Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 117
Tuyết Ngọc Sinh Cơ cao là thuốc trị thương vô cùng tốt, lần đầu khi Nhiếp Huyễn c**ng b*c Chu Hi, bởi vì quá tức giận nên làm có chút quá đáng, vừa tát vừa cắn để lại dấu vết rất nhiều, sau đó vì dùng dược cao này, đến lúc trời sáng mới có thể giữ nguyên thể diện cho hắn mà đưa về.
Lúc đó chỉ là quá tức giận, hôm nay đã là yêu thích không buông tay, nếu có thể làm lại lần nữa, đương nhiên là không nỡ.
Nhiếp Huyễn ngửi thấy mùi hương cao chi kia, tinh thần có chút kháng cự, Nhiếp Kỳ không biết là không cảm thấy hay là không thèm để ý, dùng ngón tay quệt một ít, ôn ôn nhu nhu bôi lên vết thương có cũ có mới trên vành tai hoàng đế, nhẹ nhàng tỉ mỉ.
Đầu ngón tay tiểu hoàng thúc của y nhẵn nhụi mềm mại, khẽ khàng niết trên vành tai, khiến y toàn thân ngứa ngáy.
Nhiếp Huyễn thoải mái thở dài, thầm nghĩ kỳ thực bàn tay Ôn Tử Nhiên còn mềm mại hơn thế này, cầm trong tay cũng thật sự ấm áp trơn mềm; bàn tay của Chu Hi thì có chút nổi rõ từng khớp xương, vừa thon vừa gầy, móng tay được cắt tỉ mỉ sắc bén, cào có chút đau; tay của Dung Hàm Chi lại rất mạnh mẽ, trên ngón tay còn có các vết chai luyện kiếm cỡi ngựa, sờ lên trên người, lại có hiệu quả khác biệt.
Bàn tay Nhiếp Kỳ trắng mịn tựa bạch ngọc, ngay cả vết chai mỏng do cầm bút nhiều năm giống như Chu Ôn hai người cũng không có, thật là có một loại cảm giác cành vàng lá ngọc động tâm.
Một đôi tay như vậy lại tinh tế tỉ mỉ bôi dược lên vành tai mình, quả thật là một loại vui sướng khó có thể diễn tả.
Chỉ là không biết vành tai mình đã tạo nên cái nghiệt gì, một hai ba ai cũng đều thích cắn.
Đang nghĩ như vậy, Nhiếp Kỳ đã nhéo nhéo lên vành tai, đầu ngón tay lướt từ vành tai chầm chậm lướt xuống dưới cổ, như cười như không mà hỏi: "Chỉ cắn lên tai thôi?"
Nhiếp Huyễn hồi phục tinh thần, hơi hơi nheo mắt lùi ra sau một chút, kéo mở cổ áo nói: "Làm phiền hoàng thúc."
Lúc nhìn thấy dấu răng phủ kín cánh tay bờ vai, cho dù là Nhiếp Kỳ từng bị hoàng đế giam trong hậu cung, cũng không khỏi tắc lưỡi cảm thán, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên dấu vết rướm máu, có chút tôn sùng tán thưởng mà nói: "Thật không hổ là bút tích Chu đại thừa tướng."
Nhiếp Huyễn ủy khuất cực, cũng cởi luôn áo lót ra: "Trẫm đối xử với thừa tướng vô cùng dịu dàng, thừa tướng lại trả lại ta như vậy."
Nhiếp Kỳ dò xét liếc nhìn y, chỉ cười không nói, ngón tay lại lấy thêm một ít Tuyết Ngọc Sinh Cơ cao, bôi lên vết răng trên vai hoàng đế: "Mấy tên nô tài kia hầu hạ kiểu gì, không biết bôi thuốc sau."
Dừng một chút, dè mạnh ngón tay: "Hay là bệ hạ cố ý giữ lại, để nhớ Chu Hi sao?"
Nhiếp Huyễn bị hắn ấn đau đến nhẹ hít khí, nghe vậy liền cười: "Lời này của tiểu hoàng thúc thật là... Có điều nhìn dáng vẻ quẫn bách của hắn, đúng là có chút ý tứ."
Nhiếp Kỳ nghĩ nghĩ, nói: "Ta trái lại không tưởng tượng ra nổi vẻ quẩn bách hiện lên trên gương mặt kia thì sẽ như thế nào, có điều nghe thấy ngươi nói như vậy, có lẽ cũng hay, nếu có lần sau, nhớ rủ ta xem cùng."
Nhiếp Huyễn phì cười, một lúc sau lại thở dài: "Tài năng của Chu Hi có thể nói là kinh diễm, chỉ là tâm quá lớn, rất không biết nghe lời."
Nhiếp Kỳ nghe vậy, trừng mắt nhìn y, hỏi: "Vì sao hắn lại phải nghe lời?"
Nhiếp Huyễn giật mình, hỏi ngược lại: "Cái gì?"
Tiểu hoàng thúc của y lắc lắc đầu, lấy thêm Tuyết Ngọc Sinh Cơ cao bôi tiếp,:"Vì sao hắn lại phải nghe lời, có lợi ích gì sao?"
Nhiếp Huyễn ngốc lăng.
Hai đời làm vua, đã tạo thành một tính cách cưỡng ép không tha những kẻ không biết vâng lời, chỉ cảm thấy thần tử phải tuân mệnh là một chuyện thiên kinh địa nghĩa, đây là lần đầu có người phân tích cho y nghe.
Không phải là y không hiểu được đạo lý này, nhưng y tựa như nhất thời không thích ứng được.
Lúc đó chỉ là quá tức giận, hôm nay đã là yêu thích không buông tay, nếu có thể làm lại lần nữa, đương nhiên là không nỡ.
Nhiếp Huyễn ngửi thấy mùi hương cao chi kia, tinh thần có chút kháng cự, Nhiếp Kỳ không biết là không cảm thấy hay là không thèm để ý, dùng ngón tay quệt một ít, ôn ôn nhu nhu bôi lên vết thương có cũ có mới trên vành tai hoàng đế, nhẹ nhàng tỉ mỉ.
Đầu ngón tay tiểu hoàng thúc của y nhẵn nhụi mềm mại, khẽ khàng niết trên vành tai, khiến y toàn thân ngứa ngáy.
Nhiếp Huyễn thoải mái thở dài, thầm nghĩ kỳ thực bàn tay Ôn Tử Nhiên còn mềm mại hơn thế này, cầm trong tay cũng thật sự ấm áp trơn mềm; bàn tay của Chu Hi thì có chút nổi rõ từng khớp xương, vừa thon vừa gầy, móng tay được cắt tỉ mỉ sắc bén, cào có chút đau; tay của Dung Hàm Chi lại rất mạnh mẽ, trên ngón tay còn có các vết chai luyện kiếm cỡi ngựa, sờ lên trên người, lại có hiệu quả khác biệt.
Bàn tay Nhiếp Kỳ trắng mịn tựa bạch ngọc, ngay cả vết chai mỏng do cầm bút nhiều năm giống như Chu Ôn hai người cũng không có, thật là có một loại cảm giác cành vàng lá ngọc động tâm.
Một đôi tay như vậy lại tinh tế tỉ mỉ bôi dược lên vành tai mình, quả thật là một loại vui sướng khó có thể diễn tả.
Chỉ là không biết vành tai mình đã tạo nên cái nghiệt gì, một hai ba ai cũng đều thích cắn.
Đang nghĩ như vậy, Nhiếp Kỳ đã nhéo nhéo lên vành tai, đầu ngón tay lướt từ vành tai chầm chậm lướt xuống dưới cổ, như cười như không mà hỏi: "Chỉ cắn lên tai thôi?"
Nhiếp Huyễn hồi phục tinh thần, hơi hơi nheo mắt lùi ra sau một chút, kéo mở cổ áo nói: "Làm phiền hoàng thúc."
Lúc nhìn thấy dấu răng phủ kín cánh tay bờ vai, cho dù là Nhiếp Kỳ từng bị hoàng đế giam trong hậu cung, cũng không khỏi tắc lưỡi cảm thán, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên dấu vết rướm máu, có chút tôn sùng tán thưởng mà nói: "Thật không hổ là bút tích Chu đại thừa tướng."
Nhiếp Huyễn ủy khuất cực, cũng cởi luôn áo lót ra: "Trẫm đối xử với thừa tướng vô cùng dịu dàng, thừa tướng lại trả lại ta như vậy."
Nhiếp Kỳ dò xét liếc nhìn y, chỉ cười không nói, ngón tay lại lấy thêm một ít Tuyết Ngọc Sinh Cơ cao, bôi lên vết răng trên vai hoàng đế: "Mấy tên nô tài kia hầu hạ kiểu gì, không biết bôi thuốc sau."
Dừng một chút, dè mạnh ngón tay: "Hay là bệ hạ cố ý giữ lại, để nhớ Chu Hi sao?"
Nhiếp Huyễn bị hắn ấn đau đến nhẹ hít khí, nghe vậy liền cười: "Lời này của tiểu hoàng thúc thật là... Có điều nhìn dáng vẻ quẫn bách của hắn, đúng là có chút ý tứ."
Nhiếp Kỳ nghĩ nghĩ, nói: "Ta trái lại không tưởng tượng ra nổi vẻ quẩn bách hiện lên trên gương mặt kia thì sẽ như thế nào, có điều nghe thấy ngươi nói như vậy, có lẽ cũng hay, nếu có lần sau, nhớ rủ ta xem cùng."
Nhiếp Huyễn phì cười, một lúc sau lại thở dài: "Tài năng của Chu Hi có thể nói là kinh diễm, chỉ là tâm quá lớn, rất không biết nghe lời."
Nhiếp Kỳ nghe vậy, trừng mắt nhìn y, hỏi: "Vì sao hắn lại phải nghe lời?"
Nhiếp Huyễn giật mình, hỏi ngược lại: "Cái gì?"
Tiểu hoàng thúc của y lắc lắc đầu, lấy thêm Tuyết Ngọc Sinh Cơ cao bôi tiếp,:"Vì sao hắn lại phải nghe lời, có lợi ích gì sao?"
Nhiếp Huyễn ngốc lăng.
Hai đời làm vua, đã tạo thành một tính cách cưỡng ép không tha những kẻ không biết vâng lời, chỉ cảm thấy thần tử phải tuân mệnh là một chuyện thiên kinh địa nghĩa, đây là lần đầu có người phân tích cho y nghe.
Không phải là y không hiểu được đạo lý này, nhưng y tựa như nhất thời không thích ứng được.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp