Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 73
"Không được! Chúng nó nói muốn đi theo tôi, nếu không các người hỏi lại lần nữa đi?" Trương Liên Hoa lạnh lùng nói.
Tiểu Niên sợ tới mức run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào cổ Chu Tú Tú, chỉ lộ ra một đôi mắt đen nhánh nhìn bốn phía.
"Đừng sợ." Chu Tú Tú nhẹ giọng nói bên tai cậu nhóc một câu, sau đó quay đầu nói.
"Đừng có không nói lý với tôi, đứa bé là con của tôi, tôi muốn đưa đi thì đưa đi, không ai được phép bàn tán. Cho dù là bà nội ruột của đứa bé cũng không được!"
Không thể nghi ngờ, lời nói của Chu Tú Tú làm hai đứa bé thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Từ trước tới nay, bọn nó luôn bị ghét bỏ, không ai thật lòng đối xử tốt với bọn nó, chưa từng có.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, từ lâu đã quên thế nào gọi là khóc nháo, thế nào là làm nũng, nhưng bây giờ, Chu Tú Tú lại vươn tay ngay thời điểm bọn nó bất lực nhất, ôm bọn nó vào ngực.
Lúc Chu Tú Tú rời đi, ngay cả một ánh mắt cũng không để lại cho cái nhà này.
Trương Liên Hoa vừa khóc vừa mắng ở phía sau, cuối cùng trực tiếp ngồi trên mặt đất, điên cuồng làm loạn.
Nhưng ai thèm để ý tới bà ta? Cùng với tiếng khóc lóc om sòm, Chu Tú Tú từng bước đi tới cuối thôn.
Hai đứa bé nhẹ nhàng nắm góc áo cô, một tấc không rời đi theo cô, dường như bước chân của bọn nó đã trở nên nhẹ nhàng hơn, trên khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng, là vì vừa nãy khóc, vẫn không ngừng nấc lên.
Hoàn cảnh của nhà tranh ở cuối thôn đương nhiên không được tốt lắm, nhưng lúc này cuối cùng cũng yên ổn lại, tim Chu Tú Tú mới rơi về chỗ cũ.
Nhớ đến vừa nãy suýt nữa thì đã để lại hai đứa trẻ ở bên cạnh Trương Liên Hoa, Chu Tú Tú nghĩ mà thấy sợ, cô kéo Tiểu Niên và Tiểu Uyển tới trước mặt mình.
DTV
"Bị bà nội đánh, tại sao không nói?" Chu Tú Tú dịu dàng hỏi.
Tiểu Uyển chỉ biết nói những câu đơn giản, có đôi khi sốt ruột, tuy âm thanh vẫn trong trẻo, nhưng lời nói lại trở nên ấp úng.
Về phần Tiểu Niên, cậu bé trưởng thành hơn so với Tiểu Uyển, bởi vì những chuyện trải qua trong quá khứ nên càng thêm ít nói, có khi cả buổi cũng không thấy lên tiếng.
Chu Tú Tú cho đủ kiên nhẫn và thời gian, cười cổ vũ: "Nói ra những gì mình nghĩ, mẹ chờ các con."
Có lẽ cuối cùng cũng cảm giác được bản thân đã an toàn, thỉnh thoảng Tiểu Niên và Tiểu Uyển lại nhảy ra một câu, nói ra hết chuyện xảy ra trong hai ngày nay.
Sau khi sắp xếp lại những lời này, Chu Tú Tú không rét mà run.
Chu Tú Tú không ngờ, hóa ra lòng người có thể ác độc đến mức này.
Đã như vậy, cô cũng không cần khách khí nữa.
Đêm đầu tiên ở nhà mới, Chu Tú Tú đã có đủ cảm giác thân thuộc. Hai đứa trẻ sợ hãi hai ngày nay, Chu Tú Tú ôm bọn nó cả đêm, đợi đến khi bọn nó ngủ, cũng không buông tay ra.
Sau khi bọn trẻ ngủ say, ấn đường dần dần buông lỏng, cánh tay và bắp chân cũng chầm chậm giãn ra.
Quần áo của Tiểu Niên ngắn, không cẩn thận bị vén lên trên, cái bụng nhỏ trắng bóng vốn rất đáng yêu, nhưng vết bầm tím phía trên lại rõ rệt như thế.
Chu Tú Tú rũ mắt xuống, lúc này đây, không thể để Trương Liên Hoa thoải mái như vậy nữa.
Sáng hôm sau, tiếng kèn chói tai vang vọng khắp mỗi ngôi nhà trong thôn.
Chu Tú Tú dụi mắt, sau khi sửa soạn bản thân thật tốt, dẫn hai đứa trẻ ra cửa.
Tiểu Niên và Tiểu Uyên ngủ rất ngon, lúc này thoạt nhìn có hơi ngốc, trông rất đáng yêu.
Chu Tú Tú cười xoa mặt nhỏ nhắn của hai đứa trẻ, giúp bọn nó tỉnh táo một chút: "Trong thôn mở đại hội, mẹ đưa các con lên ủy ban thôn chơi trước, rồi dẫn các con đến nhà bà ngoại sau có được không?"
Chu Tú Tú phải đi làm, trong căn tin có lửa có dao, quá nguy hiểm, mang bọn trẻ theo bên người thì không thực tế lắm.
Cũng may người nhà họ Chu rất thích hai đứa trẻ, trước khi cô nghĩ ra cách, để bọn trẻ đến đó ở đó tương đối an toàn.
Nhà bà ngoại có trống bỏi, lần trước Tiểu Niên và Tiểu Uyển vô cùng thích, bây giờ nghe nói có thể đi, vui đến mức hai mắt đều sáng lên.
Vất vả mãi mới thu xếp xong cho bọn trẻ, Chu Tú Tú đi theo dân làng tới đại hội.
Đại hội mở ở trên bãi đất trống bên ngoài ủy ban thôn, dân làng xếp thành hàng, bí thư chi bộ thôn và ông trưởng thôn cầm loa trong tay, thay phiên nhau báo cáo tình hình thu hoạch trong thời gian này và sắp xếp sau này.
Đợi đến khi đọc bản thảo xong, bắt đầu nói đến vấn đề mọi người chú ý.
"Thanh niên trí thức đến thôn hỗ trợ phát triển xây dựng, tất cả mọi người trong thôn chúng ta đều rất hoan nghênh. Nhưng nếu thanh niên trí thức gây thêm phiền phức, chúng ta cũng tuyệt đối không thể nhân nhượng!"
Giọng điệu của Giang Quốc Phương nghiêm túc mà hăng hái, nói tới đây, dừng một lát, ánh mắt sắc bén đảo qua người dân và thanh niên trí thức phía dưới.
Tiểu Niên sợ tới mức run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào cổ Chu Tú Tú, chỉ lộ ra một đôi mắt đen nhánh nhìn bốn phía.
"Đừng sợ." Chu Tú Tú nhẹ giọng nói bên tai cậu nhóc một câu, sau đó quay đầu nói.
"Đừng có không nói lý với tôi, đứa bé là con của tôi, tôi muốn đưa đi thì đưa đi, không ai được phép bàn tán. Cho dù là bà nội ruột của đứa bé cũng không được!"
Không thể nghi ngờ, lời nói của Chu Tú Tú làm hai đứa bé thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Từ trước tới nay, bọn nó luôn bị ghét bỏ, không ai thật lòng đối xử tốt với bọn nó, chưa từng có.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, từ lâu đã quên thế nào gọi là khóc nháo, thế nào là làm nũng, nhưng bây giờ, Chu Tú Tú lại vươn tay ngay thời điểm bọn nó bất lực nhất, ôm bọn nó vào ngực.
Lúc Chu Tú Tú rời đi, ngay cả một ánh mắt cũng không để lại cho cái nhà này.
Trương Liên Hoa vừa khóc vừa mắng ở phía sau, cuối cùng trực tiếp ngồi trên mặt đất, điên cuồng làm loạn.
Nhưng ai thèm để ý tới bà ta? Cùng với tiếng khóc lóc om sòm, Chu Tú Tú từng bước đi tới cuối thôn.
Hai đứa bé nhẹ nhàng nắm góc áo cô, một tấc không rời đi theo cô, dường như bước chân của bọn nó đã trở nên nhẹ nhàng hơn, trên khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng, là vì vừa nãy khóc, vẫn không ngừng nấc lên.
Hoàn cảnh của nhà tranh ở cuối thôn đương nhiên không được tốt lắm, nhưng lúc này cuối cùng cũng yên ổn lại, tim Chu Tú Tú mới rơi về chỗ cũ.
Nhớ đến vừa nãy suýt nữa thì đã để lại hai đứa trẻ ở bên cạnh Trương Liên Hoa, Chu Tú Tú nghĩ mà thấy sợ, cô kéo Tiểu Niên và Tiểu Uyển tới trước mặt mình.
DTV
"Bị bà nội đánh, tại sao không nói?" Chu Tú Tú dịu dàng hỏi.
Tiểu Uyển chỉ biết nói những câu đơn giản, có đôi khi sốt ruột, tuy âm thanh vẫn trong trẻo, nhưng lời nói lại trở nên ấp úng.
Về phần Tiểu Niên, cậu bé trưởng thành hơn so với Tiểu Uyển, bởi vì những chuyện trải qua trong quá khứ nên càng thêm ít nói, có khi cả buổi cũng không thấy lên tiếng.
Chu Tú Tú cho đủ kiên nhẫn và thời gian, cười cổ vũ: "Nói ra những gì mình nghĩ, mẹ chờ các con."
Có lẽ cuối cùng cũng cảm giác được bản thân đã an toàn, thỉnh thoảng Tiểu Niên và Tiểu Uyển lại nhảy ra một câu, nói ra hết chuyện xảy ra trong hai ngày nay.
Sau khi sắp xếp lại những lời này, Chu Tú Tú không rét mà run.
Chu Tú Tú không ngờ, hóa ra lòng người có thể ác độc đến mức này.
Đã như vậy, cô cũng không cần khách khí nữa.
Đêm đầu tiên ở nhà mới, Chu Tú Tú đã có đủ cảm giác thân thuộc. Hai đứa trẻ sợ hãi hai ngày nay, Chu Tú Tú ôm bọn nó cả đêm, đợi đến khi bọn nó ngủ, cũng không buông tay ra.
Sau khi bọn trẻ ngủ say, ấn đường dần dần buông lỏng, cánh tay và bắp chân cũng chầm chậm giãn ra.
Quần áo của Tiểu Niên ngắn, không cẩn thận bị vén lên trên, cái bụng nhỏ trắng bóng vốn rất đáng yêu, nhưng vết bầm tím phía trên lại rõ rệt như thế.
Chu Tú Tú rũ mắt xuống, lúc này đây, không thể để Trương Liên Hoa thoải mái như vậy nữa.
Sáng hôm sau, tiếng kèn chói tai vang vọng khắp mỗi ngôi nhà trong thôn.
Chu Tú Tú dụi mắt, sau khi sửa soạn bản thân thật tốt, dẫn hai đứa trẻ ra cửa.
Tiểu Niên và Tiểu Uyên ngủ rất ngon, lúc này thoạt nhìn có hơi ngốc, trông rất đáng yêu.
Chu Tú Tú cười xoa mặt nhỏ nhắn của hai đứa trẻ, giúp bọn nó tỉnh táo một chút: "Trong thôn mở đại hội, mẹ đưa các con lên ủy ban thôn chơi trước, rồi dẫn các con đến nhà bà ngoại sau có được không?"
Chu Tú Tú phải đi làm, trong căn tin có lửa có dao, quá nguy hiểm, mang bọn trẻ theo bên người thì không thực tế lắm.
Cũng may người nhà họ Chu rất thích hai đứa trẻ, trước khi cô nghĩ ra cách, để bọn trẻ đến đó ở đó tương đối an toàn.
Nhà bà ngoại có trống bỏi, lần trước Tiểu Niên và Tiểu Uyển vô cùng thích, bây giờ nghe nói có thể đi, vui đến mức hai mắt đều sáng lên.
Vất vả mãi mới thu xếp xong cho bọn trẻ, Chu Tú Tú đi theo dân làng tới đại hội.
Đại hội mở ở trên bãi đất trống bên ngoài ủy ban thôn, dân làng xếp thành hàng, bí thư chi bộ thôn và ông trưởng thôn cầm loa trong tay, thay phiên nhau báo cáo tình hình thu hoạch trong thời gian này và sắp xếp sau này.
Đợi đến khi đọc bản thảo xong, bắt đầu nói đến vấn đề mọi người chú ý.
"Thanh niên trí thức đến thôn hỗ trợ phát triển xây dựng, tất cả mọi người trong thôn chúng ta đều rất hoan nghênh. Nhưng nếu thanh niên trí thức gây thêm phiền phức, chúng ta cũng tuyệt đối không thể nhân nhượng!"
Giọng điệu của Giang Quốc Phương nghiêm túc mà hăng hái, nói tới đây, dừng một lát, ánh mắt sắc bén đảo qua người dân và thanh niên trí thức phía dưới.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp