Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 77
Đây là lần đầu tiên Chu Tú Tú đến hợp tác xã cung tiêu.
Chỗ này có quy mô không nhỏ, các loại hàng hóa được bày trên kệ vuông bằng gỗ.
Các nhân viên bán hàng ai nấy đều đang xụ mặt, vừa nhìn thấy cô đi vào, thản nhiên liếc mắt đánh giá, rồi lại cúi đầu làm việc của mình.
DTV
Chu Tú Tú đi ra ngoài một chuyến cũng không dễ dàng, không có thời gian để trì hoãn, cô sờ tiền trong túi, đáy lòng yên tâm lại, bắt đầu suy nghĩ xem trong nhà còn thiếu thứ gì.
Một lớn hai nhỏ trong nhà đều phải ăn cơm, chắc chắn là phải mua củi gạo dầu muối, bếp lớn thì bên ngoài nhà tranh có, mua thêm mấy cái bát đũa nữa, trở về là có thể nấu cơm.
Chu Tú Tú vẫn giữ thói quen trước khi xuyên qua, lúc tiêu tiền thì mắt cũng không thèm chớp lấy một cái, cũng may số tiền hiện tại có thể chịu nổi được, chuẩn bị hết mọi thứ dùng để ăn cơm, cũng chỉ mới tốn hai tệ mà thôi.
Một người ra ngoài, mang những thứ vụn vặt này về tương đối khó khăn, Chu Tú Tú kiềm chế d*c v*ng mua sắm của mình, cuối cùng đi tới quầy thực phẩm.
"Có gạo không?" Chu Tú Tú hỏi.
Nhân viên bán hàng trong quầy không thèm ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói: "Muốn gạo gì thì nói rõ ràng, đừng để tôi phải hỏi thêm một câu. Gạo nếp hay gạo tẻ?"
Gạo tẻ quý, giá trị cao hơn gạo nếp gấp mấy lần, trong người Chu Tú Tú có phiếu lương thực, nhưng đấy là tiền trợ cấp được phê duyệt trước đó còn dư, dùng hết sẽ không còn nữa. Mặc dù hiện tại không phải là một năm mất mùa, mọi người không đến mức đói, nhưng cũng ăn không ngon.
Vẫn nên để dành phiếu lương thực phòng trường hợp bất ngờ thì hơn, do dự một lúc, cô nói: "Gạo nếp."
Nhân viên bán hàng ngước mắt lên nhìn cô: "Gạo nếp hết rồi, ngày mai cô lại đến đi."
Chu Tú Tú sững sờ.
Mấy ngày nay có tình huống đặc thù, cô đã xin đội trưởng nghỉ vài lần, nếu ngày mai còn xin nghỉ đi mua gạo nữa, đừng nói là đội trưởng, ngay cả các thành viên khác cũng không cho cô sắc mặt tốt.
"Có thể phiền cô xem lại trong kho giúp tôi không? Tôi sống ở nông thôn, lên trấn một chuyến cũng không dễ dàng, ngày mai không thể tới được." Cô nhẹ nhàng hỏi thăm.
Nhưng không ngờ cô còn chưa dứt lời, nhân viên bán hàng đã không kiên nhẫn xua tay: "Nói không có là không có, xem cái gì mà xem? Ở nông thôn đến thị trấn mua gạo làm gì? Không phải các người phân phối thóc gạo sao? Đi đi, bớt gây rối."
Nhân viên bán hàng của hợp tác xã cung tiêu ai cũng mắt cao hơn đầu, chuyện này đã thành thói quen.
Hình thức phục vụ bê thức ăn của tương lai chắc không khả thi nổi, nhưng ai bảo bây giờ là thập niên bảy mươi chứ? Làm việc trong hợp tác xã cung tiêu, công việc này vô cùng có thể diện, ngay cả nói chuyện với đối tượng kết hôn cũng được cộng thêm điểm, bọn họ có thể không hướng mũi lên trời sao?
Nhưng người khác nguyện ý cúi đầu khom lưng là chuyện của người ta, Chu Tú Tú không có cái thói quen xấu này.
"Ở nông thôn thì không thể tới mua đồ sao? Chẳng lẽ trước cửa hợp tác xã cung tiêu của các người có dán chữ cấm người nông thôn vào? Lên đến mấy đời rồi, tổ tiên nhà ai mà không đi lên từ bùn đất, ngược lại cho cô cảm giác hơn người à?"
Nhân viên bán hàng bị khí thế bất thình lình của cô làm cho chấn động, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cô, vẻ ngạo mạn trên mặt hơi cứng đờ, không tình nguyện nói: "Cô nổi giận cũng vô dụng thôi, số lượng lương thực bán mỗi ngày đều có chỉ tiêu cả."
Đang bắt nạt người ở nông thôn như cô không hiểu chuyện sao? Chu Tú Tú nhíu mày: "Chỉ tiêu gì? Cô lấy cáo thị ra đây cho tôi xem."
Nhân viên bán hàng này không giữ được thể diện, nên chỉ thuận miệng nói thôi, lúc này bị Chu Tú Tú chất vấn, hai má lập tức đỏ lên.
Chu Tú Tú nghiêm mặt, vỗ phiếu lương thực lên quầy: "Cô không muốn tiếp đãi tôi, vậy thì gọi quản lý tới. Hôm nay tôi muốn mua năm 2,5kg gạo nếp."
Mấy nhân viên bán hàng bên cạnh hướng tầm mắt qua đây, vui vẻ xem kịch.
Chu Tú Tú mặt không đỏ tim không đập, định bụng buổi tối mà không ăn được cơm thì sẽ thề c.h.ế.t không bỏ qua, đang chờ thì phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói nhàn nhạt.
"Cũng lấy cho tôi 2,5kg gạo nếp." Âm thanh trầm thấp của người đàn ông hùng hậu mạnh mẽ, đầu ngón tay cầm phiếu lương thực, chậm rãi đặt lên quầy.
Nhân viên bán hàng ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Dáng vẻ anh rất anh tuấn, lông mày rậm mà sắc bén, lông mi dài, sống mũi cao thẳng làm nổi bật đường nét rõ ràng của anh, đôi môi mỏng dưới mũi mím chặt.
Trong vẻ mặt hiện ra vài phần khí thế từ trên cao nhìn xuống.
Thấy cô ta không đáp lời, anh lại nhẹ nhàng lấy đầu ngón tay chỉ vào phiếu lương thực, giọng điệu vững vàng: "Đi cân gạo."
Nhân viên bán hàng khôi phục tinh thần, ho nhẹ một tiếng: "Tôi đến nhà kho xem thử."
Chỗ này có quy mô không nhỏ, các loại hàng hóa được bày trên kệ vuông bằng gỗ.
Các nhân viên bán hàng ai nấy đều đang xụ mặt, vừa nhìn thấy cô đi vào, thản nhiên liếc mắt đánh giá, rồi lại cúi đầu làm việc của mình.
DTV
Chu Tú Tú đi ra ngoài một chuyến cũng không dễ dàng, không có thời gian để trì hoãn, cô sờ tiền trong túi, đáy lòng yên tâm lại, bắt đầu suy nghĩ xem trong nhà còn thiếu thứ gì.
Một lớn hai nhỏ trong nhà đều phải ăn cơm, chắc chắn là phải mua củi gạo dầu muối, bếp lớn thì bên ngoài nhà tranh có, mua thêm mấy cái bát đũa nữa, trở về là có thể nấu cơm.
Chu Tú Tú vẫn giữ thói quen trước khi xuyên qua, lúc tiêu tiền thì mắt cũng không thèm chớp lấy một cái, cũng may số tiền hiện tại có thể chịu nổi được, chuẩn bị hết mọi thứ dùng để ăn cơm, cũng chỉ mới tốn hai tệ mà thôi.
Một người ra ngoài, mang những thứ vụn vặt này về tương đối khó khăn, Chu Tú Tú kiềm chế d*c v*ng mua sắm của mình, cuối cùng đi tới quầy thực phẩm.
"Có gạo không?" Chu Tú Tú hỏi.
Nhân viên bán hàng trong quầy không thèm ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói: "Muốn gạo gì thì nói rõ ràng, đừng để tôi phải hỏi thêm một câu. Gạo nếp hay gạo tẻ?"
Gạo tẻ quý, giá trị cao hơn gạo nếp gấp mấy lần, trong người Chu Tú Tú có phiếu lương thực, nhưng đấy là tiền trợ cấp được phê duyệt trước đó còn dư, dùng hết sẽ không còn nữa. Mặc dù hiện tại không phải là một năm mất mùa, mọi người không đến mức đói, nhưng cũng ăn không ngon.
Vẫn nên để dành phiếu lương thực phòng trường hợp bất ngờ thì hơn, do dự một lúc, cô nói: "Gạo nếp."
Nhân viên bán hàng ngước mắt lên nhìn cô: "Gạo nếp hết rồi, ngày mai cô lại đến đi."
Chu Tú Tú sững sờ.
Mấy ngày nay có tình huống đặc thù, cô đã xin đội trưởng nghỉ vài lần, nếu ngày mai còn xin nghỉ đi mua gạo nữa, đừng nói là đội trưởng, ngay cả các thành viên khác cũng không cho cô sắc mặt tốt.
"Có thể phiền cô xem lại trong kho giúp tôi không? Tôi sống ở nông thôn, lên trấn một chuyến cũng không dễ dàng, ngày mai không thể tới được." Cô nhẹ nhàng hỏi thăm.
Nhưng không ngờ cô còn chưa dứt lời, nhân viên bán hàng đã không kiên nhẫn xua tay: "Nói không có là không có, xem cái gì mà xem? Ở nông thôn đến thị trấn mua gạo làm gì? Không phải các người phân phối thóc gạo sao? Đi đi, bớt gây rối."
Nhân viên bán hàng của hợp tác xã cung tiêu ai cũng mắt cao hơn đầu, chuyện này đã thành thói quen.
Hình thức phục vụ bê thức ăn của tương lai chắc không khả thi nổi, nhưng ai bảo bây giờ là thập niên bảy mươi chứ? Làm việc trong hợp tác xã cung tiêu, công việc này vô cùng có thể diện, ngay cả nói chuyện với đối tượng kết hôn cũng được cộng thêm điểm, bọn họ có thể không hướng mũi lên trời sao?
Nhưng người khác nguyện ý cúi đầu khom lưng là chuyện của người ta, Chu Tú Tú không có cái thói quen xấu này.
"Ở nông thôn thì không thể tới mua đồ sao? Chẳng lẽ trước cửa hợp tác xã cung tiêu của các người có dán chữ cấm người nông thôn vào? Lên đến mấy đời rồi, tổ tiên nhà ai mà không đi lên từ bùn đất, ngược lại cho cô cảm giác hơn người à?"
Nhân viên bán hàng bị khí thế bất thình lình của cô làm cho chấn động, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cô, vẻ ngạo mạn trên mặt hơi cứng đờ, không tình nguyện nói: "Cô nổi giận cũng vô dụng thôi, số lượng lương thực bán mỗi ngày đều có chỉ tiêu cả."
Đang bắt nạt người ở nông thôn như cô không hiểu chuyện sao? Chu Tú Tú nhíu mày: "Chỉ tiêu gì? Cô lấy cáo thị ra đây cho tôi xem."
Nhân viên bán hàng này không giữ được thể diện, nên chỉ thuận miệng nói thôi, lúc này bị Chu Tú Tú chất vấn, hai má lập tức đỏ lên.
Chu Tú Tú nghiêm mặt, vỗ phiếu lương thực lên quầy: "Cô không muốn tiếp đãi tôi, vậy thì gọi quản lý tới. Hôm nay tôi muốn mua năm 2,5kg gạo nếp."
Mấy nhân viên bán hàng bên cạnh hướng tầm mắt qua đây, vui vẻ xem kịch.
Chu Tú Tú mặt không đỏ tim không đập, định bụng buổi tối mà không ăn được cơm thì sẽ thề c.h.ế.t không bỏ qua, đang chờ thì phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói nhàn nhạt.
"Cũng lấy cho tôi 2,5kg gạo nếp." Âm thanh trầm thấp của người đàn ông hùng hậu mạnh mẽ, đầu ngón tay cầm phiếu lương thực, chậm rãi đặt lên quầy.
Nhân viên bán hàng ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Dáng vẻ anh rất anh tuấn, lông mày rậm mà sắc bén, lông mi dài, sống mũi cao thẳng làm nổi bật đường nét rõ ràng của anh, đôi môi mỏng dưới mũi mím chặt.
Trong vẻ mặt hiện ra vài phần khí thế từ trên cao nhìn xuống.
Thấy cô ta không đáp lời, anh lại nhẹ nhàng lấy đầu ngón tay chỉ vào phiếu lương thực, giọng điệu vững vàng: "Đi cân gạo."
Nhân viên bán hàng khôi phục tinh thần, ho nhẹ một tiếng: "Tôi đến nhà kho xem thử."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp