Chương 229

Chương 229: Ấn Trấn Hà

Trúng độc xong, tôi không thể đứng vững trên đầu thi long nữa, trước mắt tối sầm lại, lập tức rơi xuống, chìm sâu trong núi.

Cú ngã này khiến tôi bị thương nặng, lại vì trúng độc mà toàn thân không còn chút sức lực. hình như tôi vẫn còn một chút ý thức, nhưng không đủ để bơi ra khỏi nước.

Điều tồi tệ hơn là tôi thấy xung quanh có rất nhiều bóng đen bao vây lấy mình

Có thể lờ mờ thấy những chiếc vảy kỳ dị trên người chúng. Không nghi ngờ gì nữa, đó chính là những lân thi đã sống lại.

Sợ rằng chúng đã nhận được mệnh lệnh từ thi long, muốn trực tiếp chia nhau ăn thịt tôi.

Có lẽ do trúng độc, bây giờ tôi hoàn toàn không thể điều động sát khí trong cơ thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn lân thi đến gần.

Những lân thi đó há miệng, cả hàm răng nhọn sắc bén, nhào tới cắn tôi!

Sợi xích đồng khóa thi long còn có thể bị thứ này cắn đứt, huống hồ gì da thịt, gân cốt của tôi. Đợt này, e rằng thân thể của Tề Huyền Trần thật sự không giữ được rồi!

Lão Tề, xin lỗi ông nhé!

Dù hồn phách tôi có thể thoát ra, trở về thôn, tôi sẽ phải giải thích với ông ấy thế nào đây?

Tim tôi chùng xuống!

Nhưng đột nhiên, dòng chảy ngầm dưới nước chấn động mạnh!

Những lân thi vốn đang xông đến cắn tô trở nên hoảng sợ, quay đầu lại, trốn đi thật xa.

Tôi vô cùng ngạc nhiên. Một lát sau, tôi thấy bóng dáng một người phụ nữ từ trên nhảy xuống sông, nhanh chóng bơi đến chỗ tôi, sau đó kéo tôi lên thuyền.

Nằm trên boong thuyền, tầm nhìn của tôi đã rất mờ ảo, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mờ mịt của cô ấy, cùng với giọng nói lúc ẩn lúc hiện.

"Ngọc đạo trưởng, mau tỉnh lại... Ngọc Kỳ Lân..."

Đúng là Trần Huyền Nhã, may mà cô ấy đã cứu tôi.

Trong mơ hồ, cô ấy vừa ấn ngực để tôi thoát nước, vừa bấm huyệt nhân trung...

Gào...

Phía sau, lại một tiếng rồng gầm chấn động trời đất!

Thi sát khí cuồng bạo, lập tức bao phủ mặt nước xung quanh, đương nhiên cũng bao gồm cả con thuyền này.

Ban đầu, Trần Huyền Nhã quỳ bên cạnh tôi, thậm chí đã chuẩn bị hô hấp nhân tạo cho tôi. Nhưng thi khí mạnh mẽ đã trực tiếp đè lên người khiến cô ấy cũng ngã vật ra boong thuyền, còn phun ra một ngụm máu tươi.

Thi long này quá mạnh, chỉ riêng thi sát khí đã đủ khiến Trần Huyền Nhã không chịu nổi.

Tuy nhiên, cô ấy vẫn nghiến răng muốn bò dậy, định chèo thuyền rời đi.

Tôi nằm đó, lờ mờ nhìn thấy một cái đầu thi long khổng lồ, một bên không còn da thịt, một bên khói đen cuồn cuộn, đang tiến gần đến chiếc thuyền.

Chỉ riêng cái đầu thôi cũng đã lớn hơn chiếc thuyền Ô Bằng của chúng tôi không biết bao nhiêu lần.

Khói đen như dây leo quấn lấy Trần Huyền Nhã.

"Muốn chết như vậy, vậy thì để máu thịt của người phụ nữ này làm món khai vị trước!"

Ngay lập tức Trần Huyền Nhã bị khói đen quấn lấy, kéo đi.

Thi long há cái miệng khổng lồ ra, để lộ hàm răng nhọn hoắt.

Trần Huyền Nhã bị khói đen kéo đi, gần như đã bị kéo vào trong miệng thi long!

Tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực!

"Trần Huyền Nhã!"

Tôi hét lớn, liều mạng lật người. Không biết vì sao, đột nhiên có một luồng hơi ấm chạy khắp toàn thân, cả người tôi có thể cử động được.

Cảm nhận được điều này, tôi không dám chậm trễ. Tôi nghiến răng, dùng lực ở chân, nhảy lên không trung, xông tới, một tay túm lấy cánh tay Trần Huyền Nhã, kéo cô ấy về, tay còn lại gia trì huyết cương, đấm một phát vào một cái răng của thi long!

Lợi dụng lực phản tác dụng này, đoản kiếm Phế Kim tuốt vỏ, chặt đứt làn khói đen đang quấn lấy Trần Huyền Nhã!

Nhờ vậy, tôi và Trần Huyền Nhã lại lăn xuống thuyền nhỏ.

Chiếc thuyền lắc lư dữ dội, nhưng cuối cùng cũng ổn định lại.

Còn con thi long bên kia bị tôi đấm một cái mà loạng choạng, miệng khổng lồ cắn mạnh một cái, nhưng cắn hụt!

"Không sao chứ?"

Lăn xuống thuyền, tôi và Trần Huyền Nhã gần như đồng thanh hỏi đối phương.

"Tôi không sao."

Khi trả lời, cả hai lại gần như đồng thanh.

Ánh mắt Trần Huyền Nhã bỗng có hơi né tránh. Tuy nhiên, cô ấy nhanh chóng bước tới, cầm lấy ấn Trấn Hà.

Con thi long phía sau tiếp tục xông tới, há cái miệng khổng lồ ra. Cái miệng lớn nước đen rỉ ra đó chắc chắn có thể nuốt chửng cả con thuyền của chúng tôi. Trần Huyền Nhã dứt khoát mở tấm vải đỏ bọc ấn Trấn Hà.

Thi long ngay lập tức cảm thấy áp lực, bị ép lùi lại hơn chục mét!

Nhưng nó vẫn nhìn chằm chằm về phía chúng tôi, không chịu buông tha!

Lúc này, hắc long ở xa, thi sát khí không còn nặng nề nữa.

Phần lớn khói đen trên mặt sông xung quanh cũng đã bị xua tan. Đó chính là độc khí của giao long, một khi hít vào, sẽ trúng độc. Giống như tôi ban nãy, người luyện sát cũng không chịu nổi.

Tuy nhiên, tôi lại cảm thấy có hơi kỳ lạ.

Ban nãy tôi rõ ràng đã trúng độc, không thể cử động được, sao đột nhiên cảm thấy một luồng hơi ấm, rồi hết độc rồi?

Trần Huyền Nhã kết ấn, đặt lên ấn Trấn Hà.

Ấn Trấn Hà dường như đã phóng ra một khí trường mạnh mẽ. Lập tức, những con sóng trên mặt sông xung quanh đều trở nên yên tĩnh, những lân thi đang lấp ló dưới nước, cũng đều rút lui, ẩn mình dưới nước.

Thi long dưới sự trấn áp của ấn Trấn Hà lần nữa lùi lại!

Tôi cũng nhận ra, luồng hơi ấm ban nãy là từ trong túi của tôi truyền ra. Tôi tiện tay sờ vào, sờ được chiếc trâm ngọc thanh xà cuốn rồng được bọc trong vải!

Chính là chiếc trâm ngọc mà Thanh Họa đã tặng tôi!

Lúc này, khi nắm chặt trong tay, vẫn còn một luồng hơi ấm yếu ớt, khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Chẳng lẽ là khí tức trên chiếc trâm ngọc này đã giúp tôi giải độc?

Cho nên, trước khi tôi đến Nam tỉnh, Tô Thanh Họa đã biết tôi có thể sẽ gặp giao long sao?

Trần Huyền Nhã cầm ấn trấn hà, nói.

"Ngọc đạo trưởng, ấn Trấn Hà này có chút tác dụng với thi long, nhưng thi long quá mạnh, ấn Trấn Hà không thể đối phó được với nó! Phía ngọn núi bên kia, anh đã mở ra một cửa sinh, đi thuyền qua đó chắc không thành vấn đề. Đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta mau rời đi thôi!"

Ấn Trấn Hà chính là cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Nếu không có vật này, e rằng chúng tôi đã bị thi long nuốt chửng rồi.

Tuy nhiên, tôi lại lắc đầu: "Không được! Tô Mộc tuy chưa thi biến hoàn toàn, nhưng một khi hắn ra khỏi nơi này, với sức mạnh của thi long, chắc chắn sẽ gây ra tai họa lớn. Đến lúc đó, Nam tỉnh sẽ có rất nhiều người chết! Rắc rối này là do tôi gây ra, dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải ngăn cản hắn!"

Trần Huyền Nhã nghe vậy, nhíu mày: "Ngọc đạo trưởng, tôi nghĩ, không cần phải miễn cưỡng! Dù con thi long này có ra ngoài, bên ngoài còn rất nhiều cao thủ Huyền môn khác, tôi không tin họ sẽ khoanh tay đứng nhìn! Thi long đen rất lợi hại, nhưng chỉ cần những cao thủ Huyền môn đó ra tay, chắc chắn sẽ không sao!"

Tôi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, lắc đầu.

Tôi vẫn chưa muốn từ bỏ!

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!