Chương 25
Editor: Thảo Anh
Dù đây mới chỉ là lần thứ ba Hàng Vãn và Ngôn Tố Hoài hôn nhau, nhưng cô vẫn có thể nhận ra kỹ thuật của anh ngày càng điêu luyện. Có sự so sánh mới thấy, hóa ra lần đầu chạm môi, kỹ năng của anh thực chất rất xanh chín. Không hổ là thiên tài, khả năng học hỏi quả thực khủng khiếp.
Nụ hôn này giống như liều thuốc kích dục rót vào người cô. Anh vừa bảo cô banh chân ra, cô liền ngoan ngoãn làm theo. Ngón tay Ngôn Tố Hoài cách một lớp đồ bơi mơn trớn lên vùng kín của cô.
Động tác rất nhẹ nhàng, thậm chí còn chưa tính là trêu chọc. Nhưng cô đã ướt đẫm từ bao giờ, lớp vải dán sát vào hai cánh môi âm hộ, in hằn rõ mồn một đường nét căng mọng của vùng tư mật.
"Ưm... a... a..."
"Chậc, chạm còn chưa chạm đã bắt đầu phát dâm rồi à?" Anh cười khẩy, cách lớp quần lót nhẹ nhàng tát một cái lên gò thịt nhô cao đầy đặn, mang theo ý vị trừng phạt.
"A, sướng... sướng quá..." Hàng Vãn không nhịn được mà rên rỉ dâm đãng, ngay lập tức đổi lấy một cú tát mạnh hơn.
Dù cách một lớp vải vẫn nghe rõ tiếng "bốp" trầm đục.
Cánh môi âm hộ bị quất đánh, ép chặt lấy hạt đậu nhỏ ẩn giấu bên trong. Chỉ với hai cú tát đã đẩy cô đến sát mép cao trào, vùng giữa hai chân co giật dữ dội. Dưới lớp vải che khuất, dịch nóng từ cửa huyệt tuôn ra như suối, làm ướt sũng một mảng lớn ở đũng đồ bơi.
Hàng Vãn dạng chân đứng đó, thân dưới co giật liên hồi, không kìm được đưa tay xuống tự xoa nắn bản thân:
"A ưm~ Chủ nhân, đánh mạnh cái l*n dâm của con chó cái này đi... mạnh nữa lên a a..."
"Đụ..." Tiếng rên rỉ dâm loạn cùng với cách xưng hô lẳng lơ của cô khiến Ngôn Tố Hoài không nhịn được mà chửi thề, ngữ khí kiêu ngạo thường ngày cũng xuất hiện vài vết nứt, "Bị tát l*n thôi mà cũng sướng được, đúng là con chó cái thèm đụ!"
"Ưm đúng rồi, tôi thèm đụ... a, a a... ra rồi!" Bị những lời dâm từ uế ngữ của anh kích thích, Hàng Vãn cách lớp quần lót vò nắn hai vòng đã tự đẩy mình lên đỉnh. Cô mềm nhũn ngã ngửa vào lòng anh, hai chân run lập cập.
Trong tầm mắt, giường chiếu, bàn ghế trong nhà gỗ đều trở nên mờ ảo.
Hàng Vãn thở dốc, tạm thời hồi phục sau dư âm của cao trào, lúc này mới nhận ra mình vừa làm ra chuyện gì dưới sự dẫn dụ của Ngôn Tố Hoài.
Bị dục vọng chi phối, cô nhất thời quên mất mục đích ban đầu khi bước vào căn nhà gỗ này chỉ là để thám thính...
Khi nhận ra điều này, Ngôn Tố Hoài đã dùng hai ngón tay móc vào mép vải ướt sũng ở đũng đồ bơi của cô, vo lại thành một sợi dây thừng mảnh, rồi đột ngột thít ngược lên trên.
"Ư a... Ngôn, Ngôn Tố Hoài, cậu làm gì thế..."
Vừa mới lên đỉnh, Hàng Vãn đến sức để nói cũng chẳng còn, một câu chất vấn mà nghe mềm nhũn như tiếng rên rỉ.
Ngôn Tố Hoài cúi xuống ngậm lấy dái tai cô, đợi đến khi toàn bộ giác quan của cô tập trung vào điểm nhạy cảm ở tai và không ngừng rụt cổ lại, anh mới dùng sức kéo ngược dải vải lên. Dải vải bị vo tròn cỡ sợi dây thừng nhỏ cọ xát từ cửa huyệt lên tận âm vật đang cương cứng sưng tấy của cô. Anh cứ thế kéo lên kéo xuống dải vải, thay đổi đủ mọi góc độ ma sát, tốc độ ngày càng nhanh.
"Mài l*n thế này có sướng không? Hửm?"
"A ha... sướng... sướng lắm..."
Ngôn Tố Hoài không nhịn được mà ghé sát tai cô cười khẽ: "Làm thế nào cũng sướng được, bạn học Hàng Vãn đúng là con chó cái không kén ăn mà..."
Rất nhanh sau đó, dựa vào phản ứng cơ thể cô, Ngôn Tố Hoài đã tìm được góc độ mài l*n phù hợp nhất. Anh trêu đùa cô vô cùng kiên nhẫn, mặc dù khúc thịt đang áp sát lưng cô đã cứng đến phát đau, nhưng ngón tay anh tuyệt đối không chạm thẳng vào vùng kín của cô, mà chỉ dùng lớp vải đồ bơi để chà xát.
Âm vật vừa mới sung huyết tột độ sau cao trào nay lại tiếp tục bị kích thích, vừa chua xót vừa sưng tấy như muốn nứt ra. Cảm giác buồn tiểu ập đến kéo theo lớp sương mờ dâng lên trong hốc mắt. Giọng Hàng Vãn mang theo tiếng nức nở: "Ư... Ngôn Tố Hoài, đừng mài thế nữa... quá, quá... a ưm..."
Quá kích thích rồi. Sẽ bắn mất.
Những lời sau đó cô không thể thốt ra được nữa, vì cô đã không nhịn được mà phun ra một bãi nước lớn. Dịch thủy trong suốt tuôn trào không dứt từ cái lỗ nhỏ trước cửa huyệt và từ chính cửa huyệt đang co bóp liên hồi, nhỏ tong tong làm ướt đẫm mu bàn tay anh.
"Đụ, thế này mà cũng bắn được!"
Ngôn Tố Hoài rũ mắt nhìn mu bàn tay bị cô làm bẩn, dùng sức giật phăng lớp vải sang một bên, không thể kiềm chế thêm nữa mà hung hăng nhào nặn hạt đậu nhỏ đang run rẩy của cô!
"Ư a, đừng xoa chỗ đó! Không được..." Lời phản kháng của Hàng Vãn hoàn toàn vô hiệu, cô uốn éo muốn né tránh nhưng lại bị anh ghì chặt. Đầu ngón tay anh ấn lên âm vật xoa vòng tròn một cách thô bạo, cô lại xịt ra một bãi lớn, lần này không chỉ mu bàn tay, nước cô phun ra trực tiếp tưới ướt đẫm cả lòng bàn tay anh.
Anh hứng trọn chỗ nước dâm cô vừa bắn vào lòng bàn tay, đợi cô dịu lại một chút rồi từ từ xoay tay qua. Hàng Vãn chỉ cần hơi cúi đầu là thấy ngay núm vú run rẩy đính đầy nước bọt của mình, và phía dưới là lòng bàn tay anh cố tình đưa ra cho cô xem.
Ướt nhẹp, lấp lánh, cứ như vừa nhúng xuống nước biển.
"Ai cho phép cậu tự xoa đến lúc lên đỉnh hả?" Giọng Ngôn Tố Hoài rất nhẹ nhàng, nhưng rót vào tai cô lại chẳng khác nào một lời cảnh cáo đầy nguy hiểm, "Cặc còn chưa cắm vào mà đã bắn thế này rồi, cái l*n dâm này thèm đụ lắm rồi phải không?"
Không đợi cô trả lời, anh dùng luôn bàn tay đẫm nước dâm ấy tát thẳng lên vùng kín đang phơi bày của cô!
"Chát" một tiếng giòn giã, xen lẫn tiếng nước văng tung tóe nhè nhẹ. Không còn lớp vải ngăn cách, lòng bàn tay tiếp xúc trực tiếp với khối thịt non nớt mềm mại trơn tuột, ngược lại càng kích thích thêm dục vọng bạo hành của Ngôn Tố Hoài.
Anh thay đổi lực tay, liên tiếp tát xuống, hai cánh môi âm hộ bị đánh đến ửng đỏ.
Ngôn Tố Hoài nhận ra rằng, dù anh có thử thách thế nào, cô dường như không hề có giới hạn.
Thiếu nữ trong lòng run rẩy đón nhận toàn bộ những hình phạt này, thậm chí sướng đến mức ngửa đầu ra sau, miệng đứt quãng gọi "chủ nhân", hoàn toàn không giống với bộ dạng đanh đá, không chịu thua thiệt khi cãi tay đôi với anh trước đây. Sự tương phản đến cùng cực này, không có gã đàn ông nào là không thích. Về điểm này, kẻ luôn tự cho mình là thanh cao như Ngôn Tố Hoài cũng phải thừa nhận mình vẫn chỉ là kẻ phàm tục.
Anh siết chặt eo cô, không biết từ lúc nào đã áp gậy thịt cứng rát vào giữa hai chân cô: "Có muốn dùng cặc tát cái l*n dâm của cậu không?"
Khi những lời lẽ hạ lưu ấy lọt vào tai, Hàng Vãn vừa mới hồi phục sau lần lên đỉnh thứ hai, chỉ còn biết lơ mơ gật đầu. Lần thứ hai nhìn thấy tính khí của Ngôn Tố Hoài, kích thước dữ dằn của nó vẫn khiến Hàng Vãn không khỏi giật mình. Một thiếu niên vóc dáng mảnh khảnh, sao lại có thể mọc ra một khúc thịt trông hung hãn đến vậy.
Nhưng Hàng Vãn nhanh chóng nhận ra, khúc thịt này không chỉ nhìn hung hãn, mà quất người cũng ác liệt không kém.
Ngôn Tố Hoài đứng đối diện, nhấc bổng một chân Hàng Vãn lên gác lên khuỷu tay mình, tay kia nắm lấy gậy thịt đang cương cứng tột độ, dán sát vào vùng kín của cô mà quất liên tục từ dưới lên trên.
Gậy thịt và cánh môi âm hộ va chạm, ma sát không có bất kỳ rào cản nào. Khúc thịt thô cứng liên tục quất vào những cánh hoa ướt mềm. Quy đầu của anh to lớn và nhẵn thín, mỗi lần sượt qua mép cửa huyệt đều kéo theo vô số mật dịch trong suốt, tạo thành những sợi chỉ dâm mĩ kéo dài theo từng nhịp quất. Rõ ràng là đang dùng cặc để tát l*n, nhưng lại phát ra những tiếng nước nhóp nhép đầy dâm đãng. Đũng quần anh và gốc đùi cô nhanh chóng trở nên nhếch nhác.
Hàng Vãn đứng một chân không vững, đành bám vào vai Ngôn Tố Hoài, rồi dần dần ôm luôn lấy cổ anh. Khoảng cách gần gũi mặt đối mặt khiến hai người dễ dàng chạm mắt nhau.
Cô nhìn Ngôn Tố Hoài đang chăm chú nắm lấy gậy thịt quất lên quất xuống tiểu huyệt của mình, khoái cảm từng đợt trào dâng, miệng rên rỉ "ưm ưm a a". Ánh mắt mơ hồ mờ mịt của cô chợt bắt gặp ánh mắt anh vừa ngước lên tìm kiếm.
"Sau này chỉ có tôi mới được làm cậu lên đỉnh." Anh nheo mắt, như đang ra lệnh. Động tác tay đột ngột thay đổi, quy đầu đầy ác ý chọc vào cửa huyệt cô rồi ngoáy tròn.
Dù anh chưa hề có ý định đi vào, Hàng Vãn vẫn cảm nhận được một sức ép mãnh liệt. Quá to. Dù cửa huyệt đã lầy lội từ lâu, không ngừng co thắt như đang khao khát được lấp đầy, nhưng lý trí đã chiến thắng dục vọng trước một bước. Cô nhận ra mình hoàn toàn chưa được nong rộng, với mức độ hiện tại căn bản là không thể nuốt trôi.
"Đừng..." Cô theo bản năng khẽ cầu xin.
Cảm nhận được sự run rẩy của thiếu nữ, từ cổ họng Ngôn Tố Hoài bật ra một tiếng cười nhạt, có vẻ như anh đang cười. Anh xấu xa dùng phần quy đầu đẫm nước dâm gạt mở hai cánh môi âm hộ, dọc theo khe thịt ướt đẫm mà chà xát tiến về phía trước, cho đến khi chạm vào hạt đậu nhỏ nhạy cảm đã bị chơi đến mức sắp hỏng.
Anh dùng quy đầu hích hích vào đó rồi ngoáy một vòng, khoái cảm như luồng điện giật tức thì quét qua toàn thân cô.
"A..."
Miệng thốt ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn lạc điệu, Hàng Vãn lại nghe thấy anh cắn vào tai cô thì thầm: "Cậu mà dám tự xoa thêm một lần nào nữa, tôi sẽ tát nát cái l*n dâm của cậu, hiểu chưa?"
Bản tính ương ngạnh muộn màng trỗi dậy, Hàng Vãn vừa sướng vừa cắn môi lườm anh: "Dựa, dựa vào cái gì chứ... a ưm..."
"Hôm qua đã thỏa thuận rồi, mới thế đã quên rồi sao? Hửm?"
Ai thỏa thuận với anh chứ?
Hàng Vãn rất muốn cãi lại, nhưng động tác của Ngôn Tố Hoài bỗng trở nên vô cùng kịch liệt.
Anh nắm lấy tính khí, dùng quy đầu ép chặt lên hạt đậu nhỏ của cô mà ma sát với biên độ nhỏ nhưng tần suất cực cao. Hàng Vãn lập tức mất đi khả năng ngôn ngữ, tầm nhìn trắng xóa, cơn cao trào ập đến dữ dội và mất kiểm soát, dòng nước trong suốt phun ra lần này không gặp cản trở nào mà tưới thẳng lên thân dương vật của anh.
Sướng quá, sướng hơn cả gậy rung của cô rất nhiều. Lúc này Hàng Vãn mới lơ mơ nhận ra đồ giả với hàng thật đúng là một trời một vực. So với khúc gậy rung lạnh ngắt, dương vật thật có nhiệt độ, có nhịp đập nóng hổi. Phần quy đầu dù cứng ngắc khi húc vào nhưng lại được bao bọc bởi một lớp da trơn mềm. Chỉ cần cúi đầu nhìn khúc thịt to tướng đẫm nước dâm chen chúc giữa hai chân mình, sự kích thích thị giác ấy thôi cũng đủ làm cô hồn xiêu phách lạc. Anh thậm chí còn chưa cần đưa vào trong, đã đủ sức khiến cô rên rỉ cầu xin.
Những đợt cao trào liên tiếp khiến cô bủn rủn toàn thân, ngoan ngoãn để mặc Ngôn Tố Hoài thao túng. Anh thả chân cô xuống, bóp chặt chiếc eo thon của cô rồi xoay người cô lại, đối diện với cánh cửa gỗ đang mở toang.
"Khép chân lại, kẹp cho chặt vào."
Lời Ngôn Tố Hoài vừa dứt, Hàng Vãn vô thức làm theo ngay tắp lự. Lồng ngực nóng rực của chàng thiếu niên dán chặt vào lưng cô, gậy thịt đột ngột chen vào từ phía sau gốc đùi, nhét thẳng vào giữa khe hẹp của đôi chân!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!