Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 193
20:37 - 22.06.2026
28 lượt xem
Bà trừng mắt một cái, lật cả bàn cơm lên.
Rầm một tiếng, nồi niêu xoong chảo rơi vỡ đầy đất, người Phương gia sợ tới mức lùi ra thật xa, nhao nhao mắng bà điên rồi.
“Thanh Nghiên, Thanh Nghiên!"
Đôi mắt Tần Thục Huệ đỏ lên gọi tên Phương Thanh Nghiên, bà đẩy người Phương gia ra rồi đi vào bên trong mở cửa từng phòng một ra tìm, tìm cả dưới gầm giường lẫn trong ngăn tủ.
Lưu Bội Trân hung hăng giậm chân một cái, quát hai đứa con trai: "Hai đứa đứng đờ ra đấy làm gì, cứ để cho cô ta nổi điên ở nhà chúng ta như thế àt"
Hai anh em kỳ thật cũng không dám động đến Tần Thục Huệ, bọn họ biết chồng hiện tại của Tần Thục Huệ rất lợi hại.
Người đó trước kia tham gia quân ngũ, hiện tại làm công ty giao hàng gì đó, một đám nhân viên dưới trong công ty được huấn luyện giống như đàn em, trận chiến kia miễn bàn có bao nhiêu dọa người.
Nhưng mà hai người vợ đều rất tức giận, nhao nhao thúc giục chồng mình: "Đúng đấy, hai người còn đứng đờ ra đấy làm gì, đừng để bà điên kia động vào đồ của chúng ta, nếu thiếu mất cái gì thì phải làm sao bây giời"
"Như này rõ ràng là không để chúng ta vào mắt, mau đuổi cô ta đi đi!"
Hai anh em lúc này mới chuẩn bị tiến lên muốn bắt người lại, nhưng mà còn chưa đi được mấy bước đã bị Cung Cương một tay xách như xách gà con lôi lại.
Cung Cương dáng người cao lớn, còn có một thân cơ bắp cường tráng, hơn nữa từng được huấn luyện chuyên nghiệp, thành thạo khiến bọn họ khuất phục.
Ông hung tợn nói: "Ai dám động đến chị ấy, tôi liền đánh gãy chân của kẻ đó!"
Giọng điệu kia cũng không giống như là đang nói đùa!
Trước đây Cung Cương phải xuất ngũ là bởi vì xuống tay quá tàn nhẫn nên phạm phải sai lầm mang tính kỷ luật.
Ông là người xem trọng anh em của mình, Hồng Minh Viễn cho ông miếng cơm ăn, đem vợ con giao cho ông, ông không chăm sóc tốt là trách nhiệm của mình, hiện tại phải bù đắp.
Hai anh em Phương gia nếu dám động tay động chân, ông tuyệt đối sẽ không chút do dự đánh gãy chân bọn họi
Hai anh em Phương gia chỉ là nông dân bình thường, đã bao giờ gặp qua người ác như vậy, cả hai sợ tới mức không dám thở mạnh.
Lưu Bội Trân và hai cô con dâu cũng sợ hãi, ôm nhau run lẩy bẩy.
Nhất là Lưu Bội Trân ngồi dưới đất gào thét.
"Mệnh của tôi sao lại khổ như thế này, gặp phải đứa con dâu lòng dạ độc ác như vậy.
Cô muốn bức chết thân già chứ gì!"
Bà ta gào to như là muốn gọi người dân xung quanh đến giúp, đáng tiếc thanh danh của Phương gia tại thôn Thương Thủy quá nát, hiện tại cho dù nhà của Phương gia có bốc cháy, chỉ sợ người khác cũng chỉ đứng xem.
Tần Thục Huệ tìm một vòng không thấy người, đành phải quay lại, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Con gái của tôi đâu, các người đem con gái của tôi giấu đi đâu rồi!"
Lưu Bội Trân vẫn không lên tiếng, còn hung hăng trừng bà, ánh mắt kia mang theo oán độc.
Tần Thục Huệ hít sâu một hơi, cũng không khách khí với bọn họ, cầm chổi trong tay bắt đầu đập đồ, đập từ thứ đắt nhất!
Lưu Bội Trân tức giận thét chói tai: Mày dừng tay cho tao, đập hỏng mày có đền nổi không?"
"Đập hỏng thì làm sao.
Tôi nói cho bà biết, tốt nhất là bà ngoan ngoãn nói ra tung tích của con gái tôi, bằng không tôi liên đập sạch đồ của nhà bà, lại thêm một mồi lửa đốt sạch tất cả.
Đến lúc đó nếu tra ra chuyện con gái tôi mất tích có liên quan đến nhà các người, đừng nói nhà các người cái gì cũng không có mà còn phải ngồi tù mọt gông!"
Lưu Bội Trân bị mắng đến đỏ cả mặt, trong lòng cũng bắt đầu bồn chồn.
Hai anh em Phương gia cũng phát hiện ra điểm không thích hợp, liền mở miệng khuyên nhủ.
"Mẹ, nếu mẹ biết chút gì đó thì mau nói cho người ta đi..."
"Không phải đã nói là không đi tìm em dâu gây sự nữa, sao mẹ vẫn cứ đi gây chuyện nữa vậy, chúng ta cứ yên ổn sống qua ngày thôi không được sao?"
Hai đứa con dâu cũng mở miệng.
"Mẹ, mẹ nói mẹ sắp giàu rồi, có phải có liên quan đến chuyện này đúng không?”
"Đúng rồi, năm ngàn tệ kia của mẹ là ở đâu rai:
Phụ nữ cẩn thận hơn đàn ông.
Họ nhớ tới sáng nay Lưu Bội Trân dương dương tự đắc ngồi đếm tiền, nói là trong nhà sắp phát tài nên liền đoán được chuyện này có liên quan đến việc Phương Thanh Nghiên mất tích.
Hai người con dâu cũng rất sợ, lúc trước kiện tụng ầm ï, bọn họ bị người trong thôn ghét bỏ, cuộc sống cũng không dễ chịu.
Hiện tại khó khăn lắm mới tốt hơn một chút, nào biết mẹ chồng của họ vẫn còn muốn đi gây chuyện!
Tần Thục Huệ bắt được tin tức mấu chốt, lập tức ép hỏi: "Năm ngàn tệ gì, ở đâu ra?"
Lưu Bội Trân cắn răng không lên tiếng, ánh mắt Cung Cương phát lạnh, trực tiếp ấn người bà ta xuống đất, lấy từ trong túi bà ta một xấp tiền.
Thu nhập hiện tại của Phương gia hoàn toàn dựa vào mấy mảnh đất trong nhà, giờ còn chưa tới mùa thu hoạch, cho dù đến lúc thu hoạch thì thu nhập một năm cũng không nhiều như vậy!
Rầm một tiếng, nồi niêu xoong chảo rơi vỡ đầy đất, người Phương gia sợ tới mức lùi ra thật xa, nhao nhao mắng bà điên rồi.
“Thanh Nghiên, Thanh Nghiên!"
Đôi mắt Tần Thục Huệ đỏ lên gọi tên Phương Thanh Nghiên, bà đẩy người Phương gia ra rồi đi vào bên trong mở cửa từng phòng một ra tìm, tìm cả dưới gầm giường lẫn trong ngăn tủ.
Lưu Bội Trân hung hăng giậm chân một cái, quát hai đứa con trai: "Hai đứa đứng đờ ra đấy làm gì, cứ để cho cô ta nổi điên ở nhà chúng ta như thế àt"
Hai anh em kỳ thật cũng không dám động đến Tần Thục Huệ, bọn họ biết chồng hiện tại của Tần Thục Huệ rất lợi hại.
Người đó trước kia tham gia quân ngũ, hiện tại làm công ty giao hàng gì đó, một đám nhân viên dưới trong công ty được huấn luyện giống như đàn em, trận chiến kia miễn bàn có bao nhiêu dọa người.
Nhưng mà hai người vợ đều rất tức giận, nhao nhao thúc giục chồng mình: "Đúng đấy, hai người còn đứng đờ ra đấy làm gì, đừng để bà điên kia động vào đồ của chúng ta, nếu thiếu mất cái gì thì phải làm sao bây giời"
"Như này rõ ràng là không để chúng ta vào mắt, mau đuổi cô ta đi đi!"
Hai anh em lúc này mới chuẩn bị tiến lên muốn bắt người lại, nhưng mà còn chưa đi được mấy bước đã bị Cung Cương một tay xách như xách gà con lôi lại.
Cung Cương dáng người cao lớn, còn có một thân cơ bắp cường tráng, hơn nữa từng được huấn luyện chuyên nghiệp, thành thạo khiến bọn họ khuất phục.
Ông hung tợn nói: "Ai dám động đến chị ấy, tôi liền đánh gãy chân của kẻ đó!"
Giọng điệu kia cũng không giống như là đang nói đùa!
Trước đây Cung Cương phải xuất ngũ là bởi vì xuống tay quá tàn nhẫn nên phạm phải sai lầm mang tính kỷ luật.
Ông là người xem trọng anh em của mình, Hồng Minh Viễn cho ông miếng cơm ăn, đem vợ con giao cho ông, ông không chăm sóc tốt là trách nhiệm của mình, hiện tại phải bù đắp.
Hai anh em Phương gia nếu dám động tay động chân, ông tuyệt đối sẽ không chút do dự đánh gãy chân bọn họi
Hai anh em Phương gia chỉ là nông dân bình thường, đã bao giờ gặp qua người ác như vậy, cả hai sợ tới mức không dám thở mạnh.
Lưu Bội Trân và hai cô con dâu cũng sợ hãi, ôm nhau run lẩy bẩy.
Nhất là Lưu Bội Trân ngồi dưới đất gào thét.
"Mệnh của tôi sao lại khổ như thế này, gặp phải đứa con dâu lòng dạ độc ác như vậy.
Cô muốn bức chết thân già chứ gì!"
Bà ta gào to như là muốn gọi người dân xung quanh đến giúp, đáng tiếc thanh danh của Phương gia tại thôn Thương Thủy quá nát, hiện tại cho dù nhà của Phương gia có bốc cháy, chỉ sợ người khác cũng chỉ đứng xem.
Tần Thục Huệ tìm một vòng không thấy người, đành phải quay lại, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Con gái của tôi đâu, các người đem con gái của tôi giấu đi đâu rồi!"
Lưu Bội Trân vẫn không lên tiếng, còn hung hăng trừng bà, ánh mắt kia mang theo oán độc.
Tần Thục Huệ hít sâu một hơi, cũng không khách khí với bọn họ, cầm chổi trong tay bắt đầu đập đồ, đập từ thứ đắt nhất!
Lưu Bội Trân tức giận thét chói tai: Mày dừng tay cho tao, đập hỏng mày có đền nổi không?"
"Đập hỏng thì làm sao.
Tôi nói cho bà biết, tốt nhất là bà ngoan ngoãn nói ra tung tích của con gái tôi, bằng không tôi liên đập sạch đồ của nhà bà, lại thêm một mồi lửa đốt sạch tất cả.
Đến lúc đó nếu tra ra chuyện con gái tôi mất tích có liên quan đến nhà các người, đừng nói nhà các người cái gì cũng không có mà còn phải ngồi tù mọt gông!"
Lưu Bội Trân bị mắng đến đỏ cả mặt, trong lòng cũng bắt đầu bồn chồn.
Hai anh em Phương gia cũng phát hiện ra điểm không thích hợp, liền mở miệng khuyên nhủ.
"Mẹ, nếu mẹ biết chút gì đó thì mau nói cho người ta đi..."
"Không phải đã nói là không đi tìm em dâu gây sự nữa, sao mẹ vẫn cứ đi gây chuyện nữa vậy, chúng ta cứ yên ổn sống qua ngày thôi không được sao?"
Hai đứa con dâu cũng mở miệng.
"Mẹ, mẹ nói mẹ sắp giàu rồi, có phải có liên quan đến chuyện này đúng không?”
"Đúng rồi, năm ngàn tệ kia của mẹ là ở đâu rai:
Phụ nữ cẩn thận hơn đàn ông.
Họ nhớ tới sáng nay Lưu Bội Trân dương dương tự đắc ngồi đếm tiền, nói là trong nhà sắp phát tài nên liền đoán được chuyện này có liên quan đến việc Phương Thanh Nghiên mất tích.
Hai người con dâu cũng rất sợ, lúc trước kiện tụng ầm ï, bọn họ bị người trong thôn ghét bỏ, cuộc sống cũng không dễ chịu.
Hiện tại khó khăn lắm mới tốt hơn một chút, nào biết mẹ chồng của họ vẫn còn muốn đi gây chuyện!
Tần Thục Huệ bắt được tin tức mấu chốt, lập tức ép hỏi: "Năm ngàn tệ gì, ở đâu ra?"
Lưu Bội Trân cắn răng không lên tiếng, ánh mắt Cung Cương phát lạnh, trực tiếp ấn người bà ta xuống đất, lấy từ trong túi bà ta một xấp tiền.
Thu nhập hiện tại của Phương gia hoàn toàn dựa vào mấy mảnh đất trong nhà, giờ còn chưa tới mùa thu hoạch, cho dù đến lúc thu hoạch thì thu nhập một năm cũng không nhiều như vậy!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp