Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 137
Chu Dục sửng sốt một chút, lắc lắc đầu, nói: "Bệ hạ nói huynh trưởng là một nhân vật thông minh tuyệt đỉnh, tiểu đệ tâm phục khẩu phục."
Trong lòng Chu Hi có chút không biết phải cảm thấy thế nào, trêu đùa: "Vi huynh là loại người thế nào, ngươi không biết sao, phải để cho người ngoài nói cho ngươi nghe."
Chu Dục cười khổ một chút: "Núi cao sừng sững, không đám vọng trông."
Chu Hi khe khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa, một lát sau mới hỏi: "Thập lang nếu đã nói với ta, có lẽ cho rằng đề nghị này cũng không tệ nhỉ? Bệ hạ đã nói với ngươi thế nào?"
Chu Dục lắc lắc đầu: "Bệ hạ chưa từng nói rõ rằng với tiểu đệ. Tiểu đệ cho là, huynh trưởng làm tướng đã mười năm, quyền thế ngập trời, cũng gây vô số thù hằn. Lan Lăng Chu thị vốn là cây to hứng gió, huynh trưởng lại ở nơi đầu sóng ngọn gió chống đỡ gia tộc suốt mấy năm nay, cũng nên suy nghĩ cho bản thân một chút. Tuy rằng tiểu đệ bất tài, hôm nay cũng đã làm quan, huynh tưởng ngại gì không làm Đông cung chi sư đi, cũng có thể nghỉ ngơi. Hai năm nay thân thể của huynh trưởng... Tiểu đệ thật sự lo lắng."
Chu Hi ấm áp trong lòng, mi mục cũng nhu hòa đi mấy phần, lại lắc đầu: "Thập lang có tấm lòng như vậy, vi huynh rất vui, chỉ là ngươi vẫn chưa thông thế sự, rất nhiều toan tính còn chưa hiểu rõ, vì huynh... Chức vụ Đông cung chi sư này, vi huynh làm không được."
Chu Dục cũng không giận, gật gật đầu nói: "Suy tính của huynh trưởng bao giờ cũng tốt, nếu đã như vậy, tiểu đệ cũng sẽ không nói thêm gì nữa. Còn về bên phía thế gia, sẽ thật sự ngồi nhìn Dung tướng trở thành thái tử chi sư hay sao?"
Chu Hi cười cười, nói: "Vi huynh đã quen biết Dung Hàm Chi nhiều năm, tự nghĩ cũng có thể đoán được ba phần tâm tư của hắn, việc này ngươi cứ yên lặng xem xem, cho dù thánh minh thiên tử soi sáng vạn dặm, cũng không phải mọi chuyện đều có thể thuận lòng như ý."
Chu Dục cân nhắc ý tứ trong lời nói huynh trưởng nhà mình, ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ Dung tướng có tính toán khác hay sao? Người đọc sách làm quan, quả thật sẽ có kẻ không muốn làm Đông cung chi sư thật sao?"
Chu Hi chỉ lắc lắc đầu: "Tâm tư của Dung Quảng Xuyên không thể dùng lý thường để suy đoán. Sau này nếu có cơ hội cộng sự với hắn, ngươi đương nhiên sẽ biết."
Dừng một chút, lại nâng tay xoa thái dương: "Thập lang hôm nay vừa từ trong cung về, có lẽ cũng đã mệt mỏi, về nghỉ ngơi đi."
Chu Dục nhận thấy huynh trưởng có vẻ không khỏe, vô cùng quan tâm nói: "Huynh trưởng vẫn nên chăm sóc thân thể, tiểu đệ cáo lui trước."
Chu Hi khẽ gật đầu, nhìn theo ấu đệ ra khỏi thư phòng.
Lúc này mới dùng sức nhu ấn mi tâm.
Hoàng đế chưa bao giờ bắn tên không, nếu đã để lộ tiếng gió với Thập lang, hơn phân nửa cũng là có ý như vậy.
Hắn cho rằng hoàng đế thật sự kiên định muốn để Dung Hàm Chi làm Đông cung chi sư, nhưng hoàng đế cũng không tất sẽ nguyện ý vùi dập thế gia hoàn toàn. Theo quan chế lập Đông cung chi sư, có Thái phó Thái sư Thái bảo, ba người cùng đảm nhiệm, hoàng đế cũng không tất sẽ keo kiệt cho cho mình một chức Thái phó hoặc Thái sư Thái bảo gì đó.
Nhưng tâm tư hoàng đế khó lường, lại vẫn luôn kiêng kị quyền lực trong tay hắn, e rằng nếu thật sự nhận lấy vị trí Đông cung chi sư này, sợ là phải đáp ứng vài điều kiện gì đó mới có thể làm cho hoàng đế bằng lòng.
Ngón tay nhu ấn mi tâm vô thức hơi dùng sức một chút, Chu Hi tuy rằng đã định liệu hoàng đế sẽ xử trí Ôn Tử Nhiên, nhưng cụ thể như thế nào thì vẫn không có chút manh mối, thê huynh Trần Phong lại đã mấy lần đề cập muốn tìm mấy Ngự sử lấy việc này làm cớ để buộc tội Ôn Tử Nhiên, chỉ là bị hắn đè xuống, nên việc này mới không thành.
Não bộ co rút đau đớn càng lúc càng nghiêm trọng, Chu Hi mím môi nghĩ, quả thật cần phải gọi thái y đến xem mới được.
Trong lòng Chu Hi có chút không biết phải cảm thấy thế nào, trêu đùa: "Vi huynh là loại người thế nào, ngươi không biết sao, phải để cho người ngoài nói cho ngươi nghe."
Chu Dục cười khổ một chút: "Núi cao sừng sững, không đám vọng trông."
Chu Hi khe khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa, một lát sau mới hỏi: "Thập lang nếu đã nói với ta, có lẽ cho rằng đề nghị này cũng không tệ nhỉ? Bệ hạ đã nói với ngươi thế nào?"
Chu Dục lắc lắc đầu: "Bệ hạ chưa từng nói rõ rằng với tiểu đệ. Tiểu đệ cho là, huynh trưởng làm tướng đã mười năm, quyền thế ngập trời, cũng gây vô số thù hằn. Lan Lăng Chu thị vốn là cây to hứng gió, huynh trưởng lại ở nơi đầu sóng ngọn gió chống đỡ gia tộc suốt mấy năm nay, cũng nên suy nghĩ cho bản thân một chút. Tuy rằng tiểu đệ bất tài, hôm nay cũng đã làm quan, huynh tưởng ngại gì không làm Đông cung chi sư đi, cũng có thể nghỉ ngơi. Hai năm nay thân thể của huynh trưởng... Tiểu đệ thật sự lo lắng."
Chu Hi ấm áp trong lòng, mi mục cũng nhu hòa đi mấy phần, lại lắc đầu: "Thập lang có tấm lòng như vậy, vi huynh rất vui, chỉ là ngươi vẫn chưa thông thế sự, rất nhiều toan tính còn chưa hiểu rõ, vì huynh... Chức vụ Đông cung chi sư này, vi huynh làm không được."
Chu Dục cũng không giận, gật gật đầu nói: "Suy tính của huynh trưởng bao giờ cũng tốt, nếu đã như vậy, tiểu đệ cũng sẽ không nói thêm gì nữa. Còn về bên phía thế gia, sẽ thật sự ngồi nhìn Dung tướng trở thành thái tử chi sư hay sao?"
Chu Hi cười cười, nói: "Vi huynh đã quen biết Dung Hàm Chi nhiều năm, tự nghĩ cũng có thể đoán được ba phần tâm tư của hắn, việc này ngươi cứ yên lặng xem xem, cho dù thánh minh thiên tử soi sáng vạn dặm, cũng không phải mọi chuyện đều có thể thuận lòng như ý."
Chu Dục cân nhắc ý tứ trong lời nói huynh trưởng nhà mình, ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ Dung tướng có tính toán khác hay sao? Người đọc sách làm quan, quả thật sẽ có kẻ không muốn làm Đông cung chi sư thật sao?"
Chu Hi chỉ lắc lắc đầu: "Tâm tư của Dung Quảng Xuyên không thể dùng lý thường để suy đoán. Sau này nếu có cơ hội cộng sự với hắn, ngươi đương nhiên sẽ biết."
Dừng một chút, lại nâng tay xoa thái dương: "Thập lang hôm nay vừa từ trong cung về, có lẽ cũng đã mệt mỏi, về nghỉ ngơi đi."
Chu Dục nhận thấy huynh trưởng có vẻ không khỏe, vô cùng quan tâm nói: "Huynh trưởng vẫn nên chăm sóc thân thể, tiểu đệ cáo lui trước."
Chu Hi khẽ gật đầu, nhìn theo ấu đệ ra khỏi thư phòng.
Lúc này mới dùng sức nhu ấn mi tâm.
Hoàng đế chưa bao giờ bắn tên không, nếu đã để lộ tiếng gió với Thập lang, hơn phân nửa cũng là có ý như vậy.
Hắn cho rằng hoàng đế thật sự kiên định muốn để Dung Hàm Chi làm Đông cung chi sư, nhưng hoàng đế cũng không tất sẽ nguyện ý vùi dập thế gia hoàn toàn. Theo quan chế lập Đông cung chi sư, có Thái phó Thái sư Thái bảo, ba người cùng đảm nhiệm, hoàng đế cũng không tất sẽ keo kiệt cho cho mình một chức Thái phó hoặc Thái sư Thái bảo gì đó.
Nhưng tâm tư hoàng đế khó lường, lại vẫn luôn kiêng kị quyền lực trong tay hắn, e rằng nếu thật sự nhận lấy vị trí Đông cung chi sư này, sợ là phải đáp ứng vài điều kiện gì đó mới có thể làm cho hoàng đế bằng lòng.
Ngón tay nhu ấn mi tâm vô thức hơi dùng sức một chút, Chu Hi tuy rằng đã định liệu hoàng đế sẽ xử trí Ôn Tử Nhiên, nhưng cụ thể như thế nào thì vẫn không có chút manh mối, thê huynh Trần Phong lại đã mấy lần đề cập muốn tìm mấy Ngự sử lấy việc này làm cớ để buộc tội Ôn Tử Nhiên, chỉ là bị hắn đè xuống, nên việc này mới không thành.
Não bộ co rút đau đớn càng lúc càng nghiêm trọng, Chu Hi mím môi nghĩ, quả thật cần phải gọi thái y đến xem mới được.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp