Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 52
20:32 - 22.06.2026
28 lượt xem
"Không thành vấn đề!" Tần Đại Minh đáp ứng vô cùng thống khoái.
Bên kia, đám phụ nữ trong thôn còn đang làm công tác tư tưởng cho Từ Phương, đại ý là bảo bà ta cũng đừng ầm ï với chồng của mình nữa, Tần Thu Phượng chỉ là bảo vệ cháu mình thôi, dù sao thì bà cũng không phải là người không nói đạo lý, chỉ cần bà ta thành thật nhận lỗi với bọn họ, làm cho trong lòng bọn họ có chút thoải mái, chuyện này khẳng định cũng sẽ qua thôi.
Huống hồ, Tần Thu Phượng bên kia cũng đã thể hiện thái độ rồi, Từ Phương làm sai chuyện mà bà ta còn muốn người khác hạ mình nói chuyện trước là chuyện không thể nào.
Thành thật mà nói, mọi người ở đây cũng nhìn không vừa mắt Từ Phương.
Cho dù trong lòng có oán khí lớn đến thế nào đi nữa, vậy thì bà ta cũng không thể nào trút giận lên người một đứa bé được, nếu chuyện này mà đổi thành đứa trẻ của nhà mình, bọn họ nhất định sẽ liều mạng với bà ta.
Bởi vậy, tuy rằng mọi người bê ngoài nhẹ giọng khuyên bảo, nhưng trên thực tế chính là buộc Từ Phương nhanh chóng cúi đầu nhận sai.
Trong lòng Từ Phương nghẹn khuất, nhưng cũng tự biết đuối lý, chờ tâm tình bình tĩnh lại, liên xách chút hoa quả khô cùng thịt khô, chạy đến nhà Tần Thu Phượng nói xin lỗi.
Lúc này, hai bà cháu bọn cô cũng đã sớm trở vê phòng.
Từ Phương xách đồ đi lên, trong lòng rất không tình nguyện, nhưng vẫn miễn cưỡng nặn ra nụ cười, nói: "Cô, xin lỗi, cháu, cháu đây cũng là nhất thời hồ đồ..." Ánh mắt của bà ta rơi vào trên mặt Phương Thanh Nghiên, chần chờ một chút mới nói: "Cái kia, Nghiên Nghiên sẽ không bị dọa sợ chứ?” Phương Thanh Nghiên cố ý rụt rụt trong lòng Tần Thu Phượng, ánh mắt nhỏ kia khỏi phải nói có bao nhiêu hoảng sợ.
Từ Phương nhất thời xấu hổ.
Tân Thu Phượng đương nhiên không có sắc mặt tốt.
Bà vốn là người yêu ghét rõ ràng, không thích nhất chính là những người ngoài mặt tươi cười nhưng trong bụng thì lại toàn dao găm kia.
Nhưng dù sao thì Từ Phương cũng là cháu dâu của bà, bình thường lại ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, không tiện xé rách mặt mũi.
"Chuyện đều đã qua, cô cũng không cần nhắc lại nữa."
Từ Phương liên tục gật đầu, từ trong ngực lấy ra một cái bao lì xì đến, nhét vào trong tay Phương Thanh Nghiên: "Đúng rồi, sang năm Nghiên Nghiên có lẽ sẽ lên trung học cơ sở, bao lì xì này là mợ cho cháu, cháu cứ lấy nó đi mua sách giáo khoa hay đồ dùng học tập gì đấy đầu được.
Cháu cũng đừng chê ít...
Tiên lì xì đương nhiên là ý của Tần Đại Minh, bên trong có khoảng hai mươi khối tiền.
Số tiền này đối với thôn dân trong sơn thôn thì không phải số nhỏ.
Từ Phương cảm thấy đưa bao tiền lì xì này giống như cắt đứt hết một lớp da thịt trên người, nhưng tất nhiên là bà ta không thế nói rõ được.
Phương Thanh Nghiên cầm bao lì xì lên, sau đó cô liền quay đầu nhìn về phía bà ngoại mình.
Tần Thu Phượng ra hiệu cho cô cất kỹ, Phương Thanh Nghiên cũng không chút khách khí nhét vào trong túi của mình.
Vẻ mặt Tần Thu Phượng ôn hòa hơn vài phần: "Được rồi, cô cũng biết tôi không phải là người thích tính toán chỉ li, mọi việc phải nhìn thoáng một chút, trở vê vẫn nên sống tốt với Đại Minh đi." Từ Phương làm bộ như đã nghe lời chỉ dạy của Tần Thu Phượng mà gật đầu, nhưng kỳ thật trong lòng bà ta cũng không muốn ở lại thêm một chút nào nữa.
Bà ta chỉ hàn huyên vài câu sau đó tìm cái cớ rời đi.
Nếu không phải sợ mình đã đến từng tuổi còn bị nhà chồng đuổi về nhà mẹ đẻ, bị người đời nhạo báng, thì bà ta cũng sẽ không làm mức này.
Nghĩ đến cuộc sống sau này còn muốn tiếp tục như vậy, thậm chí còn bị người trong thôn ở sau lưng nhàn ngôn toái ngữ, trong lòng Từ Phương bỗng có một cỗ bực tức không thể nào chịu đựng được.
Vì thế, khi vừa tới cửa nhà, Từ Phương bỗng nhiên đổi hướng, chạy tới nhà trưởng thôn.
Bên kia, đám phụ nữ trong thôn còn đang làm công tác tư tưởng cho Từ Phương, đại ý là bảo bà ta cũng đừng ầm ï với chồng của mình nữa, Tần Thu Phượng chỉ là bảo vệ cháu mình thôi, dù sao thì bà cũng không phải là người không nói đạo lý, chỉ cần bà ta thành thật nhận lỗi với bọn họ, làm cho trong lòng bọn họ có chút thoải mái, chuyện này khẳng định cũng sẽ qua thôi.
Huống hồ, Tần Thu Phượng bên kia cũng đã thể hiện thái độ rồi, Từ Phương làm sai chuyện mà bà ta còn muốn người khác hạ mình nói chuyện trước là chuyện không thể nào.
Thành thật mà nói, mọi người ở đây cũng nhìn không vừa mắt Từ Phương.
Cho dù trong lòng có oán khí lớn đến thế nào đi nữa, vậy thì bà ta cũng không thể nào trút giận lên người một đứa bé được, nếu chuyện này mà đổi thành đứa trẻ của nhà mình, bọn họ nhất định sẽ liều mạng với bà ta.
Bởi vậy, tuy rằng mọi người bê ngoài nhẹ giọng khuyên bảo, nhưng trên thực tế chính là buộc Từ Phương nhanh chóng cúi đầu nhận sai.
Trong lòng Từ Phương nghẹn khuất, nhưng cũng tự biết đuối lý, chờ tâm tình bình tĩnh lại, liên xách chút hoa quả khô cùng thịt khô, chạy đến nhà Tần Thu Phượng nói xin lỗi.
Lúc này, hai bà cháu bọn cô cũng đã sớm trở vê phòng.
Từ Phương xách đồ đi lên, trong lòng rất không tình nguyện, nhưng vẫn miễn cưỡng nặn ra nụ cười, nói: "Cô, xin lỗi, cháu, cháu đây cũng là nhất thời hồ đồ..." Ánh mắt của bà ta rơi vào trên mặt Phương Thanh Nghiên, chần chờ một chút mới nói: "Cái kia, Nghiên Nghiên sẽ không bị dọa sợ chứ?” Phương Thanh Nghiên cố ý rụt rụt trong lòng Tần Thu Phượng, ánh mắt nhỏ kia khỏi phải nói có bao nhiêu hoảng sợ.
Từ Phương nhất thời xấu hổ.
Tân Thu Phượng đương nhiên không có sắc mặt tốt.
Bà vốn là người yêu ghét rõ ràng, không thích nhất chính là những người ngoài mặt tươi cười nhưng trong bụng thì lại toàn dao găm kia.
Nhưng dù sao thì Từ Phương cũng là cháu dâu của bà, bình thường lại ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, không tiện xé rách mặt mũi.
"Chuyện đều đã qua, cô cũng không cần nhắc lại nữa."
Từ Phương liên tục gật đầu, từ trong ngực lấy ra một cái bao lì xì đến, nhét vào trong tay Phương Thanh Nghiên: "Đúng rồi, sang năm Nghiên Nghiên có lẽ sẽ lên trung học cơ sở, bao lì xì này là mợ cho cháu, cháu cứ lấy nó đi mua sách giáo khoa hay đồ dùng học tập gì đấy đầu được.
Cháu cũng đừng chê ít...
Tiên lì xì đương nhiên là ý của Tần Đại Minh, bên trong có khoảng hai mươi khối tiền.
Số tiền này đối với thôn dân trong sơn thôn thì không phải số nhỏ.
Từ Phương cảm thấy đưa bao tiền lì xì này giống như cắt đứt hết một lớp da thịt trên người, nhưng tất nhiên là bà ta không thế nói rõ được.
Phương Thanh Nghiên cầm bao lì xì lên, sau đó cô liền quay đầu nhìn về phía bà ngoại mình.
Tần Thu Phượng ra hiệu cho cô cất kỹ, Phương Thanh Nghiên cũng không chút khách khí nhét vào trong túi của mình.
Vẻ mặt Tần Thu Phượng ôn hòa hơn vài phần: "Được rồi, cô cũng biết tôi không phải là người thích tính toán chỉ li, mọi việc phải nhìn thoáng một chút, trở vê vẫn nên sống tốt với Đại Minh đi." Từ Phương làm bộ như đã nghe lời chỉ dạy của Tần Thu Phượng mà gật đầu, nhưng kỳ thật trong lòng bà ta cũng không muốn ở lại thêm một chút nào nữa.
Bà ta chỉ hàn huyên vài câu sau đó tìm cái cớ rời đi.
Nếu không phải sợ mình đã đến từng tuổi còn bị nhà chồng đuổi về nhà mẹ đẻ, bị người đời nhạo báng, thì bà ta cũng sẽ không làm mức này.
Nghĩ đến cuộc sống sau này còn muốn tiếp tục như vậy, thậm chí còn bị người trong thôn ở sau lưng nhàn ngôn toái ngữ, trong lòng Từ Phương bỗng có một cỗ bực tức không thể nào chịu đựng được.
Vì thế, khi vừa tới cửa nhà, Từ Phương bỗng nhiên đổi hướng, chạy tới nhà trưởng thôn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp