Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 188
20:37 - 22.06.2026
28 lượt xem
Lúc này, Cung Cương đi tới: "Chị dâu, có một chiếc xe chạy tới nói là muốn tìm Thanh Nghiên..."
"Xe gì?" Tân Thục Huệ cảm thấy có chút kỳ quái nói.
Đầu năm nay người có thể có xe để lái cũng rất ít, nhất là ở vùng nông thôn nghèo này.
Cung Cương nói: "Là một chiếc Ni Tang công tước màu đen."
Phương Thanh Nghiên cười nói: "Là bạn con, con đi xem trước, chú Cung ở lại với mẹ cháu nhé."
Cô có chút không yên tâm để mẹ ở một mình, hơn nữa đường xuống núi còn tương đối trơn.
Cung Cương cười ha hả: "Được rồi, cháu yên tâm đi đi."
Phương Thanh Nghiên liền đi về phía chân núi, cô có chút kinh ngạc, Lâm Khiên vậy mà lại có thể tìm được nơi này.
Nhưng nghĩ lại thì thấy thật ra muốn biết những chuyện này cũng không khó, đến đây tảo mộ vào dịp tiết Thanh Minh là thói quen của cô và mẹ.
Đang miên man suy nghĩ, đối diện đụng phải một bà lão.
Bà lão kia chân giống như là có chút khập khiễng, bước đi run run, không cẩn thận liền ngã sấp xuống đất.
Phương Thanh Nghiên nhanh chóng chạy tới, đỡ người dậy: "Bà ơi, bà không sao chứ?"
Bà lão kia ôm một chân, sắc mặt tái nhợt, lại lắc đầu nói: "Bà không sao, cô bé, cám ơn cháu!"
Dứt lời, bà ấy muốn mượn lực đỡ của Phương Thanh Nghiên để đứng lên, nhưng có thể là do trẹo chân, thân thể mới chống lên được một nửa liền kêu một tiếng ngã xuống đất.
Phương Thanh Nghiên chỉ có thể dùng sức đỡ lấy bà ấy, nói: "Bà đừng gắng gượng, cẩn thận bị thương đến xương cốt!"
"Không sao, không sao, cháu không để ý, bà có thể tự đi được..." Bà lão có chút quật cường, nhưng không lay chuyển được Phương Thanh Nghiên, chỉ có thể ngồi xuống dưới đất.
Phương Thanh Nghiên cũng không có khả năng mặc kệ bà ấy như vậy, liền hỏi: "Sao bà lại ở chỗ này một mình, người nhà của bà đâu rồi?"
Bà lão nói mình tới tảo mộ cho bạn già, con trai con gái gì gì đó đều ở nơi khác không trở về.
Kết quả lúc lên núi không may bị trật chân mà bà cũng không để ý, cứ kiên trì đi lên.
Nào biết giữa đường bị ngã một cái, ngược lại dẫn đến bị thương càng nặng hơn.
Phương Thanh Nghiên liền nhìn thoáng qua mắt cá chân của bà ấy phát hiện đã bị sưng đỏ lên, cô nghĩ nghĩ, liền nói: "Bà ơi, hiện tại bà phải đi điều trị trước, chờ khỏi rồi mới có thể đi thăm bạn già của bà.
Hay là bây giờ bà ở chỗ này chờ một lát, cháu đi gọi người đến giúp bài!"
Bà lão cực kỳ cảm động, đầu tiên là nói tiếng cám ơn, sau đó nói: "Cô bé, không cần phải phiền phức như vậy đâu, bà nghỉ một lát là ổn thôi.
Nếu như không vội, cháu có thể tìm giúp túi của bà trước được không? Vừa rồi lúc ngã sấp xuống hình như bị rơi mất ví tiền, trong đó có ảnh chụp duy nhất của bà cùng với bạn già...
Phương Thanh Nghiên không nghi ngờ gì, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng ví tiền đâu, có thể là theo sườn núi rơi xuống phía dưới.
Vì thế, sau khi cô hỏi hình dáng ví tiền của bà lão liền để cho bà ngồi ở chỗ này chờ, tự mình xuống phía dưới tìm.
Trong núi cỏ cây rất nhiều, che kín gần hết đường lên núi, muốn tìm một ví tiền nhỏ ở chỗ này cũng không dễ.
Vẻ mặt Phương Thanh Nghiên chuyên chú nên nhất thời cũng không chú ý tới, có một bóng đen đang đến gần...
Khi cô nhận ra có người lạ đang đến gần, cô như có phản xạ điều kiện phản kích lại!
Nhưng khoảng cách quá gần, Phương Thanh Nghiên căn bản không thể động tay động chân, ngay tại lúc cô cùng người nọ đang giằng co bỗng lại có thêm người vọt lên, bịt mũi, bịt miệng của cô lại.
Phương Thanh Nghiên theo bản năng ngừng thở, nhưng không kịp, trước mắt một mảnh mơ hồ, ý thức cũng dần dần bay xa...
Chàng trai ngồi trong xe, cảm giác nếu mình phải đợi thêm mười phút nữa thì đỉnh đầu sẽ mọc nấm.
Hắn kéo kéo cổ áo, nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, kim phút đã xoay được gân nửa vòng, hai mươi phút đã trôi qua.
Mở cửa sổ xe nhìn từ chân núi nhìn lên trên, đi qua đi lại một chuyến ở ngọn núi nát này hình như cũng không đến hai mươi phút!
Tần Kiệt cũng cảm thấy có gì đó không đúng, nhịn không được nhỏ giọng nói thâm: "Có phải là cô ấy không muốn gặp cậu không?”
Chàng trai lại theo bản năng phản bác: "Chúng tôi từng có ước định." Dừng một chút, lại nói: "Cô ấy sẽ không lừa tôi!"
Cho dù lừa hắn, đó cũng là ở trong mơ.
Đêm phẫu thuật xong, hắn có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, hắn đổi tên thành Lục Khiên, hơn nữa gặp được con gái nhỏ của Phương gia đã trở về ở Bắc Kinh.
Phương gia ở thủ đô đương nhiên khác với Phương gia ở huyện Nam Hương.
Nhưng mà, Phương Thanh Nghiên lại trở thành con gái nhỏ của Phương gia.
Cô gái xinh đẹp nhưng thần sắc lại lạnh lùng, trong ánh mắt một mảnh tĩnh mịch cùng hờ hững.
Tất cả mọi người nói, đó là con gái riêng của chú Phương, vì thế mọi người nhao nhao tò mò người gọi là con gái riêng đến tột cùng trông như thế nào, trong mắt càng lộ ra vẻ khinh bỉ.
"Xe gì?" Tân Thục Huệ cảm thấy có chút kỳ quái nói.
Đầu năm nay người có thể có xe để lái cũng rất ít, nhất là ở vùng nông thôn nghèo này.
Cung Cương nói: "Là một chiếc Ni Tang công tước màu đen."
Phương Thanh Nghiên cười nói: "Là bạn con, con đi xem trước, chú Cung ở lại với mẹ cháu nhé."
Cô có chút không yên tâm để mẹ ở một mình, hơn nữa đường xuống núi còn tương đối trơn.
Cung Cương cười ha hả: "Được rồi, cháu yên tâm đi đi."
Phương Thanh Nghiên liền đi về phía chân núi, cô có chút kinh ngạc, Lâm Khiên vậy mà lại có thể tìm được nơi này.
Nhưng nghĩ lại thì thấy thật ra muốn biết những chuyện này cũng không khó, đến đây tảo mộ vào dịp tiết Thanh Minh là thói quen của cô và mẹ.
Đang miên man suy nghĩ, đối diện đụng phải một bà lão.
Bà lão kia chân giống như là có chút khập khiễng, bước đi run run, không cẩn thận liền ngã sấp xuống đất.
Phương Thanh Nghiên nhanh chóng chạy tới, đỡ người dậy: "Bà ơi, bà không sao chứ?"
Bà lão kia ôm một chân, sắc mặt tái nhợt, lại lắc đầu nói: "Bà không sao, cô bé, cám ơn cháu!"
Dứt lời, bà ấy muốn mượn lực đỡ của Phương Thanh Nghiên để đứng lên, nhưng có thể là do trẹo chân, thân thể mới chống lên được một nửa liền kêu một tiếng ngã xuống đất.
Phương Thanh Nghiên chỉ có thể dùng sức đỡ lấy bà ấy, nói: "Bà đừng gắng gượng, cẩn thận bị thương đến xương cốt!"
"Không sao, không sao, cháu không để ý, bà có thể tự đi được..." Bà lão có chút quật cường, nhưng không lay chuyển được Phương Thanh Nghiên, chỉ có thể ngồi xuống dưới đất.
Phương Thanh Nghiên cũng không có khả năng mặc kệ bà ấy như vậy, liền hỏi: "Sao bà lại ở chỗ này một mình, người nhà của bà đâu rồi?"
Bà lão nói mình tới tảo mộ cho bạn già, con trai con gái gì gì đó đều ở nơi khác không trở về.
Kết quả lúc lên núi không may bị trật chân mà bà cũng không để ý, cứ kiên trì đi lên.
Nào biết giữa đường bị ngã một cái, ngược lại dẫn đến bị thương càng nặng hơn.
Phương Thanh Nghiên liền nhìn thoáng qua mắt cá chân của bà ấy phát hiện đã bị sưng đỏ lên, cô nghĩ nghĩ, liền nói: "Bà ơi, hiện tại bà phải đi điều trị trước, chờ khỏi rồi mới có thể đi thăm bạn già của bà.
Hay là bây giờ bà ở chỗ này chờ một lát, cháu đi gọi người đến giúp bài!"
Bà lão cực kỳ cảm động, đầu tiên là nói tiếng cám ơn, sau đó nói: "Cô bé, không cần phải phiền phức như vậy đâu, bà nghỉ một lát là ổn thôi.
Nếu như không vội, cháu có thể tìm giúp túi của bà trước được không? Vừa rồi lúc ngã sấp xuống hình như bị rơi mất ví tiền, trong đó có ảnh chụp duy nhất của bà cùng với bạn già...
Phương Thanh Nghiên không nghi ngờ gì, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng ví tiền đâu, có thể là theo sườn núi rơi xuống phía dưới.
Vì thế, sau khi cô hỏi hình dáng ví tiền của bà lão liền để cho bà ngồi ở chỗ này chờ, tự mình xuống phía dưới tìm.
Trong núi cỏ cây rất nhiều, che kín gần hết đường lên núi, muốn tìm một ví tiền nhỏ ở chỗ này cũng không dễ.
Vẻ mặt Phương Thanh Nghiên chuyên chú nên nhất thời cũng không chú ý tới, có một bóng đen đang đến gần...
Khi cô nhận ra có người lạ đang đến gần, cô như có phản xạ điều kiện phản kích lại!
Nhưng khoảng cách quá gần, Phương Thanh Nghiên căn bản không thể động tay động chân, ngay tại lúc cô cùng người nọ đang giằng co bỗng lại có thêm người vọt lên, bịt mũi, bịt miệng của cô lại.
Phương Thanh Nghiên theo bản năng ngừng thở, nhưng không kịp, trước mắt một mảnh mơ hồ, ý thức cũng dần dần bay xa...
Chàng trai ngồi trong xe, cảm giác nếu mình phải đợi thêm mười phút nữa thì đỉnh đầu sẽ mọc nấm.
Hắn kéo kéo cổ áo, nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, kim phút đã xoay được gân nửa vòng, hai mươi phút đã trôi qua.
Mở cửa sổ xe nhìn từ chân núi nhìn lên trên, đi qua đi lại một chuyến ở ngọn núi nát này hình như cũng không đến hai mươi phút!
Tần Kiệt cũng cảm thấy có gì đó không đúng, nhịn không được nhỏ giọng nói thâm: "Có phải là cô ấy không muốn gặp cậu không?”
Chàng trai lại theo bản năng phản bác: "Chúng tôi từng có ước định." Dừng một chút, lại nói: "Cô ấy sẽ không lừa tôi!"
Cho dù lừa hắn, đó cũng là ở trong mơ.
Đêm phẫu thuật xong, hắn có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, hắn đổi tên thành Lục Khiên, hơn nữa gặp được con gái nhỏ của Phương gia đã trở về ở Bắc Kinh.
Phương gia ở thủ đô đương nhiên khác với Phương gia ở huyện Nam Hương.
Nhưng mà, Phương Thanh Nghiên lại trở thành con gái nhỏ của Phương gia.
Cô gái xinh đẹp nhưng thần sắc lại lạnh lùng, trong ánh mắt một mảnh tĩnh mịch cùng hờ hững.
Tất cả mọi người nói, đó là con gái riêng của chú Phương, vì thế mọi người nhao nhao tò mò người gọi là con gái riêng đến tột cùng trông như thế nào, trong mắt càng lộ ra vẻ khinh bỉ.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp