Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 189
Bùi Hi Bình nghĩ đến Chu Tú Tú, ánh mắt hơi sáng lên, nhấp một ngụm rượu, nhẹ giọng nói: “Vẫn ổn.”
Chỉ là, mối quan hệ trong quá khứ của họ thực sự rất tệ sao?
Nếu đã vậy, tại sao lần đầu tiên nhìn thấy cô, trong lòng anh lại có ấn tượng tốt?
Trong ký túc xá tối tăm, đôi mắt đen của Bùi Hi Bình sâu như biển, nghĩ đến cảm giác trong từng ấy thời gian ở bên cô, anh nóng lòng muốn về nhà.
Bất giác, anh nhớ lại những gì thủ trưởng đã nói với anh hôm nay.
Nên nhanh chóng đưa ra quyết định sớm về các lựa chọn trong tương lai thôi.
Vào ngày Bùi Hi Bình quay về, trời đổ mưa.
Chu Tú Tú vội vàng đến nhà trẻ và bị mắc kẹt do mưa lớn.
Nhìn thấy cơn mưa lớn trút xuống, bọn nhỏ vui mừng khôn xiết, nhờ có cô giáo giữ gìn trật tự nên mới không đội mưa mà giẫm lên vũng nước.
Nhìn dáng vẻ sung sướng của chúng nó, Chu Tú Tú không khỏi liên tưởng đến hoạt hình “Nhảy trong vũng bùn” của đời sau này.
“Đồng chí Chu, tôi nghĩ là mưa sẽ không tạnh trong chốc lát đâu, hay là đồng chí và các phụ huynh khác cùng vào lớp ngồi một lát?” Cô giáo Trịnh nói.
Chu Tú Tú nhìn mưa cứ theo đà đổ xuống, chỉ có thể gật đầu. Nhưng vào lúc này, một bóng người chậm rãi xuất hiện.
Vai anh ấy rộng chân dài, tay cầm một chiếc ô lớn màu đen, mưa rơi lất phất, nhưng anh ấy không chật vật chút nào và bước những bước đi vững chắc.
Khoảnh khắc cô nhìn thấy anh, ánh mắt Chu Tú Tú tràn đầy vui sướng, dường như mọi thứ đều trở nên sáng bừng.
“Tiểu Niên, Tiểu Uyên, cha các em đến rồi!” Cô giáo Trịnh phản ứng và ngay lập tức vẫy tay với chúng nó.
Hai đứa nhỏ nhanh chóng chạy ra ngoài, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Bùi Hi Bình đứng trước mặt bọn họ, ánh mắt đột nhiên trở nên thật ấm áp, cuối cùng dừng lại trên mặt Chu Tú Tú.
Sau nhiều ngày không gặp, nhung nhớ và thấp thỏm trong lòng anh không giảm đi một nửa mà ngày càng tăng lên.
“Anh nhớ em.” Anh chăm chú nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng, “Nhớ em và bọn nhỏ.”
Mặt Chu Tú Tú lập tức đỏ bừng, cô khẽ liếc nhìn cô giáo Trịnh vẫn đang bên cạnh mình.
Cô giáo Trịnh ho nhẹ và nói với hai đứa nhỏ: “Chào tạm biệt cô đi hai con.”
DTV
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngoan ngoãn chào tạm biệt rồi đi giữa Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình.
Niềm vui của họ dường như tràn ra khỏi đáy mắt xinh đẹp, Bùi Hi bình mỉm cười, một tay cầm tay Tiểu Uyển và tay kia cầm tay Tiểu Niên: “Về nhà thôi.”
“Về nhà thôi!” Đứa nhỏ vui mừng kêu lên.
Trong cơn mưa lớn, Bùi Hi Bình bảo vệ Chu Tú Tú và lũ nhỏ, đi từng bước chậm rãi.
Gia đình họ bị mưa gió táp vào mặt, nhưng cũng không khiến họ chán ghét, chỉ có người với người cười nói vui vẻ.
Có những tiếng cảm khái từ các bậc phụ huynh của những đứa nhỏ trong lớp học.
“Chồng của đầu bếp Chu quả là một người chồng tốt. Dù trời mưa, anh ấy cũng đến đón cô ấy và hai đứa nhỏ. Gia đình tôi làm sao được như thế, cùng lắm là để tôi đợi trời tạnh rồi mới về nhà.”
“Đúng vậy, mình dầm mưa thì không sao, để con dầm mưa thì chúng ta không xong với bọn họ.”
“Nhìn chồng đồng chí Chu tốt đẹp như thế, quần áo tươm tất, đầu tóc tỉ mỉ, vậy mà chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân. Mưa to xối ướt nửa vai, anh ấy liên tục đưa ô về phía vợ. Đó là vì sợ rằng cô ấy sẽ bị ốm khi mắc mưa!”
Những cuộc thảo luận này cứ nối tiếp nhau, bọn nhỏ có vẻ câu hiểu câu không, cô giáo Trịnh không khỏi âm thầm gật đầu.
Thật sự hiếm khi thấy một người đàn ông tốt như chồng của đồng chí Chu.
Nhưng bản thân đồng chí Chu cũng rất tốt, cô ấy xứng đáng được như vậy!
…
Bọn nhỏ cuối cùng cũng được nhìn thấy Bùi Hi Bình, không kiềm chế được ánh cười trong đôi mắt.
Cả bốn người trò chuyện cười nói, đi rồi dừng, khi về đến nhà, cả người đều ướt sũng nước mưa nhưng nụ cười trước sau vẫn trong sáng và thuần khiết.
Đến cửa nhà, Chu Tú Tú lấy chìa khóa ra.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ôm lấy Bùi Hi Bình vào phòng, mỗi người nắm tay anh và đẩy anh ngồi xuống ghế.
Chu Tú Tú cười nói: “Hai con à, đi tắm rửa trước đi, nếu không sẽ dễ bị cảm lạnh.”
Tắm cho hai đứa nhỏ này rất phiền phức, đạt được hai lần, Bùi Hi Bình đứng lên định giúp, nhưng bị Chu Tú Tú ngăn lại: “Đi xe lửa lâu như vậy, vất vả cho anh rồi, anh nghỉ ngơi trước đi.”
Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng anh không thể từ chối, thấy cô đang bận rộn thu xếp nước tắm cho bọn trẻ, Bùi Hi Bình mỉm cười rồi vào bếp phụ giúp việc nấu nướng.
Chỉ là, mối quan hệ trong quá khứ của họ thực sự rất tệ sao?
Nếu đã vậy, tại sao lần đầu tiên nhìn thấy cô, trong lòng anh lại có ấn tượng tốt?
Trong ký túc xá tối tăm, đôi mắt đen của Bùi Hi Bình sâu như biển, nghĩ đến cảm giác trong từng ấy thời gian ở bên cô, anh nóng lòng muốn về nhà.
Bất giác, anh nhớ lại những gì thủ trưởng đã nói với anh hôm nay.
Nên nhanh chóng đưa ra quyết định sớm về các lựa chọn trong tương lai thôi.
Vào ngày Bùi Hi Bình quay về, trời đổ mưa.
Chu Tú Tú vội vàng đến nhà trẻ và bị mắc kẹt do mưa lớn.
Nhìn thấy cơn mưa lớn trút xuống, bọn nhỏ vui mừng khôn xiết, nhờ có cô giáo giữ gìn trật tự nên mới không đội mưa mà giẫm lên vũng nước.
Nhìn dáng vẻ sung sướng của chúng nó, Chu Tú Tú không khỏi liên tưởng đến hoạt hình “Nhảy trong vũng bùn” của đời sau này.
“Đồng chí Chu, tôi nghĩ là mưa sẽ không tạnh trong chốc lát đâu, hay là đồng chí và các phụ huynh khác cùng vào lớp ngồi một lát?” Cô giáo Trịnh nói.
Chu Tú Tú nhìn mưa cứ theo đà đổ xuống, chỉ có thể gật đầu. Nhưng vào lúc này, một bóng người chậm rãi xuất hiện.
Vai anh ấy rộng chân dài, tay cầm một chiếc ô lớn màu đen, mưa rơi lất phất, nhưng anh ấy không chật vật chút nào và bước những bước đi vững chắc.
Khoảnh khắc cô nhìn thấy anh, ánh mắt Chu Tú Tú tràn đầy vui sướng, dường như mọi thứ đều trở nên sáng bừng.
“Tiểu Niên, Tiểu Uyên, cha các em đến rồi!” Cô giáo Trịnh phản ứng và ngay lập tức vẫy tay với chúng nó.
Hai đứa nhỏ nhanh chóng chạy ra ngoài, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Bùi Hi Bình đứng trước mặt bọn họ, ánh mắt đột nhiên trở nên thật ấm áp, cuối cùng dừng lại trên mặt Chu Tú Tú.
Sau nhiều ngày không gặp, nhung nhớ và thấp thỏm trong lòng anh không giảm đi một nửa mà ngày càng tăng lên.
“Anh nhớ em.” Anh chăm chú nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng, “Nhớ em và bọn nhỏ.”
Mặt Chu Tú Tú lập tức đỏ bừng, cô khẽ liếc nhìn cô giáo Trịnh vẫn đang bên cạnh mình.
Cô giáo Trịnh ho nhẹ và nói với hai đứa nhỏ: “Chào tạm biệt cô đi hai con.”
DTV
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngoan ngoãn chào tạm biệt rồi đi giữa Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình.
Niềm vui của họ dường như tràn ra khỏi đáy mắt xinh đẹp, Bùi Hi bình mỉm cười, một tay cầm tay Tiểu Uyển và tay kia cầm tay Tiểu Niên: “Về nhà thôi.”
“Về nhà thôi!” Đứa nhỏ vui mừng kêu lên.
Trong cơn mưa lớn, Bùi Hi Bình bảo vệ Chu Tú Tú và lũ nhỏ, đi từng bước chậm rãi.
Gia đình họ bị mưa gió táp vào mặt, nhưng cũng không khiến họ chán ghét, chỉ có người với người cười nói vui vẻ.
Có những tiếng cảm khái từ các bậc phụ huynh của những đứa nhỏ trong lớp học.
“Chồng của đầu bếp Chu quả là một người chồng tốt. Dù trời mưa, anh ấy cũng đến đón cô ấy và hai đứa nhỏ. Gia đình tôi làm sao được như thế, cùng lắm là để tôi đợi trời tạnh rồi mới về nhà.”
“Đúng vậy, mình dầm mưa thì không sao, để con dầm mưa thì chúng ta không xong với bọn họ.”
“Nhìn chồng đồng chí Chu tốt đẹp như thế, quần áo tươm tất, đầu tóc tỉ mỉ, vậy mà chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân. Mưa to xối ướt nửa vai, anh ấy liên tục đưa ô về phía vợ. Đó là vì sợ rằng cô ấy sẽ bị ốm khi mắc mưa!”
Những cuộc thảo luận này cứ nối tiếp nhau, bọn nhỏ có vẻ câu hiểu câu không, cô giáo Trịnh không khỏi âm thầm gật đầu.
Thật sự hiếm khi thấy một người đàn ông tốt như chồng của đồng chí Chu.
Nhưng bản thân đồng chí Chu cũng rất tốt, cô ấy xứng đáng được như vậy!
…
Bọn nhỏ cuối cùng cũng được nhìn thấy Bùi Hi Bình, không kiềm chế được ánh cười trong đôi mắt.
Cả bốn người trò chuyện cười nói, đi rồi dừng, khi về đến nhà, cả người đều ướt sũng nước mưa nhưng nụ cười trước sau vẫn trong sáng và thuần khiết.
Đến cửa nhà, Chu Tú Tú lấy chìa khóa ra.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ôm lấy Bùi Hi Bình vào phòng, mỗi người nắm tay anh và đẩy anh ngồi xuống ghế.
Chu Tú Tú cười nói: “Hai con à, đi tắm rửa trước đi, nếu không sẽ dễ bị cảm lạnh.”
Tắm cho hai đứa nhỏ này rất phiền phức, đạt được hai lần, Bùi Hi Bình đứng lên định giúp, nhưng bị Chu Tú Tú ngăn lại: “Đi xe lửa lâu như vậy, vất vả cho anh rồi, anh nghỉ ngơi trước đi.”
Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng anh không thể từ chối, thấy cô đang bận rộn thu xếp nước tắm cho bọn trẻ, Bùi Hi Bình mỉm cười rồi vào bếp phụ giúp việc nấu nướng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp