Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 51
Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Tú Tú vừa tỉnh dậy đã tràn đầy năng lượng đi tới tủ bếp xem xét.
Khi nhìn thấy miếng đậu hũ già, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tốt, bây giờ cô không cần chuẩn bị trước nguyên liệu nữa.
Chu Tú Tú lấy chậu ra rửa mặt, nước giếng lạnh lẽo làm cô tỉnh hẳn.
“Ai da, Trung Hà, sao con đã về rồi? Mau cho mẹ xem xem con có giảm cân nào không!” Trương Liên Hoa cất bước chạy như bay đi ra ngoài, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn nở một nụ cười tươi như hoa.
Bên ngoài truyền đến giọng nói ngạc nhiên của Trương Liên Hoa, Chu Tú Tú tò mò một hồi, sau đó đi ra ngoài xem thử.
Ở ngưỡng cửa là một nữ đồng chí trong bộ váy mỏng manh, làn da trắng nõn dịu dàng, mái tóc chải gọn gàng, dáng người có phần chắc nịch.
“Ai nha, giảm cân rồi sao, gầy quá! Bên kia không cho con ăn cơm sao?” Trương Liên Hoa vừa đau lòng vừa tức giận nói..
“Sao có thể chứ? Bác hai, bác gái ăn ở thân thiết với con, sao mà con bị bọn họ bỏ đói được.”
“Mẹ thấy nhà bọn họ bất công, trước kia nói mình không sinh được con, một hai muốn đem con đi. Nếu không phải nể mặt mũi của cha con, mẹ cũng lười để ý đến bọn họ! Dù sao cha con cũng không còn, Trung Hà, con về nhà đi!”
“Mẹ, con biết mẹ lo cho con, con như bây giờ không phải khá tốt sao? Lâu lâu con sẽ về thăm mẹ, con phải ăn cơm ở nhà đó, như vậy gia đình chúng ta mới đỡ khổ.”
Hai người tâm sự việc nhà ở bên ngoài, âm thanh dần nhỏ lại, sau đó không biết Bùi Trung Hà nói gì đó, Trương Liên Hoa bước nhanh về phòng tìm đồ.
Chu Tú Tú nhớ ra rằng đây là người em chồng thứ hai của nguyên chủ trong truyện, cũng là em gái sinh đôi của người chồng đã khuất của cô, người được nhận nuôi vào nhà bác hai khi cô còn nhỏ, hiện đang làm việc trong một hợp tác xã tiếp thị và cung ứng nông thôn.
Cô cũng lười chào người này, chỉ là mới từ trong phòng ra tới, nghe Bùi Trung Hà nghiến răng nói: “Sao, thấy tôi không chào một tiếng?”
Chu Tú Tú không chút để ý mà liếc mắt nhìn cô ấy, thản nhiên nói: “Muốn chào cũng là cô chào, nhiều ngày như vậy không trở về mà vào cửa không biết chào chị dâu sao? Thật đáng tiếc khi cô đã là một nhân viên chính thức nhưng thậm chí còn không biết các lễ nghĩa cơ bản.”
Chu Tú Tú vừa dứt lời, đã khiến Bùi Trung Hà tức giận trừng mắt.
Chỉ là cô ấy còn chưa kịp trả lời, Chu Tú Tú đã ung dung bước đi, trực tiếp để cô ấy lại đằng sau, một nữ thanh niên có tri thức có văn hóa, hẳn sẽ không quát vào mặt người khác mà, đúng không?
Quái lạ, người vợ luôn nhát gan của anh hai sao bỗng dưng đanh đá thế này?
DTV
Bùi Trung Hà oán hận mà trừng mắt với Chu Tú Tú, nghiến răng nghiến lợi, nhưng chưa kịp thở, cô ấy quay đầu lại và thấy mẹ mình nắm chặt tiền vội vã bước ra.
“Con gái, ở đây là năm đồng, con cầm dùng trước. Nếu không đủ thì nói, mẹ đến chỗ chị cả lấy cho con.”
Bùi Trung Hà nhận lấy tiền, đáy mắt đều không áp được ý cười, nhưng vẫn khó xử nói: “Mẹ, con cũng không muốn về nhà vay tiền, chủ yếu là bởi vì đơn vị bắt buộc phải may quần áo bảo hộ lao động, con…”
“Nói gì chứ? Con gái mẹ về nhà lấy tiền, mượn là mượn thế nào!” Trương Liên Hoa giả vờ tức giận mà trừng mắt liếc cô ấy.
Bùi Trung Hà lập tức cười, đem tiền cất vào trong túi, rồi sau đó nói: “Mẹ, con đi làm trước. Nhân tiện, tối nay con sẽ dẫn người đến gặp mẹ. Khi đó tụi con sẽ ăn tối trước ở nhà ăn, nhưng nhà mình vẫn nên để dành lại một ít đồ ăn thì hơn.”
“Ai vậy?”
Gương mặt Bùi Trung Hà ửng đỏ: “Khi nào người đó tới mẹ sẽ biết.”
…
Đổng Hoà Bình vừa đi làm, trong lòng liền ngứa ngáy.
Sau khi Trần Thục Nhã cho anh ta chút ngon ngọt, anh ta hận không thể lập tức quăng con cọp mẹ trong nhà mình sang một bên, cùng Trần Thục Nhã vào thành phố.
Dựa vào phụ nữ lâu rồi nên thành thói quen, Đổng Hoà Bình lên kế hoạch cho bản thân, ý tưởng bây giờ của anh ta là nói chuyện với mẹ trước.
Dù bận rộn công việc đến đâu, anh ta vẫn có thể lười biếng, lợi dụng lúc ông đội trưởng không chú ý, Đổng Hoà Bình dịch đến bên cạnh kéo khuỷu tay Ngô Đại Muội.
Ngô Đại Muội quay đầu, giọt mồ hôi theo trán chảy xuốn mắt. Bà ta vội vàng lau mắt: “Hoà Bình, sao thế?”
Đổng Hòa Bình chỉ chỗ bóng cây, ý bảo qua đó nói chuyện.
“Nhiều người như vậy, con muốn tìm mẹ làm gì?”
Đổng Hoà Bình cẩn thận nhìn một vòng, khẳng định không nhìn thấy Bùi Nhị Xuân mới mở miệng nói: “Mẹ, mẹ nghĩ sao về việc con sẽ đổi con dâu cho mẹ?”
Ngô Đại Muội mở to hai mắt, vẻ mặt kinh hoảng: “Nhị Xuân rất tốt mà, đừng có nghĩ tới chuyện đó, những năm này nếu không có nhà bọn họ, chúng ta không thể sống nổi.”
Khi nhìn thấy miếng đậu hũ già, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tốt, bây giờ cô không cần chuẩn bị trước nguyên liệu nữa.
Chu Tú Tú lấy chậu ra rửa mặt, nước giếng lạnh lẽo làm cô tỉnh hẳn.
“Ai da, Trung Hà, sao con đã về rồi? Mau cho mẹ xem xem con có giảm cân nào không!” Trương Liên Hoa cất bước chạy như bay đi ra ngoài, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn nở một nụ cười tươi như hoa.
Bên ngoài truyền đến giọng nói ngạc nhiên của Trương Liên Hoa, Chu Tú Tú tò mò một hồi, sau đó đi ra ngoài xem thử.
Ở ngưỡng cửa là một nữ đồng chí trong bộ váy mỏng manh, làn da trắng nõn dịu dàng, mái tóc chải gọn gàng, dáng người có phần chắc nịch.
“Ai nha, giảm cân rồi sao, gầy quá! Bên kia không cho con ăn cơm sao?” Trương Liên Hoa vừa đau lòng vừa tức giận nói..
“Sao có thể chứ? Bác hai, bác gái ăn ở thân thiết với con, sao mà con bị bọn họ bỏ đói được.”
“Mẹ thấy nhà bọn họ bất công, trước kia nói mình không sinh được con, một hai muốn đem con đi. Nếu không phải nể mặt mũi của cha con, mẹ cũng lười để ý đến bọn họ! Dù sao cha con cũng không còn, Trung Hà, con về nhà đi!”
“Mẹ, con biết mẹ lo cho con, con như bây giờ không phải khá tốt sao? Lâu lâu con sẽ về thăm mẹ, con phải ăn cơm ở nhà đó, như vậy gia đình chúng ta mới đỡ khổ.”
Hai người tâm sự việc nhà ở bên ngoài, âm thanh dần nhỏ lại, sau đó không biết Bùi Trung Hà nói gì đó, Trương Liên Hoa bước nhanh về phòng tìm đồ.
Chu Tú Tú nhớ ra rằng đây là người em chồng thứ hai của nguyên chủ trong truyện, cũng là em gái sinh đôi của người chồng đã khuất của cô, người được nhận nuôi vào nhà bác hai khi cô còn nhỏ, hiện đang làm việc trong một hợp tác xã tiếp thị và cung ứng nông thôn.
Cô cũng lười chào người này, chỉ là mới từ trong phòng ra tới, nghe Bùi Trung Hà nghiến răng nói: “Sao, thấy tôi không chào một tiếng?”
Chu Tú Tú không chút để ý mà liếc mắt nhìn cô ấy, thản nhiên nói: “Muốn chào cũng là cô chào, nhiều ngày như vậy không trở về mà vào cửa không biết chào chị dâu sao? Thật đáng tiếc khi cô đã là một nhân viên chính thức nhưng thậm chí còn không biết các lễ nghĩa cơ bản.”
Chu Tú Tú vừa dứt lời, đã khiến Bùi Trung Hà tức giận trừng mắt.
Chỉ là cô ấy còn chưa kịp trả lời, Chu Tú Tú đã ung dung bước đi, trực tiếp để cô ấy lại đằng sau, một nữ thanh niên có tri thức có văn hóa, hẳn sẽ không quát vào mặt người khác mà, đúng không?
Quái lạ, người vợ luôn nhát gan của anh hai sao bỗng dưng đanh đá thế này?
DTV
Bùi Trung Hà oán hận mà trừng mắt với Chu Tú Tú, nghiến răng nghiến lợi, nhưng chưa kịp thở, cô ấy quay đầu lại và thấy mẹ mình nắm chặt tiền vội vã bước ra.
“Con gái, ở đây là năm đồng, con cầm dùng trước. Nếu không đủ thì nói, mẹ đến chỗ chị cả lấy cho con.”
Bùi Trung Hà nhận lấy tiền, đáy mắt đều không áp được ý cười, nhưng vẫn khó xử nói: “Mẹ, con cũng không muốn về nhà vay tiền, chủ yếu là bởi vì đơn vị bắt buộc phải may quần áo bảo hộ lao động, con…”
“Nói gì chứ? Con gái mẹ về nhà lấy tiền, mượn là mượn thế nào!” Trương Liên Hoa giả vờ tức giận mà trừng mắt liếc cô ấy.
Bùi Trung Hà lập tức cười, đem tiền cất vào trong túi, rồi sau đó nói: “Mẹ, con đi làm trước. Nhân tiện, tối nay con sẽ dẫn người đến gặp mẹ. Khi đó tụi con sẽ ăn tối trước ở nhà ăn, nhưng nhà mình vẫn nên để dành lại một ít đồ ăn thì hơn.”
“Ai vậy?”
Gương mặt Bùi Trung Hà ửng đỏ: “Khi nào người đó tới mẹ sẽ biết.”
…
Đổng Hoà Bình vừa đi làm, trong lòng liền ngứa ngáy.
Sau khi Trần Thục Nhã cho anh ta chút ngon ngọt, anh ta hận không thể lập tức quăng con cọp mẹ trong nhà mình sang một bên, cùng Trần Thục Nhã vào thành phố.
Dựa vào phụ nữ lâu rồi nên thành thói quen, Đổng Hoà Bình lên kế hoạch cho bản thân, ý tưởng bây giờ của anh ta là nói chuyện với mẹ trước.
Dù bận rộn công việc đến đâu, anh ta vẫn có thể lười biếng, lợi dụng lúc ông đội trưởng không chú ý, Đổng Hoà Bình dịch đến bên cạnh kéo khuỷu tay Ngô Đại Muội.
Ngô Đại Muội quay đầu, giọt mồ hôi theo trán chảy xuốn mắt. Bà ta vội vàng lau mắt: “Hoà Bình, sao thế?”
Đổng Hòa Bình chỉ chỗ bóng cây, ý bảo qua đó nói chuyện.
“Nhiều người như vậy, con muốn tìm mẹ làm gì?”
Đổng Hoà Bình cẩn thận nhìn một vòng, khẳng định không nhìn thấy Bùi Nhị Xuân mới mở miệng nói: “Mẹ, mẹ nghĩ sao về việc con sẽ đổi con dâu cho mẹ?”
Ngô Đại Muội mở to hai mắt, vẻ mặt kinh hoảng: “Nhị Xuân rất tốt mà, đừng có nghĩ tới chuyện đó, những năm này nếu không có nhà bọn họ, chúng ta không thể sống nổi.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp