Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 107
Đường Tinh nhất thời cảm thấy não mình không thông nổi.
Bây giờ phải làm sao?
Nghĩ một chút, cô liền chạy đến bên cạnh Âu Dương Lâm "Đại thiếu gia, tôi nhờ anh chút việc được không? Bây giờ một người bạn của tôi tìm đến, không tiện để anh lộ mặt, anh có thể lánh đi một chút được không?" Đường Tinh cầu khẩn.
"Được rồi." Âu Dương Lâm nhìn thấy vẻ mặt này của Đường Tinh thì bật cười.
Nhanh như chớp, Đường Tinh đem anh ta đẩy vào trong phòng tắm rồi đóng của lại.
"Âu đại thiếu, để anh chịu thiệt rồi." Đường Tinh để lại một câu rồi chạy ra mở cửa cho Sở Diệc Thần.
"Tu La chủ đại giá quang lâm, thất lễ thất lễ." Đường Tinh nhanh chóng đưa Sở Diệc Thần vào nhà.
"Vừa rồi cô làm gì mà lâu vậy?" Sở Diệc Thần đi vào nhà, ngó nghiêng một chút rồi ánh mắt dừng lại ở hai ly nước trêи bàn.
"À, tôi... tôi đang dọn nhà." Đường Tinh kiếm đại một cái cớ cho qua chuyện.
"..."
Thấy Sở Diệc Thần im lặng, Đường Tinh theo hướng anh ta nhìn tới thì phát hiện, hai ly nước vừa rồi nàng vẫn chưa có dọn đi.
Thôi xong rồi...
"Cốc nước kia là của con trai tôi, thằng bé vừa chạy đi chơi rồi."Đường Tinh bắt đầu bao biện.
Quả nhiên, lôi bảo bối nhà mình ra làm lá chắn là đúng đắn mà.
Khoan, Tinh Thần đâu? Lúc này, Đường Tinh mới nhớ từ lúc vào nhà cô không hề gặp thằng bé.
Đệch, con trai tôi đâu!!!
Đúng lúc này, cô nhìn thấy một mảnh giấy trêи bình hoa.
"Mẹ, hôm nay còn đi chơi với Hạ thúc thúc, tối con mới về, mẹ tự ăn cơm nhé."
Nhìn thấy mảnh giấy này, Đường Tinh mới thở phào yên tâm. Cũng còn may, cô còn tưởng là bị bắt cóc rồi chứ.
"Bạch Phong? " Sở Diệc Thần thấy Đường Tinh căng thẳng thì có ý tứ dò hỏi.
"Hở? À haha, tôi chỉ là hơi ngây người chút thôi. Hôm nay anh đến làm gì vậy?" Đường Tinh chuyển chủ đề.
"Đề nghị trước kia của cô." Sở Diệc Thần lấy ra một mảnh giấy ghi số điện thoại mà trước đó cô đã đưa cho anh.
"Vậy nên... Tu La chủ có ý tứ thế nào?"Đường Tinh cười mê hoặc, cô đứng lên, đi đến đẩy Sở Diệc Thần nằm xuống ghế, ngồi đè lên người anh.
Cô cúi sắt xuống người anh, cơ hồ chỉ cách nhau một hơi thở. Đường Tinh cười khúc khích, mà với Sở Diệc Thần, nụ cười khiêu khích đầy giảo hoạt của cô gái, quả thật giống như là độc dược, ăn mòn lớp tường thành đang bao phủ trái tim của anh, cơ hồ trong nháy mắt suýt chút nữa đã làm cho anh toàn quân tan rã.
Trái tim Sở Diệc Thần tê dại một trận, không biết mình rốt cuộc phải làm cách nào để có thể kiềm chế ɖu͙ƈ vọng muốn ôm ấp và hôn nàng…
Mấy giây ngắn ngủi, lại giống như là mấy thế kỷ đã trôi qua…
"Như thế nào? Tu La chủ có thể giúp tôi tìm người được chưa?" Đường Tinh mở miệng.
Ánh mắt của Sở Diệc Thần thanh lãnh bình tĩnh, không nhanh không chậm hướng về phía cô gái nhìn một cái: "Tôi không bao giờ làm ăn lỗ vốn."
Nói rồi, anh xoay người một cái, vững vàng đem cô gái đè xuống dưới thân mình.
Thất sách rồi!!!
"Anh..."
Đường Tinh chưa nói ra lời thì đã bị Sở Diệc Thần mạnh mẽ chặn lại bằng một nụ hôn.
Đường Tinh ngay lập tức đẩy anh ra, mặt đầy tức giận.
Đã không nhận nàng thì thôi đi, còn bày ra vẻ mặt này làm gì chứ.
Sở Diệc Thần nhìn Đường Tinh không chớp mắt"Không phải hôm nay cô vừa cưỡng hôn tôi sao? Bây giờ sợ rồi?"
Đường Tinh còn chưa kịp cãi lại Sở Diệc Thần thì chuông cửa lại đột ngột vang lên tiếp.
Đệch! Sao hôm nay nhiều người đến chơi vậy?
Bây giờ phải làm sao?
Nghĩ một chút, cô liền chạy đến bên cạnh Âu Dương Lâm "Đại thiếu gia, tôi nhờ anh chút việc được không? Bây giờ một người bạn của tôi tìm đến, không tiện để anh lộ mặt, anh có thể lánh đi một chút được không?" Đường Tinh cầu khẩn.
"Được rồi." Âu Dương Lâm nhìn thấy vẻ mặt này của Đường Tinh thì bật cười.
Nhanh như chớp, Đường Tinh đem anh ta đẩy vào trong phòng tắm rồi đóng của lại.
"Âu đại thiếu, để anh chịu thiệt rồi." Đường Tinh để lại một câu rồi chạy ra mở cửa cho Sở Diệc Thần.
"Tu La chủ đại giá quang lâm, thất lễ thất lễ." Đường Tinh nhanh chóng đưa Sở Diệc Thần vào nhà.
"Vừa rồi cô làm gì mà lâu vậy?" Sở Diệc Thần đi vào nhà, ngó nghiêng một chút rồi ánh mắt dừng lại ở hai ly nước trêи bàn.
"À, tôi... tôi đang dọn nhà." Đường Tinh kiếm đại một cái cớ cho qua chuyện.
"..."
Thấy Sở Diệc Thần im lặng, Đường Tinh theo hướng anh ta nhìn tới thì phát hiện, hai ly nước vừa rồi nàng vẫn chưa có dọn đi.
Thôi xong rồi...
"Cốc nước kia là của con trai tôi, thằng bé vừa chạy đi chơi rồi."Đường Tinh bắt đầu bao biện.
Quả nhiên, lôi bảo bối nhà mình ra làm lá chắn là đúng đắn mà.
Khoan, Tinh Thần đâu? Lúc này, Đường Tinh mới nhớ từ lúc vào nhà cô không hề gặp thằng bé.
Đệch, con trai tôi đâu!!!
Đúng lúc này, cô nhìn thấy một mảnh giấy trêи bình hoa.
"Mẹ, hôm nay còn đi chơi với Hạ thúc thúc, tối con mới về, mẹ tự ăn cơm nhé."
Nhìn thấy mảnh giấy này, Đường Tinh mới thở phào yên tâm. Cũng còn may, cô còn tưởng là bị bắt cóc rồi chứ.
"Bạch Phong? " Sở Diệc Thần thấy Đường Tinh căng thẳng thì có ý tứ dò hỏi.
"Hở? À haha, tôi chỉ là hơi ngây người chút thôi. Hôm nay anh đến làm gì vậy?" Đường Tinh chuyển chủ đề.
"Đề nghị trước kia của cô." Sở Diệc Thần lấy ra một mảnh giấy ghi số điện thoại mà trước đó cô đã đưa cho anh.
"Vậy nên... Tu La chủ có ý tứ thế nào?"Đường Tinh cười mê hoặc, cô đứng lên, đi đến đẩy Sở Diệc Thần nằm xuống ghế, ngồi đè lên người anh.
Cô cúi sắt xuống người anh, cơ hồ chỉ cách nhau một hơi thở. Đường Tinh cười khúc khích, mà với Sở Diệc Thần, nụ cười khiêu khích đầy giảo hoạt của cô gái, quả thật giống như là độc dược, ăn mòn lớp tường thành đang bao phủ trái tim của anh, cơ hồ trong nháy mắt suýt chút nữa đã làm cho anh toàn quân tan rã.
Trái tim Sở Diệc Thần tê dại một trận, không biết mình rốt cuộc phải làm cách nào để có thể kiềm chế ɖu͙ƈ vọng muốn ôm ấp và hôn nàng…
Mấy giây ngắn ngủi, lại giống như là mấy thế kỷ đã trôi qua…
"Như thế nào? Tu La chủ có thể giúp tôi tìm người được chưa?" Đường Tinh mở miệng.
Ánh mắt của Sở Diệc Thần thanh lãnh bình tĩnh, không nhanh không chậm hướng về phía cô gái nhìn một cái: "Tôi không bao giờ làm ăn lỗ vốn."
Nói rồi, anh xoay người một cái, vững vàng đem cô gái đè xuống dưới thân mình.
Thất sách rồi!!!
"Anh..."
Đường Tinh chưa nói ra lời thì đã bị Sở Diệc Thần mạnh mẽ chặn lại bằng một nụ hôn.
Đường Tinh ngay lập tức đẩy anh ra, mặt đầy tức giận.
Đã không nhận nàng thì thôi đi, còn bày ra vẻ mặt này làm gì chứ.
Sở Diệc Thần nhìn Đường Tinh không chớp mắt"Không phải hôm nay cô vừa cưỡng hôn tôi sao? Bây giờ sợ rồi?"
Đường Tinh còn chưa kịp cãi lại Sở Diệc Thần thì chuông cửa lại đột ngột vang lên tiếp.
Đệch! Sao hôm nay nhiều người đến chơi vậy?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Không tìm thấy chương nào phù hợp