Chương 26
Editor: Thảo Anh
Hàng Vãn có khung xương thanh mảnh, tỷ lệ cơ thể rất đẹp, ngày thường luôn bị bộ đồng phục kín cổng cao tường che lấp, dáng người trông như một chiếc bình sứ trắng thon dài. Phải đến khi cô mặc đồ bó sát hoặc hở nhiều da thịt, người ta mới nhận ra một sự thật bị bỏ quên bấy lâu nay. Ngay cả Ngôn Tố Hoài cũng chỉ nhận ra điều này khi thấy cô diện đồ bơi.
Cô sở hữu những đường cong cơ thể phải gọi là yêu kiều. Phần lớn da thịt trên cơ thể đều tập trung ở ngực, mông và đùi, đặc biệt là phần gốc đùi, những thớ thịt mềm mại nhô lên đầy đặn, tỏa ra một đường cong vô cùng câu nhân.
Bộ đồ bơi khoét hông cao này đã phô diễn trọn vẹn ưu điểm vóc dáng của cô. Cũng nhờ vậy mà anh mới có cơ hội nhìn thấy, khi cô khép hai chân lại, hai khối thịt trắng ngần như mỡ đông dán chặt vào nhau gần như không có một khe hở, ép ra một khe rãnh sâu hút đầy cám dỗ nơi gốc đùi.
Lúc này, khe thịt ấy đang bị quy đầu thô cứng nóng hổi thô bạo nong ra, xâm phạm.
Trong miệng Hàng Vãn không nhịn được mà bật ra một tiếng "ưm" nức nở, cảm nhận của cơ thể vô cùng rõ ràng.
Phần thịt mềm nơi gốc đùi bị phần đầu của gậy thịt thô bạo ép sang hai bên, biến dạng dưới lực đạo ngang ngược, rồi lại gồng lên ép chặt lấy dị vật đang xâm nhập. Phần thịt đùi hai bên bị ép phải phác họa lại từng đường gân xanh cuồn cuộn trên thân dương vật nóng rực, cùng đường viền cứng cáp của chiếc ô quy đầu to lớn...
Cảm giác này thật xa lạ, xấu hổ, nhưng lại mang đến sự lấp đầy căng trướng cho vùng giữa hai chân.
Cô đang dùng đùi để kẹp dương vật. Cảm giác này thật vi diệu.
Mà chủ nhân của dương vật này lại là Ngôn Tố Hoài, kẻ mà cô luôn thấy chướng mắt. Lại càng vi diệu hơn.
Anh như cố tình, từng tấc từng tấc một chen vào. Hai tay vươn tới trước, tóm lấy hai bầu ngực cô mà ra sức nhào nặn, cúi gập người thở dốc bên tai cô.
"Đùi đẹp lắm, đụ má kẹp giỏi thật... Ưm... kẹp đến mức dương vật sắp gãy mất rồi..."
Anh chuyển động rất chậm, vừa đâm vào vừa phát ra tiếng thở dài thỏa mãn. Sau khi toàn bộ khúc thịt lún sâu vào khe đùi cô, túi tinh sưng tấy của thiếu niên áp sát vào gốc đùi cô, đùi hai người dán chặt vào nhau không một khe hở.
Hàng Vãn cúi đầu. Trong tầm mắt, phần quy đầu bóng nhẫy màu đỏ tía thẫm thò ra một đoạn lớn từ khe đùi mình, chính là hình dạng mà cô vừa dùng gốc đùi để mài miết. Lỗ nhỏ hơi lõm ở phần đỉnh vẫn còn đọng một giọt dịch trong suốt, chực chờ rơi xuống.
Thực ra trước Ngôn Tố Hoài, cô chưa từng thấy bộ phận sinh dục của đàn ông ngoài đời thực. Cô xem vô số phim, nhưng hơn 90% phim khiêu dâm châu Á đều để lại cho cô ấn tượng rằng sinh dục nam rất bẩn thỉu và cực kỳ xấu xí. Trong phim heo, dương vật của những người đàn ông đó đa số có màu sẫm, thậm chí gốc dương vật còn đen sì, trông rất ỉu xìu. Về hình dáng tổng thể, có cái thì độ dày không đều, đầu và đuôi chênh lệch rõ rệt, trông vô cùng khó coi.
Hình dáng gậy thịt mà cô thích là kiểu dương vật giả tiêu chuẩn, thân hình đều đặn, quy đầu căng mọng, rãnh quy đầu hơi lồi, màu sắc sạch sẽ, chiều dài và độ dày đều không thể thiếu. Việc tìm một dương vật như thế trong phim đối với cô khó như hái sao trên trời.
Vậy mà tính khí của Ngôn Tố Hoài lại đáp ứng mọi ảo tưởng của cô.
Nghĩ đến đây, vùng đùi non đang bị nong rộng, tiểu huyệt vừa mới phun nước khi nãy lại bắt đầu chảy rỉ rả. Cô không kìm được mà há miệng, phát ra một tiếng rên rỉ khiến người ta ngứa ngáy. Nước cô chảy ra quá nhiều, vừa vặn nhỏ giọt lên khúc thịt đang chậm rãi đâm rút của anh, giống như một nghi thức bí mật nào đó.
Sau khi vào lút cán, anh hơi lùi lại một chút, rồi lại mài sát đùi cô mà tiến vào. Dịch nhầy nơi lỗ sáo cọ lên đùi thịt cô, làm ướt một mảng nhỏ, lại còn kéo thành sợi mảnh, phát ra âm thanh nhầy nhụa khe khẽ.
"Ưm..." Dưới sự kích thích thị giác chưa từng có, Hàng Vãn vô thức kẹp chặt đùi hơn, đổi lại là tiếng rên rỉ trầm đục của thiếu niên phía sau.
"Đồ lẳng lơ, cậu cố tình phải không? Hửm... Muốn trực tiếp kẹp cho tôi bắn luôn à?" Anh cắn tai cô, nhào nặn đôi gò bồng đảo như một sự trừng phạt, năm ngón tay siết chặt lấy bầu ngực cô, gom gọn vào trong.
Bầu vú trở thành món đồ chơi mặc sức anh nhào nặn. Từng thớ thịt vú trắng muốt trào ra kẽ ngón tay, núm vú sưng mọng càng thêm nhô cao, phủ kín lớp nước bọt chưa khô, đón nhận chút ánh sáng hắt vào từ khe cửa, căng mọng lấp lánh hệt như quả anh đào vừa độ chín tới.
Gậy thịt của anh chầm chậm thúc đẩy giữa hai đùi cô, mỗi lần tiến vào ở một góc độ hơi khác nhau, thỉnh thoảng lại sượt qua cánh môi âm hộ. Đôi môi anh mút mát dái tai cô, đôi tay lại vân vê hai nụ hoa đỏ ửng, chơi đùa ngay trên đầu ngón tay.
"Ư..." Khoái cảm từ trên xuống dưới bùng nổ, khiến Hàng Vãn đã chẳng còn phân biệt được nơi nào chí mạng hơn. Nhưng khi nghe Ngôn Tố Hoài nói vậy, cô vô thức thở dốc đáp trả: "Chỉ là, kẹp đùi thôi mà... a ưm, không lẽ cậu bị đùi tôi... kẹp cho xuất tinh sớm à? Cậu, cậu yếu sinh lý... ư a!"
Ngôn Tố Hoài dùng răng mài nhẹ lên dái tai cô, lại nhéo mạnh núm vú cô, như đang xả giận, đáp trả lời khiêu khích. Giọng anh trầm xuống mang theo vẻ tàn nhẫn: "Tôi yếu?"
Vừa đau vừa sướng. Một luồng điện hưng phấn chạy dọc sống lưng, Hàng Vãn nhất thời chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất trong đầu, trong chuyện giường chiếu, giọng điệu và thái độ của Ngôn Tố Hoài sống động hơn ngày thường rất nhiều. Sự thô bạo, sự kích thích, sự ngang ngược của anh, đều trở nên bớt đáng ghét hơn...
Trong lúc Hàng Vãn còn đang đờ đẫn, gậy thịt đã rút khỏi khe đùi. Ngôn Tố Hoài buông tha hai bầu ngực cô, chuyển sang giữ chặt hai cánh tay cô, mượn sức tông mạnh vào từ gốc đùi trơn ướt!
"Tôi mà yếu, thì sau này ai đụ cậu?" Động tác tàn nhẫn, giọng điệu cũng tàn nhẫn. Và Hàng Vãn biết, cái sự hung hãn quyết không bỏ qua này, là mặt tối Ngôn Tố Hoài tuyệt đối sẽ không để lộ trước mặt người khác. "Dương vật này sau này còn phải đụ vào trong cái l*n nhỏ cơ... Giờ dùng đùi cảm nhận trước đi, hửm?"
Lần này anh không hề khoan nhượng, trực tiếp dùng quy đầu cạy mở cánh môi âm hộ mũm mĩm, từ cửa huyệt ướt đẫm mài miết thẳng lên âm vật đang sưng tấy, tạo ra một tràng âm thanh nhóp nhép, đồng thời đánh thức khoái cảm thầm kín của cô.
Hàng Vãn thực ra ít thấy tư thế này trong phim heo, đa phần phim cô xem là khẩu giao, đâm rút, thỉnh thoảng có xem thêm túc giao (chơi bằng chân). Trước ngày hôm nay, cô không ngờ đùi giao cũng có thể kích thích điểm nhạy cảm của mình, làm cô run rẩy nhường này.
Cô gần như run rẩy ngay khoảnh khắc đó: "Ư a..."
Ngôn Tố Hoài giữ chặt tay cô, bắt đầu thúc hông va đập. Từng nhát từng nhát, lực đạo ngày một nặng, hai khe thịt chưa kịp khép lại đã tiếp tục bị nong rộng.
Nước nôi đầm đìa giữa hai chân, dịch dâm trong suốt của hai người hòa lẫn vào nhau không phân biệt nổi, theo những chuyển động ngày càng thô bạo bôi trát đầy lên gốc đùi và vùng kín của cô. Tiếng da thịt va chạm "bạch bạch" vang dội trong không gian chật hẹp bí mật này. Hàng Vãn bị húc đến mức đầu óc quay cuồng, tầm nhìn chao đảo lên xuống, hai quả vú lớn không thể kiểm soát mà đung đưa tạo thành những vệt tàn ảnh...
Quy đầu căng cứng bọc dưới lớp da mềm liên tục mài xát lên hạt đậu nhỏ của thiếu nữ. Dù đã lên đỉnh nhiều lần, viên thịt nhỏ xíu nhạy cảm đó vẫn không biết thỏa mãn, khao khát được kích thích thêm, khao khát được nghênh đón cao trào một lần nữa...
Cô ngửa đầu rên rỉ lẳng lơ: "A ư, cọ trúng chỗ đó rồi... Sướng quá... ưm a... Đừng cứ mãi chọc vào đó... ư ư..."
"Ừm... Còn thấy tôi yếu nữa không, bạn học Hàng Vãn?" Ngôn Tố Hoài lại rất điềm tĩnh, hưởng thụ sự mất kiểm soát của cô. Hơi thở phả vào cổ cô, ngay cả tiếng thở dốc cũng mang vẻ kiềm chế cao ngạo, "Hừ... Mới bị đụ đùi mà đã thế này rồi, con chó cái đáng thương..."
"Ư ư, không có yếu..." Khóe mắt lại ứa ra vài giọt lệ, qua tầm nhìn nhòe nhoẹt, Hàng Vãn thấy mình đang hướng mặt ra phía cửa gỗ mở toang. Bên ngoài là khoảnh đất trống, cây cối thưa thớt, lỡ như có ai bước ra từ trong rừng... Đối diện sẽ lập tức nhìn thấy thiếu nữ với gương mặt đỏ ửng đang phơi bày hai bầu vú trắng nõn, bị thiếu niên phía sau húc mạnh đến mức hai vú cứ như hai túi nước. Dưới lớp da mềm mại căng mọng chứa đầy nước, dưới sự va đập của ngoại lực, dòng chất lỏng vô hình bên trong cứ cuộn trào không dứt, khiến cả túi nước như con lắc mất kiểm soát mà văng qua văng lại, đung đưa không ngừng.
"Đồ khốn... ưm a... Cửa vẫn đang mở, sẽ bị, sẽ bị nhìn thấy mất ưm... ưm! Tôi, ưm... tôi không muốn bị nhìn thấy! Ư ư..." Miệng nói vậy, nhưng tiếng rên của Hàng Vãn lại chẳng hề thu liễm, ngược lại còn ngày một lớn hơn.
Ngôn Tố Hoài thầm chửi thề trong lòng. Đụ má, cô quá dâm đãng. Ngày thường giả vờ đứng đắn như thế, nhưng ai ngờ được, trước mặt cậu bạn học mà cô căm ghét cũng có thể dễ dàng phát dâm, rên rỉ dâm loạn chẳng còn lấy nửa phần e lệ như thường ngày.
Cô càng bộc lộ khía cạnh ít ai biết đến này, anh lại càng muốn dùng sự đen tối của mình để vấy bẩn toàn bộ con người cô.
Anh liếm láp cổ cô, vừa thở dốc vừa cười: "Chó cái... Thực ra cậu cũng ước gì bị người ta nhìn thấy đúng không? Muốn dùng cái đôi vú thèm đụ này để chào hỏi các bạn học đi ngang qua ngoài cửa à? Để họ xem cậu đang bị đụ thế nào sao?"
"A... Ư ư, đừng!" Nhịp thở đột ngột dồn dập, quy đầu lại một lần nữa cọ xát qua hạt đậu sưng tấy, cửa huyệt phía sau co thắt kịch liệt, nhả ra càng nhiều dịch thủy, tưới ướt đẫm gốc gậy thịt.
Trong khoảnh khắc cao trào quét qua toàn thân, cô nghe thấy tiếng cười cợt ác ý bên tai:
"... Á, bạn học Hàng Vãn. Cậu xem, chẳng phải có người đến rồi sao. Ha, thấy cậu rồi kìa, đang chằm chằm nhìn vú cậu đấy..."
Gió rừng rít gào, tiếng lá cây xào xạc cọ xát vào nhau, hòa cùng tiếng va chạm da thịt và nhịp tim đập thình thịch, tất cả bị phóng đại vô hạn bên tai Hàng Vãn.
"Không được... Không được a a..." Trước mắt xẹt qua vài luồng bạch quang, cô đón lấy cao trào trong tận cùng khoái lạc và sợ hãi, hai chân vô thức siết chặt. Cô uốn cong người, thân dưới co giật đến mức không thể đứng vững, người phía sau trở thành điểm tựa duy nhất, trong ý thức hỗn loạn cô gắt gao tựa sát vào.
Đã lên đỉnh quá nhiều lần, lần này Hàng Vãn nhanh chóng lấy lại ý thức. Giữa những tiếng thở dốc, cô nhận ra vòng tay đang siết lấy cánh tay mình đã buông lỏng, chuyển xuống ôm lấy eo cô. Thiếu niên bên cạnh cúi đầu tì vào vai cô, không thể kiềm chế thêm được nữa mà phát ra những tiếng thở dốc trầm khàn run rẩy, ám muội quấn quýt cùng tiếng thở của cô.
Anh thở dốc nghe hay thật... Cô bỗng thấy gợi cảm muốn chết.
Phần đầu gậy thịt không biết từ lúc nào đã rút sâu vào khe đùi đang kẹp chặt của cô. Hàng Vãn muộn màng nhận ra một vùng nóng rực ướt dính đang lan tỏa nơi gốc đùi.
Anh bắn rồi. Bị đùi cô kẹp cho bắn rồi.
Cô run rẩy hàng mi, tầm nhìn dần lấy lại tiêu cự. Ngoài cửa vẫn là khoảng không vắng lặng, gió thổi qua, lá xào xạc, làm gì có nửa cái bóng người?
Giữa hai chân ướt nhẹp dính dáp. Anh rút tính khí ra, tinh dịch ấm nóng liền trượt dài dọc theo má đùi trong của cô. Trong lòng Hàng Vãn ngập tràn oán hận, nghiến răng nói: "Ngôn Tố Hoài, cậu cố tình dọa tôi."
"Nhưng cậu thích mà." Anh đáp chắc nịch, đột nhiên ngẩng đầu liếm dái tai cô một cái, "Cái đùi dâm tự nhiên kẹp chặt quá... Không nhịn được." Không nhịn được nên bắn luôn.
Hàng Vãn không thể phản bác. Cô sướng thì sướng thật, nhưng hận là hận thái độ của anh. Ngôn Tố Hoài là loại người như vậy, anh quan sát tinh vi, mọi phản ứng nhỏ nhặt của cô dường như không thể lọt qua mắt anh.
Đáng ghét... mẹ kiếp khó chịu thật đấy.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!