Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 171
Tuy rằng thời điểm nghiệm thu đập lớn vào mùa hè đã kết thúc, nhưng sau khi tiễn Chu Sưởng đi, Ôn Tử Nhiên vẫn ở lại Kinh Châu thêm một thời gian, chủ trì tất cả sự vụ, thu xong thuế mới chậm chạp lên đường hồi kinh.
Đi chưa được nửa đường, chiếu thư của hoàng đế đã đến trạm dịch, muốn hắn lập tức nhanh chóng về kinh.
Ôn Tử Nhiên hiếm khi nhướn mày, dập đầu tiếp chỉ, sau khi đứng dậy vô cùng thuần thục mà nhét một khối bạc vào ống tay áo thái giám truyền chỉ.
Thái giám kia tươi cười đầy mặt gật đầu cảm tạ, Ôn Tử Nhiên đợi, hơi giật mình, cười lấy tay về, nói: "Xin công công bẩm lại với bệ hạ, thần nhất định đi ngày đêm, không làm lỡ việc."
Trước kia hoàng đế lúc nào cũng bảo thái giám truyền chỉ tiện thể đưa một phong thư đến, viết hai câu thơ tình linh tinh, hôm nay lại không có.
Nghĩ đến tình tiết hồng nhạn truyền thư này, chơi đã hai ba năm, chắc cũng chán rồi.
Thái giám kia thấy hắn hơi nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Mấy ngày trước đây phương bắc liên tiếp gởi cấp tấu tới... Ôn thượng thư, bệ hạ còn đang chờ ngài mau chóng về kinh chủ trì Hộ bộ đấy."
Ôn Tử Nhiên bỗng ngẩng đầu.
Năm thứ ba Dung Hàm Chi rời đi, Hung Nô rốt cuộc không kiềm chế nổi nữa.
Ôn Tử Nhiên thở ra một hơi dài, nói với đám tùy tùng: "Chuẩn bị, lập tức khởi hành."
Nhiếp Huyễn đang ngồi một mình trong Thùy Củng điện.
Chân mày nhíu chặt, nhìn chằm chằm văn thư báo nguy đang đặt trước mặt một hồi lâu.
Lâu sau mới thở dài một tiếng, đóng tấu chương lại.
Bắc cảnh an bình đã lâu, Hung Nô lại đổi chủ nội đấu, y mới vừa yên tâm triệu Dung Hàm Chi về kinh, không ngờ chớp mắt đã qua ba năm. Thầm nghĩ nếu như Thiền Vu mới lại tầm thường ngu ngốc không ai bằng như trong tin tình báo thì sớm đã bị đàn sói thảo nguyên xé nát, hôm nay lại lớn mật xâm phạm biên giới, xem ra đúng là nhân vật cao thâm giấu tài.
Thảo nguyên ngoại vực nhanh như vậy đã bị hắn chỉnh đốn mà kéo đến phạm biên, thật sự có chút phiền toái.
Đám quan viên trấn giữ Bắc cảnh tranh nhau nói trong văn thư báo nguy, Dung tướng trấn biên, xây dựng ảnh hưởng to lớn ở phương bắc, Hung Nô e ngại uy danh này, muốn điều lại Dung tướng về phương bắc trấn biên.
Nhưng, chính phần văn thư báo nguy này lại khiến y do dự.
Hiện đang lĩnh quân trấn thủ bắc cương là một vị tướng lãnh được chính Dung Hàm Chi đề bạt, tuy rằng không được xuất sắc như Dung Hàm Chi, nhưng cũng xem như là có chiến công hiển hách, ngay cả Dung Hàm Chi cũng khen hắn ổn trọng kín đáo, thích hợp để phòng thủ biên thùy.
Thực ra như vậy cũng tốt, hạ chỉ xuống, căn dặn đám tri châu phương bắc đều ổn trọng thêm chút, hộ thành cẩn thận, Hung Nô không giỏi công thành, lâu ngày sẽ tự bại.
Nhưng tâm tư Nhiếp Huyễn lại còn nghĩ đến chuyện khác.
Tân Thiền Vu vừa mới hàng phục chư bộ, đã đến phạm biên, nhìn như khí thế hùng hổ, thực ra lại là một cơ hội tốt, nếu có thể bắt lấy cơ hội này đập tan Hung Nô, thừa thắng xông lên, chiếm luôn ổ sói cũng là chuyện dễ dàng, từ đây cắt đứt hậu hoạn Mạc Bắc, bản đồ Đại Yến có thể thêm vạn dặm phương bắc – đây là tình huống khiến lòng người không cầm nổi đến như thế nào.
Không một vị hoàng đế nào có thể cự tuyệt sự dụ hoặc này.
Nhưng, nếu muốn thành được thế công này, nếu thiếu một tướng lãnh ổn trọng kín đáo am hiểu thủ ngự thành trì là vạn vạn làm không được.
Y đương nhiên biết ai thích hợp nhất vì y mà làm chuyện này để y lưu danh sử sách.
Dung Hàm Chi.
Bởi vì nhất thời tức giận, đang bị y giữ lại nhàn tản ở kinh thành, hai năm tu sửa binh thư, Dung Hàm Chi.
Dung khanh của y kiệt ngao tiêu sái như vậy, chí thú thanh kỳ đến không giống thế nhân.
Nhiếp Huyễn lại thở dài một hơi, có chút phức tạp nhắm mắt lại, nâng tay đè huyệt thái dương.
Hay là cứ nghĩ thêm đi.
Đi chưa được nửa đường, chiếu thư của hoàng đế đã đến trạm dịch, muốn hắn lập tức nhanh chóng về kinh.
Ôn Tử Nhiên hiếm khi nhướn mày, dập đầu tiếp chỉ, sau khi đứng dậy vô cùng thuần thục mà nhét một khối bạc vào ống tay áo thái giám truyền chỉ.
Thái giám kia tươi cười đầy mặt gật đầu cảm tạ, Ôn Tử Nhiên đợi, hơi giật mình, cười lấy tay về, nói: "Xin công công bẩm lại với bệ hạ, thần nhất định đi ngày đêm, không làm lỡ việc."
Trước kia hoàng đế lúc nào cũng bảo thái giám truyền chỉ tiện thể đưa một phong thư đến, viết hai câu thơ tình linh tinh, hôm nay lại không có.
Nghĩ đến tình tiết hồng nhạn truyền thư này, chơi đã hai ba năm, chắc cũng chán rồi.
Thái giám kia thấy hắn hơi nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Mấy ngày trước đây phương bắc liên tiếp gởi cấp tấu tới... Ôn thượng thư, bệ hạ còn đang chờ ngài mau chóng về kinh chủ trì Hộ bộ đấy."
Ôn Tử Nhiên bỗng ngẩng đầu.
Năm thứ ba Dung Hàm Chi rời đi, Hung Nô rốt cuộc không kiềm chế nổi nữa.
Ôn Tử Nhiên thở ra một hơi dài, nói với đám tùy tùng: "Chuẩn bị, lập tức khởi hành."
Nhiếp Huyễn đang ngồi một mình trong Thùy Củng điện.
Chân mày nhíu chặt, nhìn chằm chằm văn thư báo nguy đang đặt trước mặt một hồi lâu.
Lâu sau mới thở dài một tiếng, đóng tấu chương lại.
Bắc cảnh an bình đã lâu, Hung Nô lại đổi chủ nội đấu, y mới vừa yên tâm triệu Dung Hàm Chi về kinh, không ngờ chớp mắt đã qua ba năm. Thầm nghĩ nếu như Thiền Vu mới lại tầm thường ngu ngốc không ai bằng như trong tin tình báo thì sớm đã bị đàn sói thảo nguyên xé nát, hôm nay lại lớn mật xâm phạm biên giới, xem ra đúng là nhân vật cao thâm giấu tài.
Thảo nguyên ngoại vực nhanh như vậy đã bị hắn chỉnh đốn mà kéo đến phạm biên, thật sự có chút phiền toái.
Đám quan viên trấn giữ Bắc cảnh tranh nhau nói trong văn thư báo nguy, Dung tướng trấn biên, xây dựng ảnh hưởng to lớn ở phương bắc, Hung Nô e ngại uy danh này, muốn điều lại Dung tướng về phương bắc trấn biên.
Nhưng, chính phần văn thư báo nguy này lại khiến y do dự.
Hiện đang lĩnh quân trấn thủ bắc cương là một vị tướng lãnh được chính Dung Hàm Chi đề bạt, tuy rằng không được xuất sắc như Dung Hàm Chi, nhưng cũng xem như là có chiến công hiển hách, ngay cả Dung Hàm Chi cũng khen hắn ổn trọng kín đáo, thích hợp để phòng thủ biên thùy.
Thực ra như vậy cũng tốt, hạ chỉ xuống, căn dặn đám tri châu phương bắc đều ổn trọng thêm chút, hộ thành cẩn thận, Hung Nô không giỏi công thành, lâu ngày sẽ tự bại.
Nhưng tâm tư Nhiếp Huyễn lại còn nghĩ đến chuyện khác.
Tân Thiền Vu vừa mới hàng phục chư bộ, đã đến phạm biên, nhìn như khí thế hùng hổ, thực ra lại là một cơ hội tốt, nếu có thể bắt lấy cơ hội này đập tan Hung Nô, thừa thắng xông lên, chiếm luôn ổ sói cũng là chuyện dễ dàng, từ đây cắt đứt hậu hoạn Mạc Bắc, bản đồ Đại Yến có thể thêm vạn dặm phương bắc – đây là tình huống khiến lòng người không cầm nổi đến như thế nào.
Không một vị hoàng đế nào có thể cự tuyệt sự dụ hoặc này.
Nhưng, nếu muốn thành được thế công này, nếu thiếu một tướng lãnh ổn trọng kín đáo am hiểu thủ ngự thành trì là vạn vạn làm không được.
Y đương nhiên biết ai thích hợp nhất vì y mà làm chuyện này để y lưu danh sử sách.
Dung Hàm Chi.
Bởi vì nhất thời tức giận, đang bị y giữ lại nhàn tản ở kinh thành, hai năm tu sửa binh thư, Dung Hàm Chi.
Dung khanh của y kiệt ngao tiêu sái như vậy, chí thú thanh kỳ đến không giống thế nhân.
Nhiếp Huyễn lại thở dài một hơi, có chút phức tạp nhắm mắt lại, nâng tay đè huyệt thái dương.
Hay là cứ nghĩ thêm đi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp