Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 158
Đứa bé béo ồ một tiếng: "Các cậu không có cha! Nói dối, nói dối!"
Mấy đứa bé nháo nhào vừa nhăn mặt với Tiểu Niên và Tiểu Uyển, vừa chê cười bọn nhỏ khoác lác.
DTV
Tiểu Niên đứng tại chỗ, tay nhỏ nắm quần thật chặt, n.g.ự.c phập phồng tức giận nhìn bọn nhỏ. Tiểu Uyển bên cạnh tội nghiệp ngồi nguyên tại chỗ, hai tay đều co lại thậm chí cô bé không biết để ở đâu.
Dương Tiểu Nha thấy em gái mình muốn khóc, trong nháy mắt cô bé tức giậm chân: "Ai mà còn nói lung tung? Cẩn thận tớ đánh các cậu!"
Cô giáo Quý cũng nâng giọng: "Yên lặng! Lập tức yên lặng cho cô!"
Trong phòng học mới từ từ yên lặng lại.
...
Cả ngày Chu Tú Tú đều nhớ hai đứa bé ở nhà trẻ.
Đợi đến chiều muộn, việc trong phòng bếp mới xong, cô xoay người rửa tay sau đó thay quần áo đi đón Tiểu Niên với Tiểu Uyển.
Nào biết mới đi được vài bước lại chạm mặt Bùi Hi Bình.
"Anh tan ca chưa?" Chu Tú Tú cười nới.
Bùi Hi Bình gật đầu: "Tiểu Niên với Tiểu Uyển vẫn chưa làm quen được sao?"
"Hôm qua hai đứa ngủ rất ngon. Cũng không biết ở nhà trẻ thế nào, em có hơi lo lắng."
Chu Tú Tú mấp máy môi, sự lo lắng viết ở đáy mắt.
Bùi Hi bình đến gần một bước: "Có muốn anh cùng đi đón không?"
"Không cần, không cần!" Chú Tú Tú không ngừng xua tay.
Tuy bây giờ cô với Bùi Hi Bình là mối quan hệ qua lại ổn định có thể cùng nhau đi đón bọn nhỏ, nhưng có hơi ngại ngùng. Đến lúc đó phụ huynh khác lại nghị luận ầm ĩ, cô cũng lo lắng sẽ tạo ảnh hưởng không tốt cho hai đứa bé.
Chân trước Chu Tú Tú vừa đi Vương Tiểu Mai lại vội vã đuổi theo sau.
"Tú Tú!" Vương Tiểu Mai cao giọng gọi cô.
Có lẽ Chu Tú Tú không nghe thấy âm thanh của cô ấy.
Vương Tiểu Mai thở dài một hơi xoay người muốn đi.
Nhưng đúng lúc này Bùi Hi Bình ngăn cô ấy lại: "Cô tìm Tú Tú có chuyện gì sao? Tôi có thể nhắn lại giúp cô."
"Ban nãy Tú Tú cho tôi tiền bảo tôi đi mua sữa bột, đậu phộng với kẹo giúp cô ấy. Tôi thấy cô ấy không có thời gian nên đồng ý, nhưng vừa rồi anh tôi đột nhiên đến đây bảo tôi đi về một chuyến. Chuyện này…"
Bình thường Chu Tú Tú rất quan tâm đến Vương Tiểu Mai, đương nhiên cô ấy cũng muốn giúp làm chút chuyện. Nhưng bây giờ cô ấy không có nhiều thời gian giúp chuyện này, vẻ mặt Vương Tiểu Mai chán nản.
"Có ghi lại không?" Bùi Hi Bình hỏi.
Vương Tiểu Mai gật đầu, đưa giấy trong tay cho anh xem.
"Tôi đi mua." Bùi Hi Bình nhận lấy.
Mắt Vương Tiểu Mai sáng lên, lập tức vui vẻ trở lại. Bùi Hi Bình là người yêu của Chu Tú Tú, để anh hỗ trợ thì không thể tốt hơn! Vương Tiểu Mai nói không ít lời cảm ơn, lấy tiền ở trong đưa cho anh nhưng anh không chịu nhận.
"Tôi có tiền, tiền này trả lại cho cô ấy." Bùi Hi Bình nói một câu lạnh nhạt: "Tôi đi mua trước."
Nói xong anh sải bước rất nhanh, biến mất trong phạm vi tầm mắt Vương Tiểu Mai.
Nhìn Bùi Hi Bình không chút do dự, trong mắt Vương Tiểu Mai hiện lên sự ao ước.
Chị dâu nhà mình suốt ngày oán hận các anh mình không để ý gia đình, hôm nay chắc cũng vì chuyện này mà gọi cô ấy về nhà giải quyết. Các anh trai nói đàn ông đều là như thế, không tỉ mỉ nhưng cô ấy nghĩ Bùi Hi Bình không giống bọn họ.
Một người dịu dàng giỏi giang, một người mạnh mẽ, Chu Tú Tú với Bùi Hi Bình thật xứng đôi!
Vương Tiểu Mai cảm khái không có gì sánh bằng, nhớ đến người nhà còn đang ở trong phòng chờ mới lập tức chạy tới.
...
Tới lúc tan làm, các phụ huynh đều đón con về nhà.
Mấy đứa bé đều được cha mẹ ôm về nhà, hai anh em Tiểu Niên với Tiểu Uyển không khỏi lo lắng.
Chỉ là hai bé lo lắng cũng không muốn phiền đến cô giáo, hai bé chỉ ngồi ghế dựa vào cửa phòng học chống cằm nhìn chờ nơi xa.
"Tiểu Niên, Tiểu Uyển, hai cháu đói không? Có muốn về nhà ăn cơm trước với hiệu trưởng không?" Thấy thời gian không còn sớm, hiệu trưởng Phương không nhịn được hỏi.
Tiểu Niên lắc đầu: "Cháu không đói."
Tiểu Uyển lắc đầu theo sau: "Tiểu Uyển cũng không đói."
Nhìn ánh mắt trong suốt của hai đứa bé, trong mắt hiệu trưởng Phương lóe lên tình thương: "Có lẽ mẹ hai cháu đang bận, hay là các cháu theo bà về trước đến lúc đó mẹ cháu đến đón các cháu được không?"
Bọn nhọ nhạy bén nhận thấy ai đối tốt với mình, lúc thấy ánh mắt hiệu trưởng Phương lộ ra nụ cười dịu dàng, Tiểu Uyển đánh bạo nói: "Chúng cháu chờ mẹ ở chỗ này."
"Mẹ nói sẽ tới đón chúng cháu thì nhất định sẽ tới." Tiểu Niên cũng nói.
Hai bé đã ngoắc tay với mẹ, mẹ nói rất chắc chắn sẽ không để hai bé chờ lâu.
Hai đứa bé kiên định như vậy hiệu trưởng Phương cũng không miễn cưỡng được, nhưng dù sao thời gian cũng không còn sớm, bà ấy để mấy cô giáo về trước còn mình ngồi ở một cái ghế khác làm bạn bên cạnh hai đứa bé.
Hiệu trưởng Phương hiểu được làm sao để ở chung với hai bé, trong vài ba lời nói bà ấy biết cuộc sống trong quá khứ của Tiểu Niên với Tiểu Uyển ở nông thôn như thế nào.
Mấy đứa bé nháo nhào vừa nhăn mặt với Tiểu Niên và Tiểu Uyển, vừa chê cười bọn nhỏ khoác lác.
DTV
Tiểu Niên đứng tại chỗ, tay nhỏ nắm quần thật chặt, n.g.ự.c phập phồng tức giận nhìn bọn nhỏ. Tiểu Uyển bên cạnh tội nghiệp ngồi nguyên tại chỗ, hai tay đều co lại thậm chí cô bé không biết để ở đâu.
Dương Tiểu Nha thấy em gái mình muốn khóc, trong nháy mắt cô bé tức giậm chân: "Ai mà còn nói lung tung? Cẩn thận tớ đánh các cậu!"
Cô giáo Quý cũng nâng giọng: "Yên lặng! Lập tức yên lặng cho cô!"
Trong phòng học mới từ từ yên lặng lại.
...
Cả ngày Chu Tú Tú đều nhớ hai đứa bé ở nhà trẻ.
Đợi đến chiều muộn, việc trong phòng bếp mới xong, cô xoay người rửa tay sau đó thay quần áo đi đón Tiểu Niên với Tiểu Uyển.
Nào biết mới đi được vài bước lại chạm mặt Bùi Hi Bình.
"Anh tan ca chưa?" Chu Tú Tú cười nới.
Bùi Hi Bình gật đầu: "Tiểu Niên với Tiểu Uyển vẫn chưa làm quen được sao?"
"Hôm qua hai đứa ngủ rất ngon. Cũng không biết ở nhà trẻ thế nào, em có hơi lo lắng."
Chu Tú Tú mấp máy môi, sự lo lắng viết ở đáy mắt.
Bùi Hi bình đến gần một bước: "Có muốn anh cùng đi đón không?"
"Không cần, không cần!" Chú Tú Tú không ngừng xua tay.
Tuy bây giờ cô với Bùi Hi Bình là mối quan hệ qua lại ổn định có thể cùng nhau đi đón bọn nhỏ, nhưng có hơi ngại ngùng. Đến lúc đó phụ huynh khác lại nghị luận ầm ĩ, cô cũng lo lắng sẽ tạo ảnh hưởng không tốt cho hai đứa bé.
Chân trước Chu Tú Tú vừa đi Vương Tiểu Mai lại vội vã đuổi theo sau.
"Tú Tú!" Vương Tiểu Mai cao giọng gọi cô.
Có lẽ Chu Tú Tú không nghe thấy âm thanh của cô ấy.
Vương Tiểu Mai thở dài một hơi xoay người muốn đi.
Nhưng đúng lúc này Bùi Hi Bình ngăn cô ấy lại: "Cô tìm Tú Tú có chuyện gì sao? Tôi có thể nhắn lại giúp cô."
"Ban nãy Tú Tú cho tôi tiền bảo tôi đi mua sữa bột, đậu phộng với kẹo giúp cô ấy. Tôi thấy cô ấy không có thời gian nên đồng ý, nhưng vừa rồi anh tôi đột nhiên đến đây bảo tôi đi về một chuyến. Chuyện này…"
Bình thường Chu Tú Tú rất quan tâm đến Vương Tiểu Mai, đương nhiên cô ấy cũng muốn giúp làm chút chuyện. Nhưng bây giờ cô ấy không có nhiều thời gian giúp chuyện này, vẻ mặt Vương Tiểu Mai chán nản.
"Có ghi lại không?" Bùi Hi Bình hỏi.
Vương Tiểu Mai gật đầu, đưa giấy trong tay cho anh xem.
"Tôi đi mua." Bùi Hi Bình nhận lấy.
Mắt Vương Tiểu Mai sáng lên, lập tức vui vẻ trở lại. Bùi Hi Bình là người yêu của Chu Tú Tú, để anh hỗ trợ thì không thể tốt hơn! Vương Tiểu Mai nói không ít lời cảm ơn, lấy tiền ở trong đưa cho anh nhưng anh không chịu nhận.
"Tôi có tiền, tiền này trả lại cho cô ấy." Bùi Hi Bình nói một câu lạnh nhạt: "Tôi đi mua trước."
Nói xong anh sải bước rất nhanh, biến mất trong phạm vi tầm mắt Vương Tiểu Mai.
Nhìn Bùi Hi Bình không chút do dự, trong mắt Vương Tiểu Mai hiện lên sự ao ước.
Chị dâu nhà mình suốt ngày oán hận các anh mình không để ý gia đình, hôm nay chắc cũng vì chuyện này mà gọi cô ấy về nhà giải quyết. Các anh trai nói đàn ông đều là như thế, không tỉ mỉ nhưng cô ấy nghĩ Bùi Hi Bình không giống bọn họ.
Một người dịu dàng giỏi giang, một người mạnh mẽ, Chu Tú Tú với Bùi Hi Bình thật xứng đôi!
Vương Tiểu Mai cảm khái không có gì sánh bằng, nhớ đến người nhà còn đang ở trong phòng chờ mới lập tức chạy tới.
...
Tới lúc tan làm, các phụ huynh đều đón con về nhà.
Mấy đứa bé đều được cha mẹ ôm về nhà, hai anh em Tiểu Niên với Tiểu Uyển không khỏi lo lắng.
Chỉ là hai bé lo lắng cũng không muốn phiền đến cô giáo, hai bé chỉ ngồi ghế dựa vào cửa phòng học chống cằm nhìn chờ nơi xa.
"Tiểu Niên, Tiểu Uyển, hai cháu đói không? Có muốn về nhà ăn cơm trước với hiệu trưởng không?" Thấy thời gian không còn sớm, hiệu trưởng Phương không nhịn được hỏi.
Tiểu Niên lắc đầu: "Cháu không đói."
Tiểu Uyển lắc đầu theo sau: "Tiểu Uyển cũng không đói."
Nhìn ánh mắt trong suốt của hai đứa bé, trong mắt hiệu trưởng Phương lóe lên tình thương: "Có lẽ mẹ hai cháu đang bận, hay là các cháu theo bà về trước đến lúc đó mẹ cháu đến đón các cháu được không?"
Bọn nhọ nhạy bén nhận thấy ai đối tốt với mình, lúc thấy ánh mắt hiệu trưởng Phương lộ ra nụ cười dịu dàng, Tiểu Uyển đánh bạo nói: "Chúng cháu chờ mẹ ở chỗ này."
"Mẹ nói sẽ tới đón chúng cháu thì nhất định sẽ tới." Tiểu Niên cũng nói.
Hai bé đã ngoắc tay với mẹ, mẹ nói rất chắc chắn sẽ không để hai bé chờ lâu.
Hai đứa bé kiên định như vậy hiệu trưởng Phương cũng không miễn cưỡng được, nhưng dù sao thời gian cũng không còn sớm, bà ấy để mấy cô giáo về trước còn mình ngồi ở một cái ghế khác làm bạn bên cạnh hai đứa bé.
Hiệu trưởng Phương hiểu được làm sao để ở chung với hai bé, trong vài ba lời nói bà ấy biết cuộc sống trong quá khứ của Tiểu Niên với Tiểu Uyển ở nông thôn như thế nào.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp