Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 55
20:32 - 22.06.2026
28 lượt xem
Sau khi giao dịch thành công, ông chủ Lưu ung dung mà nhìn Phương Thanh Nghiên, ông giúp người ta thua mua phế phẩm cũng không phải làm từ thiện mà là vì kiếm tiền.
Nhưng hiện tại kiếm được tiên hay không không quan trọng, ông chỉ muốn xem nha đầu này mua xe ba bánh để làm gì.
Nào biết, Phương Thanh Nghiên không giải thích gì thêm mà chỉ để lại một câu: "Chú Lưu, xe để đây trước, phiền chú trông giúp một hồi, lát nữa cháu sẽ đến lấy."
Ông chủ Lưu: "..."
Phương Thanh Nghiên đi vê hướng phân xưởng nhà máy.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, nếu biết cô không có ở nhà thì Tần Thục Huệ chắc chắn sẽ không về nhà nấu cơm mà trực tiếp ăn cơm trưa trong căn tin.
Lúc Phương Thanh Nghiên tìm được Tần Thục Huệ trong căn tin, thì cô thấy bà chỉ ngồi một mình ở trong góc nhà ăn, bộ dáng vô cùng cô đơn.
Trong một căn tin lớn chật ních người như thế này mà xung quanh Tần Thục Huệ tựa như được dựng nên một vách ngăn vô hình vậy, trong vòng bán kính một mét không có lấy một bóng người đến gần.
Không chỉ như vậy, mà đám người trong công ty tuy là tụm năm tụm bảy lại ăn cơm, nhưng con mắt lại liên tục đảo lướt khắp người của Tần Thục Huệ, sau đó không ngừng xì xào bàn tán một phen, thậm chí còn có người không kìm được mà cười nhạo vài tiếng, không hề để ý đến cảm nhận của bà.
Phương Thanh Nghiên mím môi đứng lại trong chốc lát, sau đó cô mới lộ ra một nụ cười thật tươi, bước nhanh tới bàn của bà, kêu to: "Mẹt” Tần Thục Huệ nghe tiếng gọi mình thì vội ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn đang tĩnh mịch trong nháy mắt bỗng sáng lên: "Nghiên Nghiên về rồi sao, con đã ăn cơm chưa?”
"Trước khi vê đây thì con đã ăn ở nhà bà ngoại rồi!" Cô đi tới ngồi xuống đối diện Tần Thục Huệ, vẻ mặt lo lắng rồi giả vờ khó hiểu hỏi: "Mẹ, vừa rồi có phải mẹ không vui không?”
Tần Thục Huệ nghe cô nói vậy thì có chút sửng sốt, không nghĩ tới bà chỉ trong lúc vô tình để lộ ra sự yếu đuối thôi mà lại bị cô nhìn thấy được.
Bà vội nặn ra một nụ cười mà vui vẻ nhất, nói: "Không có, mẹ chỉ là đang nghĩ đến một chút chuyện..."
Phương Thanh Nghiên vẻ mặt nhu thuận, nói: "Mẹ, nếu có chuyện gì không vui, mẹ nhất định phải nói cho con biết.
Tuy cha đã mất rồi, nhưng vẫn còn có con ở đây, con nhất định sẽ ở bên cạnh mẹ đến suốt đời!"
"Nói bậy bạ cái gì vậy, sau này con còn phải lập gia đình..."
Nhìn bộ dáng nhu thuận đáng yêu của con gái, Tân Thục Huệ không nhịn được nở nụ cười, tâm tình cũng thoải mái hơn trước rất nhiều.
Bà nhéo cái mũi nhỏ của Phương Thanh Nghiên, cười nói: "Đợi mẹ ăn xong, mẹ con mình cùng về nhà."
Vào mùa hè, thời gian nghỉ trưa ở phân xưởng nhà máy là một tiếng rưỡi, vì thế mọi người sau khi ăn cơm nước xong còn có thể ngủ trưa.
Phương Thanh Nghiên gật gật đầu, chống hai tay lên cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn cười nói: "Không có việc gì, mẹ cứ từ từ ăn đi!"
Hai mẹ con vừa nói vừa cười, Phương Thanh Nghiên cũng kể cho bà nghe về cuộc sống hàng ngày của cô ở nông thôn, vì thế bầu không khí ở đây trở nên thoải mái không ít, ngay cả những người nghị luận sau lưng của Tần Thục Huệ cũng không tiện nói thêm cái gì nữa.
Sau khi ăn xong, hai mẹ con rất nhanh đã đi ra khỏi căn tin.
Phương Thanh Nghiên bỗng nhiên hỏi: "Mẹ, chiếc xe đạp kia của ba, mẹ để ở đâu rồi?"
Đột nhiên bị hỏi đến vấn đề này, Tần Thục Huệ khẽ nhướng mày.
Diện tích nhà máy máy rất lớn, có không ít công nhân đi làm sẽ đạp xe đạp.
Mà lúc Phương Chí Cường còn sống, ông cũng đạp xe đạp để đi làm, đôi khi ông còn có thể chở theo Tần Thục Huệ cùng đi chung.
Hiện tại người đã không còn, Tần Thục Huệ mỗi khi nhìn thấy chiếc xe đạp kia thì trong lòng khó tránh khỏi thương cảm, vì thế bà liền cất nó đi.
Nhưng cũng nhờ như vậy mà chiếc xe đạp kia lại may mắn thoát khỏi một nạn, không bị Lưu Bội Trân cướp mất.
Tần Thục Huệ nhớ tới khoảng thời gian cùng người chồng quá cố của mình, nhất thời có chút xuất thần, một lát sau mới lên tiếng: "Mẹ, mẹ để nó ở trong nhà kho của xưởng..."
Đôi mắt Phương Thanh Nghiên sáng lên, cười nói: "Vậy chiếc xe đạp này có thể cho con dùng được không?”
Tần Thục Huệ không chút do dự gật đầu: "Con muốn đạp xe đi học sao? Trước kia không phải con không thích đi xe đạp, mỗi lần ba con vừa muốn dạy thì con đều nói không muốn học, sợ bị ngã?"
Khi đó Phương Thanh Nghiên vẫn còn nhỏ, hơn nữa mọi người trong nhà đều rất yêu thương cô, vì thế tính tình tất nhiên có chút khó chiều.
Nhưng sau đó bởi vì những khó khăn của gia đình, cô không thể không học những cái kỹ năng thiết yếu này, còn nhớ lúc đó cô còn phải tốn thời gian cả đêm, ngã đến khắp người đều xanh tím từng mảng thì mới học được.
Phương Thanh Nghiên cười nói: "Nhưng mà thời gian nghỉ hè nhiều như vậy, con không làm gì cũng quá nhàm chán, nếu có thể học được cách đi xe đạp thì không phải rất tốt sao?"
Nhưng hiện tại kiếm được tiên hay không không quan trọng, ông chỉ muốn xem nha đầu này mua xe ba bánh để làm gì.
Nào biết, Phương Thanh Nghiên không giải thích gì thêm mà chỉ để lại một câu: "Chú Lưu, xe để đây trước, phiền chú trông giúp một hồi, lát nữa cháu sẽ đến lấy."
Ông chủ Lưu: "..."
Phương Thanh Nghiên đi vê hướng phân xưởng nhà máy.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, nếu biết cô không có ở nhà thì Tần Thục Huệ chắc chắn sẽ không về nhà nấu cơm mà trực tiếp ăn cơm trưa trong căn tin.
Lúc Phương Thanh Nghiên tìm được Tần Thục Huệ trong căn tin, thì cô thấy bà chỉ ngồi một mình ở trong góc nhà ăn, bộ dáng vô cùng cô đơn.
Trong một căn tin lớn chật ních người như thế này mà xung quanh Tần Thục Huệ tựa như được dựng nên một vách ngăn vô hình vậy, trong vòng bán kính một mét không có lấy một bóng người đến gần.
Không chỉ như vậy, mà đám người trong công ty tuy là tụm năm tụm bảy lại ăn cơm, nhưng con mắt lại liên tục đảo lướt khắp người của Tần Thục Huệ, sau đó không ngừng xì xào bàn tán một phen, thậm chí còn có người không kìm được mà cười nhạo vài tiếng, không hề để ý đến cảm nhận của bà.
Phương Thanh Nghiên mím môi đứng lại trong chốc lát, sau đó cô mới lộ ra một nụ cười thật tươi, bước nhanh tới bàn của bà, kêu to: "Mẹt” Tần Thục Huệ nghe tiếng gọi mình thì vội ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn đang tĩnh mịch trong nháy mắt bỗng sáng lên: "Nghiên Nghiên về rồi sao, con đã ăn cơm chưa?”
"Trước khi vê đây thì con đã ăn ở nhà bà ngoại rồi!" Cô đi tới ngồi xuống đối diện Tần Thục Huệ, vẻ mặt lo lắng rồi giả vờ khó hiểu hỏi: "Mẹ, vừa rồi có phải mẹ không vui không?”
Tần Thục Huệ nghe cô nói vậy thì có chút sửng sốt, không nghĩ tới bà chỉ trong lúc vô tình để lộ ra sự yếu đuối thôi mà lại bị cô nhìn thấy được.
Bà vội nặn ra một nụ cười mà vui vẻ nhất, nói: "Không có, mẹ chỉ là đang nghĩ đến một chút chuyện..."
Phương Thanh Nghiên vẻ mặt nhu thuận, nói: "Mẹ, nếu có chuyện gì không vui, mẹ nhất định phải nói cho con biết.
Tuy cha đã mất rồi, nhưng vẫn còn có con ở đây, con nhất định sẽ ở bên cạnh mẹ đến suốt đời!"
"Nói bậy bạ cái gì vậy, sau này con còn phải lập gia đình..."
Nhìn bộ dáng nhu thuận đáng yêu của con gái, Tân Thục Huệ không nhịn được nở nụ cười, tâm tình cũng thoải mái hơn trước rất nhiều.
Bà nhéo cái mũi nhỏ của Phương Thanh Nghiên, cười nói: "Đợi mẹ ăn xong, mẹ con mình cùng về nhà."
Vào mùa hè, thời gian nghỉ trưa ở phân xưởng nhà máy là một tiếng rưỡi, vì thế mọi người sau khi ăn cơm nước xong còn có thể ngủ trưa.
Phương Thanh Nghiên gật gật đầu, chống hai tay lên cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn cười nói: "Không có việc gì, mẹ cứ từ từ ăn đi!"
Hai mẹ con vừa nói vừa cười, Phương Thanh Nghiên cũng kể cho bà nghe về cuộc sống hàng ngày của cô ở nông thôn, vì thế bầu không khí ở đây trở nên thoải mái không ít, ngay cả những người nghị luận sau lưng của Tần Thục Huệ cũng không tiện nói thêm cái gì nữa.
Sau khi ăn xong, hai mẹ con rất nhanh đã đi ra khỏi căn tin.
Phương Thanh Nghiên bỗng nhiên hỏi: "Mẹ, chiếc xe đạp kia của ba, mẹ để ở đâu rồi?"
Đột nhiên bị hỏi đến vấn đề này, Tần Thục Huệ khẽ nhướng mày.
Diện tích nhà máy máy rất lớn, có không ít công nhân đi làm sẽ đạp xe đạp.
Mà lúc Phương Chí Cường còn sống, ông cũng đạp xe đạp để đi làm, đôi khi ông còn có thể chở theo Tần Thục Huệ cùng đi chung.
Hiện tại người đã không còn, Tần Thục Huệ mỗi khi nhìn thấy chiếc xe đạp kia thì trong lòng khó tránh khỏi thương cảm, vì thế bà liền cất nó đi.
Nhưng cũng nhờ như vậy mà chiếc xe đạp kia lại may mắn thoát khỏi một nạn, không bị Lưu Bội Trân cướp mất.
Tần Thục Huệ nhớ tới khoảng thời gian cùng người chồng quá cố của mình, nhất thời có chút xuất thần, một lát sau mới lên tiếng: "Mẹ, mẹ để nó ở trong nhà kho của xưởng..."
Đôi mắt Phương Thanh Nghiên sáng lên, cười nói: "Vậy chiếc xe đạp này có thể cho con dùng được không?”
Tần Thục Huệ không chút do dự gật đầu: "Con muốn đạp xe đi học sao? Trước kia không phải con không thích đi xe đạp, mỗi lần ba con vừa muốn dạy thì con đều nói không muốn học, sợ bị ngã?"
Khi đó Phương Thanh Nghiên vẫn còn nhỏ, hơn nữa mọi người trong nhà đều rất yêu thương cô, vì thế tính tình tất nhiên có chút khó chiều.
Nhưng sau đó bởi vì những khó khăn của gia đình, cô không thể không học những cái kỹ năng thiết yếu này, còn nhớ lúc đó cô còn phải tốn thời gian cả đêm, ngã đến khắp người đều xanh tím từng mảng thì mới học được.
Phương Thanh Nghiên cười nói: "Nhưng mà thời gian nghỉ hè nhiều như vậy, con không làm gì cũng quá nhàm chán, nếu có thể học được cách đi xe đạp thì không phải rất tốt sao?"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp