Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 215
Rõ ràng là một cô gái nhỏ nhắn yếu đuối nhưng lại nói ra từng chữ một mà không thèm chớp mắt, khí thế khiến cho người ta trong chốc lát không thể phản kháng nổi.
“Làm gì thế? Có muốn thi nữa không?”
Đột nhiên, người phụ trách chạy tới, ổn định trật tự. Tất cả mọi chuyện vừa phát sinh, bọn họ đều thấy hết nhưng Chu Tú Tú không chỉ không có lai lịch gì mà thậm chí còn không có ai ở đây nhận ra cô nên không ai làm chỗ dựa cho cô, chỉ lo ra vẻ dàn xếp ổn thỏa để cô không so đo.
Người kia đến cuối cùng cũng không được chút lợi nào, tức giận trừng mắt nhìn Chu Tú Tú, còn đang muốn nói thêm thì lại ngửi thấy mùi khét.
“Thịt kho tàu của ông!”
Tiếng nhắc nhở này khiến ông ta lấy lại tinh thần ngay lập tức, nhanh chóng vớt thịt từ trong nồi ra, vội vàng không chịu được.
Trộm gà không được còn mất nắm gạo, dáng vẻ này khiến tất cả mọi người cười rộ lên, không khí bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Chẳng nhẽ lại không nhẹ nhõm? Rõ ràng có sáu thí sinh dự thi nhưng bây giờ đã thiếu đi hai đối thủ cạnh tranh, phần thắng cũng nhiều hơn rồi!
Trong đầu mọi người đều có ý nghĩ của riêng mình, động tác dần chậm lại, trên mặt cũng để lộ ra niềm vui.
Dù không muốn nhưng trong lúc tất cả mọi người đều đinh ninh là Chu Tú Tú chỉ có thể u ám đem cơm bát bửu thêm đường lên để bị mọi người chê cười thì cô lại bỗng đổi cách khác.
Cô lấy nước tương mặn đã chuẩn bị xong xuôi đặt ở một bên, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để lấy đậu phộng đã giã nhỏ cùng với bột vừng, cuối cùng lại tìm thêm mấy viên táo đỏ đã được hấp chín.
Có lẽ đời sau sẽ không ai ăn cơm bát bửu ngọt nữa, mọi người thấy vị ngọt thì tránh còn không kịp nhưng bây giờ là những năm 1970, thời điểm đường trắng khan hiếm nhất. Cô làm món chính thành món ngọt thì cũng không đến nỗi là không thể cứu vãn được gì.
Chu Tú Tú mở một lối đi mới, đảo gạo nếp đã đồ chín lên, đường trắng ngọt ngào hòa vào trong gạo nếp thơm ngọt rồi cho thêm táo đỏ và nho khô cùng với các loại gia vị khác. Hoa quả khô do cô mới tìm được, khách sạn quốc doanh lớn này rất tốt, nguyên liệu làm bếp nào cũng có, chờ đến khi tất cả nguyên liệu đã được trộn đều trong gạo nếp, cô nén chặt lại rồi lại bắt đầu cho nên nồi hấp.
Thấy một loạt những động tác này của cô, mọi người chỉ thờ ơ nhìn, vốn định chế giễu mấy câu nhưng chỉ chốc lát sau, một mùi hương nồng nàn đã truyền đến.
…
Thời gian ở nhà trẻ của Tiểu Niên và Tiểu Uyển hôm nay vô cùng dài.
Dương Tiểu Nha chọc chọc cánh tay Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, hôm nay mẹ em đi đâu thế? Cha chị đi họp, mẹ em không đi họp nhưng sao lại chưa đến đón em thế!”
Hai tay Tiểu Uyển chống cằm, gần đây được ăn uống đủ chất, người đã béo thêm, trên tay trên lưng cũng thêm mấy ngấn.
“Mẹ en đi thi, muốn trở thành đầu bếp nấu ăn đỉnh nhất!” Tiểu Uyển nghiêm túc nói, giọng còn hơi sữa nhưng lông mày lại rủ xuống.
Cũng không biết mẹ có thành công không nữa.
Sớm nay lúc đến nhà trẻ, cô bé nghe thấy bà hiệu trưởng dặn mẹ nên thả lỏng, cuộc thi kia không phải dễ để thắng giải.
Nếu mẹ thua thì sao giờ? Chắc chắn là sẽ rất khó chịu.
Cả khuôn mặt Tiểu Uyển đều là dáng vẻ lo lắng, ỉu xìu buồn bã.
Tiểu Niên thấy tâm trạng nặng nề của em gái, cũng chống cằm, nhìn ra đằng xa.
Sao mẹ vẫn chưa đến nhỉ?
Tuy nhiên ngay lúc này một hình bóng từ đằng xa từ từ tiến lại.
Thấy Chu Tú Tú trở về, hai đứa bé lập tức bổ nhào đến như lò xo.
Bọn chúng chạy như bay đến bên Chu Tú Tú, cái miệng nhỏ hỏi thăm không ngớt.
Tiếng hai bạn nhỏ vừa ngọt ngào vừa mềm mại, dáng vè tranh nhau chen lấn kia làm đáy mắt Chu Tú Tú tràn đầy ý cười.
Cô xoa đầu nhỏ của chúng: “Từng đứa một hỏi, rốt cuộc là mấy đứa muốn hỏi gì?”
DTV
Tiểu Uyển lập tức giòn giã hỏi thăm: “Mẹ ơi, mẹ đi thi được giải nhất không ạ?”
Thật không ngờ hai đứa bé này lại quan tâm đến cô như vậy.
Trẻ con như một tờ giấy trắng, khắc lại dáng vẻ mà chính người lớn miêu tả.
Chu Tú Tú không muốn Tiểu Niên và Tiểu Uyển quá coi trọng chuyện được mất hơn thua, vừa cười vừa ngồi xổm xuống: “Có thể lấy giải nhất của cuộc thi hay không không phải là điều quan trọng nhất, chủ yếu là có cố gắng hết mình hay không. Chỉ cần mình không thẹn với lòng, vậy thì cũng không cần quá để tâm đến kết quả.”
Tiểu Niên và Tiểu Uyển gật đầu như thật, dường như đã hiểu.
Chu Tú Tú cười, ôm chặt hai đứa bé: “Nhưng mà mẹ muốn đổi việc, chờ đến lúc chúng ta lên thành phố rồi Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta sẽ không ở nhà trẻ này nữa. Chúng ta và cha sống cùng nhau, tìm một nhà trẻ khác, để cho Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta chọn, được không?”
“Làm gì thế? Có muốn thi nữa không?”
Đột nhiên, người phụ trách chạy tới, ổn định trật tự. Tất cả mọi chuyện vừa phát sinh, bọn họ đều thấy hết nhưng Chu Tú Tú không chỉ không có lai lịch gì mà thậm chí còn không có ai ở đây nhận ra cô nên không ai làm chỗ dựa cho cô, chỉ lo ra vẻ dàn xếp ổn thỏa để cô không so đo.
Người kia đến cuối cùng cũng không được chút lợi nào, tức giận trừng mắt nhìn Chu Tú Tú, còn đang muốn nói thêm thì lại ngửi thấy mùi khét.
“Thịt kho tàu của ông!”
Tiếng nhắc nhở này khiến ông ta lấy lại tinh thần ngay lập tức, nhanh chóng vớt thịt từ trong nồi ra, vội vàng không chịu được.
Trộm gà không được còn mất nắm gạo, dáng vẻ này khiến tất cả mọi người cười rộ lên, không khí bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Chẳng nhẽ lại không nhẹ nhõm? Rõ ràng có sáu thí sinh dự thi nhưng bây giờ đã thiếu đi hai đối thủ cạnh tranh, phần thắng cũng nhiều hơn rồi!
Trong đầu mọi người đều có ý nghĩ của riêng mình, động tác dần chậm lại, trên mặt cũng để lộ ra niềm vui.
Dù không muốn nhưng trong lúc tất cả mọi người đều đinh ninh là Chu Tú Tú chỉ có thể u ám đem cơm bát bửu thêm đường lên để bị mọi người chê cười thì cô lại bỗng đổi cách khác.
Cô lấy nước tương mặn đã chuẩn bị xong xuôi đặt ở một bên, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để lấy đậu phộng đã giã nhỏ cùng với bột vừng, cuối cùng lại tìm thêm mấy viên táo đỏ đã được hấp chín.
Có lẽ đời sau sẽ không ai ăn cơm bát bửu ngọt nữa, mọi người thấy vị ngọt thì tránh còn không kịp nhưng bây giờ là những năm 1970, thời điểm đường trắng khan hiếm nhất. Cô làm món chính thành món ngọt thì cũng không đến nỗi là không thể cứu vãn được gì.
Chu Tú Tú mở một lối đi mới, đảo gạo nếp đã đồ chín lên, đường trắng ngọt ngào hòa vào trong gạo nếp thơm ngọt rồi cho thêm táo đỏ và nho khô cùng với các loại gia vị khác. Hoa quả khô do cô mới tìm được, khách sạn quốc doanh lớn này rất tốt, nguyên liệu làm bếp nào cũng có, chờ đến khi tất cả nguyên liệu đã được trộn đều trong gạo nếp, cô nén chặt lại rồi lại bắt đầu cho nên nồi hấp.
Thấy một loạt những động tác này của cô, mọi người chỉ thờ ơ nhìn, vốn định chế giễu mấy câu nhưng chỉ chốc lát sau, một mùi hương nồng nàn đã truyền đến.
…
Thời gian ở nhà trẻ của Tiểu Niên và Tiểu Uyển hôm nay vô cùng dài.
Dương Tiểu Nha chọc chọc cánh tay Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, hôm nay mẹ em đi đâu thế? Cha chị đi họp, mẹ em không đi họp nhưng sao lại chưa đến đón em thế!”
Hai tay Tiểu Uyển chống cằm, gần đây được ăn uống đủ chất, người đã béo thêm, trên tay trên lưng cũng thêm mấy ngấn.
“Mẹ en đi thi, muốn trở thành đầu bếp nấu ăn đỉnh nhất!” Tiểu Uyển nghiêm túc nói, giọng còn hơi sữa nhưng lông mày lại rủ xuống.
Cũng không biết mẹ có thành công không nữa.
Sớm nay lúc đến nhà trẻ, cô bé nghe thấy bà hiệu trưởng dặn mẹ nên thả lỏng, cuộc thi kia không phải dễ để thắng giải.
Nếu mẹ thua thì sao giờ? Chắc chắn là sẽ rất khó chịu.
Cả khuôn mặt Tiểu Uyển đều là dáng vẻ lo lắng, ỉu xìu buồn bã.
Tiểu Niên thấy tâm trạng nặng nề của em gái, cũng chống cằm, nhìn ra đằng xa.
Sao mẹ vẫn chưa đến nhỉ?
Tuy nhiên ngay lúc này một hình bóng từ đằng xa từ từ tiến lại.
Thấy Chu Tú Tú trở về, hai đứa bé lập tức bổ nhào đến như lò xo.
Bọn chúng chạy như bay đến bên Chu Tú Tú, cái miệng nhỏ hỏi thăm không ngớt.
Tiếng hai bạn nhỏ vừa ngọt ngào vừa mềm mại, dáng vè tranh nhau chen lấn kia làm đáy mắt Chu Tú Tú tràn đầy ý cười.
Cô xoa đầu nhỏ của chúng: “Từng đứa một hỏi, rốt cuộc là mấy đứa muốn hỏi gì?”
DTV
Tiểu Uyển lập tức giòn giã hỏi thăm: “Mẹ ơi, mẹ đi thi được giải nhất không ạ?”
Thật không ngờ hai đứa bé này lại quan tâm đến cô như vậy.
Trẻ con như một tờ giấy trắng, khắc lại dáng vẻ mà chính người lớn miêu tả.
Chu Tú Tú không muốn Tiểu Niên và Tiểu Uyển quá coi trọng chuyện được mất hơn thua, vừa cười vừa ngồi xổm xuống: “Có thể lấy giải nhất của cuộc thi hay không không phải là điều quan trọng nhất, chủ yếu là có cố gắng hết mình hay không. Chỉ cần mình không thẹn với lòng, vậy thì cũng không cần quá để tâm đến kết quả.”
Tiểu Niên và Tiểu Uyển gật đầu như thật, dường như đã hiểu.
Chu Tú Tú cười, ôm chặt hai đứa bé: “Nhưng mà mẹ muốn đổi việc, chờ đến lúc chúng ta lên thành phố rồi Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta sẽ không ở nhà trẻ này nữa. Chúng ta và cha sống cùng nhau, tìm một nhà trẻ khác, để cho Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta chọn, được không?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp