Chương 17
Editor: Thảo Anh
Hàng Vãn chẳng thèm nể nang gì mà tặng cho Ngôn Tố Hoài một cái lườm cháy mắt. Cô chống tay lên lồng ngực anh, ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo.
"Tôi không có nghĩa vụ phải giúp cậu."
Ngôn Tố Hoài lại tỏ vẻ thấu hiểu mà gật đầu, khóe môi hiện rõ nụ cười mỉa mai: "Hóa ra bạn học Hàng Vãn không biết cách chiều lòng đàn ông à."
Hàng Vãn: "... Ngôn Tố Hoài, cậu có ý gì?"
Cái gì mà cô không biết chiều lòng đàn ông? Cô thừa biết anh đang cố tình khích bác, nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng, ngay cả ở phương diện này, cô cũng không muốn nhận thua.
"Bạn học Hàng Vãn là học ủy lớp bên cạnh đúng không? Chắc hẳn là một học sinh gương mẫu thích giúp đỡ người khác nhỉ? Giờ trên đảo chỉ còn hai chúng ta, chẳng lẽ không nên tương trợ lẫn nhau sao, bạn học Hàng Vãn?"
Ngôn Tố Hoài thản nhiên tiến lại gần, phần hạ bộ áp sát vào cô. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ xa cách, nhưng lời thốt ra lại vô cùng hạ lưu: "Cặc cứng rồi, muốn đụ cậu."
Hàng Vãn hít một hơi sâu. Phải nói rằng, Ngôn Tố Hoài vốn sở hữu một bộ dạng thanh lãnh cô độc, giờ đây gương mặt vương lại những giọt nước cô vừa phun ra, lạnh lùng cầu hoan thế này quả thực khiến nội tâm cô dao động trong thoáng chốc.
"Tôi đã bảo là ở bãi biển không được..."
Ngôn Tố Hoài lạnh lùng ngắt lời cô, cười nhạt: "Tôi có bảo là sẽ đụ l*n cậu đâu?"
Anh dẫn dụ từng bước, bàn tay không biết từ lúc nào đã áp sát vào đôi gò bồng đảo của cô, bóp chặt lấy.
"Hàng Vãn, chẳng phải lúc nãy cậu dâm lắm sao? Từ tối qua đã bắt đầu quyến rũ tôi rồi còn gì?" Ngôn Tố Hoài liếm môi, rũ mắt nhìn bầu ngực đang bị mình nắm gọn, khẽ cười, "Không lẽ còn bắt tôi phải dạy cậu cách chiều chuộng tôi sao?"
Chỉ một câu nói đó thôi đã đánh sập lý trí của Hàng Vãn. Dù cô thích thủ dâm và có chút nghiện tình dục, nhưng cô thực sự là một xử nữ có kinh nghiệm lý thuyết đầy mình mà kinh nghiệm thực tế bằng không. Nhưng Ngôn Tố Hoài đã khích tướng, cô không muốn thừa nhận mình kém cỏi.
Một mặt cô không muốn bị đối thủ coi thường, mặt khác... cô thực sự rất muốn biết anh có "lớn" hay không. Nếu chỉ dùng tay giúp anh... thì coi như để cô "kiểm hàng" trước vậy.
"Được, nhưng tôi có một điều kiện, cậu có nghe không?"
Ngôn Tố Hoài ngồi cưỡi trên eo cô, thẳng người lên. Hàng Vãn thấy sợi dây chuyền bạc nơi cổ anh phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ. Anh thản nhiên thò tay vào trong quần ngay trước mặt cô. Hàng Vãn nhìn qua lớp quần bơi, thấy tay anh dường như đang nắm lấy tính khí mà tuốt lên tuốt xuống.
Ngôn Tố Hoài chẳng thèm tránh né mà thốt ra vài tiếng thở dốc, đuôi mắt hơi ửng hồng nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ kiêu ngạo. Anh vừa tự sướng vừa nhếch môi nhìn cô, cứ như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô, chỉ là anh đang tự tìm vui cho mình.
"Điều kiện? Cậu nói đi."
Chiếc sơ mi trắng nửa khô nửa ướt dán chặt vào lồng ngực và bụng, phác họa rõ thân hình của chàng trai. Lúc này cô mới nhận ra vai anh rất rộng, eo rất thon, nếu anh nằm phủ lên người cô, dù là hai tay bám vào vai hay đôi chân quấn lấy eo anh, chắc hẳn đều sẽ là những trải nghiệm tuyệt vời... Nhưng với điều kiện là, con cặc của anh phải dùng tốt. Nếu nó còn chẳng bằng cái dương vật giả của cô thì anh cứ cút xéo đi cho rảnh.
"Vạn nhất cậu còn chẳng bằng cái dương vật giả của tôi..." Hàng Vãn thừa nhận Ngôn Tố Hoài khi tự sướng trước mặt cô trông rất gợi cảm, nhưng suy nghĩ của cô lại rất thực tế, "Thì cậu biến đi, cút xa tôi ra một chút. Ngôn Tố Hoài, nghe rõ chưa?"
Lời lẽ của cô không chút khách khí, cứ như đã biết trước kết quả mà xả cơn bất mãn lên người anh. Đây là một cuộc đàm phán. Đàm phán về việc anh có đủ tư cách trở thành đối tượng giải tỏa dục vọng cho cô hay không. Suy nghĩ của cô rất đơn giản: cô chỉ cần một lối thoát cho ham muốn. Ngôn Tố Hoài chẳng là gì của cô cả, cô không nhất thiết phải dựa vào anh để giải quyết. Thứ cô cần là con cặc lớn mà cô hằng khao khát bấy lâu, chứ không phải con người anh.
"Hừ." Ngôn Tố Hoài nhìn cô bằng ánh mắt giễu cợt, "Nếu kích cỡ của tôi không làm cậu hài lòng, cậu cứ việc bảo tôi cút, tôi cũng sẽ không chạm vào cậu nữa, được chứ?"
"Chốt thế đi." Hàng Vãn nhếch môi, "Cậu cởi ra đi."
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt không chút gợn sóng của Ngôn Tố Hoài, cô bỗng thấy có chút hồi hộp. Thực ra cô chưa từng dùng dương vật giả để đâm vào trong, chỉ dùng chúng để luyện tập khẩu giao. Cô vẫn còn là xử nữ, bình thường thủ dâm cũng không dám chơi quá bạo, mọi sự khích bác của cô với Ngôn Tố Hoài đều là đang "thùng rỗng kêu to". Dù sao thì cái dương vật giả cô mua cũng dài tới 18cm, nếu thực sự chọn bạn tình theo tiêu chuẩn đó, chắc cả đời này cô chẳng tìm được ai.
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ mông lung, cô nhận ra Ngôn Tố Hoài đã hơi kéo quần xuống, tính khí đang cương cứng bấy lâu bật ra, cứ thế đột ngột xông vào tầm mắt Hàng Vãn.
Dương vật của anh có màu sắc rất lạc quẻ so với bất kỳ vùng da nào trên cơ thể. Da anh rất trắng, nhưng cả khúc thịt ấy lại mang một màu hồng thịt nhạt, phần quy đầu màu đậm hơn, hơi ngả sang màu đỏ tím tối.
Cô càng không ngờ rằng, Ngôn Tố Hoài trông có vẻ lãnh cảm nhưng khi tính khí cương lên hết mức, những đường gân xanh trên khúc thịt nổi lên cuồn cuộn, phần quy đầu hơi hếch lên vì sung huyết mà đỏ thẫm, trông cực kỳ có tính xâm lược. Lúc này, chàng trai dùng những ngón tay thon dài bao quanh khúc thịt thô dài, tuốt mạnh lên tận quy đầu, lỗ sáo bị ép ra một tia dịch trong suốt, minh chứng thầm lặng cho dục niệm đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng kia.
Hàng Vãn nhìn chằm chằm, vô thức nuốt nước bọt, vùng giữa hai chân không tự chủ được mà khẽ cọ xát vào nhau. Rõ ràng vừa mới bắn nước xong và cơ thể cũng đang mệt mỏi rã rời, nhưng phản ứng sinh lý lại khiến cô một lần nữa tiết ra dịch dâm.
Khúc dương vật giả 18cm là thứ cô thường xuyên dùng để luyện kỹ thuật bú liếm nhất, cô đã quá quen thuộc với kích cỡ đó. Chỉ cần một giây cô đã có thể khẳng định, con cặc của Ngôn Tố Hoài nhìn bằng mắt thường thậm chí còn vượt qua cả con cặc giả 18cm của cô. Không chỉ dài hơn mà còn thô hơn nữa. Thật khó tưởng tượng sau này cái l*n nhỏ của mình phải làm sao mới nuốt trọn được cả khúc này vào trong...
Dáng vẻ nhìn con cặc đến ngẩn ngơ của cô quá đỗi gợi tình, khiến gân xanh trên thái dương Ngôn Tố Hoài giật nảy.
"Hàng Vãn." Giọng nói đầy vẻ nhẫn nhịn của chàng trai vang lên trên đỉnh đầu cô, tông giọng như đang ra một mệnh lệnh không thể chối từ, "Tự lấy tay nâng vú lên."
Ngay khi anh vừa dứt lời, Hàng Vãn đã làm theo ngay lập tức, ngoan ngoãn nâng hai bầu ngực lên. Đôi gò bồng đảo cúp E dù đang nằm phẳng cũng bị ép thành một khe rãnh sâu hun hút. Hàng Vãn biết rất rõ phải làm thế nào để ép vú mình thành một góc độ đẹp và gợi cảm nhất, cô làm điều đó gần như theo bản năng, giống hệt như những lúc cô đứng trước gương phát dâm tập luyện.
Giây tiếp theo, cặc của Ngôn Tố Hoài áp sát tới, quy đầu thô bạo chen vào khe rãnh giữa đôi gò bồng đảo! Phần quy đầu to lớn hồng hào bị kẹp giữa hai bầu ngực trắng ngần, sự tương phản màu sắc mang lại cảm giác vô cùng dâm đãng. Hàng Vãn không phải chưa từng ảo tưởng về khung cảnh này, nhưng khi nó thực sự xảy ra với mình, lần đầu trải nghiệm khiến cô nhìn đến mức máu huyết sôi trào. Miệng không tự chủ được mà rên rỉ dâm dật:
"A... vú, vú bị đụ rồi...!"
Ngôn Tố Hoài cũng chẳng dễ chịu gì hơn. Ngay giây phút đâm vào giữa hai bầu ngực cô, anh đã không kìm được mà nhắm mắt ngẩng đầu, từ cổ họng phát ra một tiếng thở dốc đầy nhẫn nhịn. Sướng quá. Mềm quá. Cái đôi vú dâm này kẹp làm anh muốn bắn ngay lập tức rồi.
"Ưm... vú dâm mềm quá, sắp đâm lút rồi, a... hừ..." Yết hầu trượt lên xuống, Ngôn Tố Hoài nắm lấy cặc dần dần tiến sâu vào. Dịch non nơi lỗ sáo theo nhịp thúc của anh mà bôi đầy lên vách thịt của hai bên bầu ngực.
Anh chậm rãi đâm rút vài cái, cảm thấy khe ngực đã trở nên trơn lướt, có thể thông suốt không chút cản trở mới bắt đầu hành động một cách càn rỡ. Anh quá dài và quá thô, mỗi lần tiến vào cô đều cảm nhận được một lực lượng đang giằng co với lòng bàn tay mình, thế nên lại càng ép vú chặt hơn nữa. Khi anh đâm quá sâu, quy đầu gần như chạm vào cằm cô.
"Ưm... a ha... ưm... Ngôn Tố Hoài..."
Đôi mắt Hàng Vãn như chứa một màn sương nước, tình tứ ngước nhìn anh. Dáng vẻ trông chờ và đầy sắc tình của cô gái khi nâng vú cho anh thao túng cùng lúc đập vào mắt anh, khiến anh càng muốn lăng nhục cô hơn. Thế là anh lại càng đâm rút kịch liệt.
"Bạn học Hàng Vãn đúng là một con điếm, ưm... sao vú lại dễ đụ thế này?"
Giọng Ngôn Tố Hoài đã vương đầy hơi thở dốc, gợi cảm khác hẳn với vẻ thường ngày. Bầu ngực của Hàng Vãn bị anh đâm cho dập dềnh sóng vú, khe ngực đẫm dịch dâm từ lỗ sáo tiết ra, đôi gò bồng đảo cứ như bị đụ thành một cái bao đựng cặc, liên tục phát ra những tiếng nhớp nháp nhầy nhụa.
Hàng Vãn mê muội thở dốc, nhưng vẫn luôn ngoan ngoãn nâng vú để mặc anh đâm rút. Cả người cô khẽ rung chuyển theo nhịp lắc lư của đôi vú. Cũng chính trong lúc này, cô nghe tiếng sóng biển và tiếng nước từ vú bị đụ vang lên nối tiếp nhau, trong cơn mơ màng bỗng nhận ra mình dường như đã bỏ sót điều gì đó...
Khoan đã, cô nhớ ra rồi. Cô vẫn chưa nói có hài lòng hay không mà... sao anh đã... sao họ đã... Thôi kệ đi, cũng chẳng quan trọng nữa. Cứ thế đi, cô chẳng muốn quản gì nữa rồi.
Trong đầu cô chỉ còn lại những lời nói ác liệt của Ngôn Tố Hoài: "Vú của bạn học Hàng Vãn dễ đụ quá, kẹp tôi sướng chết đi được... Cái đôi vú dâm này đúng là thèm bị đụ có phải không?"
Anh quá hiểu cách dùng lời lẽ để khơi dậy dục vọng của Hàng Vãn. Giữa những lời nói cuồng dã của anh, cô mơ màng "ừ ừ", anh nói gì cô cũng chịu.
"Sao lại ngoan thế, cứ nâng vú cho tôi đụ mãi thế này? Chẳng phải bảo muốn tôi cút sao, hửm?"
"Ưm... vì, thích..."
"Thích cặc lớn à? Có phải thấy cặc lớn là không bước đi nổi nữa đúng không?"
"A... đúng... ư... ư..."
Hàng Vãn cảm thấy thịt ngực bị ma sát đến mức phát nóng. Rõ ràng đây không phải điểm nhạy cảm của cô, nhưng dưới sự đâm rút của anh, cả bầu ngực bỗng trở nên nhạy cảm bất thường. Từng thớ thịt đều cảm nhận được những chỗ lồi lõm dưới quy đầu, hình dáng khúc thịt đầy gân xanh... Còn Ngôn Tố Hoài thì thúc hông ngày càng nhanh, tiếng thở dốc cũng đã run rẩy, hoàn toàn không giống với vẻ điềm tĩnh kiềm chế thường ngày.
"Đụ, con điếm này! Cái đôi vú này sao dâm đãng thế, có phải sinh ra là chuyên để cho đàn ông bú, đàn ông đụ không?"
"Ư... ư..."
"Hửm? Nói đi, con điếm!"
"A... đúng... là vú dâm của con điếm nhỏ, chính là muốn... được đụ mạnh như thế này..."
"Dâm chết đi được, cái đồ lăng loàn nhơ nhuốc!" Anh đột ngột thúc mạnh, đâm sâu vào giữa đôi vú cô, quy đầu lút sâu trong vùng dịu dàng trước ngực, bỗng nhiên dừng hẳn động tác, phát ra tiếng thở dốc cực kỳ gợi tình, "Ưm... hà..."
Tiếng nước nhầy nhụa ngừng lại. Bên tai chỉ còn tiếng sóng biển không biết mệt mỏi và tiếng thở dốc của chàng trai tan vào không trung. Khúc cặc giữa ngực cô dường như đang run rẩy nhè nhẹ, và rồi cô cảm nhận được một luồng chất lỏng nóng rực đến mức gần như bỏng rát từ không thành có, dần dần lấp đầy khe ngực mình.
Cô biết anh đã bắn, thế là buông tay ra. Hai bầu ngực đổ sang hai bên, Hàng Vãn kiệt sức nằm vật ra bãi cát, nhắm nghiền mắt. Giữa ngực là một cảm giác nhớp nháp, cô nhắm mắt cảm nhận Ngôn Tố Hoài nắm lấy tính khí vẫn chưa chịu mềm hẳn, dùng quy đầu đem tinh dịch trên ngực bôi đầy lên nụ hoa sưng đỏ mời gọi của cô.
Hàng Vãn "hừ hừ" vài tiếng nhưng không còn sức để mắng nhiếc hành vi ác liệt của anh nữa. Ban đầu định không giúp anh, kết quả lại mơ hồ để anh dùng vú giải quyết, còn bị bắn đầy một vú tinh dịch.
Tất cả đều tại Ngôn Tố Hoài. Con người thì đáng ghét, nhưng lại mọc ra một dương vật lớn làm cô thèm khát vô cùng.
Thật phiền phức.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!