Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 230
Xem ra sở trưởng Bùi nói đúng, bà lão này là điển hình của người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Ông ấy quyết định một lần nữa dồn sức: “Ghi chép của bệnh viện, chúng tôi đã điều ra rồi, bà làm thế nào để bắt cóc cậu bé sơ sinh đi, trong lòng chúng tôi đều hiểu rõ, nếu như bà đồng ý khai ra sự thật, có lẽ chúng tôi sẽ xem như bà chủ động phối hợp với cảnh sát phá án, xem xét giảm thời hạn thi hành án của bà.”
“Cái gì là thời hạn thi hành án?” Trong lòng Trương Liên Hoa chợt lạnh, toàn thân mang theo linh cảm chẳng lành.
Nữ cảnh sát thấy bà ta cuối cùng cũng bực bội, thở phào một hơi, mở miệng nói: “Đơn giản mà nói, nếu như bà nói thật, đến lúc đó sẽ không phải xử tử hình. Xử bà ngồi tù mười mấy năm, cũng có thể được đãi cơm ăn ở trong tù.”
“Tử hình?” Trương Liên Hoa trợn to đôi mắt, đáy mắt toát lên một chút sợ hãi, bà ta sống còn chưa đủ, bây giờ đi ăn đạn? Đó chẳng phải tạo nghiệp chướng giống với kẻ g.i.ế.c người như thanh niên trí thức Trần trong thôn kia sao?
“Tôi không g.i.ế.c người! Các cậu không thể nào xử b.ắ.n tôi được!” Trương Liên Hoa kêu khóc một tiếng, đẩy một cái ghế ra rồi quỳ xuống trên mặt đất.
“Lúc đó tôi ngưỡng mộ người ta có con trai, thuận tiện đưa nó về, tôi nào đâu biết sẽ bị xử b.ắ.n chứ! Tôi không muốn chết, không muốn c.h.ế.t đâu…”
Đáy lòng Trương Liên Hoa hỗn loạn, khóc đến mức khản cả giọng, toàn bộ hành lang của đồn cảnh sát tràn ngập âm thanh của bà ta.
Vẻ mặt Bùi Hi Bình không thay đổi đứng tại chỗ, đáy mắt cũng không bộc lộ cảm xúc gì, đủ các loại trước đó mặc dù anh không có tâm trí nghĩ lại, nhưng lại giống như một cây kim độc, đ.â.m vào lòng anh. Chỉ vì câu ngưỡng mộ người khác có con trai, Trương Liên Hoa đã thay đổi số mệnh anh.
“Hi Bình.” Chu Tú Tú có chút lo lắng, nhẹ nhàng khoác lên khuỷu tay anh.
“Anh không sao.” Bùi Hi Bình cầm tay cô trở về, nhẹ giọng nói.
Bờ vai anh rộng như thế, cánh tay cũng rắn chắc mạnh mẽ, ở trong nhà, anh vì họ chống lại một khoảng bầu trời.
Nhưng ngay thời khắc này, cô lại muốn che chắn trước mặt anh hơn bất cứ lúc nào, cố gắng hết sức cho anh thêm chút sức mạnh.
Trong phòng thẩm vấn, Trương Liên Hoa cuối cùng khai báo chuyện xảy ra khi đó.
Ngày sinh đôi, bà ta xuất huyết nhiều, được chồng đưa đến bệnh viện.
Đứa con đầu lòng của Trương Liên Hoa là con gái, sau một thời gian có bầu lần thứ hai, người trong thôn đều nói bụng bà ta nhọn, vừa nhìn đã biết sẽ sinh con trai, bà ta rất thích, ở nhà chồng đều ngang tàng, không ngờ rằng đến khi đứa trẻ khóc chào đời, lại là con gái.
Lúc đó nữ đồng chí cùng phòng bệnh với Trương Liên Hoa vừa nhìn là biết là thành phần tri thức, sinh được một cặp trai gái, người tới người lui ai đều khen cô may mắn, Trương Liên Hoa cực kỳ ngưỡng mộ, nhưng thanh niên tri thức lúc đó lại nói với anh em bạn bè rằng sinh trai hay gái đều giống nhau, chỉ cần là con của mình, vậy thì phải yêu thương giống như là con ngươi mình.
Đây chẳng phải được hời còn khoe mẽ ư? Trong lòng Trương Liên Hoa mất bình tĩnh, tính toán với chồng của mình, thừa dịp lúc phòng bệnh hỗn loạn, người nhà đó không chú ý, chồng trộm lấy bé trai song sinh chạy đi.
Sau đó, ngay lập tức bà ta ôm theo con gái mình xuất viện, hai vợ chồng về thôn, lừa mọi người nói mình sinh đôi được một cặp trai gái.
Ở thời kỳ đó, hoàn toàn không có siêu âm, áo bông lớn của Trương Liên Hoa che bụng rất kín đáo, ai biết rằng cuối cùng mang thai mấy đứa bé chứ? Quay trở về cặp song sinh, mặc dù mọi người biết chúng lớn lên không giống nhau, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ không ngừng chúc mừng.
Cuối cùng Trương Liên Hoa không bị áp lực sinh con trai từ người nhà chồng nữa, những ngày sau đó sống thoải mái không ít, nhưng dù sao đứa con trai thứ hai không phải tự mình sinh ra, Bùi Hi Bình từng ngày lớn lên, lại không hợp với mình, thái độ Trương Liên Hoa đối với anh bộc phát xấu xa.
Ông Bùi ngược lại tốt hơn một chút, trong lòng ông áy náy, cho rằng sự ích kỷ của bản thân hại đứa trẻ này không có cách nào sống những ngày tháng tươi đẹp cùng với cha mẹ ở trong thành phố, vì vậy cố gắng hết sức bù đắp. Cũng bởi vì vậy, trước lúc ông qua đời, mặc dù Bùi Hi Bình sẽ bị Trương Liên Hoa chửi mắng cay nghiệt, nhưng muốn nói ngược đãi, vẫn chưa nói đến.
Sự thật rõ ràng, Trương Liên Hoa không hề có chút ăn năn hối cải trong lòng, bà ta la hét để Bùi Hi Bình thả mình ra ngoài, thế mà anh ghét cay ghét đắng bà ta, ngay một cái nhìn bà ta cũng cảm thấy buồn nôn, làm sao có thế để ý đến bà ta nữa chứ?
“Giải quyết việc chung.” Bùi Hi Bình căn dặn xuống dưới.
“Em… hay là em đi về trước nhé.” Tăng Tương mím môi, khó xử nói.
DTV
Chu Tú Tú cười với Tăng Tương: “Chị còn có chút việc, hai người nói trước.”
Ông ấy quyết định một lần nữa dồn sức: “Ghi chép của bệnh viện, chúng tôi đã điều ra rồi, bà làm thế nào để bắt cóc cậu bé sơ sinh đi, trong lòng chúng tôi đều hiểu rõ, nếu như bà đồng ý khai ra sự thật, có lẽ chúng tôi sẽ xem như bà chủ động phối hợp với cảnh sát phá án, xem xét giảm thời hạn thi hành án của bà.”
“Cái gì là thời hạn thi hành án?” Trong lòng Trương Liên Hoa chợt lạnh, toàn thân mang theo linh cảm chẳng lành.
Nữ cảnh sát thấy bà ta cuối cùng cũng bực bội, thở phào một hơi, mở miệng nói: “Đơn giản mà nói, nếu như bà nói thật, đến lúc đó sẽ không phải xử tử hình. Xử bà ngồi tù mười mấy năm, cũng có thể được đãi cơm ăn ở trong tù.”
“Tử hình?” Trương Liên Hoa trợn to đôi mắt, đáy mắt toát lên một chút sợ hãi, bà ta sống còn chưa đủ, bây giờ đi ăn đạn? Đó chẳng phải tạo nghiệp chướng giống với kẻ g.i.ế.c người như thanh niên trí thức Trần trong thôn kia sao?
“Tôi không g.i.ế.c người! Các cậu không thể nào xử b.ắ.n tôi được!” Trương Liên Hoa kêu khóc một tiếng, đẩy một cái ghế ra rồi quỳ xuống trên mặt đất.
“Lúc đó tôi ngưỡng mộ người ta có con trai, thuận tiện đưa nó về, tôi nào đâu biết sẽ bị xử b.ắ.n chứ! Tôi không muốn chết, không muốn c.h.ế.t đâu…”
Đáy lòng Trương Liên Hoa hỗn loạn, khóc đến mức khản cả giọng, toàn bộ hành lang của đồn cảnh sát tràn ngập âm thanh của bà ta.
Vẻ mặt Bùi Hi Bình không thay đổi đứng tại chỗ, đáy mắt cũng không bộc lộ cảm xúc gì, đủ các loại trước đó mặc dù anh không có tâm trí nghĩ lại, nhưng lại giống như một cây kim độc, đ.â.m vào lòng anh. Chỉ vì câu ngưỡng mộ người khác có con trai, Trương Liên Hoa đã thay đổi số mệnh anh.
“Hi Bình.” Chu Tú Tú có chút lo lắng, nhẹ nhàng khoác lên khuỷu tay anh.
“Anh không sao.” Bùi Hi Bình cầm tay cô trở về, nhẹ giọng nói.
Bờ vai anh rộng như thế, cánh tay cũng rắn chắc mạnh mẽ, ở trong nhà, anh vì họ chống lại một khoảng bầu trời.
Nhưng ngay thời khắc này, cô lại muốn che chắn trước mặt anh hơn bất cứ lúc nào, cố gắng hết sức cho anh thêm chút sức mạnh.
Trong phòng thẩm vấn, Trương Liên Hoa cuối cùng khai báo chuyện xảy ra khi đó.
Ngày sinh đôi, bà ta xuất huyết nhiều, được chồng đưa đến bệnh viện.
Đứa con đầu lòng của Trương Liên Hoa là con gái, sau một thời gian có bầu lần thứ hai, người trong thôn đều nói bụng bà ta nhọn, vừa nhìn đã biết sẽ sinh con trai, bà ta rất thích, ở nhà chồng đều ngang tàng, không ngờ rằng đến khi đứa trẻ khóc chào đời, lại là con gái.
Lúc đó nữ đồng chí cùng phòng bệnh với Trương Liên Hoa vừa nhìn là biết là thành phần tri thức, sinh được một cặp trai gái, người tới người lui ai đều khen cô may mắn, Trương Liên Hoa cực kỳ ngưỡng mộ, nhưng thanh niên tri thức lúc đó lại nói với anh em bạn bè rằng sinh trai hay gái đều giống nhau, chỉ cần là con của mình, vậy thì phải yêu thương giống như là con ngươi mình.
Đây chẳng phải được hời còn khoe mẽ ư? Trong lòng Trương Liên Hoa mất bình tĩnh, tính toán với chồng của mình, thừa dịp lúc phòng bệnh hỗn loạn, người nhà đó không chú ý, chồng trộm lấy bé trai song sinh chạy đi.
Sau đó, ngay lập tức bà ta ôm theo con gái mình xuất viện, hai vợ chồng về thôn, lừa mọi người nói mình sinh đôi được một cặp trai gái.
Ở thời kỳ đó, hoàn toàn không có siêu âm, áo bông lớn của Trương Liên Hoa che bụng rất kín đáo, ai biết rằng cuối cùng mang thai mấy đứa bé chứ? Quay trở về cặp song sinh, mặc dù mọi người biết chúng lớn lên không giống nhau, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ không ngừng chúc mừng.
Cuối cùng Trương Liên Hoa không bị áp lực sinh con trai từ người nhà chồng nữa, những ngày sau đó sống thoải mái không ít, nhưng dù sao đứa con trai thứ hai không phải tự mình sinh ra, Bùi Hi Bình từng ngày lớn lên, lại không hợp với mình, thái độ Trương Liên Hoa đối với anh bộc phát xấu xa.
Ông Bùi ngược lại tốt hơn một chút, trong lòng ông áy náy, cho rằng sự ích kỷ của bản thân hại đứa trẻ này không có cách nào sống những ngày tháng tươi đẹp cùng với cha mẹ ở trong thành phố, vì vậy cố gắng hết sức bù đắp. Cũng bởi vì vậy, trước lúc ông qua đời, mặc dù Bùi Hi Bình sẽ bị Trương Liên Hoa chửi mắng cay nghiệt, nhưng muốn nói ngược đãi, vẫn chưa nói đến.
Sự thật rõ ràng, Trương Liên Hoa không hề có chút ăn năn hối cải trong lòng, bà ta la hét để Bùi Hi Bình thả mình ra ngoài, thế mà anh ghét cay ghét đắng bà ta, ngay một cái nhìn bà ta cũng cảm thấy buồn nôn, làm sao có thế để ý đến bà ta nữa chứ?
“Giải quyết việc chung.” Bùi Hi Bình căn dặn xuống dưới.
“Em… hay là em đi về trước nhé.” Tăng Tương mím môi, khó xử nói.
DTV
Chu Tú Tú cười với Tăng Tương: “Chị còn có chút việc, hai người nói trước.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp