Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 102
Trong nháy mắt, hai người bốn mắt chạm nhau, cả hai đều sững sờ ngay tại chỗ.
Trong mắt của nam nhân kia, hiện ra vẻ kinh ngạc khó tin, Đường Tinh thì lại càng ngẩn ra. Trong chớp mắt khi thấy gương mặt đó của Tu La chủ, quả thật là cùng một dạng với thiên lôi độ kiếp bổ thẳng xuống đầu.
Trong khi Đường Tinh thời khắc này còn đang đầy chấn động, nam nhân bên kia, gần như trong nháy mắt, liền thu hồi lại ánh mắt, phảng phất chẳng qua chỉ là ánh mắt trong lúc vô tình lướt qua nàng, không để lại một chút dấu vết gì.
"Tiểu Tinh... Sao vậy? Bà không sao chứ? Tiểu Tinh!!" Lục Phóng thấy thần sắc Đường Tinh không đúng, liền vội vàng quan tâm mở miệng dò hỏi.
Mà Đường Tinh trân trối nhìn chằm chằm nam nhân đang ngồi kia, không có bất kỳ phản ứng nào. Giống như rất sợ khi nàng chớp mắt một cái, người kia liền sẽ biến mất.
Lục Phóng thấy lạ, cũng theo hướng Đường Tinh đang nhìn mà nhìn tới, kết quả cũng là một mặt kinh ngạc nhưng rất nhanh đã phục hồi.
Lục Phóng lại kêu khoảng chừng mấy tiếng, Đường Tinh cuối cùng mới phục hồi lại tinh thần, trêи mặt vẫn là thần sắc khó mà tin nổi. Nếu như nàng không bị mù mà nói, người đàn ông ngồi ở trêи chiếc ghế cao cao tại thượng kia, được xưng là Tu La Chủ... Không phải là Sở Diệc Thần sao?
Đường Tinh vẫn không thể nào tin được.
Anh ấy chưa chết?
Thế nhưng, còn có vấn đề khiến cho Đường Tinh không cách nào hiểu được chính là, nam nhân trêи ghế chủ tọa mới vừa rồi, rõ ràng đã cùng nhìn nhau với mình trong một chớp mắt. Nếu như anh ta là Sở Diệc Thần mà nói, tại sao lại không hề nhận ra mình, thậm chí một chút phản ứng cũng không có?
Thế nhưng rất nhanh cô đã tự mình tìm ra câu trả lời.
Nếu như lúc đó Sở Diệc Thần giả chết lừa mình, vậy bây giờ sao có thể cùng mình nhận nhau.
Nghĩ vậy, Đường Tinh liền đem ánh mắt trêи người Sở Diệc Thần thu hồi lại.
Cô ả Vân Lam kia thấy Đường Tinh ngồi im thì tưởng cô sợ, liền chạy lên mách tội.
"Tu La chủ, hình như hôm nay có người không được tôn trọng ngài cho lắm nhỉ." Cô ta liếc mắt về phía Đường Tinh.
"Mời nói."
Vân Lam tưởng Tu La chủ xem trọng mình, liền vội vàng mách tội.
"Chính là ả Ngục chủ Tội Ngục kia, cô ta ăn mặc lôi thôi lếch thếch, như vừa chui từ bãi rác ra, làm hỏng hình tượng của Tu La chủ."
Đường Tinh nghe được những lời này thì bật cười. Cô đứng dậy, đi từng bước đến chỗ của Vân Lam.
"Vậy xin hỏi Vân tiểu thư, nên ăn mặc như thế nào mới không bị coi là hỏng hình tượng?"
"Chí ít thì cũng phải như tôi." Vân Lam vênh mặt.
"Ồ, tiếc quá, tôi đến đây để bàn hội nghị, không phải để quyến rũ nam nhân, nếu ai cũng như tiểu thư đây thì nơi này sớm đã biến thành cái vũ trường rồi."Đường Tinh lộ rõ vẻ chán ghét.
"Cô..!!" Vân Lam biết không thể đấu thắng Đường Tinh, liền quay sang phía Sở Diệc Thần, làm mặt yếu đuối.
"Tu La chủ, tôi cũng là vì ngài, vậy mà cô ta lại cứ không biết điều như vậy..."
"Vân tiểu thư, cách quyến rũ nam nhân này không có hiệu quả mấy đâu." Đường Tinh khoanh tay.
"Cô... cô nói bậy bạ gì vậy chứ, tôi quyến rũ nam nhân bao giờ, đừng có ngậm máu phun người." Vân Lam giận tím người.
"Tôi nói thật mà, cách này của cô cũ quá rồi, không có tác dụng đâu" Đường Tinh cười kinh.
"Cô đừng có mà ăn nói hàm hồ."
"Nếu muốn quyến rũ nam nhân, thì phải như tôi này." Dứt lời, Đường Tinh nhanh chân bước đến trước mặt Sở Diệc Thần, nhanh như chớp đẩy anh ngả ra, đặt lên môi anh một nụ hôn.
Trong mắt của nam nhân kia, hiện ra vẻ kinh ngạc khó tin, Đường Tinh thì lại càng ngẩn ra. Trong chớp mắt khi thấy gương mặt đó của Tu La chủ, quả thật là cùng một dạng với thiên lôi độ kiếp bổ thẳng xuống đầu.
Trong khi Đường Tinh thời khắc này còn đang đầy chấn động, nam nhân bên kia, gần như trong nháy mắt, liền thu hồi lại ánh mắt, phảng phất chẳng qua chỉ là ánh mắt trong lúc vô tình lướt qua nàng, không để lại một chút dấu vết gì.
"Tiểu Tinh... Sao vậy? Bà không sao chứ? Tiểu Tinh!!" Lục Phóng thấy thần sắc Đường Tinh không đúng, liền vội vàng quan tâm mở miệng dò hỏi.
Mà Đường Tinh trân trối nhìn chằm chằm nam nhân đang ngồi kia, không có bất kỳ phản ứng nào. Giống như rất sợ khi nàng chớp mắt một cái, người kia liền sẽ biến mất.
Lục Phóng thấy lạ, cũng theo hướng Đường Tinh đang nhìn mà nhìn tới, kết quả cũng là một mặt kinh ngạc nhưng rất nhanh đã phục hồi.
Lục Phóng lại kêu khoảng chừng mấy tiếng, Đường Tinh cuối cùng mới phục hồi lại tinh thần, trêи mặt vẫn là thần sắc khó mà tin nổi. Nếu như nàng không bị mù mà nói, người đàn ông ngồi ở trêи chiếc ghế cao cao tại thượng kia, được xưng là Tu La Chủ... Không phải là Sở Diệc Thần sao?
Đường Tinh vẫn không thể nào tin được.
Anh ấy chưa chết?
Thế nhưng, còn có vấn đề khiến cho Đường Tinh không cách nào hiểu được chính là, nam nhân trêи ghế chủ tọa mới vừa rồi, rõ ràng đã cùng nhìn nhau với mình trong một chớp mắt. Nếu như anh ta là Sở Diệc Thần mà nói, tại sao lại không hề nhận ra mình, thậm chí một chút phản ứng cũng không có?
Thế nhưng rất nhanh cô đã tự mình tìm ra câu trả lời.
Nếu như lúc đó Sở Diệc Thần giả chết lừa mình, vậy bây giờ sao có thể cùng mình nhận nhau.
Nghĩ vậy, Đường Tinh liền đem ánh mắt trêи người Sở Diệc Thần thu hồi lại.
Cô ả Vân Lam kia thấy Đường Tinh ngồi im thì tưởng cô sợ, liền chạy lên mách tội.
"Tu La chủ, hình như hôm nay có người không được tôn trọng ngài cho lắm nhỉ." Cô ta liếc mắt về phía Đường Tinh.
"Mời nói."
Vân Lam tưởng Tu La chủ xem trọng mình, liền vội vàng mách tội.
"Chính là ả Ngục chủ Tội Ngục kia, cô ta ăn mặc lôi thôi lếch thếch, như vừa chui từ bãi rác ra, làm hỏng hình tượng của Tu La chủ."
Đường Tinh nghe được những lời này thì bật cười. Cô đứng dậy, đi từng bước đến chỗ của Vân Lam.
"Vậy xin hỏi Vân tiểu thư, nên ăn mặc như thế nào mới không bị coi là hỏng hình tượng?"
"Chí ít thì cũng phải như tôi." Vân Lam vênh mặt.
"Ồ, tiếc quá, tôi đến đây để bàn hội nghị, không phải để quyến rũ nam nhân, nếu ai cũng như tiểu thư đây thì nơi này sớm đã biến thành cái vũ trường rồi."Đường Tinh lộ rõ vẻ chán ghét.
"Cô..!!" Vân Lam biết không thể đấu thắng Đường Tinh, liền quay sang phía Sở Diệc Thần, làm mặt yếu đuối.
"Tu La chủ, tôi cũng là vì ngài, vậy mà cô ta lại cứ không biết điều như vậy..."
"Vân tiểu thư, cách quyến rũ nam nhân này không có hiệu quả mấy đâu." Đường Tinh khoanh tay.
"Cô... cô nói bậy bạ gì vậy chứ, tôi quyến rũ nam nhân bao giờ, đừng có ngậm máu phun người." Vân Lam giận tím người.
"Tôi nói thật mà, cách này của cô cũ quá rồi, không có tác dụng đâu" Đường Tinh cười kinh.
"Cô đừng có mà ăn nói hàm hồ."
"Nếu muốn quyến rũ nam nhân, thì phải như tôi này." Dứt lời, Đường Tinh nhanh chân bước đến trước mặt Sở Diệc Thần, nhanh như chớp đẩy anh ngả ra, đặt lên môi anh một nụ hôn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Không tìm thấy chương nào phù hợp