Chương 31

Editor: Thảo Anh

Ngôn Tố Hoài đã tỉnh ngay từ khoảnh khắc cô lột quần anh xuống.

Anh không mở mắt. Ban đầu, anh cứ ngỡ đó chỉ là ảo giác trong cơn mơ màng, nhưng cảm giác này dần trở nên chân thực vô cùng, một bàn tay đang bao trọn lấy sinh thực khí của anh, vuốt ve lên xuống.

Bàn tay ấy vừa mềm vừa non, động tác rất chậm, như thể đang cố ý cảm nhận hình dáng và nhiệt độ của anh. Động tác dịu dàng thong thả ấy lại mang theo sức công phá đầy ma mị.

Anh biết mình đã cương. Cứng rất nhanh. Còn nhanh hơn cả tốc độ lý trí anh tỉnh táo lại. Chẳng có người đàn ông nào bị đối xử như vậy mà có thể tiếp tục chìm trong giấc ngủ.

Thế là anh mở mắt. Trong tầm mắt ngày càng rõ nét, đập vào mắt anh chính là một cảnh tượng khiến huyết quản như muốn nổ tung, thiếu nữ đang quỳ bên chân anh.

Tư thế quỳ của cô không hề cứng nhắc, trái lại còn phát huy tối đa sự mềm mại của cơ thể. Mông vểnh cao, bộ đồ bơi bó sát cắt cao khiến hai múi mông bị siết thành hai đường thịt căng mọng. Theo tư thế quỳ xoạc chân, lớp vải đồ bơi lún vào trong, để lộ phần lớn bờ mông trắng ngần giữa không trung, cực kỳ bắt mắt trong màn đêm.

Cô không khoác chiếc áo ngoài kia. Theo động tác cúi người, phần cổ áo khoét sâu của bộ đồ bơi hơi trễ xuống, ôm trọn hai bầu ngực tròn đầy chực trào, ép ra một khe ngực sâu hoắm. Mái tóc đen như thác đổ hòa vào đêm đen trên hoang đảo, vài lọn tóc như muốn che đậy mà lại càng làm lộ rõ vẻ xuân sắc trước ngực, vài lọn khác rủ xuống gốc đùi anh, khẽ lướt qua da thịt theo từng chuyển động.

Những ngón tay thon dài xinh đẹp của cô không chút rào cản nắm lấy nhục bổng đang cương cứng dữ tợn, từng chút một tuốt lên trên, rồi còn thò lưỡi cúi xuống thăm dò. Cô giống như đã khao khát từ rất lâu. Cú liếm này không hề do dự, cũng không hề nhắm mắt.

Cảm giác ướt át ập đến rất nhanh. Là đầu lưỡi của thiếu nữ đang liếm nhục bổng anh. Cô ngước mắt nhìn anh, đuôi mắt xếch mang theo vẻ phong tình tự nhiên, cô chẳng buồn che giấu sự quyến rũ của mình. Trong ánh mắt cô tràn đầy sự thản nhiên, thậm chí còn thoáng qua một tia tinh quái.

Cô cứ thế nhìn chằm chằm anh, đôi mắt chứa nụ cười tiếp tục liếm láp. Cô dường như rất hiểu các điểm nhạy cảm của dương vật nằm ở đâu, một tay vừa tuốt, vừa nghiền nát kích thích quanh quy đầu, một tay dùng lưỡi liếm dọc thân gậy một cách ung dung, thậm chí còn nghiêng đầu dùng đôi môi khẽ ngậm lấy phần dưới của nhục bổng từ một bên, cố ý tiết ra nước bọt làm ướt sũng nó.

Ngôn Tố Hoài biết cô muốn tiến hành từng bước một. Cô liếm những vị trí tương đối kém nhạy cảm, nhất quyết không liếm trực tiếp vào quy đầu. Giống như biết rõ phần ngon nhất của chiếc bánh kem là quả dâu tây trên đỉnh nhưng lại cố tình để dành đến cuối cùng mới thưởng thức.

Dù là trong khoảnh khắc này, cô vẫn muốn treo lửng khát vọng của anh.

Cảm giác này cực kỳ dày vò, nhưng lại khiến Ngôn Tố Hoài có hứng thú ngắm nhìn dáng vẻ hiện tại của cô. Quỳ dưới đất, chổng mông lên, tận hưởng cây gậy thịt trong tay một cách thỏa thích. Vừa liếm vừa nhìn chằm chằm chủ nhân của nó một cách không biết xấu hổ.

Dáng vẻ hiện tại của cô giống cái gì nhỉ?

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt lạnh lùng thoáng qua một tia cười cợt.

Hàng Vãn thấy đôi môi thiếu niên mấp máy, thốt ra hai chữ không thành tiếng. Cô không biết đọc khẩu hình, nhưng cô hiểu.

Chó cái.

Nửa đêm thèm gậy thịt đến mức chủ động lột quần người ta ra ăn giữa đám đông. Rõ ràng là đang mạo hiểm bị phát hiện bất cứ lúc nào, thế mà cô vẫn vui thú trong đó, chẳng biết liêm sỉ là gì. Đây không phải chó cái thì là gì?

Chỉ vỏn vẹn hai chữ đó thôi đã khiến cô hưng phấn đến cực điểm. Hàng Vãn run rẩy mi mắt, lưỡi từ thân gậy từ từ liếm ngược lên, cả mặt lưỡi áp sát vào, cảm nhận những mạch máu trên nhục bổng đang căng phồng nhảy nhót dưới đầu lưỡi.

Cùng lúc đó, lòng bàn tay cô phủ lên quy đầu, các đầu ngón tay lần lượt mơn trớn dây hãm, rãnh quy đầu và lỗ sáo, lúc nặng lúc nhẹ luân phiên. Tiếng thở dốc của thiếu niên dần át đi tiếng liếm láp yếu ớt của cô, trở nên rõ mồn một. Hàng Vãn biết anh đang rất có cảm giác, nơi cổ họng phát ra tiếng cười khẽ thỏa mãn, nhưng động tác của tay và miệng vẫn không dừng lại.

Trong lúc mơn trớn, cô đã cảm nhận được anh bắt đầu tiết dịch. Cổ tay linh hoạt kéo ngược lên trên, ép ra thêm nhiều dịch hơn, rồi dùng ngón tay quẹt lấy một vũng dịch trong vắt từ lỗ sáo, xoay cổ tay thoa đều lên khắp quy đầu. Sau đó, cô dùng bàn tay dính đầy dịch tuyến nồng đượm trượt dần xuống thân gậy, đồng thời đầu lưỡi lại leo lên, lướt qua các ngón tay, nhanh chóng tiến sát đến quy đầu.

Đây là lần đầu tiên cô liếm cao đến vậy. Cô đã xem qua vô số "tài liệu học tập", tự nhiên hiểu rất rõ các bộ phận nhạy cảm của nam giới. Cô thử liếm lên phần dây hãm nối giữa quy đầu và thân gậy. Thiếu niên hít vào một hơi rõ rệt lọt vào tai cô, đối với cô đó như một sự khích lệ. Cô không dùng lực, chỉ dùng đầu lưỡi liếm láp qua lại vài lần đã khiến anh phải nhẫn nhịn thở dốc.

Tiếp đó, cô bắt đầu dùng lưỡi xoay vòng quanh quy đầu. Quy đầu của anh quá lớn, cô cần phải nắm lấy gốc dương vật, đưa đẩy cả cây gậy thịt để trợ lực mới có thể dùng lưỡi liếm hết một vòng. Đôi môi cô cố tình không chạm vào nhục bổng, chỉ dùng chiếc lưỡi nhỏ trơn mềm xoay vòng, treo lửng dục vọng của anh.

Cô có thừa kiên nhẫn để mài giũa tiếp. Cho dù xung quanh là đám đông đang say ngủ, cho dù có thể có người thức giấc bất cứ lúc nào. Cô biết anh cũng thích sự kích thích từ môi trường này. Bởi vì ở khoảng cách cực gần, cô thấy dịch tuyến ở lỗ sáo tiết ra càng lúc càng mãnh liệt. Cô rõ ràng đã cố tình tránh né chỗ đó, nhưng dịch trong vắt nhiều đến mức tràn ra khỏi lỗ nhỏ trên đỉnh, bị đầu lưỡi cô cuốn đi, xoay quanh quy đầu rồi lại thoa thêm một lớp dày hơn.

Hàng Vãn đã không còn phân biệt được trong đêm tối, thứ ánh nước lung linh trên quy đầu là nước bọt của mình hay là dịch dâm của anh. Cô chỉ biết thứ dịch này khi vào miệng có một vị mặn nhẹ, không hề có mùi lạ như cô tưởng tượng, nhanh chóng bị nước bọt tiết ra liên tục của cô làm loãng đi. Cô vừa liếm vừa có tâm trí để nghĩ ngợi, hóa ra "nước dâm" của con trai lại có vị như thế này.

Cô không bài xích. Thế là, Hàng Vãn táo bạo vươn lưỡi về phía đỉnh cao nhất của sinh thực khí, liếm lên rãnh đang tràn dịch, trượt nhẹ lên tận lỗ sáo. Chỗ này của anh nhạy cảm quá mức, chỉ cần đầu lưỡi chạm khẽ rồi tách ra, cô cũng có thể cảm nhận được cơ thể anh run rẩy nhẹ.

Kiến thức lý thuyết của Hàng Vãn rất phong phú, biết chỗ này không giống như vùng dây hãm, vì quá nhạy cảm nên không được kích thích quá đà, cần phải kiểm soát lực đạo, nếu không sẽ dễ phản tác dụng khiến đối phương khó chịu. Cô không dùng lực, trái lại cứ nhấm nhẳng liếm từng chút một, ngón tay không biết từ lúc nào cũng leo lên, mơn trớn quanh vùng dây hãm.

Mỗi nơi cô kích thích đều là điểm nhạy cảm, cô hiểu rõ điều đó. Bởi vì khi đang liếm mút, bàn tay nắm lấy gốc dương vật đã cảm nhận được phản ứng thành thực từ cơ thể thiếu niên. Cây gậy thịt này trong tay cô dường như có linh hồn, dưới sự nuôi dưỡng của cô vẫn không ngừng to lên.

Còn ánh mắt thâm trầm của thiếu niên từ đầu đến cuối không hề rời khỏi người cô. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, cô liếm cực kỳ cẩn thận, chẳng khác nào một cô bé không biết thỏa mãn đang ăn kẹo mút, dùng đầu lưỡi nghiền nhẹ một lượt rồi lập tức tách ra, thăm dò liên tục, vừa thèm vừa sợ. Giống như sợ liếm thêm một cái nữa thì viên kẹo sẽ tan biến quá nhanh trên đầu lưỡi. Cô vừa liếm, vừa dùng ánh mắt ngây thơ ngước nhìn anh.

Ngôn Tố Hoài nheo mắt lại.

Hừ, lại còn là một con chó cái dâm đãng cố tình giả nai.

Tiếc là lúc này không tiện nói chuyện, nếu không anh thực sự muốn biết, nếu dùng câu này để nhục mạ cô, liệu cô có vô thức khép chặt đôi chân, liệu có hầu hạ nhiệt tình hơn không.

Hàng Vãn nhận thấy, hơi thở gấp gáp của anh là thật, mà thần sắc không chút sơ hở cũng là thật. Anh nhìn chằm chằm cô, giống như đang chấm điểm thái độ phục vụ của cô vậy. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, luôn giữ vẻ mặt không dám vượt lễ nghi. Anh vốn tưởng cô sẽ tiến hành từng bước một như trước, từng chút một tăng thêm lực liếm, nhưng cô lại nhân lúc anh thả lỏng cảnh giác mà mở đôi môi, cúi đầu xuống, đột ngột ngậm lấy quy đầu anh.

"Suỵt..." Sự tấn công bất ngờ khiến Ngôn Tố Hoài không nhịn được mà trầm giọng rên nhẹ.

Quá sướng. Miệng cô vừa mềm vừa nóng. Khoang miệng mềm mại bao trọn lấy quy đầu, mang lại cảm giác mà anh có tự sướng bao nhiêu lần cũng không thể sánh bằng. Chưa kể khi làm việc này, cô luôn nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt không hề né tránh. Giống như ngậm gậy thịt của anh cũng bình thường như việc ăn cơm uống nước vậy.

Và sự tấn công của Hàng Vãn đến bây giờ mới thực sự bắt đầu, cô đã sớm dùng cây gậy thịt giả kia để khai phá khoang miệng mình. Vì vậy cô có thể cảm nhận rõ ràng, so với cây gậy giả mà cô đã quá quen thuộc, cái của Ngôn Tố Hoài còn to hơn một vòng. Cô ngậm vào hơi vất vả, khóe môi bị căng rộng. Nhưng Hàng Vãn tự nhủ, đây là một quá trình thích nghi, giống như cô đã quen với cây gậy giả kia thôi, lặp đi lặp lại vài lần là ổn.

Cô ngậm gậy thịt trong miệng, sau khi đã dần quen với kích cỡ, cô tiếp tục cúi người nuốt sâu xuống, lưỡi khuấy động bên trong, thậm chí còn không quên dùng tay tuốt nửa đoạn dưới, đó là nơi khoang miệng có hạn của cô không thể chăm sóc tới.

Gậy thịt đâm trúng cổ họng cô, thế mà vẫn còn hơn một nửa lộ ra ngoài. Lúc này cô mới có cảm giác thực tế về chiều dài cụ thể của anh, bắt đầu dùng miệng nhỏ đưa đẩy lên xuống. Cô đã xem quá nhiều "tài liệu học tập", quá hiểu cách ngậm thế nào để đàn ông sướng nhất.

Khi nuốt xuống, cô nín thở, thả lỏng khoang miệng, hơi mở họng ra để giảm bớt cảm giác cộm khi quy đầu thúc vào. Khi nhả ra, cô dùng lực bú mút quy đầu, rút hết không khí bên trong khoang miệng, cố gắng để bên trong đạt trạng thái chân không. Cứ thế lặp đi lặp lại, khi cô nhả gậy thịt ra, nơi miệng phát ra tiếng "pụp" nhẹ, giữa làn môi và quy đầu kéo ra một sợi dâm thủy trong suốt, cả cây nhục bổng ướt sũng, cực kỳ tương xứng với đôi mắt ngập nước của cô.

Trước khi sợi tơ dâm này kịp đứt, cô đã đuổi theo ngậm lấy lần nữa, đôi môi bao trọn cả quy đầu mà bú mút. Ngôn Tố Hoài thấy đôi má thiếu nữ hóp sâu lại. Dù cô đã cố gắng không phát ra âm thanh, nhưng khi bú mút vẫn không tránh khỏi tiếng "chùn chụt", nghe rất rõ trong những khoảng lặng của gió.

Hàng Vãn cố gắng nuốt càng lúc càng sâu, thử mở họng mình ra để tiếp nhận. Cô thường xuyên luyện tập thâm hầu bằng gậy giả, nhưng anh quá thô, lại cứng hơn, cổ họng cô hiện tại hoàn toàn không chứa nổi, đối với cô vẫn cần phải thích nghi. Hơn nữa khác với silicon, chất dịch tiết ra từ đầu gậy thịt dính vào cổ họng cô, lửng lơ nửa chừng, mang theo vị hơi mặn và cảm giác keo dính. Thứ chất lỏng lạ lẫm cưỡng ép xông vào sâu trong khoang miệng, cảm giác này rất kỳ quái, cô biết đối với nhiều người thì chẳng khác nào tra tấn.

Nhưng cô lại nghiện một cách kỳ lạ. Đúng hơn là toàn bộ tế bào trên người cô đã hưng phấn đến cực điểm. Dù chẳng liên quan gì, nhưng Hàng Vãn lại liên tưởng đến những người đam mê môn thể thao mạo hiểm. Cuối cùng cô cũng hiểu ra, hóa ra cảm giác nguy hiểm như đi trên lưỡi dao này có thể thúc đẩy con người ta đạt được trải nghiệm sinh mệnh tột đỉnh nhất trong sự sợ hãi và khoái lạc.

Giống như cô bây giờ. Vụng trộm giữa đám đông đang ngủ say, tận hưởng cảm giác cấm kỵ này, nhưng lại sợ hãi việc thực sự bị phát hiện. Đối với cô, việc bị phát hiện có lẽ còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nếu có ai đó trong đám học sinh tình cờ tỉnh lại lúc này... họ sẽ thấy gì? Thấy cô nàng ủy viên học tập ăn mặc chỉnh tề thường ngày, nữ thần khối tự nhiên cử chỉ nhã nhặn, đang quỳ phục trước mặt một nam sinh, đầu vùi sâu vào giữa hai chân anh, chổng mông lên, miệng ngậm chặt gậy thịt.

Quá kích thích. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đó thôi, Hàng Vãn đã cảm thấy nước dâm của mình lại không kẹp nổi nữa, mi mắt cũng run rẩy mất kiểm soát. Miệng cô bú mạnh một cái, khiến thiếu niên cũng không kìm được phát ra một tiếng thở dốc nặng nề.

Ngay lúc đó, bên cạnh truyền đến tiếng động sột soạt. Hàng Vãn vừa mới nuốt đến sâu nhất, nghe thấy động tác này, tim đột nhiên lỡ một nhịp. Rồi cô liếc thấy bằng mắt quang, một nam sinh nằm cách Ngôn Tố Hoài vài bước chân, vốn đang quay lưng về phía họ ngủ say, đột nhiên trở mình mà không có dấu hiệu báo trước, quay mặt về phía họ!

Cậu ta tỉnh rồi sao? Hay chỉ là vô thức trở mình trong mơ?

Trước khi tim kịp nhảy ra ngoài, quán tính của động tác đã khiến gậy thịt thúc mạnh vào họng. Hàng Vãn nén cơn ho dữ dội, ngẩng đầu muốn rút gậy thịt ra khỏi miệng, nhưng lại bị một bàn tay nhấn chặt lên đỉnh đầu. Quy đầu lại chặn đứng lên, cổ họng cảm nhận được áp lực mãnh liệt.

"Ưm..."

Các giác quan bị phóng đại vô hạn, cô nghe thấy tiếng lẩm bẩm mơ hồ từ người bên cạnh. Không phân biệt được đó là lời mê sảng trong mơ hay là tiếng thở nhẹ khi tỉnh giấc.

"Ưm... các cậu... đang làm gì thế..."

Khoảnh khắc này, tim Hàng Vãn đập nhanh hơn bao giờ hết. Ngôn Tố Hoài chắc chắn cũng nghe thấy, nhưng bàn tay kia không hề có ý định buông tha cô, anh im lặng nhưng bá đạo ngăn chặn hành động rút lui của cô.

Anh điên rồi sao?! Anh không sợ bị phát hiện à?!

Cô vừa kinh vừa sợ, mi mắt run rẩy liên tục, ngước nhìn anh như cầu cứu. Ánh mắt anh bình tĩnh đến đáng sợ, khóa chặt lên người cô, coi như không nghe thấy mọi thứ xung quanh. Thiếu niên rèm mi hơi rủ, thần sắc lạnh nhạt, chỉ có khóe môi nhếch lên một độ cong tinh quái, dùng khẩu hình mà chỉ mình cô hiểu để ra lệnh một cách không tiếng động.

Tiếp tục.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!