Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 162
20:36 - 22.06.2026
28 lượt xem
"Nói cái rắm!"
La Hồng Hà đang nổi giận, Củng Kiến Trung nói cái gì cũng không nghe lọt.
Mà đúng lúc này cửa lớn phòng bao bị đẩy mạnh ra.
"Dừng hết lại cho tôi!"
Lời này vừa nói ra trong phòng lập tức an tĩnh lại, mọi người khó hiểu quay đầu nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng.
Nam nhân âu phục giày da, vóc dáng rất cao, tóc tai chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, tổng thể nhìn lại đặc biệt tinh xảo.
Hắn bước nhanh tới trước mặt La Hồng Hà, một tay kéo người ra, cả giận nói: "Cô dám đụng đến vợ cùng con tôi sao?"
Mọi người nhất thời trợn tròn mắt.
Vu Na Linh sững sờ nhìn Phương Thanh Nghiên, dùng ánh mắt hỏi đây là chuyện gì xảy ra.
Phương Thanh Nghiên cũng lắc đầu, cô cũng không rõ.
Tuy nhiên cẩn thận quan sát người đàn ông kia cô lại thấy có chút quen mắt, dường như đã gặp người này ở nơi nào rồi.
La Hồng Hà sửng sốt hơn nửa ngày mới nói: "Cái gì mà vợ với con gái, anh đang nói đến bọn họ sao?"
Người đàn ông lấy làm hiển nhiên nói: "Không phải vậy thì ai? Chẳng lẽ tôi nói cô?” La Hồng Hà đỏ mặt, người này nhìn mặt nhìn dáng, cả cơ thể đều tỏa ra khí chất sang trọng
Tần Kiệt cũng ý thức được mình diễn hơi lố, bình thường làm bảo vệ đã lâu vô tình sinh ra khí chất kiểu người sống chớ tới gân, mà điều này hiển nhiên không phù hợp với thân phận một phú thương, lập tức thu liễm vài phần.
Hắn tiến lên một bước che chắn cho Vu Na Linh cùng Phương Thanh Nghiên ở phía sau, nói ra: "Tôi nhớ rõ là tôi mời các người đến làm nhân chứng, thế mà dám động thủ với vợ con tôi?"
"Tôi...
Trong lòng La Hồng Hà hỗn loạn thành một đống, căn bản không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ có thể hướng ánh mắt xin trợ giúp về phía chồng mình.
Viên Hồng Huy đánh giá Tần Kiệt từ trên xuống dưới một lượt, nghe khẩu âm người này là giọng Bắc Kinh lại một thân hàng hiệu, trong lòng tuy có hoài nghi cũng chỉ có thể nén lại, thử hỏi: "Anh làm sao chứng minh đây là vợ và con gái của anh?”
"Tôi dựa vào cái gì phải chứng minh với anh?" Tần Kiệt lộ ra vẻ mặt buồn cười nói.
Viên Hồng Huy ức đến không nói thành lời, nói như vậy quả thật cũng không sai, nhưng chuyện này nghĩ thế nào cũng không hợp lý cho lắm.
Phương Thanh Nghiên phản ứng cực nhanh, cô ý thức được người này nhất định là tới giúp mình, tự bóp đùi mình một cái thật mạnh cố nén ra vài giọt nước mắt, cao giọng nói: "Cha, bọn con vốn đang nói chuyện rất tốt, tự dưng bà lão này nhảy vào bới móc đủ kiểu, sau đó hai người bọn họ còn chỉ trích con cùng mẹ con lừa gạt người khác!" Đôi mắt cô bé bởi vì đau đớn mà phiếm hồng, nhìn thật đáng thương.
Nếu không phải đã từng thấy bộ dạng hung hãn của Phương Thanh Nghiên, Tần Kiệt chắc chắn sẽ không nhìn ra đây chỉ là diễn xuất.
Hắn rất lạnh lùng mà đảo mắt liếc mấy người đó rồi búng tay một cái.
Bên ngoài phòng bao đi vào mấy người mặc áo đen, đứng chỉnh tê chắn ở cửa phòng bao.
Những người này được huấn luyện nghiêm chỉnh, vừa nhìn liền có thể nhận ra đây là bảo vệ của những nhà có tiên mới mời được, ở đây ngoại trừ Phương Thanh Nghiên thì có lẽ những người khác mới chỉ gặp cảnh tượng này trên TV mà thôi!
Tần Kiệt lạnh lùng nói: "Từ giờ trở đi ai còn dám gây chuyện đều ném hết ra ngoài cho tôi!"
Lời nói đanh thép khiến toàn bộ phòng bao trong nháy mắt liền an tĩnh lại, ngay cả Lưu Bội Trân vẫn luôn tự cao tự đại cũng không dám thở mạnh một hơi.
La Hồng Hà lại càng sợ hãi, bà hiện tại chỉ hận chính khi nãy mình quá xúc động, thế mà lại tin cái chuyện quái quỷ mà bà già kia nói!
Trong lòng Viên Hồng Huy cũng bồn chồn, hắn ta trời sinh tính tình cẩn thận, trong lòng còn đang hoài nghi, mà đúng lúc này, ánh mắt Tần Kiệt dừng trên người mình khiến hắn ta không khỏi giật mình.
Tần Kiệt nhìn chằm chằm Viên Hồng Huy gắn từng chữ: "Hai vợ chồng chúng tôi từ thành phố xa xôi lặn lội tới chỉ để tìm con gái ruột trở về, giờ có kiện lên tòa cũng chẳng thành vấn đề, đơn giản là tốn chút thời gian thôi!"
Lời này nói ra khiến Viên Hồng Huy suýt thì quỳ xuống, ai mà chẳng thấy người này thật sự có bản lĩnh, trong túi cũng chẳng có gì ngoài tiền, chút vấn đề đơn giản này có là cái gì!
Viên Hồng Huy giờ đã hối hận đến xanh ruột, hắn ta đáng ra không nên xúc động như vậy, đắc tội nhân vật lợi hại đến thế thì còn gì lợi ích nữa, không bị người ghi hận rồi gây khó dễ cũng coi như không tệ rồi!
"Anh trai à... không dám làm anh trai thất vọng..." Hắn ta run tay lấy điếu thuốc lá, Tần Kiệt lại không thèm liếc mắt nhìn một cái, hắn ta đành phải trừng mắt nhìn La Hồng Hà,"Cô cái đồ không biết điều, cô xem cô làm ra chuyện tốt gì đi!"
La Hồng Hà đang nổi giận, Củng Kiến Trung nói cái gì cũng không nghe lọt.
Mà đúng lúc này cửa lớn phòng bao bị đẩy mạnh ra.
"Dừng hết lại cho tôi!"
Lời này vừa nói ra trong phòng lập tức an tĩnh lại, mọi người khó hiểu quay đầu nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng.
Nam nhân âu phục giày da, vóc dáng rất cao, tóc tai chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, tổng thể nhìn lại đặc biệt tinh xảo.
Hắn bước nhanh tới trước mặt La Hồng Hà, một tay kéo người ra, cả giận nói: "Cô dám đụng đến vợ cùng con tôi sao?"
Mọi người nhất thời trợn tròn mắt.
Vu Na Linh sững sờ nhìn Phương Thanh Nghiên, dùng ánh mắt hỏi đây là chuyện gì xảy ra.
Phương Thanh Nghiên cũng lắc đầu, cô cũng không rõ.
Tuy nhiên cẩn thận quan sát người đàn ông kia cô lại thấy có chút quen mắt, dường như đã gặp người này ở nơi nào rồi.
La Hồng Hà sửng sốt hơn nửa ngày mới nói: "Cái gì mà vợ với con gái, anh đang nói đến bọn họ sao?"
Người đàn ông lấy làm hiển nhiên nói: "Không phải vậy thì ai? Chẳng lẽ tôi nói cô?” La Hồng Hà đỏ mặt, người này nhìn mặt nhìn dáng, cả cơ thể đều tỏa ra khí chất sang trọng
Tần Kiệt cũng ý thức được mình diễn hơi lố, bình thường làm bảo vệ đã lâu vô tình sinh ra khí chất kiểu người sống chớ tới gân, mà điều này hiển nhiên không phù hợp với thân phận một phú thương, lập tức thu liễm vài phần.
Hắn tiến lên một bước che chắn cho Vu Na Linh cùng Phương Thanh Nghiên ở phía sau, nói ra: "Tôi nhớ rõ là tôi mời các người đến làm nhân chứng, thế mà dám động thủ với vợ con tôi?"
"Tôi...
Trong lòng La Hồng Hà hỗn loạn thành một đống, căn bản không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ có thể hướng ánh mắt xin trợ giúp về phía chồng mình.
Viên Hồng Huy đánh giá Tần Kiệt từ trên xuống dưới một lượt, nghe khẩu âm người này là giọng Bắc Kinh lại một thân hàng hiệu, trong lòng tuy có hoài nghi cũng chỉ có thể nén lại, thử hỏi: "Anh làm sao chứng minh đây là vợ và con gái của anh?”
"Tôi dựa vào cái gì phải chứng minh với anh?" Tần Kiệt lộ ra vẻ mặt buồn cười nói.
Viên Hồng Huy ức đến không nói thành lời, nói như vậy quả thật cũng không sai, nhưng chuyện này nghĩ thế nào cũng không hợp lý cho lắm.
Phương Thanh Nghiên phản ứng cực nhanh, cô ý thức được người này nhất định là tới giúp mình, tự bóp đùi mình một cái thật mạnh cố nén ra vài giọt nước mắt, cao giọng nói: "Cha, bọn con vốn đang nói chuyện rất tốt, tự dưng bà lão này nhảy vào bới móc đủ kiểu, sau đó hai người bọn họ còn chỉ trích con cùng mẹ con lừa gạt người khác!" Đôi mắt cô bé bởi vì đau đớn mà phiếm hồng, nhìn thật đáng thương.
Nếu không phải đã từng thấy bộ dạng hung hãn của Phương Thanh Nghiên, Tần Kiệt chắc chắn sẽ không nhìn ra đây chỉ là diễn xuất.
Hắn rất lạnh lùng mà đảo mắt liếc mấy người đó rồi búng tay một cái.
Bên ngoài phòng bao đi vào mấy người mặc áo đen, đứng chỉnh tê chắn ở cửa phòng bao.
Những người này được huấn luyện nghiêm chỉnh, vừa nhìn liền có thể nhận ra đây là bảo vệ của những nhà có tiên mới mời được, ở đây ngoại trừ Phương Thanh Nghiên thì có lẽ những người khác mới chỉ gặp cảnh tượng này trên TV mà thôi!
Tần Kiệt lạnh lùng nói: "Từ giờ trở đi ai còn dám gây chuyện đều ném hết ra ngoài cho tôi!"
Lời nói đanh thép khiến toàn bộ phòng bao trong nháy mắt liền an tĩnh lại, ngay cả Lưu Bội Trân vẫn luôn tự cao tự đại cũng không dám thở mạnh một hơi.
La Hồng Hà lại càng sợ hãi, bà hiện tại chỉ hận chính khi nãy mình quá xúc động, thế mà lại tin cái chuyện quái quỷ mà bà già kia nói!
Trong lòng Viên Hồng Huy cũng bồn chồn, hắn ta trời sinh tính tình cẩn thận, trong lòng còn đang hoài nghi, mà đúng lúc này, ánh mắt Tần Kiệt dừng trên người mình khiến hắn ta không khỏi giật mình.
Tần Kiệt nhìn chằm chằm Viên Hồng Huy gắn từng chữ: "Hai vợ chồng chúng tôi từ thành phố xa xôi lặn lội tới chỉ để tìm con gái ruột trở về, giờ có kiện lên tòa cũng chẳng thành vấn đề, đơn giản là tốn chút thời gian thôi!"
Lời này nói ra khiến Viên Hồng Huy suýt thì quỳ xuống, ai mà chẳng thấy người này thật sự có bản lĩnh, trong túi cũng chẳng có gì ngoài tiền, chút vấn đề đơn giản này có là cái gì!
Viên Hồng Huy giờ đã hối hận đến xanh ruột, hắn ta đáng ra không nên xúc động như vậy, đắc tội nhân vật lợi hại đến thế thì còn gì lợi ích nữa, không bị người ghi hận rồi gây khó dễ cũng coi như không tệ rồi!
"Anh trai à... không dám làm anh trai thất vọng..." Hắn ta run tay lấy điếu thuốc lá, Tần Kiệt lại không thèm liếc mắt nhìn một cái, hắn ta đành phải trừng mắt nhìn La Hồng Hà,"Cô cái đồ không biết điều, cô xem cô làm ra chuyện tốt gì đi!"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp