Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 195
Nước mắt của Trần Thục Nhã chảy ướt hàng mi, cô ta khóc rất đáng thương, trong mắt chỉ toàn là bất lực.
Cô ta chạy về phía trước, chăm chú nhìn Bùi Hi Bình và nhẹ giọng gọi: “Hi Bình…”
Giọng nói chan chứa tình cảm, khẩn trương khiến cho trái tim Chu Tú Tú thắt lại.
Cô do dự một lúc: “Em đến đó đợi anh.”
“Mẹ, con cũng đi.” Tiểu Niên nói ngay lập tức.
Tiểu Uyển cũng nói nhỏ: “Mẹ, Tiểu Uyển cũng đi.”
Chu Tú Tú ngồi xổm xuống, nở nụ cười: “Các con ở lại với cha.”
Nói rồi cô quay người chầm chậm bước ra khỏi thôn.
Hôm nay tới thôn Thứu Sơn, cô đã đoán được rằng mình sẽ gặp được nguyên chủ. Có một số vấn đề sớm muộn cũng phải được giải quyết, nếu cứ kéo dài, nó sẽ chỉ làm tổn thương tất cả mọi người mà thôi.
Chu Tú Tú chẳng vĩ đại đến thế, cô chưa bao giờ nghĩ đến tình hình hiện tại của nguyên chủ, xét cho cùng, từ khi người này xuyên qua thân thể người khác, cái nết tự mãn khắp nơi đó cũng cho thấy sau khi nguyên chủ rời đi, cô ta chẳng có chút tình cảm gì dành cho hai đứa trẻ và Bùi Hi Bình.
DTV
Điều Chu Tú Tú quan tâm là sự lựa chọn của Bùi Hi Bình.
Dù gì thì Trần Thục nhã cũng là mẹ của những đứa nhỏ, nếu anh ấy muốn sống tốt với chúng thì cô chỉ là người ngoài cuộc.
Đau dài không bằng đau ngắn, chi bằng hãy cho họ một cơ hội.
Lúc này không khí trong lành mát mẻ, các chú thím ở cổng thôn đang hóng mát, tay cầm quạt cọ, hàn huyên đôi câu chuyện thường.
Có người ghẹo cô, nói cuối cùng trong thôn cũng có người có tiền đồ, một gia đình bốn người chuyển đến thành phố sinh sống, một cuộc sống tốt đẹp hơn đang chờ đợi họ trong tương lai.
Chu Tú Tú lơ đãng cười, cô tìm một nơi yên tĩnh, không nói chuyện với bọn họ nữa.
Từ lúc xuyên về đây, cô không có kế hoạch dài hạn nào cả, cô chỉ muốn cố gắng hết sức để lo cho hai đứa nhỏ và thay đổi quỹ đạo cuộc đời của chúng mà thôi. Và rõ ràng là bây giờ cô đã làm được điều ấy.
Trong quá khứ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã từng chịu nhiều tổn thương, nhưng những ngày này, nét cười trong mắt chúng nó chính là thứ không thể lừa dối.
Chúng nó thích nói chuyện, đôi khi lại chơi những trò xỏ lá vô hại, hai đứa nhỏ rất phụ thuộc vào cô và cô cũng dần dần thích nghi với vai trò mới của mình.
Cô là mẹ của bọn trẻ, nhưng lại không có quan hệ m.á.u mủ.
Chỉ tiếc rằng cuối cùng đã đến lúc phải ra đi.
…
Khoảnh khắc Trần Thục Nhã chạy tới, trong lòng Bùi Hi Bình hiện lên một loại ghét bỏ.
Anh cau mày, không chút lưu tình lùi bước và giữ một khoảng cách nhất định với cô ta.
Sự lạnh lùng và xa lánh trong ánh mắt anh làm trái tim Trần Thục Nhã đau nhói, mắt cô ta đỏ hoe, trong chốc lát không biết phải làm sao.
“Đồng chí, có chuyện mời nói, chúng tôi phải nhanh chóng trở về.” Anh trịnh trọng nói.
Trần Thục Nhã không biết phải giải thích thế nào với anh về những việc đã xảy ra với cô ta những ngày này, đôi mắt cô ta đảo qua và rơi vào khuôn mặt của Tiểu Niên và Tiểu Uyển.
Chúng nó lớn lên sáng sủa hơn bất kỳ đứa trẻ nào trong thôn.
Trước đây khi cô ta mang theo chúng nó, không hài lòng một cái là chân đ.ấ.m tay đá, những nơi quần áo che phủ đều bầm tím và bẩn thỉu, nhìn như vừa lăn lộn trên bùn đất.
Nhà họ Bùi không quan tâm đến chúng nó, bị bỏ rơi và lớn lên trong tăm tối khiến chúng luôn trông rất nhút nhát.
Nhưng lúc này ánh mắt của chúng trong trẻo, đang nhìn kỹ hướng cổng thôn, như muốn chạy đi nắm lấy tay Chu Tú Tú.
Trong lòng Trần Thục Nhã thấy rầu rĩ.
Giờ cô ta sống còn hơn chết, ở nhà họ Đổng ăn không đủ no, làm việc nhà đến nỗi tay chai sạn, còn không được mảy may quan tâm.
Nhưng Chu Tú Tú, cô có một tương lai tươi sáng, có con cái và ngay cả chồng cũng đặt cô lên tim mà che chở.
Trần Thục Nhã không rõ, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Rõ ràng là cô ta đã giao dịch với ma quỷ bằng cái giá phải trả là số phận bi thảm cho hai đứa nhỏ, chỉ vì vinh quang của bản thân, nhưng bây giờ những gì cô ta có chỉ toàn là xui xẻo!
Trần Thục Nhã cắn môi, ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Niên và Tiểu Uyển , giọng điệu trở nên dịu dàng.
“Tiểu Niên và Tiểu Uyển, còn nhớ cô không?”
Tiểu Niên và Tiểu Uyển giữ im lặng, giống như khi chúng nó trước đây ở nhà, nhìn cô ta với ánh mắt dò xét.
Không, trẻ con không biết nhiều như thế, chúng nó chị sợ người lạ mà thôi.
Ánh mắt Trần Thục Nhã hiện lên tia tức giận, cô ta không còn bận tâm đến hai đứa nhỏ này nữa mà bình tĩnh lại nhìn Bùi Hi Bình.
“Hi Bình, tôi là thanh niên trí thức trong thôn.” Cô ta nói một cách hào phóng nhất có thể: “Tôi là Trần Thục Nhã.”
“Biết tin anh còn sống, cả làng chúng tôi mừng lắm.” Cô ta cười, lộ ra hàm răng đều tăm tắp.
Cô ta chạy về phía trước, chăm chú nhìn Bùi Hi Bình và nhẹ giọng gọi: “Hi Bình…”
Giọng nói chan chứa tình cảm, khẩn trương khiến cho trái tim Chu Tú Tú thắt lại.
Cô do dự một lúc: “Em đến đó đợi anh.”
“Mẹ, con cũng đi.” Tiểu Niên nói ngay lập tức.
Tiểu Uyển cũng nói nhỏ: “Mẹ, Tiểu Uyển cũng đi.”
Chu Tú Tú ngồi xổm xuống, nở nụ cười: “Các con ở lại với cha.”
Nói rồi cô quay người chầm chậm bước ra khỏi thôn.
Hôm nay tới thôn Thứu Sơn, cô đã đoán được rằng mình sẽ gặp được nguyên chủ. Có một số vấn đề sớm muộn cũng phải được giải quyết, nếu cứ kéo dài, nó sẽ chỉ làm tổn thương tất cả mọi người mà thôi.
Chu Tú Tú chẳng vĩ đại đến thế, cô chưa bao giờ nghĩ đến tình hình hiện tại của nguyên chủ, xét cho cùng, từ khi người này xuyên qua thân thể người khác, cái nết tự mãn khắp nơi đó cũng cho thấy sau khi nguyên chủ rời đi, cô ta chẳng có chút tình cảm gì dành cho hai đứa trẻ và Bùi Hi Bình.
DTV
Điều Chu Tú Tú quan tâm là sự lựa chọn của Bùi Hi Bình.
Dù gì thì Trần Thục nhã cũng là mẹ của những đứa nhỏ, nếu anh ấy muốn sống tốt với chúng thì cô chỉ là người ngoài cuộc.
Đau dài không bằng đau ngắn, chi bằng hãy cho họ một cơ hội.
Lúc này không khí trong lành mát mẻ, các chú thím ở cổng thôn đang hóng mát, tay cầm quạt cọ, hàn huyên đôi câu chuyện thường.
Có người ghẹo cô, nói cuối cùng trong thôn cũng có người có tiền đồ, một gia đình bốn người chuyển đến thành phố sinh sống, một cuộc sống tốt đẹp hơn đang chờ đợi họ trong tương lai.
Chu Tú Tú lơ đãng cười, cô tìm một nơi yên tĩnh, không nói chuyện với bọn họ nữa.
Từ lúc xuyên về đây, cô không có kế hoạch dài hạn nào cả, cô chỉ muốn cố gắng hết sức để lo cho hai đứa nhỏ và thay đổi quỹ đạo cuộc đời của chúng mà thôi. Và rõ ràng là bây giờ cô đã làm được điều ấy.
Trong quá khứ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã từng chịu nhiều tổn thương, nhưng những ngày này, nét cười trong mắt chúng nó chính là thứ không thể lừa dối.
Chúng nó thích nói chuyện, đôi khi lại chơi những trò xỏ lá vô hại, hai đứa nhỏ rất phụ thuộc vào cô và cô cũng dần dần thích nghi với vai trò mới của mình.
Cô là mẹ của bọn trẻ, nhưng lại không có quan hệ m.á.u mủ.
Chỉ tiếc rằng cuối cùng đã đến lúc phải ra đi.
…
Khoảnh khắc Trần Thục Nhã chạy tới, trong lòng Bùi Hi Bình hiện lên một loại ghét bỏ.
Anh cau mày, không chút lưu tình lùi bước và giữ một khoảng cách nhất định với cô ta.
Sự lạnh lùng và xa lánh trong ánh mắt anh làm trái tim Trần Thục Nhã đau nhói, mắt cô ta đỏ hoe, trong chốc lát không biết phải làm sao.
“Đồng chí, có chuyện mời nói, chúng tôi phải nhanh chóng trở về.” Anh trịnh trọng nói.
Trần Thục Nhã không biết phải giải thích thế nào với anh về những việc đã xảy ra với cô ta những ngày này, đôi mắt cô ta đảo qua và rơi vào khuôn mặt của Tiểu Niên và Tiểu Uyển.
Chúng nó lớn lên sáng sủa hơn bất kỳ đứa trẻ nào trong thôn.
Trước đây khi cô ta mang theo chúng nó, không hài lòng một cái là chân đ.ấ.m tay đá, những nơi quần áo che phủ đều bầm tím và bẩn thỉu, nhìn như vừa lăn lộn trên bùn đất.
Nhà họ Bùi không quan tâm đến chúng nó, bị bỏ rơi và lớn lên trong tăm tối khiến chúng luôn trông rất nhút nhát.
Nhưng lúc này ánh mắt của chúng trong trẻo, đang nhìn kỹ hướng cổng thôn, như muốn chạy đi nắm lấy tay Chu Tú Tú.
Trong lòng Trần Thục Nhã thấy rầu rĩ.
Giờ cô ta sống còn hơn chết, ở nhà họ Đổng ăn không đủ no, làm việc nhà đến nỗi tay chai sạn, còn không được mảy may quan tâm.
Nhưng Chu Tú Tú, cô có một tương lai tươi sáng, có con cái và ngay cả chồng cũng đặt cô lên tim mà che chở.
Trần Thục Nhã không rõ, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Rõ ràng là cô ta đã giao dịch với ma quỷ bằng cái giá phải trả là số phận bi thảm cho hai đứa nhỏ, chỉ vì vinh quang của bản thân, nhưng bây giờ những gì cô ta có chỉ toàn là xui xẻo!
Trần Thục Nhã cắn môi, ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Niên và Tiểu Uyển , giọng điệu trở nên dịu dàng.
“Tiểu Niên và Tiểu Uyển, còn nhớ cô không?”
Tiểu Niên và Tiểu Uyển giữ im lặng, giống như khi chúng nó trước đây ở nhà, nhìn cô ta với ánh mắt dò xét.
Không, trẻ con không biết nhiều như thế, chúng nó chị sợ người lạ mà thôi.
Ánh mắt Trần Thục Nhã hiện lên tia tức giận, cô ta không còn bận tâm đến hai đứa nhỏ này nữa mà bình tĩnh lại nhìn Bùi Hi Bình.
“Hi Bình, tôi là thanh niên trí thức trong thôn.” Cô ta nói một cách hào phóng nhất có thể: “Tôi là Trần Thục Nhã.”
“Biết tin anh còn sống, cả làng chúng tôi mừng lắm.” Cô ta cười, lộ ra hàm răng đều tăm tắp.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp