Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 223
Lúc Lữ Tuyết Khiết và Lý Lan đi lấy chén đũa, Tăng Tương vào phòng của Trần Thục Nhã một chuyến.
Từ lâu căn phòng này đã không ai ở, nhưng bài trí trong phòng lại giống y như trước khi Trần Thục Nhã rời đi.
Tăng Tương cầm lấy bức ảnh chụp trên bàn.
Đó là một bức ảnh trắng đen, Trần Thục Nhã mắt ngọc mày ngài, cả người tràn đầy thần thái. Lúc cô ấy cười rộ lên, ánh mắt hiện lên vẻ ngoan cường, cũng có cả đoan chính và kiêu ngạo, khiến cho người ta bất giác bị thu hút.
Từ nhỏ, Tăng Tương và Trần Thục Nhã là hai người bạn thân. Trước kia, hai người cùng nhau đi học, lúc tan học cũng là hai người cùng về, có đôi khi là đến nhà họ Tăng ăn cơm, cũng có lúc là đến nhà họ Trần. Hai người là bạn thân chơi từ nhỏ, là chị em tốt nhất, cả hai chưa bao giờ hết chuyện để nói.
DTV
Một ngày trước khi Trần Thục Nhã xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, Tăng Tương khóc đỏ cả mắt, cô ấy lo bạn tốt ở nông thôn chịu vất vả. Không ngờ đến Trần Thục Nhã nâng cao cằm, nói với cô ấy bằng một giọng chắc nịch rằng, trong chuyến đi này, cô ấy phải xây dựng nông thôn. Không có được thành tích thì kiên quyết không trở về thành phố.
Tăng Tương tin rằng với năng lực của cô ấy, dù có ở nơi nào, cô cũng sẽ có một mảnh trời riêng. Cô ấy lẳng lặng chờ, chờ ngày bạn tốt trở về, thế nhưng chỉ chờ được tin Trần Thục Nhã bị bắt bỏ tù.
Cho tới bây giờ, Tăng Tương vẫn không có cách nào tiếp nhận được rằng Trần Thục Nhã đã không còn ở nhân thế.
“Bạn của Thục Nhã ở thôn Thứu Sơn nói, con bé là một thanh niên trí thức rất ưu tú.m, dù ở nơi nào cũng rất được hoan nghênh. Mặc dù sau này con bé lạc lối, nhưng con hãy tin tưởng, trong đó nhất định có nguyên do. Hai chúng ta không biết sự thật ra sao, mẹ với cha của con bé chỉ có thể tin tưởng nó.”
Nước mắt của Tăng Tương rốt cuộc không kìm lại được mà trào ra.
Mắt cô ấy đỏ hoe, nắm tay Lý Lan: “Mẹ nuôi ơi, mẹ con có thể nghĩ thông suốt thì thật tốt quá.”
Lữ Tuyết Khiết cũng xúc động, đều là người làm mẹ, bà đương nhiên hiểu bạn thân cảm thấy như thế nào. Lúc tin Trần Thục Nhã kết hôn được truyền đến, Trần Hữu Khánh và Lý Lan rất tức giận, cắt đứt quan hệ với cô. Tới lúc Trần Thục Nhã bị bắt, từng cú đả kích nối gót tới, bọn họ rất lo lắng, sợ hai người già không qua được.
Không nghĩ tới, thế nhưng bọn họ có thể buông xuống.
Lúc này, khóe miệng Lý Lan mang theo ý cười, nhưng trong mắt vẫn còn vài giọt lệ đọng lại. Nhưng dù như thế nào, vẻ mặt này nói cho Lữ Tuyết Khiết biết, bà ấy vẫn luôn tự hào về Trần Thục Nhã.
“Mẹ nuôi ơi, mẹ nói bạn của Thục Nhã ở thôn Thứu Sơn?” Trực giác nói cho Tăng Tương biết, là người này giúp bọn họ vượt qua đau khổ và giày vò.
Lý Lan gật đầu, giới thiệu Chu Tú Tú.
Lữ Tuyết Khiết nghe Lý Lan nói, chỉ cảm thấy đó là một đứa nhỏ tri kỷ chu đáo, trong mắt lại hiện lên chút cảm kích.
Nhưng mà bà không nghĩ tới, ngay sau đó, Lý Lan còn nói ra một tin tức kinh người khác.
“Chồng của Tú Tú tuổi trẻ đầy hứa hẹn. Là bộ đội chuyển nghề, bây giờ là sở trưởng đồn công an. Tôi và ông Trần vừa gặp đã cảm thấy cậu ấy rất quen thuộc.” Lý Lan nắm tay Lữ Tuyết Khiết, nói bằng giọng nghiêm túc.
“Chúng tôi cảm thấy bộ dáng của của cậu ấy rất giống Tương Tương.”
Bà nói mấy lời này, giọng điệu rất trịnh trọng, ngay khi bà vừa nói xong, một tiếng “choang” vang lên từ phía bàn ăn.
Ly rượu của Tăng Kim Sinh rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất.
Ông hốt hoảng cúi xuống, tay run lẩy bẩy.
Lữ Tuyết Khiết gần như không thể bình tĩnh được nữa, khóe miệng nở nụ cười gượng gạo: “Lý Lan, đây không phải là chuyện đùa.”
Một lúc lâu sau, họ nghe thấy Trần Hữu Khánh nói chuyện.
“Ông Tăng à, còn có Tuyết Khiết nữa, tôi và Lý Lan nghi ngờ người trẻ tuổi kia có thể là anh ruột của Tương Tương.”
Cơn hoảng loạn không thể giải thích được lại kéo tới, Tăng Tương mau chóng chạy đến trước mặt Trần Hữu Khánh: “Anh trai của con… anh trai của con giờ đang ở đâu vậy?”
Bùi Hi Bình không ngủ ngon.
Bên trong giống như có một sức mạnh vô hình, khiến cho anh trắng đêm miên man.
Đêm nay, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm trầm, nhưng khi cảm thấy hơi thở đều đặn của người bên cạnh, lông mày anh dần dần giãn ra.
May mắn thay, cô ngủ rất say.
Sắc trời càng ngày càng sáng, mặt trời treo trên ngọn cây, Bùi Hi Bình xoa huyệt Thái Dương, bước xuống dưới giường.
Lúc này, một cấp dưới chạy tới, đập cửa rầm rầm.
Bùi Hi Bình ra mở của, đối phương ghé vào tai anh nói vài câu.
Sắc mặt anh trở nên lạnh lùng.
Một tiếng vang từ bên ngoài vọng vào.
“Hi Bình ơi, mẹ thu dọn hành lý, mau dọn cho mẹ cái phòng, sau này người một nhà chúng ta sống cùng nhau!”
Từ lâu căn phòng này đã không ai ở, nhưng bài trí trong phòng lại giống y như trước khi Trần Thục Nhã rời đi.
Tăng Tương cầm lấy bức ảnh chụp trên bàn.
Đó là một bức ảnh trắng đen, Trần Thục Nhã mắt ngọc mày ngài, cả người tràn đầy thần thái. Lúc cô ấy cười rộ lên, ánh mắt hiện lên vẻ ngoan cường, cũng có cả đoan chính và kiêu ngạo, khiến cho người ta bất giác bị thu hút.
Từ nhỏ, Tăng Tương và Trần Thục Nhã là hai người bạn thân. Trước kia, hai người cùng nhau đi học, lúc tan học cũng là hai người cùng về, có đôi khi là đến nhà họ Tăng ăn cơm, cũng có lúc là đến nhà họ Trần. Hai người là bạn thân chơi từ nhỏ, là chị em tốt nhất, cả hai chưa bao giờ hết chuyện để nói.
DTV
Một ngày trước khi Trần Thục Nhã xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, Tăng Tương khóc đỏ cả mắt, cô ấy lo bạn tốt ở nông thôn chịu vất vả. Không ngờ đến Trần Thục Nhã nâng cao cằm, nói với cô ấy bằng một giọng chắc nịch rằng, trong chuyến đi này, cô ấy phải xây dựng nông thôn. Không có được thành tích thì kiên quyết không trở về thành phố.
Tăng Tương tin rằng với năng lực của cô ấy, dù có ở nơi nào, cô cũng sẽ có một mảnh trời riêng. Cô ấy lẳng lặng chờ, chờ ngày bạn tốt trở về, thế nhưng chỉ chờ được tin Trần Thục Nhã bị bắt bỏ tù.
Cho tới bây giờ, Tăng Tương vẫn không có cách nào tiếp nhận được rằng Trần Thục Nhã đã không còn ở nhân thế.
“Bạn của Thục Nhã ở thôn Thứu Sơn nói, con bé là một thanh niên trí thức rất ưu tú.m, dù ở nơi nào cũng rất được hoan nghênh. Mặc dù sau này con bé lạc lối, nhưng con hãy tin tưởng, trong đó nhất định có nguyên do. Hai chúng ta không biết sự thật ra sao, mẹ với cha của con bé chỉ có thể tin tưởng nó.”
Nước mắt của Tăng Tương rốt cuộc không kìm lại được mà trào ra.
Mắt cô ấy đỏ hoe, nắm tay Lý Lan: “Mẹ nuôi ơi, mẹ con có thể nghĩ thông suốt thì thật tốt quá.”
Lữ Tuyết Khiết cũng xúc động, đều là người làm mẹ, bà đương nhiên hiểu bạn thân cảm thấy như thế nào. Lúc tin Trần Thục Nhã kết hôn được truyền đến, Trần Hữu Khánh và Lý Lan rất tức giận, cắt đứt quan hệ với cô. Tới lúc Trần Thục Nhã bị bắt, từng cú đả kích nối gót tới, bọn họ rất lo lắng, sợ hai người già không qua được.
Không nghĩ tới, thế nhưng bọn họ có thể buông xuống.
Lúc này, khóe miệng Lý Lan mang theo ý cười, nhưng trong mắt vẫn còn vài giọt lệ đọng lại. Nhưng dù như thế nào, vẻ mặt này nói cho Lữ Tuyết Khiết biết, bà ấy vẫn luôn tự hào về Trần Thục Nhã.
“Mẹ nuôi ơi, mẹ nói bạn của Thục Nhã ở thôn Thứu Sơn?” Trực giác nói cho Tăng Tương biết, là người này giúp bọn họ vượt qua đau khổ và giày vò.
Lý Lan gật đầu, giới thiệu Chu Tú Tú.
Lữ Tuyết Khiết nghe Lý Lan nói, chỉ cảm thấy đó là một đứa nhỏ tri kỷ chu đáo, trong mắt lại hiện lên chút cảm kích.
Nhưng mà bà không nghĩ tới, ngay sau đó, Lý Lan còn nói ra một tin tức kinh người khác.
“Chồng của Tú Tú tuổi trẻ đầy hứa hẹn. Là bộ đội chuyển nghề, bây giờ là sở trưởng đồn công an. Tôi và ông Trần vừa gặp đã cảm thấy cậu ấy rất quen thuộc.” Lý Lan nắm tay Lữ Tuyết Khiết, nói bằng giọng nghiêm túc.
“Chúng tôi cảm thấy bộ dáng của của cậu ấy rất giống Tương Tương.”
Bà nói mấy lời này, giọng điệu rất trịnh trọng, ngay khi bà vừa nói xong, một tiếng “choang” vang lên từ phía bàn ăn.
Ly rượu của Tăng Kim Sinh rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất.
Ông hốt hoảng cúi xuống, tay run lẩy bẩy.
Lữ Tuyết Khiết gần như không thể bình tĩnh được nữa, khóe miệng nở nụ cười gượng gạo: “Lý Lan, đây không phải là chuyện đùa.”
Một lúc lâu sau, họ nghe thấy Trần Hữu Khánh nói chuyện.
“Ông Tăng à, còn có Tuyết Khiết nữa, tôi và Lý Lan nghi ngờ người trẻ tuổi kia có thể là anh ruột của Tương Tương.”
Cơn hoảng loạn không thể giải thích được lại kéo tới, Tăng Tương mau chóng chạy đến trước mặt Trần Hữu Khánh: “Anh trai của con… anh trai của con giờ đang ở đâu vậy?”
Bùi Hi Bình không ngủ ngon.
Bên trong giống như có một sức mạnh vô hình, khiến cho anh trắng đêm miên man.
Đêm nay, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm trầm, nhưng khi cảm thấy hơi thở đều đặn của người bên cạnh, lông mày anh dần dần giãn ra.
May mắn thay, cô ngủ rất say.
Sắc trời càng ngày càng sáng, mặt trời treo trên ngọn cây, Bùi Hi Bình xoa huyệt Thái Dương, bước xuống dưới giường.
Lúc này, một cấp dưới chạy tới, đập cửa rầm rầm.
Bùi Hi Bình ra mở của, đối phương ghé vào tai anh nói vài câu.
Sắc mặt anh trở nên lạnh lùng.
Một tiếng vang từ bên ngoài vọng vào.
“Hi Bình ơi, mẹ thu dọn hành lý, mau dọn cho mẹ cái phòng, sau này người một nhà chúng ta sống cùng nhau!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp