Chương 14

Editor: Thảo Anh

Hàng Vãn chưa bao giờ coi Ngôn Tố Hoài là đóa hoa trên núi cao "chỉ có thể đứng xa ngắm nhìn chứ không thể khinh nhờn" như lời đám nữ sinh thầm thương trộm nhớ anh vẫn thường ca tụng.

Cô thấy anh chỉ là một thiếu niên có vấn đề, cô độc, lạnh lùng và ích kỷ đến tận xương tủy, chẳng qua vì gia cảnh và ngoại hình mà được thần thánh hóa, đóng gói thành kẻ cao cao tại thượng mà thôi. Nhưng cô lại vô cùng đồng tình với một nhận xét khác về anh.

Lãnh cảm.

Mỗi khi bảng xếp hạng kỳ thi tháng được dán lên, thỉnh thoảng đi ngang qua, cô lại thấy Ngôn Tố Hoài đứng đó, hai tay đút túi quần, hờ hững liếc nhìn danh sách rồi quay đầu bước đi, thần sắc chẳng mảy may thay đổi. Tất nhiên, khi lướt qua nhau, anh cũng chẳng thèm liếc cô lấy một cái.

Là một người có dục vọng mãnh liệt, Hàng Vãn không thể tưởng tượng nổi một người như Ngôn Tố Hoài lại có ham muốn tình dục như người bình thường. Anh coi tất cả mọi người như phông nền. Một người như thế thì làm sao có thể để mắt đến ai, hay nảy sinh ham muốn với ai cơ chứ?

Trước khi lên con tàu này, cô thực sự chưa từng nghĩ có ngày mình lại đối diện với gương mặt lãnh cảm này mà ảo tưởng ra những khung cảnh hạ lưu nhất. Càng không ngờ rằng, có một ngày họ lại phát triển đến mức này...

Đầu nhũ của cô bị anh ngậm chặt, một cảm giác tê ngứa chưa từng có trỗi dậy từ đôi gò bồng đảo, như một luồng điện xộc thẳng lên đại não.

Hai tay thiếu nữ bị khóa chặt trên đỉnh đầu, vô tình làm kéo dài đường nét của toàn bộ nửa thân trên, trông cô mềm mại như làn nước đang chảy. Đôi cánh tay dang rộng, lòng bàn tay hướng lên, vùng nách trần trụi phơi bày hoàn toàn, tựa như đóa hoa bị ép phải nở rộ, để lộ ra phần nhụy hoa non nớt và nhẵn nhụi nhất.

Tư thế của cô giống hệt những vị nữ thần thánh khiết để lộ bầu ngực trong các bức tranh sơn dầu châu Âu, mang theo vẻ mong manh như đang hiến tế. Nhưng lúc này, vì đôi mắt đẫm nước và nụ hoa bị ngậm chặt, cô lại mang thêm một nét cấm kỵ đan xen giữa thần thánh và đọa lạc.

"A... ưm... Ngôn Tố Hoài, đừng..."

Chiếc lưỡi linh hoạt vừa mới khuấy đảo phong vân trong miệng cô giờ đây đã thay đổi đối tượng trêu đùa sang đầu nhũ. Ngôn Tố Hoài phớt lờ những lời kháng cự đứt quãng từ miệng cô, liên tục liếm láp hạt thịt đầy đặn trong miệng. Nó chậm rãi cương cứng và nở to dưới đầu lưỡi anh, giống như một trái chín đang được chính tay anh thúc đẩy cho mau rụng.

Khi trái đã chín, anh bắt đầu tham lam mút mát, bàn tay phải ép chặt bầu ngực đồ sộ thành hình dạng thuận tiện hơn cho việc liếm mút. Anh mút phát ra những tiếng "chụt chụt" rõ mồn một, cứ như thể không đợi được nữa mà muốn hái lượm thành quả mình dày công vun trồng, thưởng thức những giọt cam lộ ngọt lịm ép ra từ trái chín mọng kia.

Hàng Vãn nửa nhắm nửa mở đôi mắt, vừa cự tuyệt vừa đón nhận khung cảnh dâm loạn này, cái người mà cô từng cho là "lãnh cảm" kia, giờ đây như một lữ khách khát khô cổ, phủ phục trước ngực cô mà mút mà liếm, cố tình tạo ra những âm thanh cực kỳ sắc tình.

Cô nhìn bầu ngực mình bị anh dùng tay nhào nặn hoặc dùng miệng mút thành đủ loại hình dạng, đầu nhũ bị đầu lưỡi anh gạt đi gạt lại đủ mọi hướng, chớp mắt đã được phủ lên một lớp nước bọt dày đặc. Cô nhìn động tác miệng của Ngôn Tố Hoài, anh làm việc miệt mài không giống chút nào với vẻ biếng nhác thường ngày. Cô thậm chí còn nảy sinh ảo giác rằng, đến cả dòng sữa vốn không tồn tại cũng sắp bị anh mút ra đến nơi rồi...

Điểm nhạy cảm nơi đầu nhũ bị mặt lưỡi anh nghiền qua nghiền lại, tốc độ ngày một nhanh. Vùng bụng dưới của cô từng đợt chua xót, và rồi cô thực sự đã co giật vì sung sướng dưới sự liếm mút của anh.

Bị anh bú vú, bú đến mức lên đỉnh luôn rồi...

Hàng Vãn cam chịu nhắm mắt lại, nhưng miệng vẫn yếu ớt rên rỉ phản đối: "Ngôn Tố Hoài, buông ra..."

"Còn giả vờ cái gì?" Ngôn Tố Hoài dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu nhũ đang sưng đỏ vì bị mút, nghịch ngợm vê vò. Giọng anh vẫn mang vẻ ngạo mạn như cũ, nhưng Hàng Vãn lại nghe ra một tia thở dốc đầy tình tứ: "Cậu cứ liên tục khiêu khích, cố tình hay vô ý quyến rũ tôi, chẳng phải là vì muốn được đụ sao?"

Cơ thể Hàng Vãn run bắn lên. Cô cảm nhận được trong tiểu huyệt đang khép chặt, nước dâm đã không thể kiểm soát được mà tràn ra ngoài. Ý nghĩ của bản thân cô là một chuyện, nhưng bị Ngôn Tố Hoài thẳng thừng vạch trần lại là chuyện khác.

Phải, anh hiểu rõ quá mà. Anh chắc chắn cũng biết rằng lực đạo của mình căn bản không đủ để khóa chặt hai tay cô. Chỉ cần cô muốn vùng vẫy là có thể thoát ra bất cứ lúc nào, có thể ra tay ép anh dừng ngay hành động xâm hại giữa thanh thiên bạch nhật này lại.

Nhưng cô đã không làm thế. Có lẽ ban đầu là vì cô thực sự kiệt sức, nhưng dần dần, sự khoái lạc vô biên đã biến thành sự không muốn phản kháng.

Cô nhận ra Ngôn Tố Hoài đã buông hai tay cô ra từ lúc nào, anh kéo phần trên bộ đồ bơi của cô xuống, mắc kẹt ở ngang hông, đôi gò bồng đảo hoàn toàn phơi bày trước mắt anh. Hai bàn tay Ngôn Tố Hoài bóp lấy hai bầu ngực trắng ngần, đôi gò bồng đảo vốn bị bẹt ra khi nằm phẳng nay được anh dùng hai tay gom vào giữa, vun thành hai ngọn núi cao vút. Cô chỉ cần hơi cúi đầu là có thể thấy hai quả cầu thịt khổng lồ che khuất tầm mắt mình.

Và Ngôn Tố Hoài, dưới ánh mắt của cô, đã cúi người xuống. Anh vừa đối diện với ánh mắt cô vừa thè lưỡi ra liếm lên thịt ngực, liếm một đường thẳng đến quầng vú rồi xoay vòng quanh đó. Mãi đến khi Hàng Vãn lộ ra vẻ mặt không chịu nổi nữa, anh mới khẽ cười.

"Đúng là một con điếm dâm đãng. Có phải không?"

Hàng Vãn không ngờ anh lại thốt ra những lời dâm mỹ đâm trúng điểm hưng phấn của mình như thế. Dưới ánh mắt quá đỗi trực diện của anh, cô thẹn thùng bịt miệng lại. Sao lại sướng thế này... Bình thường cô chỉ muốn anh câm miệng, nhưng lúc này, cô chỉ mong được anh sỉ nhục như vậy mãi thôi.

"Không... không phải." Hàng Vãn bịt miệng lắc đầu, cố gắng phủ nhận.

Nhưng thâm tâm cô biết rõ, cô chính là như thế. Cô là một người đàn bà dâm đãng cúi đầu trước dục vọng. Ngày thường cô đóng gói bản thân rất tốt, và Ngôn Tố Hoài có lẽ là người duy nhất nhìn thấu được cô.

"Hì hì." Ngôn Tố Hoài cười nhạt, cúi đầu xuống mút vú cô. Đôi gò bồng đảo được hai tay gom lại giúp việc liếm mút của anh càng thêm thuận tiện. Anh giống như đang thưởng thức tiệc buffet, thay phiên nhau bú mút hai đầu nhũ trái phải, bú xong lại liếm láp, thốt ra những lời mập mờ: "Thật muốn mút cho ra hết sữa của bạn học Hàng Vãn quá đi... ưm..."

"Đừng mà... đừng nữa..."

Khoái cảm của Hàng Vãn không thể dừng lại, cô bắt đầu đẩy đẩy đầu Ngôn Tố Hoài, nhưng cái đầu ấy cứng đầu vô cùng, ngược lại vì động tác của cô mà đầu lưỡi anh càng thêm miệt mài trêu chọc, khiến Hàng Vãn không nhịn được nữa mà phát ra từng tiếng rên rỉ kiều mị.

"A... mút sướng quá... Ngôn Tố Hoài, tiếp tục liếm đi... ưm, vú... vú thích được liếm lắm..."

Tiếng rên rỉ không tự chủ vốn chỉ xuất hiện khi cô sắp lên đỉnh lúc thủ dâm, nay lại dễ dàng bật ra chỉ vì bị Ngôn Tố Hoài nghịch vú. Cô lại lên đỉnh một lần nữa. Anh thậm chí còn chưa hề chạm vào vùng hạ bộ của cô, chỉ riêng việc hành hạ đôi gò bồng đảo này thôi đã đủ khiến cô đạt cao trào liên tiếp.

Cơ thể Hàng Vãn đắm chìm trong dư vị của cao trào, nhưng cô không hoàn toàn mất đi lý trí. Trong lúc thở dốc, cô dùng sức nâng lấy mặt Ngôn Tố Hoài, ngăn cản hành vi "gây án" liên tục của anh.

"Ngôn Tố Hoài, cậu dừng lại ngay!"

Trên nụ hoa nhỏ đang run rẩy vì đẫm nước bọt, chàng thiếu niên ngước đôi mắt nhạt màu vương vít tình dục nhìn cô: "Thật sự không muốn nữa sao?"

Hàng Vãn ngẩn ra, cắn môi nói: "Tôi có đống đồ chơi kia là đủ rồi, cậu lấy tư cách gì mà nghĩ tôi cần đàn ông để giải quyết chứ?"

Ngôn Tố Hoài tuy bị cô giữ mặt, nhưng hai ngón tay trỏ lại không yên phận mà gạt qua gạt lại đầu nhũ của cô. Thấy Hàng Vãn vì động tác của mình mà thở dốc, anh nhếch môi: "Mấy thứ đồ chơi đó của cậu, đều chìm xuống biển cả rồi."

Hàng Vãn: "..." Nghĩ đến điều này, cô thực sự không biết nếu lạc xuống đảo hoang, kẻ "nghiện" nặng như cô phải giải quyết nhu cầu sinh lý thế nào.

Nụ cười của Ngôn Tố Hoài đầy vẻ dẫn dụ. Rõ ràng là một gương mặt lạnh lùng, nhưng trong nụ cười mê hoặc ấy lại thêm phần tương phản giữa thánh khiết và dâm mỹ: "Tôi lớn hơn thứ đó, tôi cũng có thể khiến cậu sướng."

"... Vậy là cậu đang cầu hoan với tôi sao?" Hàng Vãn nheo mắt, đôi mắt cáo gợi cảm vẫn còn vương vài giọt lệ sinh lý chưa rơi sau trận cao trào. Cô sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để phản đòn anh, ngay cả khi đang bị dục vọng nuốt chửng như lúc này.

Ngôn Tố Hoài lại cười "hì" một tiếng: "Không, là cậu đang cầu hoan với tôi."

"Không tin sao..." Tay anh trượt dài xuống dưới, chen vào khe hở giữa đôi chân cô, tiến về phía vùng da thịt non nớt nhạy cảm nhất: "Để tôi hỏi thử 'nó' nhé?"

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!