Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 89
Tựa như đoán được lòng oán thầm của hắn, hoàng đế cười nhẹ, chạm trán mình vào trán hắn, chậm rãi nói: "Những gì ngon ngọt cũng đều để ngươi hưởng rồi, thấy ngươi cũng không phải là không thích... Là ai lần trước còn nhiệt tình như vậy, vừa khóc vừa nói không muốn lộc nhung muốn chính trẫm thao? Những chuyện này vốn nên là ngươi tình ta nguyện mới vui thú, cứ làm như là trẫm bức gian thần tử vậy, trẫm đường đường là cửu ngũ chí tôn, biết quăng mặt mũi đi đâu đây?"
"Ngươi trái lại rất gian xảo, một mặt bị thao đến sung sướng, một mặt lại khóc lóc như là trẫm bắt ép ngươi vậy..." vừa nói, còn vừa tỏ ra khó chịu, thò tay nhéo nhéo bên hông hắn.
Sức lực trên tay hoàng đế có chút lớn, da thịt bên hông lại mẫn cảm, vừa xuống tay, Ôn Tử Nhiên đã thấp giọng kêu lên một tiếng, cảm thấy đau, cặp mắt cũng theo bản năng mà đỏ lên ướt át.
Nhiếp Huyễn nhìn dáng vẻ sắp khóc này của hắn, nhất thời lại có chút không xác định được đây là xấu hổ hay là thật sự ủy khuất không muốn, hơi hơi mím môi.
Ngày hôm nay thật sự là bị Chu Hi khóc dọa sợ, thường ngày nhìn thấy Ôn Tử Nhiên khóc thút thít có thể xem như là tình thú, hiện giờ lại có chút chịu không nổi, ngón tay lau lau bên dưới hốc mắt hắn, xoa xoa đầu ngón tay, cảm thấy có chút ẩm ướt, liền thở dài buông tay ra: "Được rồi được rồi, đừng khóc, không động đến ngươi là được."
Nói xong liền quay mặt đi, đúng thật muốn rời khỏi.
Ôn Tử Nhiên ngẩn người, cảm thấy quả thật là thánh tâm khó dò.
Ngày xưa khóc đến tắt thở hoàng đế cũng không khai ân mà bỏ qua cho, hôm nay mới chỉ ướt khóe mắt, hoàng đế đã xoay người muốn đi rồi.
Hắn đã biểu thị ý muốn rõ ràng như vậy, chẳng lẽ còn muốn hắn phải thật sự mở lời nói muốn bị hoàng đế đặt dưới thân thao lộng mới được sao?
Làm sao nói ra khỏi miệng được chứ!
Giữa xấu hổ và giận dữ lại càng thêm ủy khuất, thói quen nhiều năm một lúc không thể sửa được, nước mắt liền xoành xoạch rơi xuống, giật mình, vội nâng tay áo lau đi.
Nhiếp Huyễn thấy hắn ở sau lưng mình không một động tĩnh, quay đầu nhìn, lại thấy Ôn Tử Nhiên cô độc ngồi kia lau nước mắt.
Ngọn đèn bên trong phòng mờ ảo, thoạt nhìn lại phá lệ điềm đạm đáng yêu, không khỏi cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, nghĩ vẫn nên quay lại đi, kéo ra bàn tay che mặt của hắn, tức giận nói: "Không chạm vào ngươi ngươi cũng khóc, ái khanh đến cùng là muốn trẫm làm sao?"
Ôn Tử Nhiên kinh ngạc nhìn hoàng đế đi rồi lại trở về, trong lúc nhất thời nói không ra lời, cắn môi ủy khuất nhìn thẳng vào mắt y, bỗng dưng nhắm chặt mắt lại, như là hạ một quyết tâm, dùng đầu ngón tay móc lấy ống tay áo của hoàng đế.
Ánh mắt Nhiếp Huyễn kinh ngạc, nhìn đầu ngón tay trắng nõn kia càng thêm nổi bật trên nền đen đế bào, chỉ dám níu giữ một điểm trên ống tay áo, nhẹ nhàng tựa như căn bản không dùng sức, thậm chí không cần chủ nhân ống tay áo tránh đi, cũng sẽ tự mình trượt xuống vậy.
Rụt rè hệt như hắn.
Khóe môi khẽ nhếch, cuối cùng thành một tiếng cười khẽ, chậm rãi nói: "Cho nên đây là... muốn."
Ôn Tử Nhiên xấu hổ đễn nỗi không ngẩng mặt lên được, ngón tay trên ống tay áo run rẩy, nhưng vẫn không buông ra.
Nhiếp Huyễn lắc lắc đầu, thở dài, bước hai bước lại gần, một lần nữa ôm hắn vào trong lòng, bất đắc dĩ nói: "Sao lại không chịu nói ra, hửm?"
Ôn Tử Nhiên chôn mặt vào ngực y, hai tay vòng qua thắt lưng y, chỉ là vẫn im lặng không lên tiếng.
Nhiếp Huyễn cười cười v**t v* sau cổ trắng nõn mềm mại của hắn, nâng tay rút trâm cài tóc ra, chậm rãi nói: "Nếu Ôn thượng thư đã chủ động giữ lại, vậy trẫm đây... từ chối thì bất kính. Trước nói rõ, lần này không cho khóc."
"Ngươi trái lại rất gian xảo, một mặt bị thao đến sung sướng, một mặt lại khóc lóc như là trẫm bắt ép ngươi vậy..." vừa nói, còn vừa tỏ ra khó chịu, thò tay nhéo nhéo bên hông hắn.
Sức lực trên tay hoàng đế có chút lớn, da thịt bên hông lại mẫn cảm, vừa xuống tay, Ôn Tử Nhiên đã thấp giọng kêu lên một tiếng, cảm thấy đau, cặp mắt cũng theo bản năng mà đỏ lên ướt át.
Nhiếp Huyễn nhìn dáng vẻ sắp khóc này của hắn, nhất thời lại có chút không xác định được đây là xấu hổ hay là thật sự ủy khuất không muốn, hơi hơi mím môi.
Ngày hôm nay thật sự là bị Chu Hi khóc dọa sợ, thường ngày nhìn thấy Ôn Tử Nhiên khóc thút thít có thể xem như là tình thú, hiện giờ lại có chút chịu không nổi, ngón tay lau lau bên dưới hốc mắt hắn, xoa xoa đầu ngón tay, cảm thấy có chút ẩm ướt, liền thở dài buông tay ra: "Được rồi được rồi, đừng khóc, không động đến ngươi là được."
Nói xong liền quay mặt đi, đúng thật muốn rời khỏi.
Ôn Tử Nhiên ngẩn người, cảm thấy quả thật là thánh tâm khó dò.
Ngày xưa khóc đến tắt thở hoàng đế cũng không khai ân mà bỏ qua cho, hôm nay mới chỉ ướt khóe mắt, hoàng đế đã xoay người muốn đi rồi.
Hắn đã biểu thị ý muốn rõ ràng như vậy, chẳng lẽ còn muốn hắn phải thật sự mở lời nói muốn bị hoàng đế đặt dưới thân thao lộng mới được sao?
Làm sao nói ra khỏi miệng được chứ!
Giữa xấu hổ và giận dữ lại càng thêm ủy khuất, thói quen nhiều năm một lúc không thể sửa được, nước mắt liền xoành xoạch rơi xuống, giật mình, vội nâng tay áo lau đi.
Nhiếp Huyễn thấy hắn ở sau lưng mình không một động tĩnh, quay đầu nhìn, lại thấy Ôn Tử Nhiên cô độc ngồi kia lau nước mắt.
Ngọn đèn bên trong phòng mờ ảo, thoạt nhìn lại phá lệ điềm đạm đáng yêu, không khỏi cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, nghĩ vẫn nên quay lại đi, kéo ra bàn tay che mặt của hắn, tức giận nói: "Không chạm vào ngươi ngươi cũng khóc, ái khanh đến cùng là muốn trẫm làm sao?"
Ôn Tử Nhiên kinh ngạc nhìn hoàng đế đi rồi lại trở về, trong lúc nhất thời nói không ra lời, cắn môi ủy khuất nhìn thẳng vào mắt y, bỗng dưng nhắm chặt mắt lại, như là hạ một quyết tâm, dùng đầu ngón tay móc lấy ống tay áo của hoàng đế.
Ánh mắt Nhiếp Huyễn kinh ngạc, nhìn đầu ngón tay trắng nõn kia càng thêm nổi bật trên nền đen đế bào, chỉ dám níu giữ một điểm trên ống tay áo, nhẹ nhàng tựa như căn bản không dùng sức, thậm chí không cần chủ nhân ống tay áo tránh đi, cũng sẽ tự mình trượt xuống vậy.
Rụt rè hệt như hắn.
Khóe môi khẽ nhếch, cuối cùng thành một tiếng cười khẽ, chậm rãi nói: "Cho nên đây là... muốn."
Ôn Tử Nhiên xấu hổ đễn nỗi không ngẩng mặt lên được, ngón tay trên ống tay áo run rẩy, nhưng vẫn không buông ra.
Nhiếp Huyễn lắc lắc đầu, thở dài, bước hai bước lại gần, một lần nữa ôm hắn vào trong lòng, bất đắc dĩ nói: "Sao lại không chịu nói ra, hửm?"
Ôn Tử Nhiên chôn mặt vào ngực y, hai tay vòng qua thắt lưng y, chỉ là vẫn im lặng không lên tiếng.
Nhiếp Huyễn cười cười v**t v* sau cổ trắng nõn mềm mại của hắn, nâng tay rút trâm cài tóc ra, chậm rãi nói: "Nếu Ôn thượng thư đã chủ động giữ lại, vậy trẫm đây... từ chối thì bất kính. Trước nói rõ, lần này không cho khóc."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp