Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 149
Giọng của anh trầm thấp có lực, giống như có thể đè xuống những nỗi lo lắng trong lòng cô.
Chu Tú Tú không có ý kiến, vội vàng gật đầu: “Được, đến bệnh viện.”
Mấy người đồng chí công an đã khống chế được đầu bếp Ngô, một nữ công an tới che chở bọn họ, đưa bọn họ đi bệnh viện.
Công nhân ở chỗ đó cuối cùng cũng khôi phục sự yên lặng, Vương Húc Phương cũng bị một màn vừa rồi hù: “Sớm biết đầu bếp Ngô là một người cực đoan như vậy, trước đây đã không nên thuê ông ta.”
“Bà có biết bản thân không đang nói cái gì không?” Sắc mặt Tiêu Kiến Tân trầm xuống, hung hăng trừng mắt nhìn bà ta, xoay người trở về nhà.
Bệnh viện thị trấn ở nơi này cách đó không xa, trong đêm tối, Bùi Hi Bình mỗi tay ôm một đứa trẻ, thấy Chu Tú Tú không có đi theo nên dừng lại đợi.
Cảm nhận được ánh mắt thân thiết của anh, Chu Tú Tú bước nhanh về phía trước: “Em không sao.”
Cô đưa tay muốn đón lấy đứa trẻ, nhưng lại không ngờ tới hai đứa trẻ kia lại lắc đầu.
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi…" Tiểu Uyển nhẹ giọng nói.
Mà Tiểu Niên lại quay mặt qua, chăm chú nhìn Bùi Hi Bình.
Trong đêm tối, khuôn mặt của người đàn ông được ánh trăng chiếu tới, Tiểu Niên nhìn không chuyển mắt, cũng không biết đã trải qua bao lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ tựa vào bả vai rộng lớn của anh.
Bùi Hi Bình quỳ xuống, một cảm giác kỳ lạ len lỏi khắp cơ thể, phần đầu giống như bị búa gõ, nứt ra một khoảng không, rất đau đớn. Thấy thế Chu Tú Tú khẩn trương hỏi thăm:
“Anh có sao không?”
“Anh bị thương chỗ nào à.”
Anh nhíu mày nhưng vẫn lắc đầu:
“Anh không sao cả.”
Vừa đến bệnh viện, bác sĩ và y tá đã lao ra kiểm tra hai đứa bé. Vết thương ở mắt cá chân có lẽ là do chạy nhảy không cẩn thận bị cây xước vào, còn lại chỉ là vết thương ngoài da, chỉ cần băng bó là ổn, không quá nguy hiểm.
Nữ y tá cẩn thận sát trùng vết thương cho Tiểu Niên, thằng bé đau đến nỗi hai mắt nhắm lại nhưng không nói một câu nào, cũng không hề rơi nước mắt. Thấy cảnh này, Chu Tú Tú tràn ngập xót xa, đau lòng cho con trai, cô nhẹ nhàng xoa đầu, v**t v* những lọn tóc rối.
“Tiểu Niên hôm nay thật dũng cảm.”
Tiểu Uyển không có bị thương, nhưng con bé sợ hãi, liên tục vùi đầu vào lòng anh, không dám đặt chân xuống dưới. Bùi Hi Bình nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, ánh mắt dịu dàng:
“Đừng sợ, mọi thứ đã kết thúc rồi, không có gì có thể làm cháu bị tổn thương nữa đâu.”
Tiểu Uyển ngẩng đầu, cô bé cất giọng nói trong trẻo: “Chú là công an ạ?”
Tiểu Uyển biết công an, ngày thường khi có những đứa bé không ngoan ngoãn, người lớn sẽ hù dọa rằng nếu còn nghịch ngợm, làm ầm ĩ thì các chú công an sẽ đến và bắt họ vào tù, vì thế tất cả các trẻ em trong thôn đều sợ hãi công an. Nhưng lần này Tiểu Uyển không thấy sợ nữa.
DTV
“Cháu và anh trai là những đứa bé ngoan ngoãn, tụi cháu sẽ không bị bắt đúng không?”
“Đúng rồi, hai đứa đều là bé ngoan cả.”
Sau khi Tiểu Niên được băng bó kĩ càng, Chu Tú Tú dẫn cậu bé ra ngoài. Cô trông có vẻ yếu ớt, ban nãy còn sợ hãi xen lẫn hoang mang nhưng trước mặt tụi trẻ, chút cảm xúc tiêu cực đó biến mất chỉ còn lại sự dịu dàng. Bùi Hi Bình nhìn cô chăm chú, dường như cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt từ anh nên cô quay đầu lại, nhìn vào mắt anh.
Cô không biết tại sao người đàn ông trước mắt lại lợi hại đến thế, ban nãy khi anh ở bên cạnh thì mọi sự lo lắng bất an đều tan biến, những ánh mắt này biểu hiện điều gì thì cô không quá rõ ràng. Tại sao anh lại lại đối xử tốt với hai đứa bé xa lạ này, cô cũng không hiểu lắm nhưng cô vẫn đưa tụi trẻ đến, vì cô biết điều anh cần chắc chắn không phải là một câu cảm ơn.
Có lẽ đây là cảm giác được bảo vệ chăng? Thật sự rất an toàn.
Tiểu Uyển đong đưa hai chân, Bùi Hi Bình để cô bé xuống đất. Anh nhẹ nhàng vén làn tóc rối bời của Chu Tú Tú, nhỏ nhẹ hỏi:
“Ban nãy, em có sợ hãi không?”
Bàn tay thô ráp lúc có lúc không chạm vào vầng trán khiến cô ngẩn người, có cảm giác hai má đang nóng lên, đỏ rực như than hồng, một lúc lâu sau cô mới bảo.
“Không sao, em vẫn ổn.”
Nhìn thấy gương mặt cô đỏ ửng lên, hai mắt Bùi Hi Bình lấp lánh không nhịn được mỉm cười. Lúc này Tiểu Uyển đã chạy đến bên cạnh anh trai vui vẻ nói.
“Anh ơi, anh nhìn này, đây là chú công an.”
Tiểu Niên liếc mắt rồi trả lời đầy nghiêm túc:
“Tiểu Uyển, đây không phải là công an.”
“Ơ, vậy là ai ạ ?”
Dường như cuộc hội thoại ngô nghê của hai đứa trẻ đã cứu vãn tình cảnh xấu hổ của Chu Tú Tú, cô trả lời nghiêm túc: “Tiểu Niên nói đúng rồi, đây không phải là cảnh sát, hai đứa mau chào chú đi.”
Chu Tú Tú không có ý kiến, vội vàng gật đầu: “Được, đến bệnh viện.”
Mấy người đồng chí công an đã khống chế được đầu bếp Ngô, một nữ công an tới che chở bọn họ, đưa bọn họ đi bệnh viện.
Công nhân ở chỗ đó cuối cùng cũng khôi phục sự yên lặng, Vương Húc Phương cũng bị một màn vừa rồi hù: “Sớm biết đầu bếp Ngô là một người cực đoan như vậy, trước đây đã không nên thuê ông ta.”
“Bà có biết bản thân không đang nói cái gì không?” Sắc mặt Tiêu Kiến Tân trầm xuống, hung hăng trừng mắt nhìn bà ta, xoay người trở về nhà.
Bệnh viện thị trấn ở nơi này cách đó không xa, trong đêm tối, Bùi Hi Bình mỗi tay ôm một đứa trẻ, thấy Chu Tú Tú không có đi theo nên dừng lại đợi.
Cảm nhận được ánh mắt thân thiết của anh, Chu Tú Tú bước nhanh về phía trước: “Em không sao.”
Cô đưa tay muốn đón lấy đứa trẻ, nhưng lại không ngờ tới hai đứa trẻ kia lại lắc đầu.
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi…" Tiểu Uyển nhẹ giọng nói.
Mà Tiểu Niên lại quay mặt qua, chăm chú nhìn Bùi Hi Bình.
Trong đêm tối, khuôn mặt của người đàn ông được ánh trăng chiếu tới, Tiểu Niên nhìn không chuyển mắt, cũng không biết đã trải qua bao lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ tựa vào bả vai rộng lớn của anh.
Bùi Hi Bình quỳ xuống, một cảm giác kỳ lạ len lỏi khắp cơ thể, phần đầu giống như bị búa gõ, nứt ra một khoảng không, rất đau đớn. Thấy thế Chu Tú Tú khẩn trương hỏi thăm:
“Anh có sao không?”
“Anh bị thương chỗ nào à.”
Anh nhíu mày nhưng vẫn lắc đầu:
“Anh không sao cả.”
Vừa đến bệnh viện, bác sĩ và y tá đã lao ra kiểm tra hai đứa bé. Vết thương ở mắt cá chân có lẽ là do chạy nhảy không cẩn thận bị cây xước vào, còn lại chỉ là vết thương ngoài da, chỉ cần băng bó là ổn, không quá nguy hiểm.
Nữ y tá cẩn thận sát trùng vết thương cho Tiểu Niên, thằng bé đau đến nỗi hai mắt nhắm lại nhưng không nói một câu nào, cũng không hề rơi nước mắt. Thấy cảnh này, Chu Tú Tú tràn ngập xót xa, đau lòng cho con trai, cô nhẹ nhàng xoa đầu, v**t v* những lọn tóc rối.
“Tiểu Niên hôm nay thật dũng cảm.”
Tiểu Uyển không có bị thương, nhưng con bé sợ hãi, liên tục vùi đầu vào lòng anh, không dám đặt chân xuống dưới. Bùi Hi Bình nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, ánh mắt dịu dàng:
“Đừng sợ, mọi thứ đã kết thúc rồi, không có gì có thể làm cháu bị tổn thương nữa đâu.”
Tiểu Uyển ngẩng đầu, cô bé cất giọng nói trong trẻo: “Chú là công an ạ?”
Tiểu Uyển biết công an, ngày thường khi có những đứa bé không ngoan ngoãn, người lớn sẽ hù dọa rằng nếu còn nghịch ngợm, làm ầm ĩ thì các chú công an sẽ đến và bắt họ vào tù, vì thế tất cả các trẻ em trong thôn đều sợ hãi công an. Nhưng lần này Tiểu Uyển không thấy sợ nữa.
DTV
“Cháu và anh trai là những đứa bé ngoan ngoãn, tụi cháu sẽ không bị bắt đúng không?”
“Đúng rồi, hai đứa đều là bé ngoan cả.”
Sau khi Tiểu Niên được băng bó kĩ càng, Chu Tú Tú dẫn cậu bé ra ngoài. Cô trông có vẻ yếu ớt, ban nãy còn sợ hãi xen lẫn hoang mang nhưng trước mặt tụi trẻ, chút cảm xúc tiêu cực đó biến mất chỉ còn lại sự dịu dàng. Bùi Hi Bình nhìn cô chăm chú, dường như cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt từ anh nên cô quay đầu lại, nhìn vào mắt anh.
Cô không biết tại sao người đàn ông trước mắt lại lợi hại đến thế, ban nãy khi anh ở bên cạnh thì mọi sự lo lắng bất an đều tan biến, những ánh mắt này biểu hiện điều gì thì cô không quá rõ ràng. Tại sao anh lại lại đối xử tốt với hai đứa bé xa lạ này, cô cũng không hiểu lắm nhưng cô vẫn đưa tụi trẻ đến, vì cô biết điều anh cần chắc chắn không phải là một câu cảm ơn.
Có lẽ đây là cảm giác được bảo vệ chăng? Thật sự rất an toàn.
Tiểu Uyển đong đưa hai chân, Bùi Hi Bình để cô bé xuống đất. Anh nhẹ nhàng vén làn tóc rối bời của Chu Tú Tú, nhỏ nhẹ hỏi:
“Ban nãy, em có sợ hãi không?”
Bàn tay thô ráp lúc có lúc không chạm vào vầng trán khiến cô ngẩn người, có cảm giác hai má đang nóng lên, đỏ rực như than hồng, một lúc lâu sau cô mới bảo.
“Không sao, em vẫn ổn.”
Nhìn thấy gương mặt cô đỏ ửng lên, hai mắt Bùi Hi Bình lấp lánh không nhịn được mỉm cười. Lúc này Tiểu Uyển đã chạy đến bên cạnh anh trai vui vẻ nói.
“Anh ơi, anh nhìn này, đây là chú công an.”
Tiểu Niên liếc mắt rồi trả lời đầy nghiêm túc:
“Tiểu Uyển, đây không phải là công an.”
“Ơ, vậy là ai ạ ?”
Dường như cuộc hội thoại ngô nghê của hai đứa trẻ đã cứu vãn tình cảnh xấu hổ của Chu Tú Tú, cô trả lời nghiêm túc: “Tiểu Niên nói đúng rồi, đây không phải là cảnh sát, hai đứa mau chào chú đi.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 1
Chương 2: 2: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 2
Chương 3: 3: Hệ Thống Mỹ Thực Chữa Trị Lên Sàn 3
Chương 4: 4: Ăn Nhờ Ở Đậu 1
Chương 5: 5: Ăn Nhờ Ở Đậu 2
Chương 6: 6: Ăn Nhờ Ở Đậu 3
Chương 7: 7: Kinh Sợ 1
Chương 8: 8: Kinh Sợ 2
Chương 9: 9: Cháu Trai Ruột 1
Chương 10: 10: Cháu Trai Ruột 2
Chương 11: 11: Cháu Trai Ruột 3
Chương 12: 12: Nhiệm Vụ Thứ Hai 1
Chương 13: 13: Nhiệm Vụ Thứ Hai 2
Chương 14: 14: Nhiệm Vụ Thứ Hai 3
Chương 15: 15: Lập Quy Tắc 1
Chương 16: 16: Lập Quy Tắc 2
Chương 17: 17: Lập Quy Tắc 3
Chương 18: 18: Coi Trời Bằng Vung 1
Chương 19: 19: Coi Trời Bằng Vung 2
Chương 20: 20: Coi Trời Bằng Vung 3
Chương 21: 21: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 1
Chương 22: 22: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 2
Chương 23: 23: Tài Sản Không Được Tiết Lộ 3
Chương 24: 24: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 1
Chương 25: 25: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 2
Chương 26: 26: Người Khôn Ngoan Không Tin Vào Tin Đồn 3
Chương 27: 27: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 1
Chương 28: 28: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 2
Chương 29: 29: Phát Hành Nhiệm Vụ 3 3
Chương 30: 30: Mê Hoặc 1
Chương 31: 31: Mê Hoặc 2
Chương 32: 32: Mê Hoặc 3
Chương 33: 33: Kẻ Buôn Người 1
Chương 34: 34: Kẻ Buôn Người 2
Chương 35: 35: Kẻ Buôn Người 3
Chương 36: 36: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 1
Chương 37: 37: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 2
Chương 38: 38: Chuyện Nhỏ Thôi Mà 3
Chương 39: 39: Việc Này Có Thể Thành 1
Chương 40: 40: Việc Này Có Thể Thành 2
Chương 41: 41: Việc Này Có Thể Thành 3
Chương 42: 42: Tâm Phục Khẩu Phục 1
Chương 43: 43: Tâm Phục Khẩu Phục 2
Chương 44: 44: Tâm Phục Khẩu Phục 3
Chương 45: 45: Dựa Hơi 1
Chương 46: 46: Dựa Hơi 2
Chương 47: 47: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 1
Chương 48: 48: Chỉ Nói Chuyện Tốt Không Nói Chuyện Xấu 2
Chương 49: 49: Nhiệm Vụ Thứ Tư 1
Chương 50: 50: Nhiệm Vụ Thứ Tư 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Không tìm thấy chương nào phù hợp