Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 166
20:36 - 22.06.2026
28 lượt xem
Nếu là cô của kiếp trước, sẽ dùng thủ đoạn cực đoan nhất để Thẩm Khả Di vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy, nhưng trước mắt cô không có khả năng như vậy, cũng không muốn đi theo con đường giống như kiếp trước nữa.
Phương Thanh Nghiên hỏi: "Lưu Bội Trân biết kinh doanh bún ốc, là do cô sai khiến, đúng không?”
Thẩm Khả Di không trả lời, nhưng mặc kệ cô có trả lời hay không, Phương Thanh Nghiên cũng đã xác định sự thật này.
Những người Phương gia kia căn bản không có đầu óc làm ăn, cho dù biết làm bún ốc kiếm tiên cũng không thể làm tốt được.
Chuyện này khẳng định có công lao của Thẩm Khả Di, ngay từ đầu cô ta đã biết sự tồn tại của bún ốc, như vậy muốn làm được cách điều chế cũng không phải là việc khó, dạy mấy thứ này cho Lưu Bội Trân bọn họ đương nhiên không có ý định tốt đẹp gì.
Hoặc là lấy được đồ tốt gì từ chỗ Lưu Bội Trân rồi?
Nghĩ tới đây, Phương Thanh Nghiên nói ra: "Nhân viên phục vụ là do cô mời tới, Champagne, bánh ngọt đều là cô yêu cầu, cô có biết cái này tốn bao nhiêu tiền không?”
Thẩm Khả Di sửng sốt, nhất thời không biết cô đang muốn nói gì.
Phương Thanh Nghiên giật giật khóe miệng, lạnh lùng nói: "Bỏ bớt số lẻ, tổng cộng là 880 đồng!"
Vợ chồng Viên Hồng Huy tuy rằng trả tiền phòng bao, nhưng lại không trả cái gọi là "Chúc mừng ngày kỷ niệm hôn lễ”.
Khoản chi phí này mà nhận trả, chẳng phải là đang thừa nhận người gọi nhân viên phục vụ đến quấy rối là bọn họ sao?
Bọn họ sống chết không chịu chi ra số tiền này, nhân viên phục vụ cũng sốt ruột đến phát khóc, nếu như khách hàng không chịu thừa nhận khoản phí này, cuối cùng hóa đơn nhất định là rơi vào trên đầu hắn, có thể nói là tai bay vạ gió.
Quản lý khách sạn cũng ngăn cản bọn họ, nói là muốn triệt để điều tra chuyện này, đây chắc chắn là đang lãng phí thời gian.
Tần Kiệt không muốn dây dưa lằng nhằng, vốn đã định trả số tiền kia, Phương Thanh Nghiên đương nhiên không muốn nợ ân tình lớn như vậy, nhưng trong tay cô không mang theo quá nhiều tiền, cuối cùng là Củng Kiến Trung đứng ra trả.
880 tệ, tiền lương một quý của người bình thường.
Phương Thanh Nghiên không thể để cho dượng cô phí công bỏ tiên như vậy, hiện tại lại bắt được đầu sỏ gây chuyện, tự nhiên muốn để cho đối phương phun số tiền này ra.
Vẻ mặt Thẩm Khả Di trắng bệch, lúc ấy cô ta gọi nhân viên phục vụ tới chỉ đơn giản là muốn quấy rối, đồng thời vì muốn báo thù Phương Thanh Nghiên, cho nên bảo khách sạn chọn quà tặng đắt nhất đem tới.
Cô ta hoàn toàn không lo lắng mình sẽ bị phát hiện, trong khách sạn không có camera giám sát, mà mình mới là học sinh trung học mà thôi, tuyệt đối sẽ không có người truy cứu lên đầu cô ta.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ vàng ở phía sau, cô ta lại bị người của Phương Thanh Nghiên bắt lại!
Thẩm Khả Di âm thầm đánh giá thiếu niên đứng cạnh Phương Thanh Nghiên, cô ta thật sự không rõ huyện Nam Hương nhỏ như vậy làm sao lại có phú gia công tử xuất hiện, hơn nữa còn mang theo bao nhiêu là vệ sĩ thế kia.
Phương Thanh Nghiên thản nhiên nói: "Thẩm Khả Di, tôi cũng không làm khó cô, chỉ cần cô thành thật trả số tiền này."
Nói đùa cái gì vậy, học sinh trung học nào lấy đâu ra khoản tiền lớn như vậy!
Thế nhưng Thẩm Khả Di thật đúng là lấy được số tiền này, lúc trước bán cách điều chế bún ốc, cô ta lấy được trọn vẹn một ngàn đồng.
Chỉ tiếc sau khi phát hiện bí mật sau này Phương Thanh Nghiên, cô ta liền tạm thời gác lại việc bán công thức pha trà sữa độc quyền, bằng không hiện giờ cô ta chính là một tiểu phú bà chân chính!
Hiện tại sự tình nháo thành như vậy, chỉ sợ Lưu Bội Trân sẽ không tìm cô ta mua công thức nữa, Thẩm Khả Di cũng không cảm thấy mình còn có thể tìm được mối làm ăn mua bán tốt như vậy!
Thẩm Khả Di cắn răng trừng mắt nhìn Phương Thanh Nghiên, 880 đồng đâu phải số tiền nhỏ, cứ như vậy ném ra ngoài cũng khiến cho người ta đau như cắt da cắt thịt.
Nhưng nếu không ra số tiền này, Phương Thanh Nghiên sẽ giải quyết như thế nào, có khi nào cô ta sẽ có cái kết thảm y như Thẩm Khả Di trong nguyên tác?
Thẩm Khả Di biết Phương Thanh Nghiên cái gì cũng có thể làm được, cho nên không dám đánh cược chuyện bản thân về sau có thể bình yên vô sự mà trở về thế giới ban đầu.
Cô ta cố nén nước mắt, thảm thương nói: "Phương Thanh Nghiên, cô đừng quá đáng!" "Cô nói tôi quá đáng?"
Đây là câu nói buồn cười nhất Phương Thanh Nghiên, cô đời này cùng Thẩm Khả Di không ân cũng chẳng oán, cũng không trêu chọc gì đến đối phương, là Thẩm Khả Di đến tìm cô gây phiền toái trước.
Phương Thanh Nghiên hỏi: "Lưu Bội Trân biết kinh doanh bún ốc, là do cô sai khiến, đúng không?”
Thẩm Khả Di không trả lời, nhưng mặc kệ cô có trả lời hay không, Phương Thanh Nghiên cũng đã xác định sự thật này.
Những người Phương gia kia căn bản không có đầu óc làm ăn, cho dù biết làm bún ốc kiếm tiên cũng không thể làm tốt được.
Chuyện này khẳng định có công lao của Thẩm Khả Di, ngay từ đầu cô ta đã biết sự tồn tại của bún ốc, như vậy muốn làm được cách điều chế cũng không phải là việc khó, dạy mấy thứ này cho Lưu Bội Trân bọn họ đương nhiên không có ý định tốt đẹp gì.
Hoặc là lấy được đồ tốt gì từ chỗ Lưu Bội Trân rồi?
Nghĩ tới đây, Phương Thanh Nghiên nói ra: "Nhân viên phục vụ là do cô mời tới, Champagne, bánh ngọt đều là cô yêu cầu, cô có biết cái này tốn bao nhiêu tiền không?”
Thẩm Khả Di sửng sốt, nhất thời không biết cô đang muốn nói gì.
Phương Thanh Nghiên giật giật khóe miệng, lạnh lùng nói: "Bỏ bớt số lẻ, tổng cộng là 880 đồng!"
Vợ chồng Viên Hồng Huy tuy rằng trả tiền phòng bao, nhưng lại không trả cái gọi là "Chúc mừng ngày kỷ niệm hôn lễ”.
Khoản chi phí này mà nhận trả, chẳng phải là đang thừa nhận người gọi nhân viên phục vụ đến quấy rối là bọn họ sao?
Bọn họ sống chết không chịu chi ra số tiền này, nhân viên phục vụ cũng sốt ruột đến phát khóc, nếu như khách hàng không chịu thừa nhận khoản phí này, cuối cùng hóa đơn nhất định là rơi vào trên đầu hắn, có thể nói là tai bay vạ gió.
Quản lý khách sạn cũng ngăn cản bọn họ, nói là muốn triệt để điều tra chuyện này, đây chắc chắn là đang lãng phí thời gian.
Tần Kiệt không muốn dây dưa lằng nhằng, vốn đã định trả số tiền kia, Phương Thanh Nghiên đương nhiên không muốn nợ ân tình lớn như vậy, nhưng trong tay cô không mang theo quá nhiều tiền, cuối cùng là Củng Kiến Trung đứng ra trả.
880 tệ, tiền lương một quý của người bình thường.
Phương Thanh Nghiên không thể để cho dượng cô phí công bỏ tiên như vậy, hiện tại lại bắt được đầu sỏ gây chuyện, tự nhiên muốn để cho đối phương phun số tiền này ra.
Vẻ mặt Thẩm Khả Di trắng bệch, lúc ấy cô ta gọi nhân viên phục vụ tới chỉ đơn giản là muốn quấy rối, đồng thời vì muốn báo thù Phương Thanh Nghiên, cho nên bảo khách sạn chọn quà tặng đắt nhất đem tới.
Cô ta hoàn toàn không lo lắng mình sẽ bị phát hiện, trong khách sạn không có camera giám sát, mà mình mới là học sinh trung học mà thôi, tuyệt đối sẽ không có người truy cứu lên đầu cô ta.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ vàng ở phía sau, cô ta lại bị người của Phương Thanh Nghiên bắt lại!
Thẩm Khả Di âm thầm đánh giá thiếu niên đứng cạnh Phương Thanh Nghiên, cô ta thật sự không rõ huyện Nam Hương nhỏ như vậy làm sao lại có phú gia công tử xuất hiện, hơn nữa còn mang theo bao nhiêu là vệ sĩ thế kia.
Phương Thanh Nghiên thản nhiên nói: "Thẩm Khả Di, tôi cũng không làm khó cô, chỉ cần cô thành thật trả số tiền này."
Nói đùa cái gì vậy, học sinh trung học nào lấy đâu ra khoản tiền lớn như vậy!
Thế nhưng Thẩm Khả Di thật đúng là lấy được số tiền này, lúc trước bán cách điều chế bún ốc, cô ta lấy được trọn vẹn một ngàn đồng.
Chỉ tiếc sau khi phát hiện bí mật sau này Phương Thanh Nghiên, cô ta liền tạm thời gác lại việc bán công thức pha trà sữa độc quyền, bằng không hiện giờ cô ta chính là một tiểu phú bà chân chính!
Hiện tại sự tình nháo thành như vậy, chỉ sợ Lưu Bội Trân sẽ không tìm cô ta mua công thức nữa, Thẩm Khả Di cũng không cảm thấy mình còn có thể tìm được mối làm ăn mua bán tốt như vậy!
Thẩm Khả Di cắn răng trừng mắt nhìn Phương Thanh Nghiên, 880 đồng đâu phải số tiền nhỏ, cứ như vậy ném ra ngoài cũng khiến cho người ta đau như cắt da cắt thịt.
Nhưng nếu không ra số tiền này, Phương Thanh Nghiên sẽ giải quyết như thế nào, có khi nào cô ta sẽ có cái kết thảm y như Thẩm Khả Di trong nguyên tác?
Thẩm Khả Di biết Phương Thanh Nghiên cái gì cũng có thể làm được, cho nên không dám đánh cược chuyện bản thân về sau có thể bình yên vô sự mà trở về thế giới ban đầu.
Cô ta cố nén nước mắt, thảm thương nói: "Phương Thanh Nghiên, cô đừng quá đáng!" "Cô nói tôi quá đáng?"
Đây là câu nói buồn cười nhất Phương Thanh Nghiên, cô đời này cùng Thẩm Khả Di không ân cũng chẳng oán, cũng không trêu chọc gì đến đối phương, là Thẩm Khả Di đến tìm cô gây phiền toái trước.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp