Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 17
Sau sự việc ngày ấy, Ôn Tử Nhiên hưu mộc xong cũng không xin nghỉ, vẫn vào triều như cũ.
Cũng không mang công văn về nhà xem như lời hoàng đế nói, vẫn ngày ngày ngồi lại nha phủ đến đầu sáng như trước đây.
Chỉ là ghế tử đàn ngay tại chính đường của Hộ bộ thượng thư lại nhiều thêm một cái đệm mềm, hơn nữa mấy ngày liền Ôn Thượng Thư chỉ cần nhìn thấy hoàng đế liền eo nhuyễn, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Nhiếp Huyễn thấy được chỉ cười cười, cho là tình thú, ngược lại cũng không đối chọi gay gắt mà triệu kiến hắn, thầm nghĩ để đến khi hắn không còn phòng bị, quay đầu xuất kỳ bất ý mà đánh tới.
Nếu như bức bách chặt chẽ, sợ là con thỏ cũng sẽ cắn người.
Chỉ là y đã cấm dục thật lâu, mới vừa nếm lại mùi thịt, nghĩ tới đối phương là lần đầu, vẫn chưa thể tận hứng, có chút cảm thấy không đủ.
Hôm nay xem xét quốc sử ở Hàn Lâm viện, đang dùng mắt đánh giá một đám quan văn thị tòng bên cạnh, vừa chợt nhìn thấy một gương mặt mới sáng lên ngay trước mắt y, thái giám bên cạnh bỗng đến báo, nói đan dược mà bệ hạ muốn cuối cùng cũng được tạo thành.
"Thật?" Nhiếp Huyễn lập tức tỉnh táo tinh thần, dừng một chút lại hỏi: "Đã thử cẩn thận?"
Thái giám kia vội nói: "Nào dám không thử! Tuyệt đối là thỏa đáng, bằng không cũng không dám bẩm báo với bệ hạ."
Nhiếp Huyễn vỗ tay cười, nói một tiếng "tốt", ban thưởng tầng tầng.
Cũng không còn để ý tới quan văn thị tòng, vào giờ chiều, liền mang người đến phủ Thành vương.
Hoàng đế đến thăm lại không báo trước, Thảnh vương phủ rối rắm mở cửa, Nhiếp Kỳ vội vàng mang người ra nghênh đón, khinh cừu khoát bên ngoài có chút hỗn độn, ngay cả kim chúc trên phát quan cũng không chỉnh, vài vết hồng khả ái trên gò má trắng noãn như bạch ngọc, đôi mắt đào hoa mơ màng, còn mang chút thủy quang.
Nhiếp Huyễn đánh giá hắn một chốc, chỉ cảm thấy tiểu hoàng thúc biếng nhác này của y càng thêm giống một con mèo hoa ngủ ngày, liền cười hỏi: "Trẫm quấy nhiễu thanh mộng của hoàng thúc sao?"
Trong lòng ngứa không chịu được.
Nhiếp Kỳ cúi đầu, ngáp một cái nhỏ: "Thần vẫn luôn thanh nhàn, quen biếng nhác, xin bệ hạ thứ tội."
"Biếng nhác cũng tốt a, trẫm cũng muốn làm biếng, đáng tiếc triều vụ rườm rà." Nhiếp Huyễn ý vị sâu xa cười nói, vươn tay kéo lấy tay hắn, thẳng hướng vào trong phủ mà đi: "Được rồi, đừng đứng ở cửa, vào trong nói chuyện."
Thành vương là đệ đệ nhỏ nhất của tiên đế, mẫu thân là hoàng hậu của tiên hoàng, coi như là đích tử của chính cung, thân phận không giống với những thân vương khác, ngay cả vương phủ cũng là đứng đầu. Bất quá, Nhiếp Kỳ thích đàm Huyền đạo, trong phủ cũng không có gì xa hoa, ngược lại có một loại dật khí thanh nhã.
Nhiếp Huyễn thầm cảm thán: đã có tâm nhớ thương ngôi vị hoàng đế, cho dù hắn có ăn được tiên đan, cũng không thoát được một thân tục cốt.
Hai người cùng ngồi xuống, có người đến hầu trà, Nhiếp Huyễn uống xong nhướn mày, hòi là loại trà gì, uống không tệ.
Tiểu thúc của y nheo mắt nhìn chén trà nhỏ, chậm rãi nói: "Đây là tuế hàn tam hữu ẩm, dùng lá thông trên rừng cùng với mật hoa mai trộn vào nhau, chưng trên lửa được nhóm bằng lá trúc, có tác dụng thanh tâm dưỡng thần, dùng để phục đan, rất tốt."
Hắn vừa nói đến phục đan, Nhiếp Huyễn liền nhớ tới "chính sự", sai người mang tráp bạc lên, mở ra, đặt trên bàn.
Bên trong là hai viên đan dược đỏ thẫm như máu to bằng đầu ngón tay, ngào ngạt hương khí kỳ dị.
Nhiếp Huyễn đẩy về phía Nhiếp Kỳ, cưởi tủm tỉm nói: "Đan dược lúc trước tiểu hoàng thúc đưa quả thật rất tốt, trẫm ăn vào thần hoàn khí chân, lúc này ngự dược viện dâng lên đan dược này cũng không tệ, trẫm dành riêng hai viên đến cho hoàng thúc."
Nhiếp Kỳ giật mình.
Cũng không mang công văn về nhà xem như lời hoàng đế nói, vẫn ngày ngày ngồi lại nha phủ đến đầu sáng như trước đây.
Chỉ là ghế tử đàn ngay tại chính đường của Hộ bộ thượng thư lại nhiều thêm một cái đệm mềm, hơn nữa mấy ngày liền Ôn Thượng Thư chỉ cần nhìn thấy hoàng đế liền eo nhuyễn, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Nhiếp Huyễn thấy được chỉ cười cười, cho là tình thú, ngược lại cũng không đối chọi gay gắt mà triệu kiến hắn, thầm nghĩ để đến khi hắn không còn phòng bị, quay đầu xuất kỳ bất ý mà đánh tới.
Nếu như bức bách chặt chẽ, sợ là con thỏ cũng sẽ cắn người.
Chỉ là y đã cấm dục thật lâu, mới vừa nếm lại mùi thịt, nghĩ tới đối phương là lần đầu, vẫn chưa thể tận hứng, có chút cảm thấy không đủ.
Hôm nay xem xét quốc sử ở Hàn Lâm viện, đang dùng mắt đánh giá một đám quan văn thị tòng bên cạnh, vừa chợt nhìn thấy một gương mặt mới sáng lên ngay trước mắt y, thái giám bên cạnh bỗng đến báo, nói đan dược mà bệ hạ muốn cuối cùng cũng được tạo thành.
"Thật?" Nhiếp Huyễn lập tức tỉnh táo tinh thần, dừng một chút lại hỏi: "Đã thử cẩn thận?"
Thái giám kia vội nói: "Nào dám không thử! Tuyệt đối là thỏa đáng, bằng không cũng không dám bẩm báo với bệ hạ."
Nhiếp Huyễn vỗ tay cười, nói một tiếng "tốt", ban thưởng tầng tầng.
Cũng không còn để ý tới quan văn thị tòng, vào giờ chiều, liền mang người đến phủ Thành vương.
Hoàng đế đến thăm lại không báo trước, Thảnh vương phủ rối rắm mở cửa, Nhiếp Kỳ vội vàng mang người ra nghênh đón, khinh cừu khoát bên ngoài có chút hỗn độn, ngay cả kim chúc trên phát quan cũng không chỉnh, vài vết hồng khả ái trên gò má trắng noãn như bạch ngọc, đôi mắt đào hoa mơ màng, còn mang chút thủy quang.
Nhiếp Huyễn đánh giá hắn một chốc, chỉ cảm thấy tiểu hoàng thúc biếng nhác này của y càng thêm giống một con mèo hoa ngủ ngày, liền cười hỏi: "Trẫm quấy nhiễu thanh mộng của hoàng thúc sao?"
Trong lòng ngứa không chịu được.
Nhiếp Kỳ cúi đầu, ngáp một cái nhỏ: "Thần vẫn luôn thanh nhàn, quen biếng nhác, xin bệ hạ thứ tội."
"Biếng nhác cũng tốt a, trẫm cũng muốn làm biếng, đáng tiếc triều vụ rườm rà." Nhiếp Huyễn ý vị sâu xa cười nói, vươn tay kéo lấy tay hắn, thẳng hướng vào trong phủ mà đi: "Được rồi, đừng đứng ở cửa, vào trong nói chuyện."
Thành vương là đệ đệ nhỏ nhất của tiên đế, mẫu thân là hoàng hậu của tiên hoàng, coi như là đích tử của chính cung, thân phận không giống với những thân vương khác, ngay cả vương phủ cũng là đứng đầu. Bất quá, Nhiếp Kỳ thích đàm Huyền đạo, trong phủ cũng không có gì xa hoa, ngược lại có một loại dật khí thanh nhã.
Nhiếp Huyễn thầm cảm thán: đã có tâm nhớ thương ngôi vị hoàng đế, cho dù hắn có ăn được tiên đan, cũng không thoát được một thân tục cốt.
Hai người cùng ngồi xuống, có người đến hầu trà, Nhiếp Huyễn uống xong nhướn mày, hòi là loại trà gì, uống không tệ.
Tiểu thúc của y nheo mắt nhìn chén trà nhỏ, chậm rãi nói: "Đây là tuế hàn tam hữu ẩm, dùng lá thông trên rừng cùng với mật hoa mai trộn vào nhau, chưng trên lửa được nhóm bằng lá trúc, có tác dụng thanh tâm dưỡng thần, dùng để phục đan, rất tốt."
Hắn vừa nói đến phục đan, Nhiếp Huyễn liền nhớ tới "chính sự", sai người mang tráp bạc lên, mở ra, đặt trên bàn.
Bên trong là hai viên đan dược đỏ thẫm như máu to bằng đầu ngón tay, ngào ngạt hương khí kỳ dị.
Nhiếp Huyễn đẩy về phía Nhiếp Kỳ, cưởi tủm tỉm nói: "Đan dược lúc trước tiểu hoàng thúc đưa quả thật rất tốt, trẫm ăn vào thần hoàn khí chân, lúc này ngự dược viện dâng lên đan dược này cũng không tệ, trẫm dành riêng hai viên đến cho hoàng thúc."
Nhiếp Kỳ giật mình.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp