Chương 117
Chương 117: Mơ đi!
Tôi làm ra vẻ cảnh giác, hỏi hắn: "Cậu muốn thương lượng thế nào?"
Quỷ thi ngồi sát lại gần, kiêu ngạo nói: "Ngọc đạo trưởng, đã là bạn bè thì tôi nói thật nhé. Trong phòng hôm đó, những lời cô gái họ Hồ kia nói, ngoài tôi ra thì chẳng còn ai nghe thấy. Chuyện này chỉ có một mình tôi biết thôi. Nếu đạo trưởng có thể đưa tất cả số tiền thù lao từ nhà họ Trương cho tôi, tôi sẽ giữ kín bí mật này. Ngoài ra, tôi thấy Ngọc đạo trưởng muốn gia nhập phái Ngũ hoàng đúng không? Là một hộ pháp, tôi có thể giúp cậu, thậm chí có thể giúp cậu tối nay trở thành đệ tử chính thức. Đạo trưởng thấy thế nào?"
Đôi mắt ti hí của quỷ thi liếc nhìn túi tôi, ánh lên vẻ tham lam.
Hóa ra tên này muốn tống tiền!
Tôi hỏi lại: "Cậu thật sự có thể giữ bí mật?"
Hắn cười: "Đương nhiên! Đã là bạn thì hợp tác cùng nhau, tôi làm sao dám lừa đạo trưởng?"
Không đợi hắn nói hết, tôi đã rút thẻ ngân hàng trong túi áo ra, đặt lên bàn: "Được, tiền này là của cậu!"
Quỷ thi cầm lấy thẻ, mân mê sung sướng, nhưng vẫn chưa biết thỏa mãn: "Tiền đặt cọc thì sao? Tôi nghe nói có mấy thỏi vàng cơ mà! Tiền trong thẻ dùng trên thành phố thì được, chứ lên núi chỉ có vàng mới dùng được thôi."
Đồ tham lam!
Tôi nói: "Tôi không mang theo tiền cọc. Cậu cầm tạm số tiền này đi, đợi tôi đi lấy vàng sẽ đưa đủ."
Quỷ thi cười mãn nguyện.
Nhân lúc hắn mất cảnh giác, tôi rút thanh đoản kiếm Phế Kim ra, lần này không vận Huyết Cương để tránh gây tiếng động.
"Vút!"
Lưỡi dao đâm xuyên qua ót quỷ thi, đóng chặt vào tường, xuyên luôn qua con chồn vàng lưng trắng trên xác chết.
Đùa à? Đây là tiền xương máu của tôi đấy!
Muốn lấy? Mơ đi!
Hơn nữa tôi sao có thể để một quả bom hẹn giờ như tên này ở cạnh, tin hắn sẽ giữ bí mật?
Lời chồn hoang nói tôi không tin!
Giết xong con chồn, tôi thở phào, với tay lấy lại thẻ ngân hàng.
Đúng lúc này, có tiếng bước chân ở bên ngoài vang lên.
"Cạch!"
Cửa bị mở tung.
Tình huống bất ngờ khiến tôi giật mình. Khi nãy rõ ràng ra tay nhanh gọn, sao lại có người phát hiện? Não tôi như chạy đua với thời gian, tay vừa chạm vào thẻ ngân hàng lập tức dừng lại, đẩy nó trở về tay quỷ thi.
Tôi nhanh chóng quay về vị trí cũ.
Kẻ vừa vào không kịp nhìn quanh đã lên tiếng: "Hoàng Bằng, mày làm cái gì vậy? Môn chủ bảo hai đứa cùng đi tìm Ngọc đạo trưởng, sao mày đi một mình? Bỏ rơi tao ở đây, ý mày là gì? Nếu không phải hỏi người trong quán trà, tao còn không biết mày đang..."
Câu nói dở dang khi hắn nhìn thấy xác chết nằm dài trên sàn.
Tôi đứng lên, khoát tay mời: "Mời ngồi."
Xong, tôi đi qua người đó, khóa chặt cửa lại.
"Cạch!"
Kẻ kia run lẩy bẩy, chân như tê liệt, ngồi phịch xuống ghế. Khi nhìn thấy con chồn bị đinh trên tường, hắn càng khiếp sợ, sắc mặt không đổi nhưng ánh mắt đầy hoảng loạn.
Con chồn lưng trắng bị đoản kiếm Phế Kim đâm xuyên chết cứng đờ.
Hắn sợ, bởi hắn cũng là quỷ thi.
Khóa cửa xong, tôi phẩy tay áo đạo bào, ung dung ngồi xuống, rồi ngẩng đầu nhìn kẻ kia, cười lạnh: "Xưng hô thế nào?"
Hắn giật mình, ấp úng: "Hoàng... Hoàng Bưu... Tôi tên Hoàng Bưu..."
Tôi hỏi tiếp: "Cậu là người phái Ngũ Hoàng?"
Thực ra khi giải quyết chuyện ở núi mộ họ Trương, Tiểu Hắc đã báo có người phái Ngũ Hoàng theo dõi. Ta đoán họ sẽ tìm tới, quả nhiên không sai.
Hoàng Bưu gật đầu cuống quýt: "Đúng vậy. Tôi... Tôi là hộ pháp phái Ngũ hoàng... Tên kia... Hoàng Bằng cũng là hộ pháp. Tối nay môn chủ sai chúng tôi đi... Đi tìm cậu!"
Tôi cố ý liếc nhìn con chồn trên tường, trầm giọng: "Môn chủ sai hai cậu tới là để cướp thù lao của tôi lấy từ nhà họ Trương hả? Phái Ngũ Hoàng danh tiếng lẫy lừng lại thiếu tiền đến mức đi cướp của tôi sao?"
Nghe vậy, sắc mặt Hoàng Bưu lập tức thay đổi.
Tôi hơi nghiêng người về phía trước tạo áp lực. Hắn lùi lại, ghế ngã khuỵch, cả người lăn ra đất.
Hắn lập tức bò dậy, vừa vẫy tay vừa nói: "Không... Không phải... Không phải vậy..."
Tôi đứng dậy, rút đoản kiếm trên tường, gạt xác chồn xuống bàn, hỏi tiếp: "Thật sao? Vậy tại sao thẻ ngân hàng của ta lại trong tay hắn?"
Tôi chỉ vào xác quỷ thi vẫn nắm chặt tấm thẻ.
Hoàng Bưu trợn mắt, nhìn thấy thẻ ngân hàng, mồ hôi lạnh túa ra: "Việc này... Không phải... Môn chủ sai chúng tôi tới đây chắc chắn không có ý đó. Chúng tôi chỉ muốn mời Ngọc đạo trưởng... Gia nhập phái Ngũ Hoàng..."
Tôi khẽ cười: "Hay thật! Đúng là giỏi biện minh! Thẻ còn nằm trong tay tên kia mà bảo không cướp?"
"Việc này..." Hoàng Bưu há hốc mồm, không biết giải thích sao.
Nhưng rất nhanh, hắn đã hiểu ra tất cả.
Hoàng Bằng bỏ rơi hắn, một mình tìm Ngọc Kỳ Lân là để chiếm đoạt thù lao. Lúc đó Hoàng Bằng đã nói nhà họ Trương hào phóng, Ngọc Kỳ Lân chắc chắn nhận được rất nhiều.
Hoàng Bằng tham lam, lừa đạo trưởng tới đây để cướp, không ngờ bị phản sát!
Tấm thẻ trong tay Hoàng Bằng chính là bằng chứng rõ ràng!
"Khốn kiếp! Thằng chó Hoàng Bằng!" Hoàng Bưu mắng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Không tìm thấy chương nào phù hợp