Khi mưa tạnh, tôi cũng chẳng dám đi ngay, cứ ngồi đợi cho đến khi trời gần tối, mặt đất khô hẳn.
Không tìm thấy Tôn Ái, trời lại muộn, tôi đành về nhà.
Vừa vào nhà, lòng tôi nặng trĩu như đeo đá.
Tôn Ái đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện với mẹ, trên mặt vẫn còn vương vết nước mắt. Bố mẹ nói mấy câu nhắc nhở vợ chồng đừng cãi nhau rồi về phòng.
Tôi đành cắn răng đưa Tôn Ái về phòng.
Tôi nằm trên giường.
Tôn Ái không hề biểu lộ điều gì bất thường, ngoại trừ thái độ thay đổi đột ngột đối với tôi.
Tôi nhắn tin cho Tôn Chí Hào bảo ngày mai sẽ đưa Tôn Ái qua chỗ nó.
Tôn Chí Hào không trả lời.
Tôi hối hận vô cùng vì đã thuê bạn gái kiểu này, ngồi dựa vào đầu giường châm một điếu thuốc.
Lúc gạt tàn, tàn thuốc vô tình rơi vào tay. Tôi vội đưa miệng ra thổi.
Ngay cùng lúc đó, điện thoại nhận được tin nhắn của Tôn Chí Hào.
Nó bảo tôi nhanh ra mở cửa, nó đang đợi ở ngoài.
Tôi ra mở cửa, quả nhiên thấy Tôn Chí Hào đang đứng đó. Nó túm lấy tay tôi kéo ra ngoài.
Tôi vùng vẫy một hồi, hai người đã đến cổng khu tập thể.
Vừa kéo tôi đi, nó vừa nói mà không quay đầu lại: "Đừng quay đầu, nó đang bám theo sau rồi."
Tôi cảm thấy sau lưng nhẹ bẫng nhưng lành lạnh, khiến tôi không nhịn được muốn quay lại nhìn.
Giọng Tôn Chí Hào lạnh băng: "Tốt nhất đừng quay đầu, không là mày không về được đâu."
Tôi rùng mình, nghiến răng chạy theo sau Tôn Chí Hào.
Cho đến khi vào đến cửa nhà nó, cảm giác đó mới biến mất.
Tôn Chí Hào buông tay, hai đứa vào nhà.
Nó dẫn tôi vào một căn phòng, bảo tôi nghỉ ngơi, dặn bất cứ chuyện gì cũng không được ra khỏi phòng, có việc thì gọi nó.
Nhìn khuôn mặt cứng đờ của Tôn Chí Hào, tôi không nói gì thêm, vào phòng nằm ngủ. Khi đang ngủ lơ mơ, bỗng nhiên có một cơ thể lạnh lẽo chui vào trong chăn. Tôi giật mình, mở bừng mắt, bật đèn lên thì thấy trên giường trống không, chẳng có ai cả.
Điện thoại trong túi áo rung lên. Là mẹ gọi.
Tôi dứt khoát tắt máy.
Điện thoại lại đổ chuông.
Sau vài lần, tôi bực bội bắt máy.
Giọng mẹ run rẩy vọng ra, nghe như đang kêu cứu.
Rồi điện thoại "tít" một tiếng rồi ngắt.
Tôi hoảng loạn gọi lại, nhưng dù gọi thế nào cũng báo bận.
Tôi gọi cho bố, cũng y như vậy.
Tôi vội đứng dậy, sang gõ cửa phòng Tôn Chí Hào. Tôn Chí Hào không phản ứng. Tôi đẩy cửa nhìn vào, trong phòng trống trơn, không có ai.
Nhìn điện thoại, không biết từ lúc nào đã là 10 giờ sáng.
Tôi vừa gọi cho Tôn Chí Hào vừa bước ra cửa phòng khách.
Đi được vài bước, tôi bỗng nhận ra điều bất thường.
Điện thoại hiển thị 10 giờ.
Nhưng phòng khách có rất nhiều đồng hồ treo tường, tất cả đều chỉ 2 giờ sáng.
Tay tôi vừa đặt lên nắm cửa thì cánh cửa bỗng bị đẩy ra.
Tôi hãi hùng lùi lại hai bước, Tôn Chí Hào lườm tôi một cái, giọng lạnh lùng nói: "Chẳng phải đã bảo mày không được ra khỏi cửa sao?"
Trời bên ngoài tối đen như mực, không trăng không sao, đáng sợ vô cùng.
Tôi kể cho Tôn Chí Hào nghe nguyên do.
Nhưng nó chỉ cười lạnh, bảo tôi tự sờ xem trong tay mình đang cầm cái gì.
Tôi vẫn nắm chặt điện thoại trong tay, liền giơ lên.
Trong tay... hóa ra lại là một chiếc đồng hồ báo thức.
Tôn Chí Hào vung tay, bảo nó sợ tôi gặp chuyện qua điện thoại nên đã lấy đi từ trước.
Tôi lật chiếc đồng hồ báo thức lên, kim đồng hồ chỉ đúng 10 giờ, hoàn toàn không nhúc nhích...
Tôn Chí Hào vào nhà đóng cửa, rồi nắm lấy tay tôi hỏi có phải đã từng dính nước một lần rồi không?
Tôi đờ đẫn gật đầu.
Trở lại phòng, đầu óc tôi như muốn nổ tung.
Tôi trùm chăn, đến đèn cũng chẳng dám tắt. Lúc nãy Tôn Chí Hào còn bảo ngày mai hai đứa sẽ về nhà tôi, đón Tôn Ái về.
Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết mình đã dính vào một rắc rối không nhỏ. Tôi tự tát mình mấy cái, hối hận vì đã hôn cái nụ hôn đó.
Bụng hơi đau, tôi vào nhà vệ sinh ngồi. Cũng may ở đây không phải bồn cầu, nếu không chắc mông đã dính nước rồi.
Đang lúc thư giãn, bỗng nghe tiếng nước chảy róc rách.
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Không biết từ lúc nào, sàn nhà đã lênh láng nước.
Vòi nước trong bồn rửa mặt bị mở ra.
Tôi vội đứng dậy, lao thẳng ra khỏi nhà vệ sinh, suýt chút nữa là lại dính nước rồi.
Kéo quần lên, tôi đi gõ cửa phòng Tôn Chí Hào, gọi nó vào xử lý cái nhà vệ sinh.
Sau khi nó xử lý xong, nó nhíu mày.
Tôi định giải thích nhưng nó xua tay bảo không liên quan đến tôi.
Đột nhiên, tôi cảm thấy dưới lòng bàn chân hơi ẩm ướt, rồi run rẩy nói với Tôn Chí Hào: "Đế giày tôi hình như bị rò nước."
Tôn Chí Hào tát mạnh vào mặt tôi mấy cái, đẩy tôi vào phòng, giọng cứng đờ nói: "Sáng mai tao sẽ mở cửa, rồi dẫn mày đi đón Tôn Ái. Nhớ kỹ, cởi giày ra, tuyệt đối không được động đậy!"