Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 88
"Không được. Với thể chất của cậu bây giờ nếu phá thai sẽ ảnh hưởng cực lớn. Không thể làm bừa được đâu." An Nhiễm lắc đầu nguầy nguậy.
"Vậy nên cậu không làm?"
"Không làm! " An Nhiễm từ chối thẳng thừng.
"Vậy tôi đi tìm người khác." Đường Tinh đứng dậy định đi ra ngoài.
"Áy không được không được. Cậu mà phá thai thì sau này khả năng mang thai gần như bằng không đấy. Không thể phá được." An Nhiễm vội vàng ngăn cản.
"Tiểu Tinh" Hạ Mộc từ bên ngoài đẩy cửa tiến vào.
"Sư huynh, huynh đến đây làm gì?"
"Tiểu Tinh, nghe huynh nói một chuyện được không?" Hạ Mộc ngồi xuống bên cạnh Đường Tinh.
An Nhiễm thấy vậy liền đi ra ngoài để hai người họ nói chuyện.
"Huynh nói đi."
"Chuyện của sư phụ ấy mà, muội có thể gác sang một bên được không? Có lẽ muội cũng biết mà, di ngôn của sư phụ. Muội biết nhưng vẫn cố chấp đúng không? Muội làm như vậy cũng đâu khác gì với Sở Diệc Thần? Sư phụ đã nói không được trả thù cho sư phụ, vậy thì cũng đừng quá cố chấp làm gì. Bây giờ muội giết cậu ta, sau này hậu duệ cậu ta lại giết muội, sau đó hậu duệ của muội lại giết hậu duệ cậu ta, vậy thì biết bao nhiêu mạng người mới đủ đây? Thà kết thúc mọi ân oán luôn từ bây giờ, sau này đỡ liên lụy người khác. Sư huynh biết, chấp niệm trong lòng muội, không phải ngày một ngày hai là buông bỏ được. Nhưng đây còn liên lụy đến cả đứa con trong bụng muội nữa. Đứa bé không hề có tội. Ít nhiều nó vẫn là con của muội, muội phải suy nghĩ cho nó chứ." Hạ Mộc tận tình khuyên bảo.
Thành thực mà nói anh không muốn cô phải chìm trong oán hận lần nào nữa. Cô lạnh lùng, độc ác nhưng đâu ai biết cô đã phải trải qua những gì? Bây giờ khó khăn lắm mới có được hạnh phúc, anh đâu thể để cô đánh mất nó được.
"Sư huynh, có lẽ huynh hiểu lầm gì đó rồi. Đúng là muội cố chấp, rất giống với Sở Diệc Thần đúng không? Nhưng việc muội muốn phá thai không hề liên quan tới anh ta. Đó là vấn đề của bản thân muội. Huynh có biết, bây giờ muội mang bao nhiêu bệnh tật trong người không? Nếu đẻ đứa bé ra, liệu có thể sống sót để nuôi nó không? Hay đứa bé vừa sinh ra đã phải trở thành trẻ mồ côi không cha không mẹ rồi? Nó cũng là con của muội, nhưng làm sao muội dám để cho nó ra đời trong khi muội không biết muội còn sống được bao lâu chứ?" Đường Tinh nghẹn ngào.
Bản thân cô đã mang quá nhiều bệnh tật trong người rồi. Nếu đẻ đứa bé ra lỡ nó bị dị tật gì gì sao? Cô không dám chắc bất cứ một điều gì cả.
"Huynh biết là vậy nên mới khuyên muội tha thứ cho Sở Diệc Thần. Nếu như muội có mệnh hệ gì, anh ta sẽ là người thay muội chăm sóc cho đứa trẻ. Dù sao nó cũng đâu có tội, muội đành lòng giết đi đứa con của chính mình sao? Nghe lời huynh, buông bỏ chấp niệm đi, đến đây là được rồi. Huynh biết Sở Diệc Thần đáng chết, nhưng cậu ta cũng chỉ vì quá mù quáng, bây giờ cậu ta cũng biết lỗi rồi, lúc nãy cậu ta còn cho người báo tin qua, cậu ta có thể g**t ch*t Cao Mỹ Uyên, chỉ cầm là muội muốn thì cậu ta chắc chắn sẽ làm. Bà ta chính là đầu sỏ đã gây ra mọi chuyện. Bà ta chết thì việc nãy cũng coi như xong đi, có được không?" Hạ Mộc vừa dứt lời, một thủ hạ chạy vào báo cáo.
"Minh chủ, Dạ Điêu cho người bao vây Bạch Lan Minh rồi."
Nghe tin này, Đường Tinh quay sang Hạ Mộc.
"Đây là hối hận mà huynh nói sao, sư huynh? "
"Vậy nên cậu không làm?"
"Không làm! " An Nhiễm từ chối thẳng thừng.
"Vậy tôi đi tìm người khác." Đường Tinh đứng dậy định đi ra ngoài.
"Áy không được không được. Cậu mà phá thai thì sau này khả năng mang thai gần như bằng không đấy. Không thể phá được." An Nhiễm vội vàng ngăn cản.
"Tiểu Tinh" Hạ Mộc từ bên ngoài đẩy cửa tiến vào.
"Sư huynh, huynh đến đây làm gì?"
"Tiểu Tinh, nghe huynh nói một chuyện được không?" Hạ Mộc ngồi xuống bên cạnh Đường Tinh.
An Nhiễm thấy vậy liền đi ra ngoài để hai người họ nói chuyện.
"Huynh nói đi."
"Chuyện của sư phụ ấy mà, muội có thể gác sang một bên được không? Có lẽ muội cũng biết mà, di ngôn của sư phụ. Muội biết nhưng vẫn cố chấp đúng không? Muội làm như vậy cũng đâu khác gì với Sở Diệc Thần? Sư phụ đã nói không được trả thù cho sư phụ, vậy thì cũng đừng quá cố chấp làm gì. Bây giờ muội giết cậu ta, sau này hậu duệ cậu ta lại giết muội, sau đó hậu duệ của muội lại giết hậu duệ cậu ta, vậy thì biết bao nhiêu mạng người mới đủ đây? Thà kết thúc mọi ân oán luôn từ bây giờ, sau này đỡ liên lụy người khác. Sư huynh biết, chấp niệm trong lòng muội, không phải ngày một ngày hai là buông bỏ được. Nhưng đây còn liên lụy đến cả đứa con trong bụng muội nữa. Đứa bé không hề có tội. Ít nhiều nó vẫn là con của muội, muội phải suy nghĩ cho nó chứ." Hạ Mộc tận tình khuyên bảo.
Thành thực mà nói anh không muốn cô phải chìm trong oán hận lần nào nữa. Cô lạnh lùng, độc ác nhưng đâu ai biết cô đã phải trải qua những gì? Bây giờ khó khăn lắm mới có được hạnh phúc, anh đâu thể để cô đánh mất nó được.
"Sư huynh, có lẽ huynh hiểu lầm gì đó rồi. Đúng là muội cố chấp, rất giống với Sở Diệc Thần đúng không? Nhưng việc muội muốn phá thai không hề liên quan tới anh ta. Đó là vấn đề của bản thân muội. Huynh có biết, bây giờ muội mang bao nhiêu bệnh tật trong người không? Nếu đẻ đứa bé ra, liệu có thể sống sót để nuôi nó không? Hay đứa bé vừa sinh ra đã phải trở thành trẻ mồ côi không cha không mẹ rồi? Nó cũng là con của muội, nhưng làm sao muội dám để cho nó ra đời trong khi muội không biết muội còn sống được bao lâu chứ?" Đường Tinh nghẹn ngào.
Bản thân cô đã mang quá nhiều bệnh tật trong người rồi. Nếu đẻ đứa bé ra lỡ nó bị dị tật gì gì sao? Cô không dám chắc bất cứ một điều gì cả.
"Huynh biết là vậy nên mới khuyên muội tha thứ cho Sở Diệc Thần. Nếu như muội có mệnh hệ gì, anh ta sẽ là người thay muội chăm sóc cho đứa trẻ. Dù sao nó cũng đâu có tội, muội đành lòng giết đi đứa con của chính mình sao? Nghe lời huynh, buông bỏ chấp niệm đi, đến đây là được rồi. Huynh biết Sở Diệc Thần đáng chết, nhưng cậu ta cũng chỉ vì quá mù quáng, bây giờ cậu ta cũng biết lỗi rồi, lúc nãy cậu ta còn cho người báo tin qua, cậu ta có thể g**t ch*t Cao Mỹ Uyên, chỉ cầm là muội muốn thì cậu ta chắc chắn sẽ làm. Bà ta chính là đầu sỏ đã gây ra mọi chuyện. Bà ta chết thì việc nãy cũng coi như xong đi, có được không?" Hạ Mộc vừa dứt lời, một thủ hạ chạy vào báo cáo.
"Minh chủ, Dạ Điêu cho người bao vây Bạch Lan Minh rồi."
Nghe tin này, Đường Tinh quay sang Hạ Mộc.
"Đây là hối hận mà huynh nói sao, sư huynh? "
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Không tìm thấy chương nào phù hợp