Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 227
“Đánh tôi để cho tôi tiền đồ xán lạn sao? Vậy tôi cũng đánh bà, xem xem bà có thể khá lên chút nào không?”
Trương Liên Hoa tuổi đã lớn, lại không linh hoạt như xưa, bà ta lập tức la lên: “Đánh người! Đánh người! Bọn họ trẻ tuổi lại ức h.i.ế.p một bà già như tôi!”
Bà ta vừa nói vừa học dáng vẻ Chu Tú Tú đi tìm kiếm cành cây khô nào đó, nhưng trước khi bà ta tìm ra, hai tay đã bị Bùi Hi Bình khóa chặt bà ta ra phía sau. Động tác của anh rất nhanh, mặc dù sợ làm đau bà ta nhưng sức của anh vẫn đủ khóa c.h.ặ.t t.a.y bà ta, khiến bà ta không thể hành động: “Nói, bà rốt cuộc có phải là mẹ ruột của tôi hay không?”
Anh đã nghi ngờ điều này từ rất lâu, lúc này giọng anh sắc bén hỏi, ánh mắt dán chặt trên người Trương Liên Hoa. Trương Liên Hoa bị ánh mắt của anh làm hoàn sợ, đứng tại chỗ, ngay cả sức lực ngọ ngoạy cũng không có, chỉ biết gào thét.
“Đóng cửa nhốt anh vào nhà để củi thì như thế nào? Nếu anh không phải con ruột của tôi, tôi đã không thèm để ý đến anh! Hơn nữa… không lẽ cậu đã quên Trung Hà? Nếu như anh không phải do tôi sinh ra, vậy còn Trung Hà? Cũng là nhặt về hay sao?”
DTV
Chu Tú Tú đứng ở một bên cảm thấy nóng nảy.
Hiện tại không có thiết bị công nghệ nào có thể kiểm tra quan hệ huyết thống, nếu bà ta không nói ra, bọn họ giữ bà ta lại cũng không thể làm gì được.
Cũng không thể lúc nào cũng có thể thực tiếp lưu giữ ở lại.
Đầu óc cô rối bời, cô nhất thời không có biện pháp, nhưng vào lúc này, một giọng nói trong trẻo truyền đến.
“Hóa ra là nhà củi, thì ra nơi tối tăm trong giấc mơ của tôi là một ngôi nhà củi.”
Chu Tú Tú nghe ra trong giọng nói chứa đầy tức giận, xoay đầu nhìn chủ nhân của giọng nói ấy.
Trong phút chốc thấy bộ dáng của Tăng Tương xông tới, cả người cô choáng váng.
Đôi lông mày đó, những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt, còn có khí chất tỏa ra từ trên người cô ấy…
Dường như là phiên bản khác của Bùi Hi Bình.
Bùi Hi Bình bị giọng nói này cắt ngang, vô thức quay đầu nhìn lại.
Tuy nhiên, đôi mắt này, một cảm giác quen thuộc xẹt qua. Dường như trong bóng tối có một lực hút khiến anh không tự giác mà dựa sát vào người cô ấy cho đến khi khoảng cách của hai người càng lúc càng gần, sự kinh hãi trong mắt anh thoáng chốc không nói thành lời.
Hốc mắt Tăng Tương đỏ hoe nhìn về phía Bùi Hi Bình.
“Tôi từ nhỏ đến lớn đều có một giấc mơ, trong giấc mơ có một đứa bé bị nhốt trong nhà củi, mùa hè thì nóng bức không người nào chịu được, mùa đông thì lạnh như hồ băng. Trong giấc mơ tôi không ngừng kêu cứu, nhưng không một ai giúp đỡ chúng tôi, một người cũng không có.”
“Tôi nói đó là nơi ở của anh trai, cha mẹ liền đi tìm, nhưng họ lại không tìm thấy, hai người tìm kiếm đến mệt lả người vẫn không tìm thấy.”
“Sau này tôi sợ họ đau lòng, mới không dám nói nữa, chỉ có thể nuôi hi vọng trong lòng anh trai vẫn còn sống, mấy ngày trước tôi cảm thấy đau đầu, trong đầu xuất hiện những điều kỳ quái. Bác sĩ kiểm tra thân thể của tôi đều khám không ra bệnh. Anh…”
Tăng Tương sụt sịt mũi, ấn đường nhíu chặt, ánh mắt tỏ vẻ khẩn trương: “Sau lần đó đầu của anh có bị thương không?”
Dường như Chu Tú Tú không dám tin những gì diễn ra trước mắt mình, cô tiến lên một bước: “Cô có phải là bạn của con gái chú Trần?”
Tăng Tương gật đầu: “Chú Trần nói đã tìm được anh trai rồi, tôi lo rằng cha mẹ sẽ không chịu nổi đả kích này, vì vậy tôi đã đến trước họ để xem như thế nào.”
Nhưng mà bây giờ không cần bằng chứng gì nữa rồi, lần đầu nhìn thấy Bùi Hi Bình, Tăng Tương đã xác định, đây là anh trai sinh đôi của cô ấy.
Trương Liên Hoa chỉ nghĩ muốn cùng con trai mình hưởng chút lợi lộc, nào có nghĩ đến bí mật lớn nhất của bà lại bị bại lộ, trong tiềm thức của bà, bà ta vẫn miễn cưỡng thừa nhận.
Bà ta mắng: “Ở đâu ra con bé này vậy, thấy con trai của tôi hiện làm sở trưởng cảnh sát là muốn bắt quàng làm họ sao? Tôi khinh, con trai của tôi có em gái…”
Âm thành “ba” vang giòn, Tăng Tương tát bà ta một cách không thương tiếc.
Anh trai ghét mụ phù thủy này thế nào đi nữa, cũng không thể dễ dàng ra tay, nhưng cô ấy thì có thể. Hơn thế nữa, lúc này cô ấy không thể nào tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
“Bà vẫn còn nói chuyện nhảm nhí được sao? Bà là một kẻ buôn người, bắt cóc anh trai của tôi lại không đối xử tốt với anh ấy! Đợi đến khi cha mẹ tôi đến, tôi xem họ làm sao xử lý bà!”
Tăng Tương trợn to hai mắt, ánh mắt trong suốt như pha lê ánh lên vẻ giận dữ, lúc bị một cái tát giáng xuống đã trực tiếp làm cho Trương Liên Hoa như hoa mắt chóng mặt, khóe miệng chảy ra máu.
Nhưng cô ấy vẫn không nguyện ý bỏ qua cho Trương Liên Hoa dễ dàng như vậy, còn muốn đi về phía trước.
Trương Liên Hoa tuổi đã lớn, lại không linh hoạt như xưa, bà ta lập tức la lên: “Đánh người! Đánh người! Bọn họ trẻ tuổi lại ức h.i.ế.p một bà già như tôi!”
Bà ta vừa nói vừa học dáng vẻ Chu Tú Tú đi tìm kiếm cành cây khô nào đó, nhưng trước khi bà ta tìm ra, hai tay đã bị Bùi Hi Bình khóa chặt bà ta ra phía sau. Động tác của anh rất nhanh, mặc dù sợ làm đau bà ta nhưng sức của anh vẫn đủ khóa c.h.ặ.t t.a.y bà ta, khiến bà ta không thể hành động: “Nói, bà rốt cuộc có phải là mẹ ruột của tôi hay không?”
Anh đã nghi ngờ điều này từ rất lâu, lúc này giọng anh sắc bén hỏi, ánh mắt dán chặt trên người Trương Liên Hoa. Trương Liên Hoa bị ánh mắt của anh làm hoàn sợ, đứng tại chỗ, ngay cả sức lực ngọ ngoạy cũng không có, chỉ biết gào thét.
“Đóng cửa nhốt anh vào nhà để củi thì như thế nào? Nếu anh không phải con ruột của tôi, tôi đã không thèm để ý đến anh! Hơn nữa… không lẽ cậu đã quên Trung Hà? Nếu như anh không phải do tôi sinh ra, vậy còn Trung Hà? Cũng là nhặt về hay sao?”
DTV
Chu Tú Tú đứng ở một bên cảm thấy nóng nảy.
Hiện tại không có thiết bị công nghệ nào có thể kiểm tra quan hệ huyết thống, nếu bà ta không nói ra, bọn họ giữ bà ta lại cũng không thể làm gì được.
Cũng không thể lúc nào cũng có thể thực tiếp lưu giữ ở lại.
Đầu óc cô rối bời, cô nhất thời không có biện pháp, nhưng vào lúc này, một giọng nói trong trẻo truyền đến.
“Hóa ra là nhà củi, thì ra nơi tối tăm trong giấc mơ của tôi là một ngôi nhà củi.”
Chu Tú Tú nghe ra trong giọng nói chứa đầy tức giận, xoay đầu nhìn chủ nhân của giọng nói ấy.
Trong phút chốc thấy bộ dáng của Tăng Tương xông tới, cả người cô choáng váng.
Đôi lông mày đó, những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt, còn có khí chất tỏa ra từ trên người cô ấy…
Dường như là phiên bản khác của Bùi Hi Bình.
Bùi Hi Bình bị giọng nói này cắt ngang, vô thức quay đầu nhìn lại.
Tuy nhiên, đôi mắt này, một cảm giác quen thuộc xẹt qua. Dường như trong bóng tối có một lực hút khiến anh không tự giác mà dựa sát vào người cô ấy cho đến khi khoảng cách của hai người càng lúc càng gần, sự kinh hãi trong mắt anh thoáng chốc không nói thành lời.
Hốc mắt Tăng Tương đỏ hoe nhìn về phía Bùi Hi Bình.
“Tôi từ nhỏ đến lớn đều có một giấc mơ, trong giấc mơ có một đứa bé bị nhốt trong nhà củi, mùa hè thì nóng bức không người nào chịu được, mùa đông thì lạnh như hồ băng. Trong giấc mơ tôi không ngừng kêu cứu, nhưng không một ai giúp đỡ chúng tôi, một người cũng không có.”
“Tôi nói đó là nơi ở của anh trai, cha mẹ liền đi tìm, nhưng họ lại không tìm thấy, hai người tìm kiếm đến mệt lả người vẫn không tìm thấy.”
“Sau này tôi sợ họ đau lòng, mới không dám nói nữa, chỉ có thể nuôi hi vọng trong lòng anh trai vẫn còn sống, mấy ngày trước tôi cảm thấy đau đầu, trong đầu xuất hiện những điều kỳ quái. Bác sĩ kiểm tra thân thể của tôi đều khám không ra bệnh. Anh…”
Tăng Tương sụt sịt mũi, ấn đường nhíu chặt, ánh mắt tỏ vẻ khẩn trương: “Sau lần đó đầu của anh có bị thương không?”
Dường như Chu Tú Tú không dám tin những gì diễn ra trước mắt mình, cô tiến lên một bước: “Cô có phải là bạn của con gái chú Trần?”
Tăng Tương gật đầu: “Chú Trần nói đã tìm được anh trai rồi, tôi lo rằng cha mẹ sẽ không chịu nổi đả kích này, vì vậy tôi đã đến trước họ để xem như thế nào.”
Nhưng mà bây giờ không cần bằng chứng gì nữa rồi, lần đầu nhìn thấy Bùi Hi Bình, Tăng Tương đã xác định, đây là anh trai sinh đôi của cô ấy.
Trương Liên Hoa chỉ nghĩ muốn cùng con trai mình hưởng chút lợi lộc, nào có nghĩ đến bí mật lớn nhất của bà lại bị bại lộ, trong tiềm thức của bà, bà ta vẫn miễn cưỡng thừa nhận.
Bà ta mắng: “Ở đâu ra con bé này vậy, thấy con trai của tôi hiện làm sở trưởng cảnh sát là muốn bắt quàng làm họ sao? Tôi khinh, con trai của tôi có em gái…”
Âm thành “ba” vang giòn, Tăng Tương tát bà ta một cách không thương tiếc.
Anh trai ghét mụ phù thủy này thế nào đi nữa, cũng không thể dễ dàng ra tay, nhưng cô ấy thì có thể. Hơn thế nữa, lúc này cô ấy không thể nào tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
“Bà vẫn còn nói chuyện nhảm nhí được sao? Bà là một kẻ buôn người, bắt cóc anh trai của tôi lại không đối xử tốt với anh ấy! Đợi đến khi cha mẹ tôi đến, tôi xem họ làm sao xử lý bà!”
Tăng Tương trợn to hai mắt, ánh mắt trong suốt như pha lê ánh lên vẻ giận dữ, lúc bị một cái tát giáng xuống đã trực tiếp làm cho Trương Liên Hoa như hoa mắt chóng mặt, khóe miệng chảy ra máu.
Nhưng cô ấy vẫn không nguyện ý bỏ qua cho Trương Liên Hoa dễ dàng như vậy, còn muốn đi về phía trước.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp