Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 113
Nhìn cô gái trước mặt mình, một bộ dáng tùy vua ngắt lấy, người đàn ông cố hết sức kìm chế lại tâm tình xao động của mình.
"Tự trọng? Không biết tự trọng mà Tu La Chủ đại nhân nói tới…là loại tự trọng nào…?" Đường Tinh đem hai con ngươi híp lại thành hình trăng khuyết, hai người bốn mắt đối nhau.
Lúc này, bàn tay phải của Đường Tinh khẽ nhấc lên, liền muốn bắt lấy người đàn ông trước mặt mình.
Thấy vậy, nam nhân hơi nhíu mày, c*̃ng chưa kịp nhìn dùng động tác như thế nào, đã tránh khỏi bàn tay của Đường Tinh.
Đường Tinh ý cười đầy mặt, chậm rãi đi tới gần chàng trai.
Chàng trai một lời cũng không nói, quay trở lại phòng tắm, cầm lấy quần áo ngủ treo trêи kệ, đang chuẩn bị mặc quần áo vào, nhưng Đường Tinh lại đi theo như hình với bóng, trong nháy mắt đã tiếp cận.
"Ngục chủ là muốn nhìn ta thay đồ sao?" Ánh mắt của chàng trai rơi vào trêи người Đường Tinh.
"Ừm." Đường Tinh gật đầu cười một tiếng.
Còn không đợi chàng trai mở miệng, Đường Tinh đã bước tới một bước đến bên cạnh anh, nhẹ giọng cười nói: "Không bằng... Ta đến giúp Tu La Chủ đại nhân mặc quần áo, như thế nào?"
"Không cần đâu!" Sở Diệc Thần lạnh giọng mở miệng.
"Có thật không?" Đường Tinh đến sát bên cạnh chàng trai, hơi nóng bên trong phòng tắm, khiến cho hai người hơi bị thấm ướt.
Mắt thấy Đường Tinh giơ tay lên định chộp lấy mình, chàng trai khẽ nhấc tay phải lên.
Đường Tinh bắt lấy bàn tay phải của anh, trêи mặt là ý cười khanh khách, vừa ngây thơ lại mê người.
Thế nhưng Sở Diệc Thần đã sớm có chuẩn bị, anh lấy một cái khăn tắm lớn, chụp lên đầu cô gái. Đến khi Đường Tinh gỡ được ra thì anh cũng đã mặc xong quần áo.
"Hazzz, chẳng có gì thú vị cả." Đường Tinh ném chiếc khăn tắm sang một bên, đi đến bên chiếc giường rồi ngồi xuống.
Sở Diệc Thần đi đến bên cạnh, đứng dựa lưng vào tường.
"Vẫn còn chưa đi?"
Đường Tinh bực tức lườm anh một cái đầy thù hận.
"Trả ví cho anh, tối qua anh quên ở nhà tôi." Đường Tinh ném chiếc ví sang cho Sở Diệc Thần.
"Giận rồi?"
"Không có." Đường Tinh phụng phịu ra mặt.
Sở Diệc Thần khẽ mỉm cười, bước đến trước mặt cô gái, khẽ đẩy cô nằm xuống giường. Càng nhìn cô gái trước mặt, anh càng mê mẩn. Bỗng nhiên, một hình ảnh cắt ngang suy nghĩ của anh, đó chính là bức ảnh một nhà ba người treo trong nhà Đường Tinh. Nghĩ tới đây, ngón tay của Sở Diệc Thần thoáng siết chặt. Còn đang cố gắng để cho mình ổn định tinh thần, đột nhiên nơi đỉnh đầu anh như có một bóng ma xuất hiện, ngay sau đó một vài sợi tóc đen nhánh xõa xuống, chạm vào cổ và vai anh, khiến anh cảm thấy nhồn nhột.
Tiếp đó, hơi thở của nàng đột nhiên đến gần, một nụ hôn mềm mại và cháy bỏng, cứ như vậy nuốt trọn lấy đôi môi của anh...
Sở Diệc Thần: "..."
Một nụ hôn đến quá bất ngờ, khiến cho sống lưng Sở Diệc Thần dựng thẳng tắp lên. Một nụ hôn nhẹ nhàng vô cùng, thoáng cái đã đánh tan toàn bộ sự lo lắng và dòng suy nghĩ của anh đến thất điên bát đảo.
"Tu La chủ nằm trêи người tôi mà lại nghĩ đến em gái nào vậy?" Một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai anh khiến tim anh đập một cách mãnh liệt.
Sau thoáng kinh ngạc ngắn ngủi, Sở Diệc Thần ôm lấy đôi vai của nàng, đẩy nàng ra cách xa người mình một chút, "Em..."
"Không gọi tôi là Bạch Phong nữa sao?" Đường Tinh bật cười.
Sở Diệc Thần hít sâu một hơi, mới khiến cho dòng suy nghĩ của mình thoáng ổn định lại một chút, "Bạch Phong, em đã nhìn rõ rồi chứ? Anh là Tu La chủ, không phải là Hạ công tử của em đâu."
"Tự trọng? Không biết tự trọng mà Tu La Chủ đại nhân nói tới…là loại tự trọng nào…?" Đường Tinh đem hai con ngươi híp lại thành hình trăng khuyết, hai người bốn mắt đối nhau.
Lúc này, bàn tay phải của Đường Tinh khẽ nhấc lên, liền muốn bắt lấy người đàn ông trước mặt mình.
Thấy vậy, nam nhân hơi nhíu mày, c*̃ng chưa kịp nhìn dùng động tác như thế nào, đã tránh khỏi bàn tay của Đường Tinh.
Đường Tinh ý cười đầy mặt, chậm rãi đi tới gần chàng trai.
Chàng trai một lời cũng không nói, quay trở lại phòng tắm, cầm lấy quần áo ngủ treo trêи kệ, đang chuẩn bị mặc quần áo vào, nhưng Đường Tinh lại đi theo như hình với bóng, trong nháy mắt đã tiếp cận.
"Ngục chủ là muốn nhìn ta thay đồ sao?" Ánh mắt của chàng trai rơi vào trêи người Đường Tinh.
"Ừm." Đường Tinh gật đầu cười một tiếng.
Còn không đợi chàng trai mở miệng, Đường Tinh đã bước tới một bước đến bên cạnh anh, nhẹ giọng cười nói: "Không bằng... Ta đến giúp Tu La Chủ đại nhân mặc quần áo, như thế nào?"
"Không cần đâu!" Sở Diệc Thần lạnh giọng mở miệng.
"Có thật không?" Đường Tinh đến sát bên cạnh chàng trai, hơi nóng bên trong phòng tắm, khiến cho hai người hơi bị thấm ướt.
Mắt thấy Đường Tinh giơ tay lên định chộp lấy mình, chàng trai khẽ nhấc tay phải lên.
Đường Tinh bắt lấy bàn tay phải của anh, trêи mặt là ý cười khanh khách, vừa ngây thơ lại mê người.
Thế nhưng Sở Diệc Thần đã sớm có chuẩn bị, anh lấy một cái khăn tắm lớn, chụp lên đầu cô gái. Đến khi Đường Tinh gỡ được ra thì anh cũng đã mặc xong quần áo.
"Hazzz, chẳng có gì thú vị cả." Đường Tinh ném chiếc khăn tắm sang một bên, đi đến bên chiếc giường rồi ngồi xuống.
Sở Diệc Thần đi đến bên cạnh, đứng dựa lưng vào tường.
"Vẫn còn chưa đi?"
Đường Tinh bực tức lườm anh một cái đầy thù hận.
"Trả ví cho anh, tối qua anh quên ở nhà tôi." Đường Tinh ném chiếc ví sang cho Sở Diệc Thần.
"Giận rồi?"
"Không có." Đường Tinh phụng phịu ra mặt.
Sở Diệc Thần khẽ mỉm cười, bước đến trước mặt cô gái, khẽ đẩy cô nằm xuống giường. Càng nhìn cô gái trước mặt, anh càng mê mẩn. Bỗng nhiên, một hình ảnh cắt ngang suy nghĩ của anh, đó chính là bức ảnh một nhà ba người treo trong nhà Đường Tinh. Nghĩ tới đây, ngón tay của Sở Diệc Thần thoáng siết chặt. Còn đang cố gắng để cho mình ổn định tinh thần, đột nhiên nơi đỉnh đầu anh như có một bóng ma xuất hiện, ngay sau đó một vài sợi tóc đen nhánh xõa xuống, chạm vào cổ và vai anh, khiến anh cảm thấy nhồn nhột.
Tiếp đó, hơi thở của nàng đột nhiên đến gần, một nụ hôn mềm mại và cháy bỏng, cứ như vậy nuốt trọn lấy đôi môi của anh...
Sở Diệc Thần: "..."
Một nụ hôn đến quá bất ngờ, khiến cho sống lưng Sở Diệc Thần dựng thẳng tắp lên. Một nụ hôn nhẹ nhàng vô cùng, thoáng cái đã đánh tan toàn bộ sự lo lắng và dòng suy nghĩ của anh đến thất điên bát đảo.
"Tu La chủ nằm trêи người tôi mà lại nghĩ đến em gái nào vậy?" Một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai anh khiến tim anh đập một cách mãnh liệt.
Sau thoáng kinh ngạc ngắn ngủi, Sở Diệc Thần ôm lấy đôi vai của nàng, đẩy nàng ra cách xa người mình một chút, "Em..."
"Không gọi tôi là Bạch Phong nữa sao?" Đường Tinh bật cười.
Sở Diệc Thần hít sâu một hơi, mới khiến cho dòng suy nghĩ của mình thoáng ổn định lại một chút, "Bạch Phong, em đã nhìn rõ rồi chứ? Anh là Tu La chủ, không phải là Hạ công tử của em đâu."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Không tìm thấy chương nào phù hợp